Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
muoi-ngay-chung-yen.jpg

Mười Ngày Chung Yên

Tháng 2 27, 2025
Chương 1369. Trương Lệ Quyên (10) Chương 1368. Trương Lệ Quyên (9)
ta-phan-phai-ma-ton-bat-dau-bi-thanh-lanh-su-ton-cuong-hon

Ta Phản Phái Ma Tôn, Bắt Đầu Bị Thanh Lãnh Sư Tôn Cưỡng Hôn

Tháng 2 6, 2026
Chương 440: nơi này chỉ có chúng ta, muốn gọi liền kêu to lên! (2) Chương 440: nơi này chỉ có chúng ta, muốn gọi liền kêu to lên! (1)
ta-cung-huong-khung-bo-the-gioi-doa-di-tieu-toan-cau-nguoi-choi

Ta Cùng Hưởng Khủng Bố Thế Giới, Dọa Đi Tiểu Toàn Cầu Người Chơi

Tháng 10 30, 2025
Chương 226: lái về phía phương xa thuyền lớn « kết thúc chương ». Chương 226: Xuất phát,
chu-thien-ai-dem-han-bo-vao-phim-kinh-di

Chư Thiên: Ai Đem Hắn Bỏ Vào Phim Kinh Dị?

Tháng 2 5, 2026
Chương 381: Thay chúng tiên gánh chịu kiếp số dư ba Lý Trinh cùng quỷ dị Chung Quỳ (1) Chương 380: Tru diệt vạn quỷ cùng đánh vỡ Địa Phủ một góc, cùng Chung Quỳ giao thủ (2)
hoa-anh-chi-lang-thien-kiem-dao.jpg

Hỏa Ảnh Chi Lăng Thiên Kiếm Đạo

Tháng 1 23, 2025
Chương Kết thúc cảm nghĩ (Giới thiệu sách mới) Chương 340. Đại kết cục
dau-la-vu-hon-raiden-shogun-qua-biet-nau-com.jpg

Đấu La: Vũ Hồn Raiden Shogun, Quá Biết Nấu Cơm

Tháng 2 9, 2025
Chương 453. 453: Đại kết cục Chương 452. 452 sau cùng quyết đấu
Dã Man Vương Tọa

Dã Man Vương Tọa

Tháng 4 6, 2025
Chương 299. Cuối cùng một trận chiến Chương 298. Xích Minh tự bạo
cuoi-cai-lao-a-di-lam-vo-ta-mung-nhu-dien

Cưới Cái Lão A Di Làm Vợ, Ta Mừng Như Điên!

Tháng mười một 23, 2025
Chương 694: Đại kết cục: Nguyện đến một người tâm, người già bất tương ly! Chương 693: Ta không kết hôn chính là, có thể một mực bồi tiếp tỷ tỷ
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 88: Diệp Thần: “Các ngươi từng nói ta là phản đồ… vậy hôm nay, ta phản cho trọn!”
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 88: Diệp Thần: “Các ngươi từng nói ta là phản đồ… vậy hôm nay, ta phản cho trọn!”

Không khí buổi sáng vùng núi Côn Luân trong trẻo và tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió lùa qua khe đá. Xe của Bạch Ngưng Băng dừng lại bên triền núi, khói bụi lắng xuống, để lộ một cánh cổng khổng lồ khắc ba chữ rực sáng: XÍCH NGUYỆT TÔNG.

“Đến nơi rồi.” Bạch Ngưng Băng nói, giọng đều như nước lạnh, tay khẽ chạm màn hình tablet tắt định vị.

Phó Thanh Tuyết mở cửa bước xuống, gió núi làm mái tóc trắng dài của cô khẽ tung, dải ruy băng đỏ phía sau phất nhẹ như vệt máu. Hùng cũng bước ra, chỉnh lại áo khoác, nhìn lên ngọn núi cao sừng sững.

Cả nhóm tiến bộ về phía trước, mỗi người mang một tâm trạng khác nhau.

Hùng đi đầu, tay đút túi, ánh mắt nửa tò mò nửa chán đời. Đột nhiên anh khựng lại, miệng khẽ nhếch.

“Khoan đã… có gì sai sai ở đây.”

Thanh Tuyết liếc qua, nhíu mày.

“Gì thế?”

Hùng gãi cằm, giọng đăm chiêu như đang giải phương trình:

“Nếu nguyên chủ của Diệp Thần là Thiên Mệnh Chi Tử, thì logic truyện bình thường sẽ là: xuống núi hành y cứu người, bảy vị sư tỷ đều yêu thương, sau đó thu hết vào hậu cung.”

Anh ngẩng đầu nhìn Diệp Thần đang đi phía trước, giọng chậm rãi.

“Nhưng mà, Thiên Mệnh Chi Tử đó lại chết ở xó đường… Vấn đề ở đây là gì?”

Phó Thanh Tuyết khoanh tay, đôi mắt đỏ ánh lên vẻ nghiền ngẫm.

“Chuyện này đúng là kỳ lạ thật. Theo tôi đoán—” Cô dừng lại, mỉm cười nửa miệng. “Chắc chắn thanh niên đó đã bị hoán mệnh.”

“Hoán mệnh?” Hùng nghiêng đầu, nhướn mày.

“Cái tên Diệp Thiên đó có hệ thống đâu mà có thể cướp vận mệnh người khác chứ?”

Thanh Tuyết bật cười khẽ, như thể đã đoán được một điều gì đó.

“Hay là…”

Cô và Hùng nhìn nhau, cùng gật.

“Có kẻ đứng sau.”

Thanh Tuyết nói tiếp, giọng lạnh hẳn:

“Chắc chắn có ai đó giật dây. Dùng một loại thuật cổ nào đó để tráo đổi vận mệnh của hai người. Diệp Thiên được hưởng, còn Diệp Thần bị đẩy xuống vực.”

Bạch Ngưng Băng ở phía trước nghe vậy, chỉ im lặng bước tiếp.

Tóc cô buộc cao, bước đi nhẹ nhàng nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ bất cần.

Hai kẻ điên phía sau vừa mới diệt một người xuyên mệnh cách đây chưa lâu, bây giờ đã lên kế hoạch truy ra kẻ thao túng vận mệnh.

Cô thở dài trong lòng.

“Chắc chẳng mấy chốc mà cái tên ‘Thiên Đạo’ nào đó cũng bị hai người này gõ cửa mất thôi…”

Sau gần một giờ leo dốc, họ đến cổng chính Xích Nguyệt Tông.

Trước mắt họ là một ngọn núi yên bình, mây trắng quẩn quanh như tiên cảnh. Giữa tầng mây, những tòa kiến trúc cổ nguy nga hiện lên, mái ngói xanh lục, tường son, các linh khí bay lượn quanh. Đâu đó có tiếng tụng kinh, tiếng suối chảy róc rách, tất cả tạo nên bức tranh thần thánh và trang nghiêm.

Nhưng Diệp Thần nhìn vào nơi ấy, trong lòng chỉ thấy lạnh buốt.

Mỗi viên gạch, mỗi phiến đá kia đều từng là nơi anh đổ máu và bị sỉ nhục. Mỗi ngọn đèn treo kia đều từng chiếu xuống cảnh anh bị quỳ giữa sân, bị đánh, bị sư phụ mắng chửi, còn bọn đồng môn đứng cười nhạo.

Ánh mắt anh trầm xuống.

“Đã đến lúc rồi.”

Đỗ Phi Hùng khoanh tay, nhìn tông môn đồ sộ như lâu đài trong truyện tiên hiệp, cười mỉa.

“Đây là nhà cũ của anh sao? Nhìn sang thế, nhưng lòng người chắc thối nát lắm.”

Phó Thanh Tuyết liếc nhìn toàn cảnh, môi cong lên.

“Sang thì sang thật, nhưng chỉ cần tôi gọi một đám pháo binh đến là sạch sẽ liền.”

Câu nói khiến Bạch Ngưng Băng nhớ lại cảnh Tần Mặc từng “vô tình” dùng một quả tên lửa đốt bay cả Xích Hỏa Tông ở núi Trường Bạch chỉ vì… “làm màu”.

Cô khẽ cười, lắc đầu.

“Nếu bắn hai quả thôi, chắc Xích Nguyệt Tông này cũng đủ tan nát rồi.”

Hùng nghe thế cũng bật cười, giơ tay định ra hiệu cho vui, nhưng Diệp Thần đã bước lên trước.

Anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, rồi linh khí toàn thân bùng nổ.

Một luồng khí xanh lam thổi bay cả lớp bụi mù trên mặt đất.

Từng cánh lá rung mạnh, tiếng nổ “ẦM” vang vọng khắp sườn núi.

Ánh sáng linh lực bùng lên như lửa xanh, tràn ngập khắp không gian.

Trong khoảnh khắc ấy, cả tông môn như cảm nhận được có một thứ gì đó ngoài tầm hiểu biết vừa xuất hiện.

Một vài đệ tử đang quét sân trên cao giật mình, nhìn xuống chân núi.

“Cái… cái gì thế? Một kẻ phàm nhân mà dám dùng linh lực mạnh đến vậy sao?”

Trong khi đó, Hùng chỉ khoanh tay, cười nhạt.

“Khí thế ổn đấy, có vẻ thằng này lên level rồi.”

Phó Thanh Tuyết gật đầu, khoé môi cong nhẹ.

“Cuối cùng thì cũng có dịp cho anh ta thể hiện sức mạnh thực sự.”

Diệp Thần đứng giữa cơn gió mạnh, áo choàng tung bay.

Từng sợi tóc anh hất ngược ra sau, ánh mắt sắc như dao.

Trong mắt anh không còn là phẫn nộ, mà là sự quyết tuyệt của một kẻ đã chờ đợi ngày này quá lâu.

Bản thân anh đã xuyên đến thế giới này vài tuần, nhưng đây là lần đầu tiên anh được toàn quyền thể hiện sức mạnh.

Linh khí ở Xích Nguyệt Tông… chỉ là linh khí mỏng manh, tạp chất nặng, yếu hơn cả Địa Cầu.

Thậm chí, nếu so sánh thì võ giả ở đây dù là Tông Sư, vẫn chẳng bằng nổi tầng Kim Đan của những võ giả ở thế giới anh từng sống.

Anh khẽ hít một hơi, linh khí bốc lên thành sương mờ quanh thân.

Ánh sáng xanh lam bao trùm mặt đất, từng viên đá dưới chân vỡ vụn.

“Chỉ một hơi thở… mà cả vùng chân núi đã nứt ra thế này rồi.” Bạch Ngưng Băng cười khẽ, giơ tablet chụp lại, vừa ghi chú, vừa ung dung như đang khảo sát một thí nghiệm.

“Bắt đầu thôi.”

Lời nói của cô vừa dứt, Diệp Thần nhấc chân bước tới, thân ảnh anh biến mất trong luồng sáng, để lại tiếng nổ dội thẳng lên tận đỉnh núi.

Không gian rung chuyển, những tiếng la hét vang lên từ phía xa.

Từng trận linh lực bùng nổ liên hồi.

Cánh cổng Xích Nguyệt Tông run lên, bị thổi tung ra từng mảnh.

Hùng khoanh tay đứng nhìn, miệng ngậm một que kẹo.

“Thật ra tôi hơi tiếc đấy, chưa kịp check-in trước cổng mà đã sập rồi.”

Thanh Tuyết cười khẩy, liếc nhìn anh.

“Anh mà không check-in ở đâu là chỗ đó coi như còn may.”

Hùng nhún vai, cười càng tươi.

“Thì cũng phải để người ta biết mình đã ghé qua mà.”

Tiếng nổ thứ hai vang lên, lần này mạnh gấp mười.

Một phần chân núi sụp xuống, khói bụi mù mịt, lửa linh khí đỏ lam đan xen như pháo hoa giữa trời.

Cả ngọn Xích Nguyệt Tông vốn tĩnh lặng như tiên cảnh, giờ bị xé toạc bởi cơn bão hận thù.

Diệp Thần, người từng bị hắt hủi, bị đuổi khỏi nơi này như một con chó giờ đã quay lại, mang theo sức mạnh đủ để xóa sổ toàn bộ ký ức cũ.

Hùng khoanh tay nhìn cảnh tượng trước mắt, cười nhạt.

“Ừ… đúng là ‘về nhà một cách văn minh’ thật.”

Phó Thanh Tuyết giơ điện thoại lên chụp, giọng đùa cợt nhưng ánh mắt lại sắc lạnh.

“Ghi lại khoảnh khắc lịch sử: một người đàn ông trở về nơi mình từng bị phản bội và biến nó thành tro tàn.”

Gió cuốn tung bụi, khói và linh lực đan xen.

Giữa làn sáng ấy, Diệp Thần sải bước lên từng bậc đá, mỗi bước là một lời tuyên án cho tông môn từng dày vò anh. Mỗi bước chân của anh khiến linh khí quanh mình dao động, đất dưới chân nứt vỡ như không chịu nổi sức mạnh tiềm tàng.

Những đệ tử Xích Nguyệt Tông, vốn tự cho mình là dòng chính của “chính đạo” giờ đây run rẩy như lũ côn trùng bị ánh mặt trời chiếu vào. Kẻ thì gào thét, kẻ thì bỏ chạy, nhưng không ai dám tiến đến gần.

Một tên hét lên trong tuyệt vọng:

“Có kẻ xông vào! Mau báo cho các trưởng lão rằng có người tấn cô—”

Hắn chưa nói dứt câu thì một tiếng nổ trầm vang lên.

ẦM!!

Cả thân thể hắn nổ tung thành từng mảnh, chỉ còn lại tiếng gió hú lạnh lẽo.

Diệp Thần không nói gì. Chỉ lặng lẽ nhìn quanh, ánh mắt như lưỡi dao cắt xuyên qua những linh hồn đang hoảng sợ. Anh nhớ lại từng gương mặt, từng giọng nói khinh miệt năm xưa, những kẻ đã mượn danh “chính đạo” để ức hiếp, giày xéo người khác; những kẻ từng dùng nụ cười đạo mạo để che giấu thú tính của mình.

Anh từng quỳ giữa sân tông, cầu xin họ tha cho một nữ đệ tử bị hãm hại, đổi lại là một cú tát và câu nói:

“Kẻ yếu không có tư cách lên tiếng.”

Chính đạo như vậy, chẳng khác gì ma đạo.

Linh khí quanh người anh chuyển màu lam đậm. Anh lao lên như cơn lốc, mỗi cú đấm tung ra đều mang theo sóng xung kích nghiền nát mọi thứ trước mặt. Trong nháy mắt, hàng chục đệ tử ngã xuống, máu nhuộm đỏ những bậc đá nơi anh từng quỳ năm nào.

Anh cố ý để lại vài kẻ sống sót, để chúng chạy sâu vào tông báo tin.

Vì anh biết, để diệt tận gốc một tông môn, phải khiến rắn ra khỏi hang.

Không lâu sau, tiếng chuông báo động vang lên. Từ trong mây, các trưởng lão Xích Nguyệt Tông lần lượt xuất hiện, khí thế cuồn cuộn. Dẫn đầu là ba vị trưởng lão ngoại môn, sau lưng là hàng chục đệ tử hộ pháp.

Nhìn thấy người đứng giữa sân, bọn chúng sững sờ, rồi ánh mắt đồng loạt chuyển thành phẫn nộ.

Một lão nhân tóc bạc nghiến răng hét lên:

“Diệp Thần… phản đồ! Ngươi dám quay lại sao? Biết trước thế này, năm đó ta đã giết ngươi cho rồi!”

ẦM!!

Câu nói chưa dứt, đầu hắn đã nổ tung. Diệp Thần đã di chuyển trước khi âm thanh kịp tan trong không khí.

Anh siết nắm tay, giọng trầm khàn như sấm:

“Các ngươi từng nói ta là phản đồ… vậy hôm nay, ta phản cho trọn!”

Một quyền tung ra, gió linh khí lam cuốn bay cả đình viện, tường vách nứt toác, pháp khí vỡ vụn. Những trưởng lão còn lại lập tức kết ấn, ánh sáng đỏ rực bốc lên thành đại trận, hóa thành một con rồng lửa dữ tợn lao tới.

Diệp Thần nhướng mày.

“Chỉ thế thôi sao?”

Anh nâng tay, linh khí xoắn lại thành hình cầu, phát sáng rực rỡ.

“Thiên Lam Quyền – Phá Thiên Hồi!”

Hai nguồn năng lượng va chạm, tạo nên vụ nổ kinh thiên động địa. Ánh sáng lam và đỏ hòa lẫn, rồi nổ tung thành cột sáng xuyên trời. Cả ngọn núi rung lên dữ dội, mây trắng bị thổi tan, tiếng hét kinh hoàng vang vọng khắp sườn núi.

Khi ánh sáng tắt, chỉ còn lại xác của ba trưởng lão cháy đen, linh hồn bị xóa sạch.

Tiếng gió rít qua khe đá mang theo mùi khét của máu và linh khí cháy.

Từ đỉnh núi, năm bóng người đáp xuống nhẹ như lông vũ.

Năm sư tỷ của Diệp Thần.

Những người từng là “thánh nữ” của Xích Nguyệt Tông, từng được ngàn người sùng bái, và từng là những kẻ đã chứng kiến anh bị đuổi khỏi tông môn trong nhục nhã.

Nhưng lúc này, trên mặt họ là sự phẫn nộ và sợ hãi.

Một người hét lớn, giọng run run vì tức giận:

“Ngươi… đồ phản nghịch! Ngươi giết đồng môn, giết trưởng lão! Xích Nguyệt Tông sẽ không dung tha cho ngươi!”

Một người khác gào lên, ánh mắt đầy căm phẫn:

“Ngươi đã giết sư đệ ta, Diệp Thiên! Ngươi đáng chết ngàn lần!”

Cả năm người đều biết, Diệp Thiên, kẻ mà họ từng coi như “Thiên Mệnh Chi Tử” của tông môn, đã chết không lâu sau khi rời núi lịch luyện. Hắn là niềm kiêu hãnh của họ, là kẻ được coi như tương lai của Xích Nguyệt Tông.

Còn Diệp Thần, kẻ bị trục xuất, chính là nỗi ô nhục mà họ không bao giờ muốn nhắc đến.

Nay, ô nhục ấy lại quay về, và giết chết sư đệ yêu quý của họ.

Hận thù và tự tôn khiến họ mù quáng.

“Trước khi báo thù cho sư đệ, phải diệt kẻ phản đồ này trước!”

Không cần thêm mệnh lệnh.

Cả năm cùng lúc lao lên.

Kiếm khí đỏ rực đan xen, linh lực nổ tung như bão tố.

Diệp Thần đứng yên, ánh mắt không chút dao động.

Anh từng là Thiên Mệnh Chi Tử, nhưng giờ đây, anh không chỉ là thế. Anh là người sống sót của hai thế giới, là chiến binh từng một mình đứng trước hàng trăm chiến hạm ngoài không gian.

Trong khoảnh khắc, trí nhớ kiếp trước ùa về.

Anh nhớ lại lúc mình cô độc đứng trên bầu trời đen đặc, phía dưới là Địa Cầu đang bốc cháy.

Hàng trăm chiến hạm của chủng tộc ngoài hành tinh giăng hàng, khẩu pháo năng lượng chĩa thẳng vào anh.

Không ai tin con người có thể thắng.

Nhưng anh vẫn lao lên. Một mình.

Bằng đôi tay này, anh đã nghiền nát từng con tàu, từng lớp giáp thép, từng sinh vật khổng lồ, để bảo vệ hành tinh duy nhất mình gọi là nhà.

Sau khi chiến đấu kịch liệt, tất cả bọn chúng đều nằm dưới chân anh. Rồi anh bay ra ngoài không gian, phát triển sức mạnh của võ giả, vượt qua quy tắc của thế giới.

Và rồi, trong lúc chống chọi thiên lôi, anh không hiểu sao bản thân lại không vượt qua. Khi mở mắt, anh đã ở thế giới này.

Giờ đây, quá khứ ấy như mảnh gương phản chiếu trước mắt.

Năm người phụ nữ lao đến, kiếm khí dày đặc như lưới ánh sáng.

Anh hít sâu, giọng trầm xuống:

“Nếu số phận đã định cho ta chết, thì tại sao ta vẫn còn ở đây?”

ẦM!!

Anh di chuyển. Không khí vỡ tung.

Một quyền, hai quyền, rồi ba.

Ba sư tỷ bị đánh văng ra xa, cơ thể đập vào tường đá nứt toác, máu phun như suối.

Hai người còn lại liều mạng phản kích, kết ấn triệu hồi pháp khí thần cấp, nhưng luồng linh khí của họ vừa bốc lên đã bị hút ngược lại như bị hố đen nuốt trọn.

Diệp Thần giơ tay. Linh quang lam bao phủ lấy hai người, trói chặt họ giữa không trung.

“Giết các ngươi, quá dễ. Nhưng sống mà không còn gì mới là trừng phạt.”

Anh búng tay.

Gân cốt của họ đứt đoạn, tu vi tan biến, ánh mắt mất đi ánh sáng.

Những tiếng khóc nghẹn vang lên trong ngọn lửa đang dâng.

Phía xa, cả Xích Nguyệt Tông rung chuyển.

Tháp đỏ đổ sập, linh khí bay tán loạn, khói đen nhuộm kín bầu trời.

Diệp Thần đứng giữa đống đổ nát, áo choàng tung bay, ánh lửa phản chiếu trong mắt.

Không còn thù hận.

Không còn giận dữ.

Chỉ còn sự tĩnh lặng của kẻ đã xóa sạch quá khứ.

Dưới chân núi, Đỗ Phi Hùng khoanh tay dựa vào xe, nhai kẹo que, cười khà khà.

“Đây là lần đầu tiên tôi thấy một nam chính hối hận văn mà không thuyết phục não tàn bằng đạo lý, mà dùng nắm đấm dạy luôn.”

Phó Thanh Tuyết liếc sang, cười nhạt:

“Cũng phải thôi. Có những người, chỉ hiểu được ngôn ngữ của kẻ mạnh.”

Gió núi thổi qua, tro tàn bay tản ra khắp bầu trời.

Trên đỉnh núi, Xích Nguyệt Tông từng là thánh địa cổ võ, giờ chỉ còn là tro bụi dưới chân của một kẻ từng bị gọi là “phế nhân”.

Và giữa đống đổ nát ấy, Diệp Thần khẽ nhắm mắt.

Không còn cần giải thích.

Không cần minh oan.

Bởi chính kẻ bị ruồng bỏ đã trở thành bản án cuối cùng cho tất cả.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tu-khe-uoc-do-nha-bat-dau-ngu-thu-tram-than.jpg
Từ Khế Ước Độ Nha Bắt Đầu Ngự Thú Trảm Thần!
Tháng 1 31, 2026
vo-dich-tieu-hoang-thuc.jpg
Vô Địch Tiểu Hoàng Thúc
Tháng 2 21, 2025
tong-vo-ta-mo-dung-phuc-lua-chon-lien-manh-len.jpg
Tổng Võ: Ta, Mộ Dung Phục Lựa Chọn Liền Mạnh Lên !
Tháng 2 1, 2025
nghich-nu-han-tran-ap-dai-hung-nguoi-truc-han-xuat-tong
Nghịch Nữ! Hắn Trấn Áp Đại Hung, Ngươi Trục Hắn Xuất Tông?
Tháng 2 4, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP