Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 89: Ta diệt tông của ngươi rồi đấy, giờ cho ta hỏi có sự kiện gì vui ở Côn Luân không?
Chương 89: Ta diệt tông của ngươi rồi đấy, giờ cho ta hỏi có sự kiện gì vui ở Côn Luân không?
Bầu trời trên đỉnh Côn Luân rách nát bởi linh khí va chạm. Từng cột sáng đỏ lam đan xen, nổ tung trong không trung như sao băng vỡ. Mây bị xé nát, gió quét qua đỉnh núi tạo thành những cơn lốc xoáy khổng lồ cuốn cát bụi bay mù. Toàn bộ Xích Nguyệt Tông chìm trong hỗn loạn, tiếng sấm của trận chiến vang vọng khắp sườn núi.
Giữa trung tâm là Diệp Thần, ánh mắt xanh lam cháy rực. Hơi thở anh dồn dập, mỗi lần hít vào là cả không gian quanh anh rung lên, khí áp ép đến mức đá vụn bay lơ lửng trong không khí. Đối diện anh là ba đại trưởng lão còn sống sót, tay kết ấn liên tục, linh lực đỏ thẫm trào ra, cuộn thành những cơn sóng năng lượng chồng chéo.
“Phong Hỏa Liên Chưởng!” Một trưởng lão hét lớn, hai tay đập mạnh xuống đất. Từ lòng đất, một đóa sen khổng lồ bằng lửa nở bung, từng cánh hoa là từng tầng năng lượng chấn động lao về phía Diệp Thần.
Không né tránh, anh giơ tay lên, bàn tay khẽ mở, linh lực lam đậm tụ lại thành hình vòng xoáy. Một tiếng nổ “ẦM!” chấn động, ngọn sen lửa bị hút vào trong vòng xoáy, bị nghiền nát thành bụi tro.
“Cái thứ rác rưởi này, cũng dám múa trước mặt ta?” Giọng Diệp Thần khàn khàn, lạnh như thép.
Một trưởng lão khác gào lên, tung ra pháp khí hình chuông, khắc đầy phù văn:
“Thất Âm Phong Hồn Chung!”
Tiếng chuông vang lên, không khí vỡ vụn, từng làn sóng âm tràn ra như dao cắt. Cả sườn núi rung chuyển, những bức tường đá xung quanh nứt toác, đệ tử phía xa bị chấn động đến vỡ nội tạng.
Nhưng Diệp Thần chỉ khẽ nheo mắt. Linh khí quanh anh lập tức co lại như một bức màn chắn vô hình, từng luồng sóng âm va vào bị phản ngược, cắt đứt cả cánh tay người thi triển. Máu bắn tung tóe, tiếng hét thất thanh vang vọng.
“Không… không thể nào! Ngươi chỉ là phế nhân năm đó—”
“Phế nhân?” Diệp Thần lao đến, nắm đấm lam lóe sáng. “Thế thì để ta cho ngươi biết phế nhân làm gì với rác.”
Cú đấm của anh chạm vào ngực đối phương, toàn bộ linh lực dồn lại trong một nhịp tim. “ẦM!!!” Một tiếng nổ vang như sấm, cơ thể trưởng lão kia bị thổi bay thành sương máu, chỉ còn lại một cái bóng cháy đen in trên nền đá.
Khói và tro bụi cuộn tròn quanh Diệp Thần, như một cơn bão nhỏ bốc lên từ mặt đất. Ánh sáng lam nhạt của linh khí phản chiếu trong mắt anh khiến cả khung cảnh như nhuốm một màu u ám kỳ dị.
“Tiếp theo là ngươi.” Anh quay sang kẻ còn lại.
Tên trưởng lão cuối cùng run rẩy, tay cầm gương cổ, cố lùi lại. Mồ hôi chảy dài trên trán. “Diệp Thần! Ngươi… ngươi thật sự muốn diệt sạch Xích Nguyệt Tông sao!?”
“Không phải ta muốn.” Anh khẽ cúi đầu, giọng trầm xuống, từng chữ nặng như búa gõ. “Là các ngươi tự chuốc lấy.”
Anh bước tới một bước, đất dưới chân nứt thành mạng nhện. Tên trưởng lão hoảng loạn giơ gương lên, niệm chú:
“Thiên Quang Chiếu Hồn!”
Mặt gương sáng rực, linh khí xoắn lại như nước chảy. Nhưng thay vì phóng ra tia sáng công kích, hình ảnh trong gương lại run lên dữ dội. Những vệt sáng bắt đầu xoay tròn, rồi từng cảnh tượng mờ ảo hiện ra.
Toàn bộ sườn núi đột ngột im lặng.
Trong gương, là hình ảnh của quá khứ. Cảnh Diệp Thiên nở nụ cười giả tạo, quỳ gối trước sư phụ, khóc lóc kể rằng Diệp Thần cấu kết ma đạo. Cảnh hắn cố tình đánh thuốc Diệp Thần rồi dựng hiện trường giả, khiến mọi người tin rằng anh đã “tẩu hỏa nhập ma”. Cảnh hắn âm thầm vu oan, cướp hết công lao, rồi nói dối rằng “Diệp Thần vì ghen tị mà muốn giết ta”.
Giọng nói trong gương vang lên, là tiếng Diệp Thiên cười khẩy:
“Chỉ cần sư phụ tin ta, tất cả đều sẽ là của ta. Cả tông môn này, cả Thiên Mệnh kia, đều sẽ thuộc về ta…”
Từng lời vang vọng khắp nơi, chát chúa và cay độc.
Các sư tỷ quỳ rạp dưới đất, mặt cắt không còn giọt máu. Một người bật khóc nức nở, tiếng nức nghẹn như dao cứa. “Không… không thể nào… Chúng ta… chúng ta đã tin hắn… tất cả…”
Người sư tỷ từng cứu Diệp Thần thì vẫn ngồi yên, hơi thở yếu ớt. Ánh mắt cô bình thản, như thể chỉ xác nhận điều mình đã biết từ lâu. “Đệ ấy… cuối cùng cũng chứng minh được rồi.” Giọng cô run nhưng nhẹ nhàng.
Sư phụ Xích Nguyệt Tông run rẩy đứng dậy, tay nắm chặt cây gậy gỗ trúc, giọng khàn đặc:
“Là… là ta sai… Là ta bị hắn lừa… Diệp Thần, đồ nhi…”
Diệp Thần không đáp. Anh nhìn gương, ánh mắt lạnh đi từng chút.
Trong gương, cảnh cuối cùng hiện ra: tên trưởng lão đang cầm chính chiếc gương này, quỳ trước một biểu tượng lạ, một con mắt vàng giữa vòng tròn. Hắn nói:
“Bẩm tổ chức Thiên Mệnh, nhiệm vụ tráo đổi vận mệnh đã hoàn tất. Linh căn của Diệp Thần bị cướp mất. Hắn đã bị xóa khỏi dòng Thiên Mệnh chính.”
Không khí đông cứng. Cái tên “Tổ chức Thiên Mệnh” vang lên như một lưỡi dao.
Diệp Thần siết chặt tay, từng mạch máu trên mu bàn tay nổi lên rõ ràng. “Thì ra… là vậy.”
Tên trưởng lão hoảng loạn lùi lại. “Không! Không phải ta! Tất cả là hắn ép ta làm—”
Chưa kịp nói xong, ấn ký màu đen trên trán hắn bỗng lóe sáng. Một tiếng “PHỰT!” khô khốc vang lên, cơ thể hắn nổ tung thành bụi máu, không kịp kêu một tiếng.
Khói tan. Chỉ còn lại chiếc gương rơi xuống đất, nứt một đường chéo.
Sư phụ Xích Nguyệt Tông quỳ sụp xuống, hai tay đập mạnh vào nền đá, máu từ đầu gối chảy ra loang trên mặt đất. “Ta… ta mù mắt rồi… Là ta đã tin kẻ phản đồ ấy mà hại đệ tử mình…”
Các sư tỷ ngã rạp xuống, khóc đến run cả người. Một người nức nở: “Diệp Thần… xin hãy tha cho chúng ta… chúng ta ngu muội… xin đừng giết sư phụ…”
Diệp Thần im lặng. Gió lạnh quét qua, tàn tro bay trong ánh đỏ của hoàng hôn, như tro cốt từ một ngọn núi lửa đã chết. Anh chậm rãi mở miệng:
“Tha thứ à?”
Một câu thôi, mà khiến tất cả rơi vào im lặng tuyệt đối. Anh quay lưng đi, giọng khẽ như tiếng gió thổi qua kẽ đá:
“Các ngươi không giết ta, nhưng đã giết người từng tin các ngươi.”
Phía sau anh, tiếng nức nở vang lên không dứt.
Và rồi, một giọng nữ trầm, lạnh, xen chút mỉa mai vang lên từ xa:
“Tha thứ? Nghe mà buồn cười thật.”
Từng bước giày vang lên đều đặn. Phó Thanh Tuyết và Đỗ Phi Hùng từ từ bước ra khỏi màn khói. Gió thổi tung dải ruy băng đỏ phía sau Thanh Tuyết, ánh mắt cô sáng rực như lửa.
“Các ngươi hối hận rồi à?” Cô hỏi, giọng dịu dàng mà nguy hiểm. “Vậy thì xuống âm phủ mà hối hận với Diêm Vương đi nhé.”
Chỉ một cái vung tay.
Không khí nổ tung. Một luồng sáng đỏ bắn ra, nhuộm cả sân đá bằng máu. Toàn bộ những kẻ còn quỳ đều tan thành sương máu trong nháy mắt, bay lên không trung rồi tan biến. Không còn tiếng kêu, không còn nước mắt.
Hùng chống nạnh, huýt sáo một cái, cười khà khà:
“Chuẩn luôn, vợ ta nói câu nào là thành hiện thực. Đúng là hậu quả của IQ âm tính mà thích làm chính đạo.”
Thanh Tuyết cười nhẹ, ánh mắt liếc về phía một mỏm đá xa xa. “Còn một kẻ nữa.”
Trên mỏm đá, một bóng người run rẩy ló ra, tên tông chủ Xích Nguyệt Tông. Hắn toàn thân run, áo choàng ướt đẫm mồ hôi, khuôn mặt tái nhợt không còn giọt máu.
Hùng nhìn hắn, nhếch môi cười:
“Ra đây đi, hoặc đi cùng với đám người của ngươi luôn.”
Tên tông chủ không đáp, cố trốn sâu hơn vào bóng tối. Ánh sáng đỏ trong tay Thanh Tuyết lại lóe lên.
Khói bụi trên đỉnh Côn Luân Vừa tan, gió thổi qua cuốn theo mùi khét và tro tàn. Ở giữa đống hoang tàn ấy, một bóng người run rẩy bước ra từ sau tảng đá lớn. Đó là tông chủ Xích Nguyệt Tông, áo đỏ xộc xệch, tóc rối bời, khuôn mặt trắng bệch như vừa được vớt từ nồi lẩu cay ra.
Ông ta nhìn quanh, thấy một Diệp Thần toàn thân tỏa khí lam lạnh lẽo, một Phó Thanh Tuyết tóc trắng ruy băng đỏ đứng như thần chết, và một Đỗ Phi Hùng đang… nhai kẹo mút. Trong lòng ông, chỉ có một từ hiện lên: “Toang rồi!”
Nhưng dù sợ hãi, bản năng sống vẫn trỗi dậy. Ông cố nặn ra nụ cười, môi run bần bật:
“Chào… chào tiền bối…”
Giọng nói như sợi chỉ sắp đứt. Mỗi chữ ông nói ra, cả người lại run theo.
Thực ra, ông ta cũng chẳng phải hoàn toàn kẻ ác. Khi Diệp Thần bị Diệp Thiên vu oan, chính ông từng ra lệnh chỉ đánh roi, giam vài ngày, không trục xuất khỏi tông. Nhưng bản thân ông khi ấy như bị một sợi dây vô hình điều khiển, miệng nói một đằng, tay lại làm một nẻo, trái tim gào thét “tha cho đệ tử ta” còn cơ thể thì ép Diệp Thần quỳ giữa quảng trường chịu hình.
Ông đã sống trong cảm giác bị điều khiển ấy suốt mấy năm trời. Chỉ đến khi nghe tin Diệp Thiên bị một người phụ nữ tóc trắng tiêu diệt, cái “sợi dây” đó mới đứt phựt. Và bây giờ, khi nhìn thấy cả ba người trước mặt, ông biết: “À… hóa ra bà cô tóc trắng đó chính là đây.”
Hùng chống nạnh, liếc nhìn ông từ đầu đến chân, giọng bình thản:
“Thôi đi lão già, tôi chỉ muốn hỏi… quanh đây có môn phái nào khác, hay sự kiện gì thú vị không?”
Câu nói như sét đánh ngang tai.
Tông chủ: “…”
Diệp Thần: “???”
Cả hai cùng há miệng, cứng người như tượng. Ông ta đã chuẩn bị sẵn bài “cầu xin tha mạng” dài mười tám câu, định quỳ xuống lạy, khóc vài hàng, hứa tu sửa đạo đức. Ai ngờ Hùng lại hỏi… y như đang hỏi đường đi lễ hội hoa anh đào.
Trong đầu tông chủ chỉ có một câu vọng lại: “Chắc ta chết đến nơi mà bọn này vẫn rủ nhau đi du lịch.”
Ông há hốc mồm, run rẩy nói:
“Ta… ta tưởng các ngươi tới diệt tông môn ta chứ…”
Hùng nghiêng đầu, nhướng mày:
“Ơ, ai bảo? Tôi diệt tông nào rồi? Ờ… chắc cũng vài chục cái, nhưng hôm nay tôi rảnh.”
Thanh Tuyết đứng kế bên, cười khẩy, giọng ngọt ngào nhưng nguy hiểm như kẹo độc:
“Tông chủ không biết tiếp đãi khách quý à? Buồn thật nhỉ. Giờ giới tu luyện ở Lam Tinh mất chất thế này cơ à?”
Nụ cười ấy khiến tông chủ suýt quỳ luôn xuống đất. Ông bật dậy như lò xo, cúi đầu lia lịa:
“Xin lỗi hai vị đại nhân! Xin lỗi vì ta không tiếp đãi chu đáo! Ta lập tức chuẩn bị trà ngon, ghế mềm, hoa thơm hầu hạ quý nhân!”
Ông chạy đi, tóc bay phấp phới, vừa hét vừa gọi đám đệ tử còn sống sót:
“Pha trà! Quét dọn! Dọn cái ghế tông chủ của ta ra cho họ ngồi! Mau, mau lên, đứa nào chậm ta ném cho tiền bối tóc trắng đấm chết bây giờ!”
Mấy đệ tử tạp dịch hoảng hồn chạy tán loạn, người lau sàn, người bưng khay trà, người nhặt vụn xác mấy vị trưởng lão để sang một bên cho “sạch mắt”.
Tông chủ vừa chỉ đạo, vừa lẩm bẩm:
“Báo thù gì chứ, đồ đệ gì chứ… toàn đám ngu dốt hại ta mấy năm nay. Giờ chết sạch cũng tốt, đỡ tốn cơm.”
Bạch Ngưng Băng bước ra từ sau lưng Hùng, tay cầm điện thoại, giọng đều đều:
“Tôi vừa gọi cho Cục 749, bảo họ tới dọn dẹp hiện trường và phong tỏa linh khí. Hai người cứ ngồi uống trà đi.”
“Okay!” Hùng trả lời tỉnh như không.
Bạch Ngưng Băng nhìn sang Diệp Thần, ánh mắt sâu sắc:
“Anh là người đứng đầu, nhưng bị thế lực siêu nhiên điều khiển. Anh có thấy tuyệt vọng không?”
Diệp Thần im lặng, nhìn vào tông chủ đang run run dâng khay trà lên. Anh hiểu rồi. Đó là lý do Hùng và Thanh Tuyết không giết ông ta.
Một kẻ từng mạnh mẽ, bị biến thành con rối, bị thao túng để phản bội chính đồ đệ mình.
Đó không còn là tội nhân, mà là nạn nhân.
Hùng dựa lưng vào ghế, cầm ly trà hớp một ngụm, giọng ung dung:
“Ngon đấy. Có vị sợ chết nên trà hơi mặn.”
Tông chủ lau mồ hôi, cười như khóc:
“Dạ… dạ, trà đặc biệt của Xích Nguyệt Tông đó ạ.”
Thanh Tuyết chống cằm, ánh mắt cong cong:
“Ừ, đặc biệt thật. Mùi hương ‘cầu xin sống sót’ nồng nặc, hiếm có đấy.”
Tông chủ muốn khóc mà không dám, chỉ biết dạ liên tục, cúi người thấp đến mức trán suýt chạm đất.
Sau khi dọn dẹp xong, mọi người ngồi trong đại sảnh, ánh chiều tà chiếu qua tường gãy, soi lên bàn trà còn vương bụi tro. Không khí kỳ lạ đến nực cười, một bên là ba “thần nhân” vừa diệt cả tông, bên kia là tông chủ cúi đầu hầu trà như tiểu nhị trong quán bình dân.
Bạch Ngưng Băng gõ nhẹ màn hình tablet, hỏi:
“Ông từng nghe gì về các tông môn quanh đây không?”
Tông chủ lập tức cúi người:
“Dạ có, có! Gần đây các tông môn lớn đang tổ chức tỉ võ giao lưu! Gọi là ‘Đại Hội Linh Vực’. Mấy kẻ tự xưng thiên tài cũng sẽ đến dự ạ!”
Ánh mắt Hùng sáng rực như trẻ con nghe thấy từ “buffet miễn phí”:
“Thiên tài? Hay lắm. Lần này chắc có đám ngu tự xưng Thiên Mệnh để đạp.”
Thanh Tuyết nhấp ngụm trà, nhún vai:
“Coi như đi dạo. Biết đâu lại gặp vài tên não tàn đòi ‘định mệnh gặp gỡ mỹ nhân’.”
Bạch Ngưng Băng ghi chú, giọng lạnh như nước đá:
“Thêm mục ‘săn lùng Thiên Mệnh’ vào kế hoạch tuần này. Đặt vé máy bay nội địa luôn cho tiện.”
Diệp Thần im lặng, nhìn ra ngoài cửa sổ. Dưới ánh hoàng hôn, tro tàn Xích Nguyệt Tông lấp lánh như cát bạc. Anh khẽ nói, giọng trầm và chắc:
“Còn kẻ nào đứng sau tổ chức đó… ta sẽ khiến hắn hiểu thế nào là ‘bị xóa khỏi Thiên Mệnh’.”
Hùng đứng dậy, vươn vai, cười khà khà:
“Hay đấy. Đi tỉ võ, uống trà, đánh não tàn. Lịch trình quá hợp lý. À, lão già, cho tôi xin thêm cái bánh ngọt đi, trà này không hợp với người lịch lãm như tôi đâu.”
Tông chủ lập tức cúi đầu:
“Dạ có ngay, đại nhân đợi một chút!”
Và thế là, giữa tàn dư đổ nát, bốn người ngồi uống trà, nói chuyện tỉ võ và kế hoạch “săn não tàn” sắp tới như thể chẳng có gì vừa xảy ra.
Chỉ có gió Côn Luân vẫn gào rít bên ngoài, thổi qua ngôi tông môn từng hùng mạnh, nay chỉ còn vang vọng tiếng cười nửa đùa nửa châm chọc của bốn kẻ vừa biến chính đạo thành… tiệm trà chiều.