Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
bat-dau-truong-sinh-bat-tu-vo-han-thoi-dien-vo-hoc.jpg

Bắt Đầu Trường Sinh Bất Tử, Vô Hạn Thôi Diễn Võ Học

Tháng 1 17, 2025
Chương 336. (đại kết cục) Chương 335. 4
ta-khong-chet-duoc-lam-sao-bay-gio.jpg

Ta Không Chết Được Làm Sao Bây Giờ

Tháng 1 24, 2025
Chương 623. Vô ưu vô lự Chương 622. Hỗn độn ma diệt
ta-tai-yeu-vo-loan-the-vo-dao-thanh-than.jpg

Ta Tại Yêu Võ Loạn Thế, Võ Đạo Thành Thần

Tháng 4 2, 2025
Chương 625. Đại kết cục Chương 624. Được làm vua thua làm giặc
than-cach-thuc-tinh-ta-tai-749-tram-yeu-tru-ma

Thần Cách Thức Tỉnh, Ta Tại 749 Trảm Yêu Trừ Ma

Tháng 2 8, 2026
Chương 520: "Báo ân " Chương 519: Thốn kình, một quyền diệt thánh!
6252b51a5b45031c690cbd672e22ae82

Cái Gì Là Ca Sĩ Quê Mùa? Xin Gọi Ta Trung Lão Niên Thần Tượng

Tháng 1 16, 2025
Chương 276. Đại kết cục Chương 275. Triệu Mặc sát điên rồi 2
tam-quoc-bat-dau-giac-tinh-thu-nguyen-khong-gian.jpg

Tam Quốc, Bắt Đầu Giác Tỉnh Thứ Nguyên Không Gian

Tháng 2 9, 2026
Chương 964: Tông môn tu sĩ. Chương 963: Phù văn bom.
tien-hoa-theo-bat-dau-tro-thanh-kho-lau-bat-dau

Tiến Hóa, Theo Bắt Đầu Trở Thành Khô Lâu Bắt Đầu

Tháng mười một 9, 2025
Chương 826: Khô Lâu nặng nề nện xuống Chương 825: Khô Lâu cùng Quang Minh Nữ Thần
a8087f3792fbb203fe7eb36ee980bac3

Hồng Hoang Chi Thái Nhất Chứng Đạo Lộ

Tháng 1 15, 2025
Chương 12. Có hay không chuyển hóa, cuối cùng chứng Bất Hủ Đại Kết Cục năm ngàn chữ đại chương Chương 11. Chết! Chết! Đều chết!
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 87: Ngươi muốn báo thù cho Diệp Thiên? Còn chúng ta đưa Diệp Thần tới trả thù các ngươi.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 87: Ngươi muốn báo thù cho Diệp Thiên? Còn chúng ta đưa Diệp Thần tới trả thù các ngươi.

Gió thổi nhẹ qua, kéo tà áo của họ tung lên, tách biệt hoàn toàn với vẻ thanh bình xung quanh.

Diệp Thần siết chặt nắm tay.

Ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào người phụ nữ đang tiến đến, hơi thở dần trở nên nặng nề.

Người đó, sư tỷ của Diệp Thiên, kẻ từng được nguyên chủ của thân thể này gọi một cách tôn kính là “Sư tỷ Nguyệt Dao”.

Nhưng giờ, khi nhìn thấy gương mặt ấy, Diệp Thần chỉ cảm nhận được thứ gì đó trào dâng từ sâu trong lồng ngực, vừa là hận, vừa là khinh bỉ, vừa là cảm giác nực cười của một linh hồn từng trải đã chứng kiến bao cảnh chết chóc trên hàng nghìn hành tinh khác nhau.

Ký ức của nguyên chủ ùa về như dòng nước lũ:

Cảnh cậu bé Diệp Thần quỳ giữa sân môn phái, trên người chi chít vết thương, tay nắm chặt lấy chiếc lệnh bài bị vỡ nát.

Cảnh những người từng gọi là sư huynh, sư tỷ, trong đó có cả Nguyệt Dao đứng quanh, lạnh lùng nhìn cậu bị đánh, bị chửi, bị vu oan.

Và cuối cùng, là khoảnh khắc Diệp Thiên, kẻ tiểu sư đệ được mọi người tôn sùng cười nhạt, nói: “Từ nay, sư môn không cần loại rác rưởi như ngươi.”

Ký ức khép lại bằng giọng nói lạnh như băng của Nguyệt Dao:

“Quỳ xuống xin lỗi đi.”

Diệp Thần bật cười khẽ, nhưng tiếng cười ấy lại khiến không khí xung quanh như đông đặc lại. Anh không còn là cậu thiếu niên yếu đuối năm xưa nữa, linh hồn hiện tại là võ giả mạnh nhất Địa Cầu của một thế giới song song, từng nghiền nát cả tinh cầu bằng nắm đấm. Còn cái gọi là “tông môn tiên đạo” trong thế giới này, trong mắt anh giờ chẳng khác gì đám trẻ chơi trò giả làm thần tiên.

Phó Thanh Tuyết liếc nhìn anh, đôi mắt ánh lên một tia hiểu rõ. Cô đã thấy thứ gì đó trong ánh mắt ấy, không phải cơn giận, mà là cơn thịnh nộ bị kìm nén qua năm tháng.

Bạch Ngưng Băng liếc sang Đỗ Phi Hùng, nhướng mày ra hiệu.

“Cậu tính sao đây?”

Hùng mỉm cười, lười biếng duỗi vai. “Cho anh ta cơ hội thôi.”

Anh nhìn Phó Thanh Tuyết, nói giọng đùa nhưng mang mệnh lệnh rõ ràng:

“Cô nhường cho Diệp Thần đi.”

Thanh Tuyết nhếch môi, khẽ gật đầu. “Được thôi.”

Ánh mắt cô lóe lên tia hứng thú. Rõ ràng, cô không hề quan tâm chuyện này, nhưng lại muốn xem xem võ giả mạnh nhất Địa Cầu thể hiện thế nào.

Đỗ Phi Hùng quay sang nhìn Diệp Thần, nụ cười của anh nhẹ nhàng nhưng lại khiến không khí xung quanh như chấn động.

“Nếu như anh muốn, tôi có thể không can thiệp. Chính tay anh trả thù đi. Tôi chịu trách nhiệm.”

Câu nói ấy vang lên chậm rãi, rõ từng chữ, tựa như mệnh lệnh của một vị vương.

Diệp Thần cúi đầu nhẹ, trong mắt lóe lên ánh cảm kích.

Trong tiểu thuyết anh từng đọc, mấy gã thiếu gia toàn là loại kiêu ngạo ngu ngốc, chỉ biết ra vẻ ta đây, coi người khác như nô lệ.

Nhưng Đỗ Phi Hùng lại khác.

Vừa mạnh mẽ, vừa có tầm nhìn, vừa khiến người khác tự nguyện phục tùng.

Nếu nói Hùng là phản diện, thì anh ta sẽ là trùm cuối thật sự, loại nhân vật mà dù thế giới có sụp đổ, vẫn sẽ ngồi cười giữa tro tàn.

Diệp Thần bước chậm về phía trước. Mỗi bước đi, đất dưới chân anh khẽ rung.

Nguyệt Dao, sư tỷ của Diệp Thần khẽ cau mày. Khi ánh sáng chiếu lên mặt anh, cô hơi khựng lại, giọng lạc đi:

“Ngươi… ngươi là Diệp Thần sao?”

Diệp Thần dừng lại, đôi mắt lạnh như băng nhìn thẳng vào cô ta.

Khóe môi anh nhếch lên thành nụ cười mỉa mai.

“Sao? Lâu lắm chưa gặp mà đã quên vị sư đệ độc ác này của ngươi rồi à?”

Gió nổi lên, cỏ cây nghiêng ngả.

Cô ta cắn môi, ánh mắt dao động, rồi chỉ tay về phía anh, giọng đầy phẫn nộ:

“Ngươi… ngươi thật sự là kẻ lòng lang dạ sói! Bị đuổi khỏi sư môn là đúng! Còn mặt mũi nào mà quay lại nữa?”

Diệp Thần cười, nhưng trong ánh cười đó không có chút vui vẻ nào.

Trái tim anh lạnh đi từng nhịp, ký ức về lần quỳ gối trước môn phái, máu hòa với nước mưa, lại ùa về như đòn trừng phạt.

Cô ta, người từng cầm ô che cho anh giữa cơn bão năm nào, chính là người đầu tiên tát anh khi Diệp Thiên bước vào môn phái.

Bạch Ngưng Băng thở dài, lặng lẽ chạm vào tablet, mở sẵn chế độ ghi hình. “Cảnh này chắc lên top hotsearch mất.”

Hùng ngoái đầu nhìn cô, cười nhẹ. “Làm cho đẹp vào nhé.”

Anh ngoáp một cái, giọng nói uể oải:

“Tôi thật sự không hiểu sao mấy tên nam chính thích đấu khẩu đến vậy. Nếu là tôi, tôi chỉ cần nói đúng một câu thôi.”

Anh nghiêng đầu, nhìn về phía sư tỷ kia, nở nụ cười đầy khinh miệt:

“Nếu Diệp Thiên của cô sai, thì cả thế giới đều sai. Còn hắn đúng, thì thế giới này đúng theo hắn, đúng không?”

Không gian im phăng phắc.

Nguyệt Dao khựng lại, không nói được gì.

Hùng nhún vai, phất tay với Diệp Thần. “Không nói năng gì nữa. Giết đi nếu anh muốn. Tôi sẽ chịu trách nhiệm.”

Câu nói vang lên như một mồi lửa.

Ánh mắt Diệp Thần bùng cháy.

Anh gật đầu, giọng khàn đi nhưng mạnh mẽ:

“Vậy thì… ta không nương tay nữa.”

Linh lực trong không khí bỗng chấn động dữ dội.

Một cơn gió xoáy khổng lồ nổi lên, cát bụi bay mù mịt, khiến cây cối xung quanh bị nhổ bật gốc.

Bầu trời đột ngột tối sầm, như thể chính thiên địa cũng đang chuẩn bị chứng kiến cơn thịnh nộ của kẻ từng bị phản bội.

Phó Thanh Tuyết khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lấp lánh.

“Cuối cùng thì cậu ta cũng chịu ra tay thật rồi.”

Đỗ Phi Hùng cười nhạt, khoanh tay sau lưng. “Đáng để xem đây.”

Bạch Ngưng Băng đứng giữa, nâng tay chỉnh lại góc quay, giọng thản nhiên:

“Góc này lên ảnh trông rất có khí thế.”

Trong khi cả ba vẫn ung dung như đang xem biểu diễn, Diệp Thần đã nâng tay phải, ánh linh lực đỏ sẫm bốc lên quanh người anh như một biển lửa dữ.

Từng tia năng lượng quấn lấy cơ thể anh, kéo theo tiếng gió rít lên chói tai.

Dưới ánh hoàng hôn, đôi mắt anh ánh lên sắc vàng lạnh lẽo, chứa đầy hận thù và niềm kiêu hãnh.

Từng mạch đất dưới chân bắt đầu nứt ra như mạng nhện.

Một quyền, mang theo oán hận của hai đời, chuẩn bị giáng xuống.

Khoảnh khắc quyền kình của Diệp Thần lao ra, không khí xung quanh như nổ tung. Áp lực khủng khiếp tỏa ra từ cú đấm của anh khiến mặt đất rung chuyển, từng lớp bụi đá bị thổi bay, không gian méo mó như bị ép nát.

Nguyệt Dao hét lên một tiếng, vận linh lực toàn thân tạo kết giới chống đỡ, nhưng chỉ trong chớp mắt, kết giới tan vỡ như thủy tinh. Cơ thể cô bị hất bay ra xa, va vào tảng đá lớn rồi dội lại, để lại vệt máu dài trên nền đất.

“Ngươi… sao có thể mạnh đến mức này?” cô ta run rẩy, hai mắt đỏ hoe, không tin nổi người sư đệ từng bị mình sai khiến, từng quỳ gối xin tha, nay lại đứng sừng sững như một ngọn núi sắt lạnh trước mặt.

Diệp Thần không trả lời, ánh mắt anh lạnh băng, giọng nói vang vọng trong gió:

“Ta đã từng nghĩ, nếu có cơ hội quay lại, ta sẽ hỏi ngươi một câu. Vì sao lại tin lời Diệp Thiên, vì sao lại hùa theo hắn mà đánh ta, mà gọi ta là kẻ phản đồ?”

“Diệp Thiên?” Nguyệt Dao nghiến răng, bật cười trong cơn đau. “Ngươi vẫn định đổ tội cho sư đệ sao? Hắn là người được sư tôn chọn kế thừa, là người chính trực, là—”

Ầm!

Cô chưa kịp nói hết, Diệp Thần đã biến mất khỏi chỗ cũ. Bàn tay anh túm lấy cổ áo cô, nhấc bổng lên giữa không trung, giọng trầm thấp như sấm:

“Chính trực? Hắn trộm thiên đan của sư tôn, rồi đổ tội cho ta. Hắn hạ độc linh thú hộ sơn, nói ta là kẻ phản bội. Hắn dụ ngươi xuống núi rồi để ngươi suýt bị giết. Kẻ cứu ngươi hôm đó cũng chẳng phải hắn.”

“Ngươi nói dối!” cô ta gào lên, giãy giụa, linh lực yếu ớt bắn ra xung quanh như pháo tàn.

Diệp Thần không nói nữa. Anh mở tay, một luồng sáng từ nhẫn trữ vật hiện ra.

Một chiếc vòng tay bằng ngọc bích trong suốt, ánh sáng nhàn nhạt, lặng lẽ xoay tròn trên tay anh.

Khoảnh khắc ấy, ánh mắt Nguyệt Dao chấn động. Cơ thể cô run lên, đôi môi mấp máy:

“Cái đó… là vòng tay của đã mất…”

Giọng Diệp Thần trầm thấp, như kể lại câu chuyện đã bị thời gian chôn vùi:

“Hôm đó, ngươi bị phục kích ở chân núi. Ta đến cứu, bị trọng thương, máu thấm lên vòng tay ngươi. Ngươi khóc, rồi bảo sẽ trả lại ơn này. Nhưng khi quay về, Diệp Thiên nói chính hắn là người cứu ngươi. Ngươi không tin ta. Ngươi nói: ‘Sư đệ, ngươi đừng ghen tị nữa’. Ngươi còn tát ta một cái.”

Gió thổi mạnh.

Cả bầu trời như tối sầm lại.

Nguyệt Dao lùi từng bước, hai tay ôm đầu, giọng run rẩy:

“Không… không thể nào… Ta nhớ người đó rõ ràng là Diệp Thiên! Chính hắn đã… đã cõng ta rời đi mà…”

Diệp Thần nhắm mắt, ném vòng tay đến trước mặt cô.

“Ngươi nhìn kỹ đi.”

Trên vòng ngọc, một vệt máu khô vẫn còn vết khắc mờ mờ, hai chữ Diệp Thần.

Khoảnh khắc đó, ký ức của Nguyệt Dao như sụp đổ. Hình ảnh mờ nhạt của ngày hôm ấy hiện lên: bóng người quấn băng trắng, gương mặt mờ nhòe vì máu, ôm cô chạy giữa rừng lửa. Tiếng gọi yếu ớt khi bàn tay anh rướm máu đặt vòng ngọc vào tay cô:

“Đừng sợ… ta sẽ không để ai làm hại ngươi.”

Cô ngẩng đầu, môi run run:

“Không thể nào… Tất cả đều là giả, đúng không? Diệp Thiên mới là người cứu ta… đúng không?”

Diệp Thần nhìn cô thật lâu, rồi cười.

Nụ cười lạnh như lưỡi dao cứa thẳng vào tim người khác.

“Nếu ta đưa thứ này ra khi ấy, ngươi có tin không? Hay ngươi sẽ nói là ta đánh cắp nó từ hắn?”

Nguyệt Dao lảo đảo, nước mắt rơi trên nền đất. Cô hiểu, nhưng lại không muốn tin. Cô muốn hét lên, muốn chối bỏ, muốn trốn tránh cảm giác ghê tởm đang dâng lên trong lồng ngực.

Diệp Thần bước đến gần.

Giọng anh thấp, khàn, như phán quyết của thần chết:

“Ngươi không tin, không sao. Dù sao… ta cũng chẳng cần lời xin lỗi của ngươi nữa.”

Linh lực trong người anh bộc phát. Cả mặt đất rung lên, bụi đá bay cuộn thành lốc xoáy.

Nguyệt Dao ngẩng đầu, gào lên trong tuyệt vọng:

“Ta xin lỗi! Là ta sai rồi! Ta đã sai! Tha cho ta—”

ẦM!

Cú đấm xuyên qua kết giới phòng thủ của cô ta, phá nát xương sườn, xuyên thẳng tim.

Máu bắn tung ra trong ánh hoàng hôn đỏ rực.

Ánh mắt Nguyệt Dao mở to, vô hồn.

Cô ta nhìn anh, trong đôi mắt còn sót lại chỉ có sự hối hận muộn màng.

Môi cô ta run rẩy: “Sư… đệ…”

Diệp Thần không đáp.

Anh rút tay ra, để cơ thể cô ta gục xuống, máu thấm dần vào mặt đất.

“Xuống địa phủ mà chịu tội với nguyên chủ đi.”

Không gian yên lặng trong vài giây.

Gió cuốn theo tro bụi, mùi máu lan ra khắp không gian.

Phía xa, đám đệ tử Xích Nguyệt Tông đang định lao đến, nhưng chỉ kịp nhìn thấy Phó Thanh Tuyết híp mắt cười nhạt.

“Ồn quá.”

Một cái búng tay.

Cả không gian nổ tung thành sương máu. Không còn ai sống sót.

Đỗ Phi Hùng đứng đó, khoanh tay nhìn toàn cảnh, miệng khẽ nhếch.

“Xong rồi à? Tôi còn tưởng anh ta sẽ để con não tàn kia sống thêm vài phút để độc thoại cơ.”

Phó Thanh Tuyết chỉnh lại mái tóc, giọng hững hờ:

“Bọn họ tốn thời gian lắm. Tôi làm nhanh cho gọn.”

Bạch Ngưng Băng từ bên cạnh bước tới, tablet vẫn đang ghi hình, nhún vai.

“Video này chắc chắn không qua kiểm duyệt nổi đâu.”

Diệp Thần im lặng, nhìn thi thể sư tỷ đang nguội dần. Cơn gió nhẹ lướt qua, cuốn theo mùi máu và tro bụi tan vào không gian. Trong đôi mắt anh, phẫn nộ không còn, chỉ còn lại một sự tĩnh lặng đến rợn người, như thể vừa tiễn đi một mảnh ký ức thối rữa đã giam cầm mình suốt kiếp.

Phía sau, Đỗ Phi Hùng khoanh tay, khóe môi khẽ cong, nửa cười nửa như than:

“Chắc câu chuyện báo thù của anh… chưa thể kết thúc nhanh vậy đâu.”

Anh liếc nhìn thi thể đang dần hóa tro, bình thản nói tiếp:

“Còn sáu người nữa cơ mà. Một mình cô ta không đủ đâu.”

Diệp Thần siết chặt nắm đấm, đôi mắt ánh lên tia sáng lạnh.

“Phải. Sáu người còn lại… cũng đều có phần trong tội lỗi năm đó.”

Bạch Ngưng Băng ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên sau màn tóc bạc:

“Dữ liệu vừa quét cho thấy, trong khu vực này vẫn còn sáu nguồn linh lực tương tự, dao động rất gần. Có lẽ… họ không xa đâu.”

Phó Thanh Tuyết cười khẽ, môi cong lên thành đường cong như lưỡi dao:

“Hay thật. Sáu người đó mà tập trung một chỗ, đỡ tốn công đi tìm.”

Hùng khẽ nhướng mày, giọng mang chút hứng thú:

“Vậy là một màn quét sạch à? Tốt. Tiện thể cho tôi xem luôn cái tông môn từng dung túng cho cái đám giả nhân giả nghĩa ấy mạnh đến đâu.”

Anh vỗ vai Diệp Thần, nụ cười pha chút tinh quái nhưng không kém phần sắc bén:

“Lần này, tôi không can thiệp. Nợ của anh, anh tự tay trả. Nhưng nếu anh yếu tay… tôi sẽ dọn xác giúp.”

Diệp Thần gật nhẹ, trong ánh mắt không còn run rẩy, chỉ còn quyết tâm lạnh lẽo.

“Không cần. Sáu người đó, ta nhớ rõ từng gương mặt. Dù có chạy đến tận chân trời góc biển… ta cũng sẽ tìm được.”

Phó Thanh Tuyết cười khúc khích, đôi mắt đỏ lóe lên ánh tà quang:

“Nghe ngầu phết đấy. Hy vọng khi anh gặp sáu người đó, họ vẫn còn cơ hội kịp nhận ra sai lầm… trước khi bị anh xé xác.”

Gió nổi lên. Cánh rừng phía xa rung rinh như đang thì thầm, ánh hoàng hôn loang lổ nhuộm đỏ cả bầu trời.

Trên mặt đất, vòng tay ngọc vỡ đôi, phát ra ánh sáng yếu ớt, như lời đáp lại âm thầm của người đã khuất.

Diệp Thần cúi đầu, giọng trầm thấp, nặng nề nhưng dứt khoát:

“Nguyên chủ… ngươi yên tâm. Nợ máu, ta sẽ trả thay ngươi. Một người cũng không thoát.”

Bạch Ngưng Băng cất thiết bị, đứng cạnh Hùng và Thanh Tuyết.

“Dữ liệu tọa độ sáu người kia đã xác định xong. Một nhóm ở phía Đông, hai ở gần rặng núi Bắc, ba kẻ còn lại ẩn trong tàn tích cổ.”

Hùng nheo mắt, nhìn về phương xa, nơi ánh nắng cuối cùng đang tàn dần:

“Được rồi. Đi thôi. Cuộc chơi mới chỉ vừa bắt đầu.”

Phó Thanh Tuyết vươn vai, nụ cười nửa miệng lấp ló dưới mái tóc trắng:

“Lần này để tôi khởi động trước. Cũng nên cho họ biết thế nào là ‘sư đệ trở về’.”

Bốn người quay lưng bước đi, để lại sau lưng vùng đất hoang tàn, tro bụi bay mờ trong gió, hòa cùng ánh chiều đỏ rực.

Vòng tay ngọc vẫn nằm đó, phát ra ánh sáng lấp lánh cuối cùng, rồi vụt tắt, như khép lại chương đầu tiên của hành trình báo thù.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tien-menh-truong-sinh.jpg
Tiên Mệnh Trường Sinh
Tháng 12 11, 2025
Tam Quốc Trẫm Chính Là Đại Hán Trung Lương Đổng Thái Sư
Tam Quốc: Trẫm Chính Là Đại Hán Trung Lương Đổng Thái Sư
Tháng mười một 4, 2025
than-la-thien-tai-ta-lai-la-trong-nha-yeu-nhat.jpg
Thân Là Thiên Tài, Ta Lại Là Trong Nhà Yếu Nhất?
Tháng 1 26, 2025
vo-dao-ta-co-the-nhin-thay-nguy-co-nhac-nho.jpg
Võ Đạo: Ta Có Thể Nhìn Thấy Nguy Cơ Nhắc Nhở!
Tháng 2 1, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP