Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 84: Tặng qua cho lão gia, kèm thêm một làn sương máu.
Chương 84: Tặng qua cho lão gia, kèm thêm một làn sương máu.
Diệp Thiên ngồi lặng giữa ánh sáng rực rỡ của sảnh tiệc, ly rượu vang trong tay run khẽ. Mọi người vẫn đang tán thưởng món quà hắn mang đến, sau khi “đại sư đồ cổ” xác nhận đó là bảo vật thật. Nhưng trong lòng hắn, mọi lời khen đều nhạt như nước lã. Ánh mắt hắn dừng lại nơi một bóng hình đang bước đến giữa sảnh: Phó Thanh Tuyết.
Khoảnh khắc ấy, con tim hắn như bị bóp nghẹt. Không phải vì rung động, mà là thứ cảm xúc trộn lẫn giữa thèm khát, ghen tuông, oán hận và ám ảnh.
“Ngươi… vẫn kiêu ngạo như thế.”
Phó Thanh Tuyết mặc bộ váy xám ôm sát, viền đỏ ánh nhẹ dưới ánh đèn, đôi mắt lạnh như sương mà vẫn khiến người ta không thể rời đi. Trong đầu Diệp Thiên, hình ảnh cô ngày xưa lướt qua: khi hắn còn quỳ dưới chân cô, van xin được tha thứ rồi là tiếng cười khinh miệt của cô, và những cú đấm làm hắn nhục nhã tới tận xương.
Cái nhục ấy, hắn khắc vào tim.
Giờ đây, hắn muốn giẫm nát ánh nhìn kiêu ngạo ấy, muốn cô cúi đầu, run rẩy, cầu xin như hắn đã từng.
Thanh Tuyết cảm nhận được ánh nhìn đó. Cô khẽ nghiêng đầu, khóe môi cong lên thành một nụ cười sắc như lưỡi dao.
“Ánh mắt này… đúng là bệnh hoạn không khác.”
Trong lòng cô, không có sợ hãi. Chỉ có ghê tởm và tức giận. Nếu không vì đang ở chốn đông người, có lẽ cô đã tung cước khiến hắn thành sơn nền gạch rồi. Cơ bắp ở cánh tay Thanh Tuyết siết nhẹ, dấu hiệu rõ ràng cô đang cố kiềm chế bản năng chiến đấu.
Hùng, người duy nhất nhận ra sự thay đổi nhỏ đó, khẽ thở dài.
“Sắp bộc phát đến nơi rồi, sắp không giữ nổi luôn rồi…”
Anh nghiêng đầu nhìn sang Bạch Ngưng Băng với ánh mắt cầu cứu, kiểu như “này, cứu tôi với trước khi vợ tôi ném bàn tiệc”.
Bạch Ngưng Băng, vẫn giữ gương mặt lạnh như băng, nhẹ gãi cằm, giọng nói trầm ổn:
“Diệp Thần có tư thù với hắn. Gọi anh ta ra, cậu đỡ phải dọn xác.”
Hùng nhướng mày, khóe môi nhếch lên. “Lý do hợp lý đấy.”
Anh đứng dậy, ly rượu trong tay ánh lên sắc đỏ máu, giọng nói vang giữa sảnh:
“Các vị, có lẽ không phiền nếu tôi gọi vệ sĩ của mình ra để… giải quyết ân oán cá nhân chứ?”
Không khí trong sảnh đột ngột lạnh đi vài độ. Những kẻ vừa nãy còn tâng bốc Diệp Thiên lập tức tránh xa hắn như tránh ôn dịch. Ai dại mà đắc tội với Đỗ thiếu gia chứ? Đến cả Tô gia cũng không muốn can thiệp.
Hùng giơ tay, giọng trầm xuống:
“Diệp Thần, vào đi.”
“Vâng, thưa thiếu gia.”
Giọng nói đáp lại bình thản mà lạnh đến xương tủy. Từ lối cửa chính, Diệp Thần bước vào, áo vest đen ôm sát người, ánh mắt lạnh lùng, bước đi nhẹ nhàng như bóng tử thần đang lướt qua. Cả sảnh im bặt, ngay cả tiếng hít thở cũng như bị bóp nghẹt.
Hùng mỉm cười, quay sang:
“Có vẻ anh có tư thù rất lớn với Diệp Thiên, nên tôi giao hắn cho anh. Tùy anh xử lý.”
Ánh mắt Diệp Thần lóe lên, thứ ánh sáng của kẻ đã chờ ngày báo thù suốt cả hai kiếp sống. Anh khẽ cúi đầu, đáp bằng giọng trầm khàn như gió rít qua đỉnh núi:
“Vâng, thưa thiếu gia.”
Phó Thanh Tuyết lúc này hơi nghiêng người, nụ cười thoáng qua nơi khóe môi.
“Hay lắm, đúng người rồi.”
Bạch Ngưng Băng chỉ khẽ thở ra, đóng sổ ghi chú trong tay:
“Dự đoán: năm phút nữa, sảnh tiệc sẽ có thêm một vết máu mới.”
Hùng nhíu mày.
“Máu? Ở đâu?”
Cô nghiêng đầu, giọng vẫn nhẹ như không:
“Trên bộ vest hàng hiệu của Diệp Thiên.”
Không ai cười. Bởi vì trong khoảnh khắc ấy, Diệp Thần đã bước lên một bước, và ánh mắt Diệp Thiên, từng ngạo nghễ, giờ chỉ còn lại sự sợ hãi.
Không khí trong sảnh tiệc như bị ai đó rút sạch oxy. Tất cả mọi người, từ quan khách đến người phục vụ, đều im lặng, chỉ dám thở khẽ, mắt dán chặt vào hai người đàn ông đang đối diện nhau giữa trung tâm đại sảnh.
Diệp Thần bước chậm rãi, dáng đi bình thản mà từng bước như dẫm lên nhịp tim người khác. Mỗi lần gót giày chạm sàn, âm thanh “cộp” vang lên lạnh lẽo. Anh dừng lại trước mặt Diệp Thiên, ánh mắt không hề dao động, giọng nói khẽ vang lên, trầm và nặng như đinh đóng vào tường.
“Ngươi có nhận ra ta không?”
Diệp Thiên khẽ cau mày, vẻ mặt thoáng bàng hoàng. Một thoáng ký ức mờ nhạt vụt qua trong đầu hắn, tiếng gió thổi qua đỉnh núi, một đêm mưa đầy sấm chớp, và một đệ tử nhỏ tuổi bị đuổi khỏi sư môn trong tiếng mắng chửi nhục nhã.
Một giây sau, hắn bật cười, nụ cười khinh khỉnh.
“Không ngờ, ngươi bị đuổi khỏi sư môn rồi vẫn còn sống tốt như vậy. Trời thương thật.”
Diệp Thần không cười. Anh chỉ nhìn hắn, giọng trầm thấp.
“Không phải trời thương. Là ngươi may mắn sống sót đến hôm nay.”
Hai ánh mắt chạm nhau, lạnh lẽo, thù hận, và… cùng một luồng sức mạnh kỳ lạ đang âm thầm trỗi dậy. Không ai nói thêm gì nữa. Khoảnh khắc Diệp Thiên nheo mắt, một luồng sát khí bùng lên.
“Vậy thì để ta xem, ngươi còn có thể sống sót thêm một lần nữa không.”
Ngay sau câu nói, mặt sàn nứt toác.
Một tiếng nổ trầm như sấm rền vang vọng trong sảnh tiệc. Từ hai cơ thể, linh lực va chạm dữ dội như sóng thần gặp gió bão. Bàn ghế, ly rượu, khăn trải bàn bị thổi bay khắp nơi.
Tiếng la hét vang lên.
“Chạy mau! Bọn họ không phải người thường!”
Vệ sĩ của Tô gia lập tức lao tới, tạo thành hàng rào bảo vệ Tô lão gia cùng khách quý. Kính thủy tinh nứt ra thành mạng nhện, đèn chùm khổng lồ rung lắc dữ dội.
Diệp Thần là người ra tay trước. Một quyền đấm ra, gió quyền xé toạc không khí, tạo thành luồng áp lực vô hình thổi tung cả tấm rèm lụa phía sau. Diệp Thiên nhấc tay đỡ, hai luồng khí va vào nhau tạo thành vòng xung kích lan ra khiến tấm thảm đỏ cuộn tròn lên như sóng biển.
Tiếng gió rít gào, sàn đá hoa cương nứt dọc như mạng sấm.
Diệp Thần không dừng lại. Anh xoay người, tung thêm một cước như sét đánh, cú đá găm vào vai Diệp Thiên khiến hắn lùi ba bước. Nhưng Diệp Thiên không yếu. Hắn nghiến răng, phóng ra luồng linh khí đỏ sẫm, bàn tay kết ấn, một tia sáng lóe lên.
“Thiên Lưu Bạo Chưởng!”
Từ lòng bàn tay hắn, ánh sáng rực đỏ bắn ra, hình dạng như sóng lửa, đánh thẳng về phía Diệp Thần. Cả sảnh tiệc như bị kéo vào tâm bão, bàn ghế cháy sém, cột trụ rạn nứt. Diệp Thần chặn lại bằng một quyền nghịch hướng, ánh sáng lam lóe lên như lưỡi kiếm.
Hai luồng linh khí, đỏ và lam va chạm, nổ tung như thiên thạch rơi xuống đất.
Tiếng nổ khiến toàn bộ sảnh tiệc chấn động. Mọi người ngã rạp xuống, những người yếu hơn phải bị kéo ra ngoài để tránh bị vỡ màng nhĩ.
Khói bụi cuộn lên, hơi nóng phả khắp nơi. Giữa làn khói ấy, hai người vẫn đứng, áo bị gió xé rách vài đường, ánh mắt vẫn không rời nhau.
Diệp Thần nheo mắt, thở khẽ.
“Vẫn như xưa, mạnh ở miệng.”
Diệp Thiên nhếch môi, cười khẩy, giọng khàn khàn:
“Ngươi tưởng chỉ có ngươi mới vượt qua giới hạn sao? Ta cũng là người mang Thiên Mệnh, ngươi không giết được ta đâu.”
Câu nói khiến Diệp Thần hơi khựng lại. Trong một thoáng, ánh mắt anh chùng xuống.
“…Quả nhiên là ngươi.”
Hắn gầm lên, lao tới. Hai người lại va chạm. Lần này, không còn giữ sức.
Tường nứt, bàn gãy, đèn rơi. Mỗi chiêu mỗi thức đều ẩn chứa sát khí. Dù vậy, không ai có thể đánh bại ai, bởi Thiên Mệnh Chi Tử không thể giết lẫn nhau. Linh lực của họ va vào nhau, triệt tiêu như hai cực đối nghịch, càng đánh càng dữ, nhưng lại chẳng thể phân thắng bại.
Tô lão gia nắm chặt cây gậy, mặt tái mét.
“Đỗ… Đỗ thiếu gia, bọn họ… họ định phá cả biệt thự sao?”
Hùng ngồi ung dung trên ghế, vừa tránh được một mảnh ly văng trúng mặt, vừa gắp miếng bánh lên ăn. Anh nghiêng đầu, đáp nhàn nhã:
“Chắc không đâu, tường còn chịu được một chút nữa.”
Phó Thanh Tuyết đứng cạnh, tay khoanh lại, ánh mắt nhìn hai kẻ đang đánh nhau dữ dội kia, híp mắt như đang tính xem nên hạ đòn vào đầu hay vào chân.
Bạch Ngưng Băng, ngồi phía sau, ghi chú vào sổ:
“Cường độ hủy diệt cấp độ biệt thự: 8,3/10. Nhiệt độ phòng: tăng 12 độ. Thiệt hại tài sản ước tính: hai tỷ.”
Một tiếng “ẦM!” nữa vang lên. Cả hai cùng bị hất lùi, hơi thở rối loạn, nhưng không ai gục ngã.
Khói tan dần. Diệp Thiên lau máu ở khóe môi, cười khẩy:
“Thế nào? Cảm giác bất lực khi không thể giết ta có vui không?”
Diệp Thần không đáp, chỉ siết chặt nắm đấm.
Lúc này, từ hàng ghế xa xa, Hùng khẽ đẩy đĩa bánh trống không về phía Thanh Tuyết, nhỏ giọng nói bằng cái kiểu nghiêm túc giả tạo:
“Tôi ăn hết bánh rồi.”
Thanh Tuyết quay đầu nhìn anh, ánh mắt lóe lên một tia sáng chết người.
“Ý anh là… tới lượt tôi dọn dẹp sao?”
Hùng gật đầu, nụ cười nhàn nhạt:
“Đúng rồi. Hai thằng kia đánh mãi chả phân thắng bại. Cô ra chốt hạ luôn đi, kẻo tôi lại đói tiếp.”
Nụ cười của Phó Thanh Tuyết khi ấy, lạnh, sắc, và nguy hiểm khiến ngay cả Bạch Ngưng Băng phải khẽ thở dài.
Phó Thanh Tuyết bước ra từ làn khói, mái tóc trắng khẽ tung, ánh mắt đỏ rực như lửa. Cô tiến từng bước chậm rãi, đôi giày nện lên mặt đất tạo âm thanh đều đặn, lạnh lẽo.
Cô cúi đầu, giọng nhẹ như hơi thở:
“Xong lượt anh rồi, phần còn lại để tôi.”
Diệp Thần không ngăn, chỉ lùi lại vài bước.
Phó Thanh Tuyết bước đến trước mặt Diệp Thiên. Cô giơ tay lên, lao tới. Chỉ một cú chạm nhẹ, phần thân dưới của Diệp Thiên lập tức nổ tung. Tiếng nổ vang lên như sấm, máu bắn ra khắp sàn tiệc. Mọi người xung quanh hét lên, vội vàng lùi về phía sau.
Diệp Thần sững người. Anh nhìn cảnh tượng trước mặt, ánh mắt kinh ngạc. Anh biết rõ quy luật bất tử của Thiên Mệnh Chi Tử là sẽ không bao giờ chết, vậy mà giờ đây, một kẻ trong số đó vừa bị xóa sạch nửa thân ngay trước mắt anh.
Phó Thanh Tuyết nắm cổ áo của Diệp Thiên, nhấc hắn lên bằng một tay. Nụ cười trên môi cô nhẹ nhàng nhưng khiến người ta rùng mình.
“Chồng ta ngăn một lần, giờ thì không ngăn nữa rồi. Tiểu tử, ngươi còn gì trăn trối không?”
Giọng cô vang rõ ràng, rành rọt giữa không gian tĩnh lặng.
Diệp Thiên cố mở miệng. Hắn run rẩy, máu chảy từ môi, ánh mắt chứa đầy hoảng loạn.
“Ngươi… ngươi nghĩ ngươi có thể giết được ta sao? Xích Nguyệt Tông sẽ trả thù cho ta, ta sẽ được hồi—”
RẦM!!!
Cú đấm của Phó Thanh Tuyết mang theo sự tức giận chưa từng có, nó không mang theo tiếng gió, mà là tiếng xé không gian. Toàn bộ sảnh tiệc rung chuyển, mặt đất nứt toác thành từng mảng, bàn ghế bị hất văng, tường nứt rạn, từng mảnh pha lê rơi như mưa.
Một luồng sáng đỏ bùng lên, xuyên qua trần nhà, vút thẳng vào bầu trời đêm.
Tầng mây phía trên bị xé đôi, tạo thành một cột ánh sáng khổng lồ nối liền mặt đất và vũ trụ. Không gian quanh đó vặn xoắn, các tầng khí quyển chấn động như sắp nổ tung.
Luồng sáng đỏ rực từ nắm đấm vọt thẳng lên trời, xé rách bầu khí quyển trong một đường thẳng hoàn hảo, nhưng dừng lại trước khi tác động ngược trở lại Trái Đất.
Ngay sau đó, đòn đánh rời khỏi tầng không gian địa cầu, vút đi như một mũi giáo xuyên thủng màn đêm, lao vào khoảng không giữa các vì sao.
Trong khoảnh khắc, nó vượt qua vô vàn năm ánh sáng, vươn tới những thiên hà xa xôi, nơi vô vàn hành tinh yên bình tồn tại trong bóng tối.
Rồi tất cả… nổ tung.
Các hành tinh trên đường đi vỡ thành bụi sao, tan rã như những quả bóng xà phòng chạm vào lửa. Ánh sáng phát ra từ vụ hủy diệt trải dài vô tận, hất tung các mảnh vỡ vào không gian liên thiên hà.
Các ngôi sao khổng lồ bị xé toạc lớp vỏ plasma, tinh vân bị xáo trộn, những hệ hành tinh sụp đổ dây chuyền như quân cờ domino. Sóng trọng lực khổng lồ lan đi trong yên lặng, uốn cong không gian nơi nó đi qua.
Ở khoảng cách xa xôi, hàng loạt kính viễn vọng thiên văn cổ đại từ các nền văn minh ghi nhận một luồng sáng đỏ xuyên thẳng qua hàng trăm thiên hà rồi tan dần trong bóng tối của vũ trụ.
Trái Đất không chịu bất cứ rung chấn nào. Không khí lặng như tờ. Chỉ có bầu trời đêm như bị xé mở một khe nứt, để lộ ánh sáng yếu ớt từ xa xôi.
Phó Thanh Tuyết hạ tay xuống, ánh sáng đỏ còn vương quanh nắm đấm như dư chấn của một vụ nổ siêu tân tinh, nhưng nơi cô đứng, gió vẫn êm, khung cảnh vẫn nguyên vẹn.
Còn dưới đất, Diệp Thiên không còn hình dạng. Cơ thể hắn tan rã thành từng hạt bụi, rồi biến mất hoàn toàn. Không còn linh hồn, không còn hơi thở, không còn dấu vết.
Cô khẽ thổi nhẹ lớp bụi còn vương trong không khí, nụ cười nở ra nơi khóe môi.
“May là vẫn kiềm chế được.”
Cô quay sang Tô lão gia đang được vệ sĩ che chắn phía xa, nói giọng nhẹ nhàng đến rợn người:
“Tôi tặng thêm cho lão gia một làn sương máu. Xem như quà mừng thọ.”
Không ai dám đáp lại.
Khắp sảnh tiệc là khói bụi, ánh đèn chập chờn, bầu không khí ngột ngạt. Một vài khách quý hoảng hốt ngồi bệt xuống đất, mặt trắng bệch.
Bạch Ngưng Băng khẽ vuốt tóc, ấn nút trên thiết bị cầm tay. Tất cả tín hiệu di động trong phạm vi năm cây số đều bị cắt.
Phó Thanh Tuyết lấy ra hai tấm thẻ, đặt xuống bàn.
“Giấy phép giết người hợp pháp. Thẻ thành viên đặc biệt cục 749. Các vị có ý kiến không?”
Không một ai dám thở mạnh.
Nếu mà người bình thường giơ cái này, họ sẽ nghĩ đó là đồ giả. Còn Phó Thanh Tuyết thì ngoại lệ.
Cô cười, ánh mắt quét qua cả phòng:
“Tiệc vẫn tiếp tục được. Nhưng chuyện hôm nay, nếu ai dám truyền ra ngoài… thì cứ chuẩn bị sẵn di chúc.”
Bạch Ngưng Băng nhẹ nhàng phát thỏa thuận bảo mật cho từng người.
Ở góc phòng, Bạch Tử Hạo tựa lưng vào ghế, khoanh tay, nhìn hai chị gái đang run rẩy ký tên.
“Hai chị à, khi tôi đi chung với họ, chuyện như thế này là bình thường thôi.”
Tiếng đàn dương cầm vang trở lại, gượng gạo và méo mó.
Bạch Ngưng Băng quay sang Diệp Thần, khẽ nói:
“Đi theo chúng tôi. Thù của cậu, sẽ sớm được giải quyết.”
Diệp Thần gật đầu. Ánh mắt anh lặng đi, nhưng trong đó có ánh sáng kỳ lạ của niềm tin.
Phó Thanh Tuyết quay sang Hùng, nở nụ cười rạng rỡ như chưa từng có gì xảy ra.
“Xong rồi. Về thôi.”
Hùng nhún vai, chỉnh lại áo vest.
“Tôi ăn hết thứ ngon ở đây rồi.”
Ba người rời khỏi sảnh, để lại phía sau là cơn im lặng tuyệt đối.