Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 83: Dự tiệc họ Tô và... Gặp lại kẻ gây buồn nôn.
Chương 83: Dự tiệc họ Tô và… Gặp lại kẻ gây buồn nôn.
Hôm sau, ở biệt thự Phó gia, ánh nắng phản chiếu lên mặt hồ trước sân, sáng lấp lánh như lớp áo mạ vàng. Không khí yên tĩnh, sang trọng, và—
“Ngưng Băng này, cô không muốn đi thật à?”
Giọng của Đỗ Phi Hùng vang lên từ phía ghế sofa, kéo theo một làn khí “năn nỉ có tính bạo lực” đặc trưng.
Bạch Ngưng Băng ngẩng đầu khỏi laptop, mắt vẫn dán vào màn hình đang hiện dãy mã code dài ngoằng. Cô nghiêng đầu, cười nhạt.
“Không. Tôi còn nhiều việc chưa xong. Hai người cứ đi đi.”
“Việc với chả vẻ…” Hùng chống cằm, nhìn cô bằng ánh mắt “kỳ thị dân chăm chỉ”. “Cô không mỏi à? Ngồi code cả ngày thế này thì đến cái AI trong máy cũng muốn xin nghỉ phép rồi.”
Thanh Tuyết ngồi bên cạnh, tay khuấy tách trà, nhẹ nhàng phụ hoạ:
“Ngưng Băng, cô làm việc suốt thế này, mấy ông hacker nghe danh còn thấy xấu hổ đấy. Đi cùng chúng tôi dự tiệc, vừa đổi gió vừa để người ta thấy ‘thiên tài nhà Phó gia’ cũng biết rời ghế làm việc chứ.”
“Thiên tài cái gì…” Bạch Ngưng Băng thở dài, hai tay vẫn gõ phím, đôi mắt ánh xanh lấp lánh dưới ánh sáng màn hình. “Tôi chỉ muốn yên tĩnh làm việc thôi. Tiệc tùng, xã giao, khách sáo… không hợp với tôi đâu.”
“Không hợp á?” Hùng ngả người ra sau, môi nhếch lên. “Vậy để tôi xem… không hợp với váy dạ hội sang trọng, hay không hợp với camera báo chí chụp liên tục vì quá xinh?”
Bạch Ngưng Băng dừng tay, quay sang nhìn Hùng, ánh mắt vừa bất lực vừa khinh khỉnh.
“Cậu nịnh vụng quá đấy.”
“Thật mà!” Hùng nghiêm túc, giơ tay như thề. “Cô không biết à, nếu cô mà đi, cả bữa tiệc chắc phải chia spotlight cho ít nhất ba người: cô, Phó Thanh Tuyết, và tôi.”
Thanh Tuyết bật cười, chọc nhẹ. “Anh chắc chắn là bản thân được chia chung với tụi tôi, không phải là bị lấn át à?”
Hùng đập tay lên ngực. “Cô khinh thường gương mặt có tỉ lệ vàng của tôi quá đấy.”
“Ừ, vàng nhưng bị trầy.” Thanh Tuyết thản nhiên đáp.
Không khí giữa ba người vốn yên bình, giờ đầy rẫy sóng ngầm của sự tấu hài.
Hùng quyết không chịu thua, liền nghiêng người lại gần Bạch Ngưng Băng, giọng trở nên nghiêm túc một cách… giả tạo.
“Ngưng Băng, thật ra tôi với Phó Thanh Tuyết cần cô đi cùng. Cô biết đấy, Tô gia là gia tộc có tiếng, tiệc này quy tụ cả đống cá mập thương trường. Chúng tôi cần một người vừa có IQ trên 180 vừa biết hack hệ thống camera nếu có biến.”
“…” Bạch Ngưng Băng im lặng.
Thanh Tuyết nhẹ nhàng mỉm cười. “Ý Hùng là, nếu có ai đó định bày trò, thì cô chỉ cần nhấn một nút thôi.”
Hùng gật đầu phụ hoạ. “Chuẩn. Nhấn nhẹ một phát thôi, hệ thống điện cả biệt thự Tô gia sập, người ta khỏi mừng thọ luôn.”
“Cậu nghĩ tôi là hacker khủng bố à?” Ngưng Băng bật cười khẽ, nhìn hai con người mặt dày trước mặt mình, mắt híp lại vì bất lực. “Tôi nói rồi, tôi không đi đâu.”
“Vậy à.” Hùng nhướng mày, quay sang Thanh Tuyết, hai người trao nhau ánh nhìn gian xảo đến mức nền nhà có thể cảm nhận được.
Chỉ một chớp mắt sau—
Bạch Ngưng Băng mở mắt, và cảnh vật trước mặt hoàn toàn thay đổi.
Căn phòng tối nay đã biến thành phòng thay đồ rộng lớn, tường phản chiếu gương sáng, mùi nước hoa thoang thoảng trong không khí. Trên người cô, bộ váy đen dài ôm nhẹ thân hình, mái tóc bạch kim được buộc nửa, buông lơi tự nhiên.
Phó Thanh Tuyết đang đứng cạnh, cười tươi như mèo vừa ăn vụng thành công, tay cầm lược chải tóc.
“Ồ, tỉnh rồi à? Tôi biết ngay váy này hợp với cô mà.”
Bạch Ngưng Băng đứng hình mất ba giây, cúi xuống nhìn bộ váy, rồi nhìn hai người. “Hai người… làm cái gì thế này?”
“Thì giúp cô hiện thực hóa ước mơ tiềm thức thôi.” Hùng trả lời tỉnh như không. “Cô nói không muốn đi, nhưng trong lòng cô khao khát được ra ngoài thể hiện thần thái lạnh lùng thanh nhã. Tôi hiểu mà.”
“Cậu hiểu sai rồi!”
“Không, tôi hiểu đúng. Cô đang rung động vì sự chân thành của chúng tôi đấy.”
“Cậu mà còn nói nữa là tôi tấn công thẳng vào Đỗ thị.”
Hùng giơ tay đầu hàng, cười hì hì. “Được rồi, được rồi, không nói nữa. Nhưng mà này, nhìn cô thế này thì…” Anh giả vờ nghiêng đầu ngắm. “…đi cạnh cô chắc người ta tưởng tôi thuê người mẫu quốc tế đi cùng mất.”
“Đừng có mà nịnh nữa,” Ngưng Băng thở dài, nhìn qua Thanh Tuyết. “Cô đồng lõa với hắn à?”
Thanh Tuyết thản nhiên gật. “Tôi chỉ phụ trách phần trang điểm. Còn ý tưởng là của Hùng thôi.”
“Hùng thôi?” Bạch Ngưng Băng cười bất lực, mắt khẽ giật giật. “Hai người đúng là cùng một giuộc.”
Thanh Tuyết cười như không, khoác áo khoác mỏng, tay cầm chìa khóa xe. “Đi thôi. Nếu chúng ta còn đứng đây thêm năm phút nữa thì Hùng sẽ bắt đầu diễn thuyết về ‘ý nghĩa triết học của việc dự tiệc’ mất.”
“Cô ấy hiểu tôi thật,” Hùng đáp, vừa nói vừa khoác tay ra hiệu mời hai mỹ nhân đi trước.
Ba người rời biệt thự, bước ra sân. Chiếc Rolls-Royce Phantom đen bóng đỗ sẵn trước cửa, ánh kim loại phản chiếu lên nền gạch sáng như gương. Người lái xe cúi đầu chào, mở cửa cho cả ba.
Trên đường đến Tô gia, bầu không khí trong xe có phần… ồn ào.
“Anh có chắc không bị Tô lão gia đuổi ra ngoài không?” Thanh Tuyết hỏi, giọng điệu nửa trêu nửa thật. “Lần trước anh đã khiến tiệc của Bạch gia biến thành buổi đấu võ mồm quốc gia rồi đấy.”
“Yên tâm đi, lần này tôi chỉ đến để thưởng trà, chứ không đánh người,” Hùng đáp, vừa nhai snack vừa nói, khiến hai người kia liếc qua đầy khó chịu.
“Anh ăn trong xe sang mà không thấy lạc quẻ à?” Bạch Ngưng Băng cau mày.
“Không, tôi thấy nó nâng tầm trải nghiệm.”
Thanh Tuyết chống trán, thở ra. “Đúng là định nghĩa sống động của hai chữ ‘vô liêm sỉ’.”
“Cảm ơn cô, tôi nhận lời khen.”
Xe lăn bánh qua khu trung tâm thành phố, tiến dần đến khu biệt thự xa hoa nơi Tô gia cư ngụ.
Cổng chính Tô gia mở rộng, hai hàng vệ sĩ đứng nghiêm trang, sân vườn được trang trí bằng hoa tươi, đèn lồng đỏ treo rực rỡ. Tiếng nhạc cổ truyền vang lên, hòa cùng tiếng chào hỏi nhộn nhịp.
Khi chiếc Phantom dừng lại, mọi ánh nhìn lập tức đổ dồn về hướng đó.
“Ôi trời, là Đỗ thiếu gia và Phó tiểu thư kìa!”
“Đúng là đôi thần tiên quyến lữ của giới thương nghiệp!”
Thanh Tuyết cười mỉm, bước ra khỏi xe, nét mặt thanh nhã mà uy nghi. Hùng đi cạnh, mỉm cười kiểu “ai khen nữa là tôi tăng cổ phần công ty anh lên 200% thuế.”
Phía sau, Bạch Ngưng Băng đi theo, khẽ ghi chép vào sổ nhỏ:
“Mức độ giả tạo của đám này: 9,8 trên 10.”
Cô thở dài, khẽ nói đủ để hai người kia nghe thấy:
“Có lẽ tôi nên mang theo laptop. Nhìn đám người này, tự nhiên tôi nhớ công việc quá.”
Hùng bật cười, ghé sát tai cô, trêu nhỏ:
“Yên tâm đi, hôm nay sẽ có nhiều trò vui hơn cả code.”
Tô lão gia ngồi trên chiếc ghế gỗ lim giữa sảnh, khuôn mặt đầy nếp nhăn nhưng ánh mắt tinh tường. Trông ông ta như kiểu “lão cáo già thương trường” chỉ cần nhếch môi là có thể khiến vài công ty phá sản.
Khách khứa tấp nập, nào là tổng giám đốc, chủ tịch hội đồng quản trị, vài diễn viên nổi tiếng đến chụp ảnh… nhưng khi Hùng, Thanh Tuyết và Ngưng Băng bước vào, cả căn phòng như khựng lại một nhịp.
Tiếng thì thào vang lên khắp nơi:
“Là Đỗ Phi Hùng thật kìa, thiếu gia của gia tộc giàu nhất Ma Đô đó.”
“Bên cạnh là Phó Thanh Tuyết – nữ thần lạnh lùng của Phó gia.”
“Còn người tóc bạc kia… là ai vậy? Trông như tiểu thư nhà quý tộc phương Tây ấy.”
Bạch Ngưng Băng nghe thấy câu cuối thì khẽ mỉm cười, tỏ dáng thanh lịch, hờ hững bước đi.
“Đúng là quý tộc thật, quý tộc trong lĩnh vực… hack tài khoản ngân hàng,” cô thì thầm đủ để Hùng nghe, khiến anh suýt bật cười thành tiếng.
Cả ba đi đến chào Tô lão gia.
Phó Thanh Tuyết nở nụ cười thanh lịch, cúi nhẹ đầu. “Chúc lão gia phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn.”
Hùng theo sau, giọng sang sảng: “Chúc ngài sống lâu trăm tuổi, mỗi ngày kiếm thêm nghìn tỷ.”
Tô lão gia cười ha hả. “Đỗ thiếu gia thật biết nói chuyện! Nghe sướng cả lòng già này.”
“Mà tôi,” Hùng nghiêm túc nói, “chỉ nói lời thật.”
Câu đó khiến không ít người xung quanh trợn mắt. Bạch Ngưng Băng ở phía sau, ghi ngay vào sổ: “Tự tin cấp độ thiên thần: Đỗ Phi Hùng – 11/10.”
Sau màn chào hỏi, tiệc tùng các kiểu, một người dẫn chương trình trong bộ âu phục bước ra, mời các vị khách bắt đầu phần “tặng lễ vật chúc thọ”.
Một hàng dài những người quyền quý nối đuôi nhau tiến lên. Quà tặng toàn đồ hiếm: tranh cổ, ngọc quý, đồng hồ giới hạn, thậm chí có người tặng cả khế ước cổ phần.
Đến lượt Hùng, anh chỉ nhẹ nhàng đặt lên bàn một chiếc hộp đen nhỏ, bên ngoài dán tem “Đỗ thị nghiên cứu, bản duy nhất”.
Tô lão gia mở ra, trong đó là một viên ngọc sáng óng ánh, chạm khắc chữ “Thọ” cổ tự, ánh sáng lưu chuyển như chứa linh khí.
Cả sảnh ồ lên.
“Trời ạ, là máy chuyển hóa năng lượng sao?”
“Đỗ thị công bố nó vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm mà, sao đã có bản hoàn thiện rồi?”
“Quà bá đạo thật đấy!”
Tô lão gia cười sảng khoái, nắm tay Hùng. “Đỗ thiếu gia đúng là người có tấm lòng! Quà của cậu khiến lão phu thấy trẻ ra chục tuổi!”
Phó Thanh Tuyết đứng cạnh, mỉm cười tao nhã, khẽ nghiêng người. “Vậy thì anh phải đền tôi mười năm tuổi thanh xuân mới được.”
Hùng cười, đáp lại khẽ: “Cô mà chịu già đi mười tuổi, chắc cả thế giới trẻ lại vì sợ.”
Hai người nhìn nhau, sóng điện nhẹ nhàng bay qua khiến Bạch Ngưng Băng đứng sau lạnh sống lưng.
“Đúng là thể loại cặp đôi vừa nhìn đã thấy mức năng lượng ‘cẩu lương’ đạt giới hạn đo lường,” cô lầm bầm.
Không khí vừa vui tươi thì giọng nói khàn khàn đầy kiêu ngạo vang lên từ cánh cửa.
“Món quà tiếp theo, của tôi.”
Mọi người quay đầu nhìn.
Một thanh niên trong bộ vest trắng, mái tóc vuốt gọn, ánh mắt kiêu ngạo bước vào.
Diệp Thiên.
Kẻ từng bị đập cho nhớ đời, nay xuất hiện với khí thế “trở lại và lợi hại hơn xưa”.
Theo sau hắn là một cô gái trẻ, tiểu thư nhà họ Tô, Tô Hoài An – người từng được Phó Thanh Tuyết cứu khỏi đám lưu manh, biểu cảm cực kỳ chán ghét.
Diệp Thiên mỉm cười, bước đến giữa sảnh, giọng nói toát ra sự tự mãn.
“Tôi, Diệp Thiên, xin kính tặng lão gia một vật trấn trạch trăm năm, lấy từ di chỉ cổ ở Tây Tạng. Nghe nói, chỉ cần giữ nó trong nhà, tài vận và phúc thọ sẽ kéo đến liên miên.”
Hắn mở hộp, để lộ một viên ngọc đen khắc hình rồng uốn lượn.
Nhưng không khí trong sảnh bỗng chùng xuống.
Một giọng khinh thường cất lên:
“Thứ đó… trông như đồ giả rẻ tiền trong chợ.”
“Đúng rồi, nhìn màu ngọc loang lổ thế kia, ai tin được hàng thật.”
“Lão gia sao có thể nhận món quà rẻ mạt vậy.”
Nụ cười trên môi Diệp Thiên cứng lại. Hắn nhìn quanh, môi run run, cố giữ vẻ điềm tĩnh.
“Đây là… báu vật thật. Tôi đã…”
Nhưng chưa kịp nói xong, Phó Thanh Tuyết, người đứng cách đó vài mét đã nheo mắt, khuôn mặt khẽ biến sắc.
Ánh mắt cô nhìn hắn giống như người vừa thấy thứ bẩn thỉu nhất trần đời.
Cảm giác buồn nôn dâng trào, bàn tay khẽ siết lại.
Hùng, đang nhàn nhã nhấm nháp ly rượu, liếc sang thấy rõ ánh sát ý lóe lên trong mắt cô.
Anh nhướng mày, giọng lười biếng nhưng đã cầm tay Phó Thanh Tuyết để ngăn lại:
“Cô tính làm gì thế?”
“Diệt cỏ tận gốc.” Giọng cô lạnh đến mức băng cũng chảy ngược.
“Thôi nào.” Hùng đặt ly xuống. “Ở đây người ta đang mừng thọ, cô mà kết liễu ai là khổ luôn ban tổ chức đấy.”
“Anh nghĩ tôi đùa à?”
“Không, tôi biết cô thật. Nhưng ít nhất chờ đến khi tôi ăn xong bánh kem đã.”
Phó Thanh Tuyết cắn răng, liếc anh, ánh mắt như dao. Nhưng cuối cùng, cô hít sâu, nén lại, chỉ khẽ nói:
“Ngươi may mắn đấy, Diệp Thiên.”
Diệp Thiên, chẳng hay biết gì, vẫn đang cố thuyết phục đám đông rằng quà của mình là thật.
Tô Hoài An đứng bên cạnh, khoanh tay, giọng lạnh lẽo:
“Anh làm tôi mất mặt đủ chưa? Đồ giả mạo mang đến tiệc mừng thọ của ông nội tôi, anh nghĩ người ta ngu chắc?”
Sắc mặt Diệp Thiên tái nhợt. “Không, An An, em tin anh đi, viên ngọc này—”
“Câm miệng, tôi chính thức sa thải anh.” Cô ta cắt ngang, quay lưng bỏ đi, để lại hắn đứng một mình giữa ánh nhìn mỉa mai của cả hội trường.
Giữa trung tâm sảnh, Diệp Thiên đang đứng, nâng chiếc hộp gấm trong tay, vẻ mặt đắc ý như thể chỉ cần mở nắp là thiên hạ phải quỳ xuống tung hô hắn là “thánh nhân của ngành sưu tầm”.
Hùng khoanh tay ngồi trên hàng ghế khách mời, một chân vắt lên chân kia, ngón tay gõ nhịp lên thành ghế, nụ cười nhàn nhạt đến mức khiến người ta phát bực.
Anh liếc qua Phó Thanh Tuyết đang ngồi kế bên, rồi hất cằm về phía “tiết mục” trung tâm.
“Tôi cược hai trăm tệ,” anh nói bằng giọng vừa thản nhiên vừa khinh thường, “năm phút nữa sẽ có đại sư đồ cổ nào đó đột nhiên nhảy ra, phán một câu huyền thoại: ‘Đây là bảo vật vô giá, có tiền cũng không mua được!’”
Phó Thanh Tuyết cười khẩy, đôi mắt đỏ ánh lên vẻ trêu đùa.
“Anh nghĩ tôi sẽ cược khác sao?”
“Tôi chỉ muốn thử xem cô có chút cá tính bất ngờ nào không thôi.”
Hùng nhếch mép, ánh mắt như thể đang xem một trò hề mà hắn là người biên kịch.
“Tôi chẳng dại cược thua một chuyện rõ như ban ngày.”
Thanh Tuyết đáp, giọng ngọt ngào nhưng hàm ý lại bén như dao cạo.
Bạch Ngưng Băng đứng kế bên, tay cầm ly rượu vang, ghi chép gì đó trong cuốn sổ nhỏ. Cô nhẹ giọng xen vào, mặt vẫn tỉnh như người xem truyền hình trực tiếp mà biết trước kết thúc:
“Tôi đặt thêm một dự đoán: sau khi hắn vả mặt mọi người thì dự kiến buổi mừng thọ hôm nay sẽ phải đổi tên thành buổi tẩy uế thảm đỏ.”
Ba người đồng loạt im lặng.
Họ không nói thêm lời nào, chỉ ngồi nhìn Diệp Thiên với ánh mắt của ba vị thần tiên đang quan sát một con kiến định leo núi lửa.
Chưa tới năm phút sau, lời tiên tri của Hùng ứng nghiệm.
Giữa tiếng cười khúc khích và lời châm chọc của đám thương nhân.
“Cái đó mà bảo vật hả? Có mà đồ vỉa hè!”
“Diệp thiếu à, đừng nói anh mua nhầm hàng Taobao nhé!”
Thì một giọng nói già nua, đầy quyền uy vang lên từ cuối sảnh:
“Câm miệng hết cho ta!”
Đám người đang cười ngã ngửa lập tức nín bặt.
Tất cả quay đầu lại, thấy một lão già tóc bạc trắng, râu dài đến ngực, đang chậm rãi tiến lên với cây gậy trúc trong tay. Đó chính là Đường đại sư, người được mệnh danh là ‘bàn tay vàng của giới thẩm định đồ cổ’ một lời nói ra có thể khiến giá cổ vật tăng gấp mười lần.
Ông ta bước đến trước mặt Diệp Thiên, ánh mắt nghiêm nghị như đang nhìn thấu qua hư không. Sau vài giây im lặng đầy kịch tính, ông cất giọng run run mà từng chữ đều vang vọng khắp đại sảnh:
“Bảo vật này… là thật. Không chỉ là thật, mà là vô giá! Có tiền cũng không thể mua được!”
Không gian như nổ tung.
Tất cả mọi người sững sờ, miệng há hốc, ly rượu trên tay suýt rơi xuống.
Vài kẻ vừa mỉa mai Diệp Thiên giờ vội vã đổi tông, mặt dày đến mức có thể chống đạn:
“Quả nhiên, ánh mắt của Diệp đại sư thật khác người!”
“Tôi đã nói rồi mà, nhìn khí chất đã biết không phải đồ rẻ tiền!”
Diệp Thiên nở nụ cười đắc ý, ngẩng đầu nhìn thẳng về phía Phó Thanh Tuyết, ánh mắt hắn đầy sự chiếm hữu và khiêu khích:
“Thấy chưa, Phó tiểu thư? Cô sẽ phải hối hận vì từng coi thường tôi.”
Thanh Tuyết nheo mắt, mỉm cười ngọt đến mức nguy hiểm.
Một nụ cười của người phụ nữ đang cố kiềm chế ý định xử lý ai đó ngay giữa tiệc.
“Hùng,” cô nghiêng đầu, giọng nhỏ mà lạnh, “anh cho tôi ba giây thôi nhé, chỉ ba giây để tôi xóa sổ hắn, tôi hứa sẽ dọn dẹp sạch sẽ.”
Hùng lười nhác nhấc tay, đặt lên vai cô, cản lại.
“Bình tĩnh nào Thanh Tuyết. Đây là tiệc mừng thọ, không phải đấu trường sinh tử.”
Anh hạ giọng, nghiêng đầu nói thêm, “Nếu cô làm hắn bốc hơi ngay tại đây, Tô gia phải gọi pháp y dọn hiện trường mất.”
Bạch Ngưng Băng ở phía sau cũng không nhịn được mà khẽ thở dài, giọng điệu nửa cười nửa mỉa:
“Đúng là biết trước cũng không cứu nổi. Hắn vừa được khen đã tự đào huyệt rồi.”
Phó Thanh Tuyết chỉ nhìn theo, khóe môi nhếch lên lạnh lẽo.
“Đáng ra tôi nên đẩy anh ra rồi chôn hắn ở khu đấu giá.”
Hùng khoanh tay, đáp nhẹ:
“Cô mà làm vậy, lát nữa báo chí đăng: ‘Phó tiểu thư tiễn khách bằng… phẩy tay’. Không hay đâu.”
Thanh Tuyết quay đi, phẩy nhẹ mái tóc, giọng khẽ mà rợn người.
“Vậy để sau.”
Bạch Ngưng Băng chép miệng, rút sổ nhỏ ra, ghi nhanh:
“Dự đoán: sẽ có án mạng trong vòng 5 phút tới.”
Cả ba nhìn nhau, rồi bật cười.
Giữa bữa tiệc mừng thọ long trọng, họ ngồi như ba vị thần ngoại truyện, bình thản trước mọi hỗn loạn xung quanh.
Và cùng lúc đó ánh trăng mờ loang loáng trên mặt hồ Tô gia, Diệp Thần đứng lặng trong bóng tối, gió thổi tung tà áo đen phấp phới. Đôi mắt anh khẽ nheo lại, ánh nhìn sắc bén như lưỡi dao lạnh lẽo xuyên qua lớp đông người náo nhiệt trong sảnh tiệc.
Giữa đám hào nhoáng ấy, gã thanh niên tên Diệp Thiên đang được mọi người tung hô, hoàn toàn không hay biết có một con mãnh thú đang dõi theo mình.
“Quả nhiên là hắn.” Giọng Diệp Thần thấp, khàn, mang theo một luồng sát ý mơ hồ.
Trong đầu anh, ký ức mờ nhạt của nguyên chủ lại trỗi dậy như bóng ma. Một thiếu niên bị vu oan, bị đuổi khỏi sư môn, bị chính những kẻ gọi là ‘sư tỷ’ quay lưng. Tất cả bắt đầu từ một người, tiểu sư đệ họ Diệp. Một kẻ giả nhân giả nghĩa, ngoài mặt hiền lành, trong lòng độc hơn rắn.
Đôi môi Diệp Thần cong nhẹ thành một nụ cười chua chát.
“Nguyên chủ yếu đuối quá. May cho ngươi, giờ thân xác này thuộc về ta rồi.”
Anh giơ tay, khẽ búng ngón tay một cái.
Một luồng nội lực vô hình lan ra, khiến ngọn nến gần đó bỗng phụt tắt, gió lạnh rít qua khung cửa.
Khí tức của võ giả siêu việt đã từng bẻ gãy vệ tinh bằng tay trần, giờ bị kìm nén trong thân xác phàm nhân này, như lò lửa bị nhốt trong lồng sắt, âm ỉ, đáng sợ và chờ ngày bùng nổ.
“Ta không phải hắn, ta là Diệp Thần, võ giả từng chấn vỡ tinh cầu.”
Ánh mắt anh rực lên tia sáng bạc như ánh đao, chiếu xuống khuôn mặt bình thản nhưng ẩn chứa hận thù thâm sâu.
“Ngươi cướp sư môn, hủy danh dự của nguyên chủ, đẩy hắn vào địa ngục. Vậy thì… để ta dạy ngươi thế nào là sống trong địa ngục thật sự.”
Bên trong sảnh, tiếng cười vẫn vang, rượu vẫn chảy, mọi người đều mải giả vờ chúc tụng.
Còn ở ngoài kia, một người, một võ thần lưu lạc, đang yên lặng khắc định bản án tử hình cho kẻ từng khiến anh đau đến chết.
Gió đêm nổi lên, mang theo hơi lạnh như có mùi máu.
Diệp Thần bỏ tay vào túi quần, quay lưng bước đi, để lại sau lưng tiếng bước chân trầm đục vang lên giữa trưa như tiếng trống báo tử.
Lần này, anh không cần thiên kiếp.
Anh chính là thiên kiếp.