Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
han-noi-dien-nang-buon-ban-kiem-luyen-tong-hoa-phong-bi-mang-lech.jpg

Hắn Nổi Điên, Nàng Buôn Bán Kiếm, Luyến Tống Họa Phong Bị Mang Lệch

Tháng 2 2, 2026
Chương 119: Coi như ta là iFeng, ta cũng cảm thấy có trá! Chương 118: - =͟͟͞ヘ(´Д`)ノ Ta muốn chém chết non hai cái ba ba tôn!!
khong-tuong-cu-hien-dai-quy-toc

Không Tưởng Cụ Hiện Đại Quý Tộc

Tháng 2 6, 2026
Chương 2267: Dùng các ngươi vạn năng ma pháp nghĩ một chút biện pháp! Chương 2266: Đừng nghĩ lấy quay đầu thuê nam bộc, rồi mới ép buộc bọn hắn làm điểm chuyện gì!
trong-sinh-chi-huong-thon-duong-tru.jpg

Trọng Sinh Chi Hương Thôn Dưỡng Trư

Tháng 2 18, 2025
Chương 334. Đại hôn Chương 333. Gặp cha mẹ chồng
gioi-ninja-chien-luc-kiem-ke-de-tam-la-toi-cuong-hokage.jpg

Giới Ninja Chiến Lực Kiểm Kê: Đệ Tam Là Tối Cường Hokage?

Tháng 2 12, 2025
Chương 454. Đại kết cục Chương 453. Mẫu nữ gặp mặt
Trọng Sinh Vì Văn Học Tay Cự Phách

Hồng Hoang Chi Lôi Đình Đế Quân

Tháng 1 15, 2025
Chương 287. Hồng Quân ngã xuống Chương 285.
goc-chet-bi-an.jpg

Góc Chết Bí Ẩn

Tháng 1 22, 2025
Chương 705. Lời cuối sách Chương 704. Lời cuối sách
ta-co-the-nhin-thay-cac-nhan-vat-chinh-tuong-lai-co-duyen.jpg

Ta Có Thể Nhìn Thấy Các Nhân Vật Chính Tương Lai Cơ Duyên

Tháng 1 24, 2025
Chương 180. Uy áp Băng Phượng Thánh Địa, đạp vào Cửu Châu chi đỉnh Chương 179. Đế Cung hạch tâm
trong-sinh-chi-than-cap-minh-tinh.jpg

Trọng Sinh Chi Thần Cấp Minh Tinh

Tháng 2 2, 2025
Chương 1288. Hôn lễ (3) Chương 1287. Hôn lễ (2)
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 86: Có chắc là khám phá bí cảnh, hay lại đi nhặt đồ vậy?
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 86: Có chắc là khám phá bí cảnh, hay lại đi nhặt đồ vậy?

Bên trong hang động, ánh sáng xanh nhạt phát ra từ những tinh thể lạ trên vách đá, phản chiếu lên khuôn mặt của bốn người đang bước vào. Hơi lạnh quấn quanh, mùi ẩm mốc trộn lẫn linh khí cổ xưa khiến không khí vừa ngột ngạt vừa kích thích.

Họ vừa bước được vài bước thì RẦM!

Cánh cửa đá phía sau bất ngờ đóng sập lại, bụi bay mù mịt.

Bạch Ngưng Băng giật nhẹ khoé môi:

“Ờ, chắc cơ chế tự động thôi.”

Hùng gãi đầu, giọng vẫn nhàn nhã như đang đi dạo trung tâm thương mại:

“Khỏi lo, nếu ra không được thì phá thôi. Giờ cứ khám phá đã.”

Vừa dứt lời, một âm thanh chói tai vang lên từ phía sâu trong bóng tối.

Vù vù vù!

Từng đàn dơi khổng lồ như sóng đen ùa ra, đôi mắt đỏ rực, răng nanh sáng loáng như lưỡi dao.

Diệp Thần lập tức xoay người, khí tức bộc phát, chuẩn bị chiến đấu. Nhưng chưa kịp ra tay thì…

“…Hắt xì!!!”

Một tiếng hắt hơi vang dội.

Bụi hang động bay lên khiến Phó Thanh Tuyết lỡ miệng hắt hơi một cái, mà cú hắt hơi ấy… đáng tiếc, không phải của người thường.

Cả hang động như bị bão linh khí quét qua.

Đàn dơi vừa mới xông ra còn chưa kịp hét, đã bị luồng gió kinh khủng thổi bay ngược trở lại, đập vào vách đá kêu “bốp bốp bốp” như tiếng pháo Tết.

Một vài con bay quá nhanh, dính trần hang rồi… không còn nguyên vẹn nữa.

Không khí im phăng phắc.

Thanh Tuyết che miệng, chớp mắt mấy cái, giọng hơi ngượng:

“Ơ… tôi lỡ tay. Không khống chế kịp.”

Hùng chống hông, nhìn đám dơi thành sơn hang động.

“Trời ạ, toàn hàng cao cấp. Mỗi con ít nhất có một viên yêu đan, mà giờ thì nát như bánh tráng rồi.”

Anh thở dài, ánh mắt tiếc nuối như vừa mất mười triệu tiền khuyến mãi.

“Cục nghiên cứu mà nghe tin này chắc khóc thét luôn.”

Bạch Ngưng Băng nhàn nhạt đáp, giọng không đổi sắc:

“Anh nói thế như thể họ chưa từng quen với cảnh thu nhặt tro bụi từ Thanh Tuyết ấy.”

Thanh Tuyết khoanh tay, lườm nhẹ.

“Tôi nói rồi, tôi không cố ý. Do bụi bặm thôi.”

Diệp Thần lắc đầu, thở dài. Mấy người này thật sự không xem đây là mộ cổ nữa rồi.

Thấy Hùng vẫn tiếc nuối, Thanh Tuyết đặt tay lên vai anh:

“Muốn yêu đan thì vào sâu thêm chút nữa. Biết đâu gặp boss thật.”

Nghe vậy, ánh mắt Hùng sáng rực. “Chuẩn. Đi!”

Bốn người tiếp tục tiến vào sâu hơn. Càng đi, không khí càng nặng, mùi sắt gỉ và tử khí dày đặc.

Những bộ xương khô nằm rải rác dọc hành lang, một vài cái vẫn còn lưu lại khí tức cực yếu.

Diệp Thần nhíu mày:

“Là đặc vụ cấp Tông Sư. Chắc chết ở đây.”

Hùng nhìn quanh, rồi đột nhiên vỗ tay cái “bộp”.

“Ờ… thấy cũng uổng phí. Xếp lại cho gọn đi.”

Chưa ai hiểu anh định làm gì, thì Hùng và Thanh Tuyết đã cùng nhau… sắp xếp mấy bộ xương đó thành một cái ngai vàng hoàn chỉnh, đủ cả tựa lưng và tay vịn.

Khi hoàn thành, Hùng ngồi phịch xuống, khoanh tay, nhướng mày với nụ cười đầy tự mãn.

Thanh Tuyết đứng kế bên, khoanh tay hờ, ánh mắt sắc lạnh nhưng môi lại cong nhẹ.

Hai người một đen, một trắng, dưới ánh linh khí xanh u ám, trông chẳng khác nào song ma vương đang trị vì địa ngục.

“Chụp góc này đẹp không?” Hùng hỏi.

“Đẹp. Nhưng tôi ngồi luôn cho đủ đôi.”

Click!

Tấm ảnh được chụp lại trong sự im lặng chịu đựng của Bạch Ngưng Băng.

Cô thở dài, lấy tai nghe ra, bật nhạc lofi chill, giọng nhạt nhẽo:

“Các người mà có blog du lịch tâm linh chắc hot nhất hệ mặt trời.”

Cả ba đồng loạt phớt lờ.

Đột nhiên, Diệp Thần cau mày. Một mùi hương kỳ lạ phảng phất trong không khí vừa ngọt vừa cay, xen chút mùi linh khí đặc trưng.

“Có thứ gì đó… giống linh dược. Rất mạnh.”

Nghe đến chữ “linh dược” Hùng và Thanh Tuyết đồng loạt quay đầu.

“Ở đâu?” Hùng hỏi nhanh.

“Phía trước, sâu trong kia.”

“Đi!”

Họ tiến vào sâu hơn, từng bước vang vọng trong hang tối.

Chưa đi được bao xa, một tiếng gầm chói tai vang lên, đất rung dữ dội.

Từ trong bóng đen, một con yêu thú khổng lồ trườn ra, cơ thể cao hơn mười mét, mắt đỏ như máu, răng nanh dài đến mức cào trúng vách đá tóe lửa.

“Lũ nhân loại,” nó gầm lên, giọng vang vọng. “Các ngươi dám xâm phạm thánh địa này… là các ngươi đã chọn cái chết!”

Bạch Ngưng Băng nhếch môi: “Nghe có vẻ tự tin nhỉ.”

Hùng khoanh tay, quay sang Thanh Tuyết, giọng nửa cười nửa khinh:

“Con súc vật này chắc ăn nhiều nhân loại quá nên lú rồi.”

Anh chỉ vào Thanh Tuyết. “Ngươi nhìn kỹ xem cô ta có giống người không?”

Yêu thú há hốc mồm, nhìn lại.

Trong giây khắc ấy.

ẦM!!!

Một cú đấm duy nhất.

Không khí vỡ toang.

Phó Thanh Tuyết vẫn đứng yên tại chỗ, gió từ cú đấm thổi tung mái tóc trắng dài.

Còn con yêu thú thì… biến thành donut.

Cái bụng bị khoan thủng, máu bắn tung tóe lên vách đá, rồi nó ngã xuống, mắt vẫn còn chưa kịp nhắm.

Cả hang động im phăng phắc.

Hùng nhìn, thở dài:

“Ờ… ít nhất cũng để tôi chụp hình trước khi đấm chứ. Cái cảnh này đáng giá lắm.”

Thanh Tuyết phủi tay, đáp nhẹ:

“Phản xạ thôi. Tôi không khống chế kịp.”

Bạch Ngưng Băng đeo lại tai nghe, bình thản bước qua cái xác còn bốc khói:

“Rồi, đi tiếp đi. Biết đâu trong hang còn vài con nữa cho Hùng check-in.”

Sau khi con yêu thú khổng lồ hóa thành donut, bụi mù và khói đen dần tan đi, bầu không khí trong hang yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt tí tách từ vách đá.

Trong cái im lặng ấy, thứ ánh sáng rực rỡ bảy màu từ sâu bên trong lại trở nên nổi bật hơn bao giờ hết.

Một cây cỏ nhỏ chỉ cao chừng nửa mét đang mọc lẻ loi giữa lòng hang, nhưng thân lá lại tỏa ra linh quang rực rỡ như bảy sắc cầu vồng, từng cánh hoa như đang thở, nhè nhẹ rung động theo nhịp của linh khí xung quanh.

Diệp Thần khẽ cau mày, cảm giác tim đập mạnh một nhịp.

Đây không phải là vật tầm thường.

Là linh dược ngàn năm, thứ mà đến các tông môn thượng cổ cũng phải tranh nhau đến sứt đầu mẻ trán mới có được.

Anh cất giọng thấp, nhưng trong đó lộ rõ sự kiềm chế khó khăn:

“Đây… đây là linh dược cực phẩm. Có thể giúp người phàm đột phá Tông Sư, thậm chí luyện thể lại lần nữa.”

Anh liếc qua Hùng và Thanh Tuyết, hơi chần chừ.

“Thiếu gia, cô Phó… vật này hẳn là của hai người. Tôi—”

“Của anh.”

Hai giọng nói vang lên gần như cùng lúc.

Hùng và Thanh Tuyết nhìn nhau, rồi cùng nhếch mép cười.

Hùng vỗ vai Diệp Thần, giọng thoải mái:

“Cái này mà đưa tôi với cô ta thì phí lắm. Anh mới là người cần, cũng là người xứng đáng.”

Thanh Tuyết mỉm cười, ánh mắt lấp lánh như thể đang nhìn một tân binh ngoan ngoãn được khen:

“Anh đã làm tốt lắm. Giữ lấy đi, coi như phần thưởng cho việc dọn sạch đám ‘muỗi’ lúc nãy.”

Diệp Thần đứng sững, cảm xúc trào dâng nơi đáy mắt. Trong thế giới đầy hỗn loạn và phản bội này, đây là lần đầu tiên có người tin tưởng và thưởng cho anh một cách chân thành.

Anh gật đầu, giọng khàn đi:

“Tôi hiểu rồi… cảm ơn hai người.”

Trong khi đó, Bạch Ngưng Băng đã… chụp lia lịa.

Cô xoay góc, chỉnh ánh sáng, rồi chụp cận cảnh cây linh dược.

“Ghi hình lại để nộp báo cáo, chứ mai lại bảo chúng ta phá di tích lịch sử.”

Cô quay sang Hùng, nói nửa đùa nửa thật:

“Cậu khỏi lo, hình này lên poster quảng cáo sản phẩm dưỡng khí của Đỗ thị cũng được đấy.”

“Ờ, cũng đúng,” Hùng gật gù, ánh mắt sáng rực như phát hiện mỏ vàng.

“Yêu đan từ mấy con dơi kia cộng thêm linh khí chỗ này, có khi lại chế được mỹ phẩm siêu cấp luôn.”

Thanh Tuyết khẽ liếc, khoé môi cong nhẹ:

“Anh định bán cho ai? Tôi đâu có dùng mấy thứ đó.”

“Biết chứ, cô mà trang điểm chắc các hành tinh xếp hàng kiện vì tội làm mất cân bằng nhan sắc đấy.”

Bạch Ngưng Băng bật cười khẽ, còn Diệp Thần chỉ khẽ lắc đầu bất lực.

Không ai trong số họ ngoại trừ anh thực sự cảm thấy nơi này có hơi nguy hiểm.

Những người này… đúng nghĩa đi thám hiểm như đi dạo trung tâm thương mại.

Sau khi thu gom đủ thứ: yêu đan, đá linh khí, vài mảnh vỡ cổ vật “đáng ngờ” và cả mấy cục sỏi có màu lạ, Hùng nhìn quanh rồi nói thản nhiên:

“Rồi, đi ra thôi. Đấm luôn cho nhanh.”

Thanh Tuyết gật đầu.

Một đấm.

Không khí rung chuyển.

Cửa đá dày cả chục mét… bay thẳng ra ngoài như tờ giấy bị thổi.

Ánh sáng mặt trời tràn vào, chói lọi đến nỗi làm mấy người trong bộ đạo bào đứng chờ bên ngoài phải che mắt.

Những kẻ đó rõ ràng không thuộc đội đặc vụ, dáng vẻ cổ phong, tay cầm pháp khí, ngực thêu ký hiệu Xích Nguyệt Tông.

Diệp Thần vừa nhìn liền nhận ra, ánh mắt trầm xuống.

“Xích Nguyệt Tông…”

Trước khi anh kịp mở lời, một tên trong nhóm đạo sĩ đã nhìn bốn người từ đầu đến chân.

Áo quần hiện đại, khí tức mạnh mẽ, trong tay lại còn ôm theo linh dược tỏa sáng bảy màu.

Tham niệm trong mắt hắn lập tức hiện rõ.

“Các ngươi là ai? Dám cướp bảo vật của Xích Nguyệt Tông sao?”

Mấy kẻ khác đồng loạt vây lại, giọng điệu khinh khỉnh.

Vài tên ánh mắt dán chặt vào Phó Thanh Tuyết, nụ cười đê tiện hiện rõ.

“Ha, mỹ nhân như ngươi mà theo đám phàm nhân này à? Không bằng theo bọn ta—”

Câu nói chưa dứt, cả không gian đột nhiên nổ tung.

Một bóng trắng lướt qua, nhanh đến mức ánh sáng cũng không đuổi kịp.

Chỉ nghe ẦM! ẦM! ẦM! liên tiếp vang lên.

Cả bọn đạo sĩ vừa mở miệng đã bị đấm văng như mưa rào, rơi xuống đất tạo thành những hố sâu nham nhở.

Khói bụi bốc lên dày đặc, còn Phó Thanh Tuyết chỉ đứng giữa, phủi tay, giọng bình thản:

“Phản xạ thôi.”

Hùng đứng bên cạnh, một chưởng chuẩn bị tung ra còn đang giữa không trung, nhìn lại…

“Ơ, tôi còn chưa bắn mà cô đã làm xong rồi hả?”

Bạch Ngưng Băng chỉ biết day trán:

“Lần nào cũng vậy.”

Tên đạo sĩ cầm đầu nằm lăn lộn dưới đất, nôn ra máu, lắp bắp cầu xin:

“Xin… xin tha mạng! Chúng ta… có mắt như mù, không biết đại nhân là ai!”

Thanh Tuyết nheo mắt, cúi xuống nhìn, giọng nhẹ như gió:

“Thật à?”

Cô giẫm nhẹ gót giày, đất dưới chân rung lên.

“Thế còn việc nhìn ta bằng ánh mắt dơ bẩn lúc nãy thì sao?”

Cả bọn run rẩy như cầy sấy. Một tên vội vàng khai:

“Chúng tôi… chúng tôi chỉ đi tuần quanh khu vực cánh cổng gần đây! Cánh cổng đó nối đến nơi đây.”

“Ồ?” Thanh Tuyết nhướn mày. “Cánh cổng?”

“Vâng! Chúng tôi không biết rõ! Xin tha mạng!”

Hùng khoanh tay, giọng bình thản:

“Được rồi, có vẻ thông tin cũng hữu ích.”

Bọn chúng thở phào, tưởng được tha.

Nhưng ngay khoảnh khắc đó, Thanh Tuyết mỉm cười, giọng ngọt ngào đến rợn người:

“À… ta nói đùa đấy.”

ẦM!

Chỉ một cú vung tay, cả nhóm đạo sĩ hóa thành sương máu tan biến trong không trung.

Mùi máu lan khắp nơi, gió thổi qua chỉ còn lại vài tấm pháp khí rách nát bay lả tả.

Bạch Ngưng Băng thu lại ánh mắt, mở máy tính bảng ghi chú:

“Xích Nguyệt Tông, xác nhận thêm tội danh ‘ngu si gây hấn’. Đã xử lý.”

Cả nhóm tiến thẳng đến cánh cổng mà bọn kia nhắc đến.

Đó là một vòng tròn đá khổng lồ khắc đầy ký tự cổ, tỏa ra luồng sáng xanh như sóng nước.

“Vào thôi,” Hùng nói gọn.

Bốn người bước vào, và cảm giác lạ lùng ập đến.

Trong chớp mắt, khung cảnh xung quanh thay đổi hoàn toàn.

Trước mắt họ là một thế giới khác, trời xanh, mây trắng, linh khí dày đặc, núi non trùng điệp, xa xa còn có cung điện lơ lửng giữa không trung.

Nhưng điều kỳ lạ là…

Bạch Ngưng Băng nhìn vào tablet, nhíu mày.

“Có sóng điện thoại. GPS vẫn hoạt động. Theo tín hiệu… chúng ta vẫn đang ở Địa Cầu.”

“Thú vị đấy,” Hùng mỉm cười. “Một bí cảnh ẩn trong thế giới thật à? Có khi lại là khu thử nghiệm thất lạc.”

Thanh Tuyết ngáp một cái, giãn vai.

“Ờ, dù là gì thì tôi đói rồi.”

Ngay lúc ấy.

Tách!

Từ xa, một nhóm áo đen xuất hiện, di chuyển nhanh như gió, giấu khí tức đến mức đáng ngờ.

Vừa thấy Thanh Tuyết, cả đám đồng loạt rút vũ khí, lao tới với tốc độ cực cao!

Chỉ có điều…

Họ vừa tới gần, thì cô vươn vai một cái.

Tiếng “rắc” khẽ vang lên, và luồng sóng xung kích vô hình lan tỏa.

Cả nhóm áo đen… bay màu tại chỗ, tan biến như tro bụi.

Không khí bỗng im lặng đến rợn người.

Từ sau lớp khói, một nữ nhân xinh đẹp tuyệt trần bước ra, mái tóc đỏ sẫm, khí tức cực mạnh, đôi mắt lóe lên tia thù hận dữ dội.

“Phó Thanh Tuyết!” cô ta gầm lên, giọng căm phẫn. “Chính ngươi… chính ngươi đã giết sư đệ của ta!”

Thanh Tuyết khẽ nghiêng đầu, đôi mắt đỏ rực ánh lên sự thích thú.

“Sư đệ của cô? Hừm… đợi chút.”

Cô chống cằm suy nghĩ vài giây, rồi bật cười.

“À, ra là con chuột Donut hôm qua à.”

Sắc mặt đối phương tái nhợt vì giận dữ, khí tức bạo phát.

Còn Diệp Thần thì đứng yên nhìn, ánh mắt lạnh lẽo dần.

Anh biết rõ người phụ nữ này là ai, vị sư tỷ năm xưa đã dung túng Diệp Thiên, khiến nguyên chủ của thân xác này phải chết thảm ngoài đường.

Ngọn lửa thù hận trong lòng anh, sau bao năm bị dồn nén, cuối cùng cũng bùng lên.

Anh bước lên một bước, giọng nói trầm thấp, lạnh đến rợn người:

“Tốt lắm… đúng người rồi.”

Không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, nhưng một điều chắc chắn —

Trong thế giới này, kẻ dám động vào người của Đỗ thiếu gia hoặc hôn thê của anh ta…

đều chỉ còn một kết cục: tro tàn và ký ức.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

liem-cho-ba-nam-khong-liem-mang-ta-can-ba-nam.jpg
Liếm Chó Ba Năm, Không Liếm Mắng Ta Cặn Bã Nam!
Tháng 1 17, 2025
phan-phai-ta-la-chu-thien-chi-chu-tai-ach-chi-nguyen
Phản Phái: Ta Là Chư Thiên Chi Chủ, Tai Ách Chi Nguyên
Tháng 10 4, 2025
quan-gioi-nay-nhan-vat-chinh-khong-phuc-lao-tu-day-mac-ke.jpg
Quản Giới Này Nhân Vật Chính Không Phục, Lão Tử Đây Mặc Kệ
Tháng 2 13, 2025
e75b5b627b9ab4c78f75fd8b8ef51ef8
Hokage: Lấy Thời Gian Tên, Uy Chấn Giới Ninja!
Tháng 1 15, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP