Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 85: Đi khám phá mộ cổ? Không, là đi chơi.
Chương 85: Đi khám phá mộ cổ? Không, là đi chơi.
8 giờ sáng.
Ánh nắng nhẹ xuyên qua rèm cửa, rơi xuống sàn nhà bằng đá cẩm thạch trắng bóng loáng. Trong căn phòng ngủ xa hoa của biệt thự, Phó Thanh Tuyết khẽ trở mình, hàng mi cong khẽ rung, mái tóc trắng như tuyết xõa xuống gối. Tay cô vẫn đang ôm chặt một cánh tay ấm áp, mà cụ thể là tay của Đỗ Phi Hùng, người đàn ông đang nằm bên cạnh.
Thực ra thì… không còn gọi là “nằm” nữa. Hùng đã tỉnh dậy từ sớm, hiện đang dựa vào đầu giường, tay cầm điện thoại, mắt dán vào màn hình game, thái độ ung dung đến mức khiến người ta không biết nên ghen tị hay đập cho một trận.
Phó Thanh Tuyết nhíu mày, giọng còn hơi khàn khàn vì mới ngủ dậy:
“Anh đang làm gì thế?”
Hùng liếc qua, môi nhếch lên thành nụ cười trêu chọc.
“Chơi game. Tôi sợ đang ngủ lại bị cô đấm thủng trần nhà tiếp.”
Phó Thanh Tuyết lập tức mở mắt to hơn, gò má hơi đỏ. Cô biết anh đang ám chỉ chuyện hôm qua, khi cô “lỡ tay” đấm Diệp Thiên đến mức một góc biệt thự nhà họ Tô suýt sập, mà dư chấn còn xuyên thủng cả vài dải ngân hà theo đúng nghĩa đen.
Cô hừ nhẹ, bóp mạnh cổ tay Hùng một cái, giọng mát lạnh:
“Cẩn thận tôi đấm thủng luôn cả cái game của anh đấy.”
“Thôi nào,” Hùng cười, cố kéo tay lại. “Tôi chỉ nhắc lại sự thật thôi mà. Cô đấm một phát bay cả vũ trụ, ai mà không phục.”
Cửa phòng bật mở.
Bạch Ngưng Băng bước ra từ phòng bếp, tóc bạc ánh xanh buộc cao gọn gàng, tay cầm tablet. Trông cô vừa như thư ký, vừa như người mẹ bất đắc dĩ của hai đứa trẻ to xác đang cãi nhau trên giường.
Cô đảo mắt nhìn cảnh trước mặt – một người thì đang cố chơi game trong khi tay bị khóa chặt, còn người kia thì vẫn không chịu buông, ánh mắt vừa ngái ngủ vừa đe dọa.
Ngưng Băng thở dài. “Hai người có thể thôi cái trò ‘vợ chồng diễn tập’ buổi sáng được không? Tôi có tin khẩn đây.”
Phó Thanh Tuyết ngẩng đầu, Hùng cũng tắt màn hình điện thoại.
Ngưng Băng đặt tablet lên bàn, giọng nghiêm túc hẳn:
“Cục trưởng Tô vừa gửi thông tin. Nhiệm vụ tuyệt mật. Một khu mộ cổ khổng lồ ở Côn Luân vừa được phát hiện. Hàng chục đội đặc vụ cấp Tông Sư vào rồi… không ai quay lại.”
Phòng ngủ yên lặng trong ba giây.
Sau đó, Hùng… ngoáp một cái, rất to, rất dửng dưng. Anh giật tay ra khỏi Phó Thanh Tuyết, ngồi thẳng dậy, khoé miệng cong lên.
“Cuối cùng thì hàng cũng về. Suýt quên là tôi từng nhờ ông Tô tìm cho một nhiệm vụ ‘không ai làm nổi’ để giải khuây.”
Phó Thanh Tuyết vươn vai, hất tóc ra sau, nụ cười nửa miệng ánh lên tia phấn khích.
“Lần này mà không có boss ẩn thì tôi thất vọng lắm đấy.”
Ngưng Băng nhìn hai người, ánh mắt hiện rõ chữ “bó tay”.
“Không đấm trần, không hủy thiên hà, mà lại định đi ‘du lịch mộ cổ’ à?”
Hai người cùng quay sang nhìn cô. Ánh nhìn y hệt như hôm qua, trước khi cô bị ép tham gia “buổi tàn sát ở Tô gia phiên bản toàn sao bay”.
Cô thở dài. “Được rồi, tôi đi cùng, được chưa?”
Phó Thanh Tuyết cười tươi như hoa:
“Xem chưa, nói mãi rồi cũng đồng ý.”
“Du lịch kiểu này chắc chỉ có hai người là thích nổi.” Ngưng Băng lẩm bẩm, mở sổ ghi chú công việc.
Hùng rút điện thoại, mở WeChat, gọi cho Cục trưởng Tô.
Đầu dây bên kia bắt máy sau vài giây, giọng cung kính:
“Đỗ thiếu gia, ngài thấy nhiệm vụ này ổn chứ? Nếu cảm thấy—”
“Không cần nói nhiều,” Hùng cắt lời. “Gửi thẳng địa chỉ đi. Tôi chán mấy vụ ‘não tàn nhân gian’ rồi, muốn đổi gió một chút.”
“Vâng, tôi sẽ gửi ngay!”
Hùng cúp máy, đứng dậy, vươn vai.
“Chuẩn bị đồ rồi đi thôi.”
Nửa tiếng sau, Rolls-Royce Phantom đen bóng lao vút trên đường cao tốc như một tia chớp. Gió rít qua cửa sổ, phản chiếu ánh nắng buổi sáng lên mui xe.
Bạch Ngưng Băng lái xe, một tay giữ vô lăng, tay kia điều chỉnh radar định vị và bản đồ khu vực Côn Luân. Cô lái với tốc độ khiến camera giao thông chỉ còn kịp ghi lại… một bóng mờ.
Ghế phụ, Diệp Thần ngồi yên, ánh mắt bình tĩnh như mặt hồ. Anh vẫn đang ghi nhớ nhiệm vụ mới. Nhưng rõ ràng, hai người ngồi sau cùng là một sự hỗn loạn mà anh khó tiêu hóa nổi.
Phía sau, Hùng và Thanh Tuyết vẫn như cũ: kẻ ngả vai, người tựa đầu.
“Ê,” Bạch Ngưng Băng nói qua gương chiếu hậu. “Hai người có thể bớt ngọt ngào không? Tôi lái mà ngửi thấy mùi đường rồi đấy.”
Hùng cười nhạt: “Đừng đố kỵ, Ngưng Băng. Hạnh phúc không lây qua đường hô hấp đâu.”
Thanh Tuyết chêm vào, giọng nhẹ như gió xuân: “Nếu lây được thì chắc cô ngất lâu rồi.”
Bạch Ngưng Băng câm lặng. Hai người này đúng là bệnh nan y.
Đến trưa, đoàn xe dừng lại dưới chân Côn Luân Sơn.
Tuyết trắng phủ kín mọi lối đi, không khí lạnh buốt, gió rít qua khe núi như tiếng thở dài của vong linh. Giữa vùng núi hoang vu ấy, một căn cứ kim loại của Cục 749 dựng tạm, nhưng với lượng vũ khí bao quanh, trông chẳng khác gì tiền đồn chiến tranh.
Cục trưởng Tô đích thân ra đón, sắc mặt vừa kính cẩn vừa… sợ hãi.
“Đỗ thiếu gia, Phó tiểu thư, Bạch tiểu thư, hoan nghênh các vị. Cục chúng tôi rất vinh hạnh khi được đón ba người tham gia nhiệm vụ.”
Nhưng ông chưa kịp thở phào thì Hùng đã vỗ vai ông, chỉ sang người thanh niên đi cùng.
“Đây là người anh em tôi mới kéo xuống núi. Tên Diệp Thần. Tiện thể, ông làm hồ sơ đăng ký đặc vụ cho cậu ta luôn nhé.”
Cục trưởng Tô nhìn Diệp Thần, ánh mắt sâu, khí tức trầm, thân thể như mang theo bóng tối. Ông nuốt nước bọt, rồi cười gượng.
“Người do Đỗ thiếu gia tiến cử, còn ai dám từ chối chứ.”
Phó Thanh Tuyết khoanh tay, cười nhẹ.
“Thế mới biết, uy tín của nhà tôi vẫn còn lớn nhỉ.”
Hùng đáp lại bằng nụ cười nửa miệng:
“Lớn đến mức đấm phát bay luôn trụ sở người ta ấy.”
Không khí đông cứng trong hai giây.
Ngưng Băng xoa trán. “Xin hai người làm ơn, đừng khởi động sớm trước khi vào mộ cổ.”
Cả nhóm cùng bước vào khu vực phong tỏa, trước mắt họ là một khe nứt khổng lồ trong lòng đất, sâu đến mức không thấy đáy, và từ bên trong, khí lạnh phả ra cùng mùi tử khí dày đặc.
Trên vách đá, dòng chữ cổ mờ nhạt lấp ló, nhưng chẳng hiểu là viết cái gì.
Phó Thanh Tuyết liếc Hùng, khóe môi nhếch lên:
“Nghe hấp dẫn đấy.”
Hùng nhét tay vào túi quần, cười:
“Càng hấp dẫn thì càng vui.”
Và thế là, không chút do dự, bốn người cùng bước vào bóng tối.
Không khí ẩm thấp, hơi lạnh bốc lên như linh hồn người chết còn vương vấn, phù văn cổ khắc khắp tường tỏa ra ánh sáng u ám. Bình thường, đặc vụ nào bước vào đây cũng phải bật đèn, mở khiên năng lượng, gọi đội cứu viện dự phòng.
Còn đám này thì…
“Không bật đèn đâu hả?” Diệp Thần hỏi.
“Không cần,” Hùng trả lời nhàn nhã, hai tay đút túi, mắt sáng lên như mèo trong đêm. “Cô thấy đấy, độ sáng thế này đủ để selfie.”
Phó Thanh Tuyết bật cười, vuốt lại mái tóc trắng dài, rồi nghiêng người về phía anh:
“Đúng đấy, để tôi chỉnh góc cho. Cổ mộ nghìn năm mà không check-in thì phí quá.”
Hai người lập tức đứng giữa hành lang mộ cổ, tạo dáng như đang quảng cáo tạp chí du lịch cao cấp:
Hùng một tay chống cằm, tay kia giơ điện thoại. Thanh Tuyết đứng bên cạnh, nhoẻn cười, mắt đỏ ánh lên trong ánh sáng ma trơi.
Click!
“Hoàn hảo.” Hùng cười, lưu ảnh lại. “Đăng lên: ‘Cặp đôi siêu nhiên khám phá cổ mộ, chỉ mất 0,5 giây dọn sạch tà khí’.”
Bạch Ngưng Băng đi sau, tay cầm tablet, thản nhiên như đi chợ.
“Đăng thêm tag #KhôngTôngSưNàoSốngSót nhé,” cô nói, giọng đầy châm biếm. “Cũng tiện quảng bá hình ảnh cục 749, biết đâu xin thêm được tài trợ.”
Diệp Thần bước đi sau cùng, khẽ vuốt cằm. Ba người này… thật sự không phân biệt được khái niệm nguy hiểm nữa rồi.
Trước mặt họ, hành lang mộ cổ kéo dài vô tận, những tấm bia khắc cổ ngữ run rẩy như muốn thoát ra khỏi tường. Không khí lạnh như băng, nhưng chẳng ai rùng mình cả.
Thanh Tuyết liếc quanh:
“Hùng, anh có thấy luồng khí sát bên phải không?”
“Có, thấy hơi yếu.”
“Phải rồi, giống như muỗi cắn lớp bảo hộ tầng khí thứ mười của tôi.”
“Muỗi à? Còn sống không?”
“Không, tan rồi.”
Ngưng Băng lật trang báo cáo, nhún vai: “Đám Tông Sư kia chắc bị muỗi đó cắn chết cả bầy.”
Cả bốn bước thêm vài chục mét nữa, thì dừng lại trước một cánh cổng đá khổng lồ, to như cổng thiên cung. Trên bề mặt cổng, vô số phù văn phát sáng luân chuyển theo hình xoắn ốc, ở giữa có viên ngọc tím xoay chậm, tỏa ra linh áp nặng như núi.
Bạch Ngưng Băng liếc nhìn, rồi quay sang nói nhẹ như hơi thở:
“Khóa không gian. Mở đi cũng được, tôi lười giải mã.”
“Cô bảo mở là mở à?” Hùng nhướng mày, nhìn cánh cổng khổng lồ. “Tôi tưởng ít nhất phải vận linh lực một phần trăm.”
“Thử đi.”
Phó Thanh Tuyết vươn tay ra. “Không cần đâu, để tôi. Mấy thứ này tôi quen rồi.”
Ngón tay cô vừa chạm vào mặt ngọc, toàn bộ mộ cổ rung chuyển dữ dội. Tiếng rền vang vọng khắp không gian, phù văn bùng sáng như hàng ngàn tia sét đánh thẳng vào đất.
“Đấy, chưa gì đã động đất rồi.” Bạch Ngưng Băng thản nhiên nói, vừa mở camera trên tablet vừa lẩm bẩm: “Tôi phải ghi lại đoạn này, chắc sẽ hot hơn cả vụ diệt Thiên Mệnh hôm trước.”
Hùng giơ tay che mắt, giọng bình tĩnh đến buồn cười:
“Rồi rồi, mở xong chưa, cô gái mạnh hơn định luật vật lý kia?”
ẦM!
Cổng đá tách đôi, ánh sáng trắng cuộn trào, hút cả bốn người vào trong.
Khi mở mắt, thế giới xung quanh đã hoàn toàn thay đổi.
Bầu trời nhuộm đỏ, những cột đá lơ lửng trôi trong không trung. Dưới chân là mặt đất vàng khô nứt nẻ, từng mảnh linh thạch vỡ tỏa ánh sáng yếu ớt. Xa xa, một thành cổ khổng lồ chìm trong mây đen, từng ngọn tháp phát ra luồng tà khí khiến không gian vặn vẹo.
“Chà,” Hùng giơ điện thoại lên. “Ánh sáng đẹp đấy. Selfie lần hai nhé?”
Thanh Tuyết nhướng mày, rồi bật cười, nghiêng đầu vào vai anh:
“Ok, lần này tag là #BíCảnhCheckIn.”
Click!
Bạch Ngưng Băng cười nhẹ, nhưng không nói gì. Cô cũng chẳng hề cảnh báo hay phân tích nguồn linh khí nguy hiểm kia. Đơn giản vì – theo cấp độ của cô – nơi này không khác gì công viên bỏ hoang.
“Đi thôi,” cô nói, giọng dửng dưng. “Chắc bên trong có thứ gì đáng giá hơn đống đá này.”
“Nhặt được gì chia đều nhé?” Hùng hỏi.
“Chia theo công.” Thanh Tuyết cười. “Tôi nhặt, anh chỉ đạo.”
“Còn tôi ghi lại bằng chứng để trừ thuế.” Ngưng Băng nói.
“Còn tôi…” Diệp Thần khẽ thở dài. “Chắc tôi đứng nhìn thôi.”
Cả nhóm bước tiếp, chẳng khác nào đoàn khách du lịch cao cấp ghé thăm “Kỳ Quan Địa Ngục”. Mỗi món đồ cổ, mỗi viên đá lạ, mỗi con quái vật khô xác đều bị họ gom hết, tiện tay nhét vào nhẫn trữ vật.
“Cái bình kia nhìn được đấy.”
“Nhặt luôn.”
“Cái răng to đùng kia làm trang sức được không?”
“Anh thử đeo đi.”
“Thôi, đeo rồi lại bị cô cắn mất tay.”
Cuối cùng, khi đi đến tận cùng, một hang động khổng lồ hiện ra, luồng sáng xanh từ trong đó tràn ra, xoáy vào không khí như muốn hút tất cả về phía nó.
Thanh Tuyết dừng lại, mỉm cười, ánh mắt lấp lánh đầy vẻ hứng thú.
“Bảo vật thật à?”
“Cảm giác linh khí cấp cao.” Bạch Ngưng Băng nói, giọng đều đều.
Hùng chống hông, cười lớn. “Được rồi. Bước vào nào, các vị. Hôm nay chúng ta không đi săn boss, boss cũng tự dâng đến.”
Ba người kia nhìn nhau, ánh sáng trong mắt đều lóe lên.