Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 82: Anh tên Phương Nguyên à? Vậy anh có luyện cổ không?
Chương 82: Anh tên Phương Nguyên à? Vậy anh có luyện cổ không?
Ánh nắng giữa trưa xuyên qua những tầng mây lười biếng, chiếu lên con phố còn chưa kịp yên sau trận “bão ăn vạ” sáng nay. Cảnh sát đã rút, khán giả hiếu kỳ cũng thưa dần, chỉ còn lại một khung cảnh kỳ quặc: một người đàn ông bình thản đến lạnh lẽo, một người phụ nữ rối loạn đến mất trí, và… một đứa trẻ trong xe đang gào khóc đến khản cả cổ.
Phương Nguyên khoanh tay, ánh mắt lạnh như mặt hồ mùa đông. Cái nhìn của anh khiến người ta cảm thấy như mọi tiếng ồn đều bị hút sạch vào hư vô. Trong lòng anh chỉ còn lại sự rỗng tuếch, không giận, không thương, không tiếc. Đời trước anh đã chết vì yêu, đời này anh sống lại chỉ để không lặp lại điều đó.
Phía đối diện, Liễu Như Mai vừa lau nước mắt vừa hét lên, giọng cô ta đầy oán hận:
“Tất cả là tại anh! Nếu anh không gọi cảnh sát, Sở Sinh sẽ không bị bắt! Nếu anh không độc ác như thế, tôi sẽ không mất anh ấy! Anh đã hủy hoại cả cuộc đời tôi, Phương Nguyên!”
Cô ta nói như thể chính mình mới là nạn nhân, như thể người đàn ông đứng trước mặt, người đã bị cô ta phản bội, sỉ nhục và đòi ly hôn, mới là kẻ tội đồ.
Đứa con gái trong xe thì vẫn khóc thảm, gọi “mẹ” bằng tiếng run rẩy, còn gọi “cha” thì chẳng buồn mở miệng.
Phương Nguyên chỉ im lặng. Không còn lời nào có thể khiến anh phí công hơn việc tranh cãi với một người đã bị ảo tưởng điều khiển. Anh khẽ thở dài, ánh mắt khẽ liếc về phía gương xe, nơi phản chiếu gương mặt tái nhợt của chính mình.
Và rồi…
Một tiếng cộc vang lên như báo hiệu có thứ gì sắp đảo ngược thế cục.
Một chiếc Rolls-Royce Phantom đen bóng lao đến, dừng lại sát lề đường.
Cửa xe mở ra.
Một giọng nữ vang lên, nhẹ mà đầy uy quyền:
“Anh bạn, phiền cho chúng tôi chen ngang chứ?”
Phó Thanh Tuyết xuất hiện trong bộ áo sơ mi trắng ôm sát, cà vạt đỏ hờ hững như một dấu chấm than cho sự kiêu ngạo tuyệt đối. Cô cười, nụ cười đủ khiến cả không gian như hạ nhiệt. Nhưng ánh mắt thì nói rõ: câu hỏi này không có lựa chọn “không”.
Sau lưng cô, Hùng bước ra. Ánh nắng phản chiếu lên kính đen khiến hắn trông vừa ngông vừa bất cần. Bước đi thong thả, ánh mắt đảo qua từng người như thể đang chọn “nạn nhân” tiếp theo để dạy dỗ.
Phương Nguyên chớp mắt, đứng hình. Trong khoảnh khắc, anh có cảm giác như nếu dám bước lên một bước thôi, anh sẽ chết. Cái khí thế áp bức đó quá khủng khiếp, không phải sát khí, mà là sự điên cuồng có tổ chức, kiểu người có thể cười nói khi hủy diệt cả một thế giới.
Anh gật đầu nhẹ, ra hiệu đồng ý. Dù sao thì… hai người này không giống kiểu có thể nói “không”.
Hùng tiến lại gần, tay đút túi quần, ánh mắt nheo lại nhìn người phụ nữ não tàn đang đứng thẫn thờ.
“Cho dù anh cặn bã thế nào, em cũng sẽ luôn chờ anh. Đúng không cô gái?”
Giọng nói của hắn kéo dài, pha chút mỉa mai khiến đám người quanh đó rùng mình.
Cô ta lập tức phản ứng:
“Anh ta không có tội! Đó là video cắt gh—”
“Thế óc của cô cũng cắt ghép à?” Hùng cắt lời, giọng như dao sắc rạch thẳng mặt.
“Hay kể cả khi thấy hắn giết người tận mắt, cô vẫn biện minh là do… góc quay sai?”
Nữ chính há hốc, nhưng không phát ra nổi âm thanh nào. Cổ họng như bị bóp nghẹt.
Hùng cười, nụ cười đầy thích thú:
“Khà khà! Tôi biết mà. Video thật thì cô bảo cắt ghép, video cắt ghép thì cô bảo là thật. Logic kiểu này chắc học từ… khoa ‘đảo ngược IQ’ hả?”
Phó Thanh Tuyết đứng khoanh tay cạnh đó, khẽ gật gù, giọng nhàn nhạt:
“Nghe nói nhà họ Liễu ở ngoại thành chuyên sản xuất não tàn chất lượng cao. Có vẻ cô là bản giới hạn đấy.”
Hùng nghe thấy Phó Thanh Tuyết nói là họ ‘Liễu’ thì đột ngột khựng lại rồi mỉm cười đầy ý vị, quay sang hỏi nhỏ Phương Nguyên:
“Cô ta tên gì vậy?”
Phương Nguyên giật giật khóe miệng, đáp gọn:
“Liễu Như Mai.”
Hùng người lập tức há hốc.
Ánh mắt Hùng lóe sáng như sấm sét trong đêm.
“Liễu… Như… Mai?”
Thanh Tuyết nghiêng đầu, thấp giọng:
“Hình như là họ hàng với Liễu Như Yên không?”
Cả hai nhìn nhau, cùng nở nụ cười mà chỉ có người từng trải qua hàng trăm vụ “phá kịch bản” mới hiểu được, kiểu cười của những kẻ biết trước chuyện khủng khiếp sắp xảy ra.
Hùng chậm rãi bước đến trước mặt cô ta, kĩ năng “nói đâu trúng đó” bắt đầu kích hoạt. Giọng anh trầm, nhưng từng chữ như chạm vào trí óc cô ta:
“Cô có lẽ không biết, người từng cứu cô khỏi vụ tai nạn năm xưa… không phải là Sở Sinh. Là chồng cô, Phương Nguyên.”
Liễu Như Mai sững sờ, run rẩy:
“Anh… anh nói gì?”
Hùng nhún vai, nở nụ cười gần như ma quỷ:
“Còn Sở Sinh, hắn chính là người lao ra ăn vạ hôm đó, khiến bố mẹ cô phải đánh lái gấp rồi mất mạng. Hắn dùng bi kịch đó để đóng vai ‘ân nhân cứu mạng’ và khiến cô biết ơn hắn cả đời.”
Một tiếng choang vang lên trong đầu cô ta. Mọi thứ như sụp đổ.
“Không thể nào… không thể nào… Sở Sinh là người tốt! Anh ấy là…”
Hùng nhướng mày, giọng nhẹ tênh:
“Người tốt đến mức giết cả cha mẹ cô à?”
Cô ta ôm đầu, run bần bật, đầu óc quay cuồng. Hình ảnh cũ dội về — vụ tai nạn, tiếng hét, khuôn mặt mờ ảo của kẻ cứu mình, và ánh mắt đau đớn của Phương Nguyên năm đó. Tất cả đột nhiên xâu chuỗi lại.
Cô quỳ sụp xuống đất, nghẹn ngào:
“Em… em xin lỗi, Phương Nguyên… Em biết sai rồi, trước đây là em—”
Phó Thanh Tuyết bước tới, giọng thản nhiên mà tàn nhẫn:
“Trước đây là em hiểu nhầm anh, đúng không? Cái motif cổ điển ‘não tàn năm phút cuối tỉnh ngộ’ này tôi gặp chán rồi. Cô nghĩ chỉ cần xin lỗi là xong sao?”
Cô rút điện thoại, bấm nhanh một số.
“Ngưng Băng, trời hôm nay lạnh rồi.”
Cúp máy cái rụp.
Ở đầu bên kia, Bạch Ngưng Băng nhìn màn hình mà chỉ biết xoa trán.
“…Tiểu thư lại lên cơn hóa thân tổng tài bá đạo à?”
Phó Thanh Tuyết quay sang Phương Nguyên, thái độ nhẹ như không:
“Tôi là Phó Thanh Tuyết. Còn anh, anh tên gì?”
Phương Nguyên đáp:
“Tôi là Phương Nguyên.”
Cả hai, Hùng và Thanh Tuyết, đồng loạt há hốc.
“Khoan đã…” Hùng thì thào. “Phương Nguyên!? Cổ Nguyệt Phương Nguyên!?”
Thanh Tuyết lập tức giơ ngón cái, mặt nghiêm túc:
“Anh bạn, có luyện cổ trùng không?”
Hùng gật đầu hùa theo:
“Hay vừa trùng sinh từ thế giới khác về?”
Phương Nguyên: “…”
Mặt Phương Nguyên nghệt ra, rồi nhìn hai người như nhìn hai kẻ trốn trại tâm thần.
Cả hai thở dài cùng lúc.
“Anh ta không đọc Cổ Chân Nhân rồi…” họ nói nhỏ, cùng lắc đầu thất vọng.
Hùng vỗ vai anh, nói như an ủi:
“Thôi được rồi, cố sống tiếp đi, đừng yêu lại nữa là được.”
Phó Thanh Tuyết mỉm cười, phẩy tay:
“Drama này kết thúc rồi. Đi thôi.”
Hai người lên xe, Rolls-Royce rời đi, để lại một Liễu Như Mai sụp đổ hoàn toàn và một Phương Nguyên im lặng, đứng giữa đường như thể vừa xem xong một giấc mơ không logic.
Trong xe, Thanh Tuyết vừa lái vừa nhắn tin cho Bạch Ngưng Băng:
“Nhớ giúp tôi ghi lại hậu trường nhé. À, thêm hiệu ứng slow-motion khi cô ta sụp đổ nhé, nhìn cho có chiều sâu bi kịch.”
Hùng bật cười, tựa đầu vào ghế:
“Cô đúng là tiểu thư ác miệng số một thiên hạ.”
Thanh Tuyết nhếch môi:
“Còn anh là CEO của hãng ‘phá kịch bản toàn cầu’ đấy.”
Sau khi chiếc Rolls-Royce sang trọng của hai kẻ điên chính thức rời khỏi hiện trường, bầu không khí dường như cũng dần yên tĩnh lại. Nhưng đó chỉ là bề ngoài. Bởi ở nơi khác, cơn bão thật sự mới chỉ vừa bắt đầu.
Trong văn phòng tầng cao nhất của Phó thị, Bạch Ngưng Băng đặt tách cà phê xuống bàn, ngón tay lướt nhẹ trên bàn phím. Ánh sáng xanh của hàng chục màn hình phản chiếu lên gương mặt điềm tĩnh ấy, tạo nên khung cảnh vừa thanh thoát vừa đáng sợ. Dưới lớp áo vest gọn gàng là một bộ óc đang vận hành ở tốc độ mà cả thế giới tài chính phải chào thua.
“Ngưng Băng, tiến độ thế nào rồi?” giọng Thanh Tuyết vang lên qua tai nghe, vừa dịu dàng vừa ẩn chút hứng thú.
“Rất tốt, tiểu thư.” Bạch Ngưng Băng đáp, khóe môi khẽ nhếch. “Mười bảy tập đoàn đã nhận lệnh từ Phó gia. Chúng ta không cần ra mặt, chỉ cần nhá nhẹ tin đồn Liễu thị trốn thuế và dùng vốn mờ ám thôi. Phần còn lại… thị trường sẽ tự động làm thay.”
Chỉ vài giờ sau, Liễu thị, công ty của Liễu Như Mai chìm trong hỗn loạn.
Giá cổ phiếu tụt thê thảm như đang lao đầu xuống vực. Các cổ đông lớn hoảng loạn bán tháo, ngân hàng phong tỏa tài khoản vì điều tra tài chính. Còn nhân viên? Từng người một cuốn hồ sơ rời công ty, như lũ ong rời tổ khi nhận ra tổ đã mục ruỗng.
Truyền thông địa phương đồng loạt đăng tin: “Liễu thị dính nghi án biển thủ công quỹ, cơ quan thuế vào cuộc.”
Chỉ vài ngày, cô “nữ chính” một thời chính thức trở thành tội phạm kinh tế.
Hình ảnh Liễu Như Mai trong bộ đồ tù nhân, tóc rối bù, gương mặt trống rỗng xuất hiện trên màn hình tin tức.
“Vì hành vi trốn thuế, tham ô và làm giả hồ sơ tài chính, tòa tuyên án 8 năm tù giam.”
Phương Nguyên thì khác. Sau khi hoàn tất thủ tục ly hôn, anh lạnh lùng ký thêm một tờ giấy từ bỏ quyền nuôi con và quan hệ cha con.
Không phải vì anh tàn nhẫn, mà vì anh biết: đứa bé ấy đã bị mẹ nó đầu độc quá sâu. Gọi người đàn ông phản bội cha mình là “bố” thì giữ làm gì nữa?
Đứa bé được chuyển đến trại trẻ mồ côi thành phố, nơi có những người tình nguyện sẵn sàng giúp nó học lại cách gọi “cha” cho đúng người.
Còn Phương Nguyên, nhờ một cú điện thoại của Phó Thanh Tuyết, được mời về làm việc ở công ty con của Phó thị, giữ vị trí cố vấn kỹ thuật. Lương cao, chế độ tốt, thậm chí còn được cấp hẳn một căn hộ ở khu trung tâm.
Thế giới xoay chuyển thật nhanh. Người từng bị chà đạp nay được trọng dụng. Còn kẻ từng tự cho là nữ chính thì đang ngồi đếm từng ngày trong phòng giam.
Nhưng bi kịch chưa dừng ở đó.
Vài tuần sau, truyền thông lại nổ tung.
Một tin tức rúng động: “Liễu Như Mai ra tù sớm vì chứng rối loạn tâm thần, giết chết bạn trai cũ Sở Sinh trong cơn kích động.”
Chi tiết cho biết: hiện trường vô cùng thảm khốc, máu vương khắp phòng, hung thủ sau đó cười như mất trí rồi tự kết liễu.
Câu chuyện kết thúc như một chương tiểu thuyết bi kịch, nhưng với Hùng và Thanh Tuyết, đó chỉ là một đoạn phim hài.
Bên trong căn biệt thự Phó gia, cả hai đang “chill” trên sofa, Hùng thì ăn khoai tây chiên, Thanh Tuyết ngồi khoanh chân, vừa xem livestream tin tức vừa bình luận như xem chương trình hài thực tế.
Hùng nhai rộp rộp, hỏi hời hợt:
“Ê, Ngưng Băng làm gì mà khủng thế nhỉ? Mới mấy hôm mà công ty sụp như domino luôn.”
Phó Thanh Tuyết nhấp ngụm trà, cười khẽ:
“Anh tưởng hiểu được cô ấy à? Cô ấy một khi mà thao tác, mấy ngân hàng còn phải xin nghỉ trưa sớm.”
Ở phòng làm việc tầng dưới, Bạch Ngưng Băng vẫn đang xử lý đống dữ liệu tài chính, vẻ mặt điềm nhiên.
Là người từng lớn lên trong trại mồ côi, cô hiểu rõ cái giá của việc bị coi thường. Và giờ, khi có trong tay quyền lực của Phó gia, cô trả lại cho thế giới một bài học đơn giản: đừng để người từng bị bỏ rơi nắm quyền.
Cũng vì không có chỗ ở riêng, Ngưng Băng tạm sống tại biệt thự Phó thị.
Mọi thứ vốn rất yên bình… nếu như không tính tới tiếng động lạ từ phòng ngủ của Phó Thanh Tuyết mỗi khi cô dẫn Hùng vào.
Tiếng “va chạm nhẹ” xen lẫn giọng Thanh Tuyết nén cười, còn Hùng thì cười lớn không biết xấu hổ.
Ngưng Băng nghe thấy, chỉ giật giật khóe miệng.
“Ờ… chắc đang bàn chuyện ‘kế hoạch chiến lược’ thôi.” cô tự an ủi, rồi tiếp tục làm việc, gõ phím nhanh hơn như thể không nghe thấy gì.
Tối hôm đó, cả ba ngồi xem bản tổng kết “nữ chính não tàn bay màu”.
Trên màn hình là dòng tin cuối cùng về vụ Liễu Như Mai, một kết thúc vừa bi, vừa buồn cười.
Bạch Ngưng Băng khẽ nhấp cà phê, đôi mắt sáng lên.
“À, phải rồi. Tôi có thiệp mời đến nhà họ Tô dự lễ mừng thọ. Hai người có muốn đi không?”
Không khí trong phòng lập tức thay đổi.
Ánh mắt Hùng và Thanh Tuyết sáng rực như hai đứa trẻ nghe tin được nghỉ học.
“Nhà họ Tô?” Hùng ngồi bật dậy, giọng đầy hứng khởi.
“Lễ mừng thọ? Thể loại não tàn kinh điển đây rồi!”
Phó Thanh Tuyết chống cằm, nụ cười ma mị hiện rõ:
“Cứ mỗi lễ mừng thọ là lại có vài đứa tự nhận mình là ‘thiên mệnh chi nữ’. Hay đấy.”
Hai người nhìn nhau, cùng hô to:
“Có!”
Giọng hào hứng đến mức Bạch Ngưng Băng phải cười.
“Biết ngay mà. Hai người mà từ chối drama thì trời chắc sập mất.”
Thanh Tuyết đứng dậy, vươn vai:
“Chuẩn bị hành lý đi, lần này tôi muốn xem đám não tàn nhà họ Tô diễn tới mức nào.”
Hùng nháy mắt, đáp lại:
“Còn tôi thì muốn xem kịch bản nào sẽ bị đạp vỡ tiếp theo.”
Phía ngoài cửa sổ, trăng đêm rọi xuống tòa biệt thự sáng rực.
Trong ánh bạc ấy, ba cái bóng, một thiên tài lạnh lùng, một tiểu thư nguy hiểm và một kẻ điên ngông cuồng đang cùng lên kế hoạch cho một chuyến “phá kịch bản” mới, nơi mọi điều hợp lý đều là chuyện viển vông.
Còn ở nhà họ Tô, định mệnh đang nhen nhóm một sân khấu mới…
Và khán giả sắp sửa lại được thưởng thức một vở bi hài cấp độ thượng thừa do bộ đôi “Phó – Đỗ” đạo diễn, kèm theo sự xuất hiện của Bạch Ngưng Băng.