Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-tai-dien-tong-kiem-dao-thanh-tien.jpg

Ta Tại Điền Tông Kiếm Đạo Thành Tiên

Tháng 1 25, 2025
Chương 784. Đi tìm kia rất xưa trong trí nhớ thế giới Chương 783. Cuốn ngày cuốn
nam-mo-mot-van-nam.jpg

Nằm Mơ Một Vạn Năm

Tháng 2 5, 2026
Chương 113: Thật giả Chương 112: Vây quanh
van-gioi-hanh-khuc.jpg

Vạn Giới Hành Khúc

Tháng 2 26, 2025
Chương 77. Siêu thoát Chương 76. Cửa ải cuối cùng
ta-he-thong-mien-dich-nguoi-cung-virus-phai-chet-mot-cai.jpg

Ta, Hệ Thống Miễn Dịch! Ngươi Cùng Virus Phải Chết Một Cái

Tháng 2 23, 2025
Chương 422. Có một nữ hài Chương 421. Tần Nhữ Tuyết, tỉnh
konoha-ta-co-mot-cai-trong-luc-phong-tu-luyen

Konoha: Ta Có Một Cái Trọng Lực Phòng Tu Luyện

Tháng 10 16, 2025
Chương 494: Đại kết cục Chương 493: Liên quan tới đối với xác tổ chức xử lý
de-tu-thien-tai-ta-xuyen-qua-may-mo-phong.jpg

Đệ Tứ Thiên Tai: Ta Xuyên Qua Máy Mô Phỏng

Tháng 1 10, 2026
Chương 338: Mô bản bồi dưỡng hình thức Chương 337: Mới mô bản, kiểu mới
hong-hoang-chi-toi-cuong-phat-to

Hồng Hoang Chi Tối Cường Phật Tổ

Tháng 12 21, 2025
Chương 465: Siêu thoát (xong xuôi) Chương 464: Tạo Hóa cùng tốc độ
duong-tang-nguoi-buong-xuong-thit-kho-tau-cua-ta.jpg

Đường Tăng, Ngươi Buông Xuống Thịt Kho Tàu Của Ta

Tháng 1 22, 2025
Chương 560. Tân thế giới Chương 558. Thiên Ngoại Ma Tộc
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 81: Não tàn quá, muốn qua mặt cảnh sát luôn.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 81: Não tàn quá, muốn qua mặt cảnh sát luôn.

Âm thanh inh ỏi của còi cảnh sát vang vọng khắp con phố, khiến đám người bu lại dần lùi về sau, vừa nín thở vừa thì thầm. Không ai dám chen lấn thêm nữa, bởi bầu không khí lúc này đã vượt xa một vụ ăn vạ thông thường.

Nữ chính run rẩy, đôi mắt hoe đỏ, cố níu lấy tay cảnh sát. Giọng cô ta đầy tuyệt vọng, khản đặc đến mức như muốn xé rách cổ họng.

“Không… không thể nào! Anh ấy không phải loại người như thế! Các người nhất định nhầm rồi! Sở Sinh… anh ấy… anh ấy là thanh mai trúc mã của tôi, là người tôi đã tìm kiếm bao nhiêu năm nay! Tôi… tôi không tin!”

Cái tên ấy vừa được thốt ra, sắc mặt Phương Nguyên khẽ biến đổi. Một mảng ký ức xa lạ lại chớp lóe trong đầu anh, như những thước phim quay chậm của kiếp trước: đúng rồi, cái tên Sở Sinh này anh từng nghe. Hắn chính là cái “bóng” trong tim vợ mình, kẻ mà cô ta vẫn luôn mơ tưởng dù đã kết hôn, kẻ được gắn cho hào quang “thanh mai trúc mã thất lạc”.

Chỉ có điều, thực tế trần trụi là: thanh mai trúc mã của cô ta không phải bạch mã hoàng tử, mà là một tên ăn vạ hạng nặng, lừa đảo từ đời cha đến đời con, mang trong người cả đống tiền án tiền sự.

Nữ chính không muốn chấp nhận. Đối diện với sự thật phũ phàng, cô ta gào thét, khóc lóc, đôi mắt tràn đầy sự hoảng loạn. Giữa đám đông, dáng vẻ ấy càng khiến người ta thương hại hơn, như thể cô ta mới là nạn nhân.

Nhưng Phương Nguyên thì đứng đó, bất động.

Trong lòng anh chẳng còn gợn sóng nào nữa.

Nếu là kiếp trước, có lẽ giờ phút này anh sẽ đau đớn đến chết lặng, sẽ liều mạng biện minh cho bản thân, sẽ cầu xin cô ta đừng tin vào lời dối trá của kẻ khác. Anh sẽ níu kéo bằng tất cả tình cảm mù quáng của một gã đàn ông đặt vợ con lên đầu, chỉ mong giữ lại một chút gia đình nhỏ.

Nhưng kiếp này, anh đã chết một lần.

Ký ức tanh máu của cái chết ở xó đường vẫn còn in hằn trong tâm trí. Sự phản bội, sự ngu xuẩn, sự hèn hạ của bản thân ngày đó… giờ đây tất cả đều biến thành tro bụi.

Anh cười lạnh.

Cười chính người vợ mà anh từng dốc lòng yêu thương, cười sự nực cười của số phận, và cười bản thân vì từng sống một kiếp hèn nhát như thế.

“Thanh mai trúc mã?” – Phương Nguyên nhếch môi, ánh mắt dửng dưng liếc nhìn cô ta. “Nếu đó là lý do để em tin hắn ta, vậy thì tôi không còn gì để nói. Chỉ mong sau này em còn đủ dũng khí để nuốt hết cái sự thật mà em đang cố chối bỏ hôm nay.”

Một câu nói như lưỡi dao sắc lạnh, khiến nữ chính nghẹn họng, đôi mắt mở to, không tin nổi chồng mình lại có thể bình tĩnh đến thế. Cô ta gào lên lần nữa, như người sắp chết đuối cố với lấy cọng rơm.

“Anh im đi! Anh thì biết gì về tôi với Sở Sinh chứ!? Anh chỉ là kẻ đứng ngoài… một kẻ ích kỷ, lạnh lùng, không xứng đáng với tôi! Người tôi yêu luôn luôn là anh ấy! Cho dù các người có vu oan giá họa thế nào, tôi cũng sẽ không tin đâu!”

Nước mắt rơi lã chã. Nhưng trong mắt Phương Nguyên, đó chẳng còn là sự bi thương của người phụ nữ anh từng yêu, mà chỉ là một màn kịch rẻ tiền.

Anh khẽ thở dài, xoay người, không buồn tranh cãi thêm một câu.

Ngay khi ấy, tiếng động cơ xe gầm lên. Một chiếc Rolls-Royce Phantom đen tuyền bóng loáng chậm rãi lăn bánh đến, dáng vẻ kiêu hùng đến mức át cả bầu không khí hỗn loạn nơi đây. Đám đông lập tức nín thở, lùi hẳn về sau, ai nấy đều há hốc miệng.

Có người run run thốt lên:

“Đó… đó chẳng phải là chiếc xe hôm qua đã đâm thẳng vào một lão già ăn vạ sao!? Trời đất ơi, lại xuất hiện nữa kìa!”

Cửa xe mở ra.

Hùng bước xuống trước, theo sau là Phó Thanh Tuyết. Chẳng biết từ đâu, trong tay hai người đã có sẵn ghế nhựa và túi snack. Cứ như thể họ không phải đến để tham gia, mà đến để… dựng quán vỉa hè hóng drama.

Hùng thản nhiên kéo ghế, ngồi xuống ngay bên lề đường, còn Thanh Tuyết thì chậm rãi ngồi bên cạnh, mở gói snack giòn tan. Hai người nhìn nhau, gật gù, nụ cười đầy châm chọc.

Cảnh sát nhìn thấy cảnh này, cả người lập tức căng thẳng. Một sĩ quan vội vàng quát nhỏ đồng đội:

“Lôi tên ăn vạ kia vào xe, nhanh! Đừng để hắn ta giãy thêm nữa! Cấp trên dặn rồi, gặp hai người kia thì tuyệt đối không được gây phiền phức, bằng mọi giá phải phối hợp hết mức!”

Ngay lập tức, hai cảnh sát to con giữ chặt Sở Sinh, bất chấp hắn ta đang điên cuồng vùng vẫy, gào thét kêu oan.

“Thả tao ra! Tao không phải kẻ lừa đảo! Tao… tao là người yêu cũ của cô ấy! Cô ấy sẽ chứng minh cho tao! Tiểu Mai! Tiểu Mai, em phải tin anh chứ!”

Nữ chính òa khóc, cố nhào tới nhưng bị người giữ lại. “Sở Sinh! Em tin anh! Em tin anh mà! Các người đừng bắt anh ấy! Anh ấy vô tội!”

Tiếng khóc nức nở khiến đám người vây xem càng thêm chua xót, nhưng không ai dám xen vào. Bởi ai cũng nhớ đến cảnh tượng chiếc Phantom này từng nghiến thẳng một lão ăn vạ suýt thành hamburger.

Giữa bầu không khí ngột ngạt ấy, Hùng cắn snack rôm rốp, thở dài một tiếng:

“Có lẽ chúng ta đến muộn rồi…”

Phó Thanh Tuyết cũng gật đầu, nhếch môi: “Ừ, nhưng ít ra chúng ta vẫn còn thứ để bàn tán.”

Ánh mắt cả hai đồng thời quét về phía Phương Nguyên và nữ chính. Một người thì lạnh lùng như băng sương, đã buông bỏ tất cả. Một người thì tuyệt vọng đến cuồng loạn, không chịu chấp nhận sự thật.

Chiếc xe cảnh sát rời đi trong tiếng còi inh ỏi, để lại sau lưng một đám đông ngơ ngác, những ánh mắt bàng hoàng và cả vài kẻ vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Bầu không khí hỗn loạn ấy bị cắt ngang bởi một âm thanh giòn tan – “rắc” – tiếng snack bị bẻ đôi.

Trên vỉa hè, giữa bao ánh mắt tò mò, Đỗ Phi Hùng ngồi vắt chân, nhàn nhã nhai từng miếng snack như đang xem một bộ phim truyền hình dài tập. Bên cạnh anh, Phó Thanh Tuyết thản nhiên lướt điện thoại, biểu cảm lạnh nhạt đến mức ngay cả gió cũng ngại thổi qua.

Cả hai nhìn nhau một cái, rồi… cùng bật cười.

“Haizz,” Hùng lên tiếng trước, giọng đầy vẻ cảm khái. “Lại thêm một bi kịch não tàn nữa được giải thoát nhờ cảnh sát. Thật may là Bạch Ngưng Băng gửi tin sớm, chứ nếu đến muộn, chắc tôi với cô phải tự tay xử lý rồi.”

Phó Thanh Tuyết lắc đầu, môi khẽ cong. “Anh nói cứ như tiếc lắm ấy. Tôi thấy anh đang buồn vì không được ra tay thì đúng hơn.”

“Ờ thì…” Hùng hít nhẹ, ánh mắt lấp lánh như đang che giấu điều gì. “Đúng là có hơi tiếc thật. Nhìn cái thằng ăn vạ kia tôi nhớ đến cha nó. Một gia đình di truyền gen ‘lăn ra đất là có tiền’ đúng kiểu tuyệt tác sinh học.”

Thanh Tuyết nheo mắt, giọng lạnh mà ngọt như rót mật vào tai: “Anh đang khen khoa học hay khen khả năng diễn sâu của não tàn vậy?”

“Cả hai.” Hùng nhún vai, nhếch môi cười. “Tôi mà có thang điểm, chắc cho chúng điểm mười luôn. Cái cảnh ngã xuống, lăn qua lộn lại, rồi gào ‘chân tôi gãy rồi’ mà vẫn đứng dậy chạy khỏi bánh xe ấy… đúng là đỉnh cao nghệ thuật biểu cảm.”

Thanh Tuyết nhìn anh, im lặng vài giây, rồi mím môi cười nhỏ. “Đúng là anh không cứu nổi nữa rồi. Lần nào thấy người ta khổ là anh cười được.”

“Cô sai rồi.” Hùng vươn vai, vẻ mặt đạo mạo đến mức trời cao cũng phải sợ. “Tôi không cười vì họ khổ. Tôi cười vì nhân loại vẫn còn dám diễn ngu đến thế trong thời đại có camera mọi góc phố.”

Nghe đến đây, Thanh Tuyết bật cười, nghiêng đầu, tóc trắng buông xuống vai, ánh nắng phản chiếu lên khiến đôi mắt đỏ của cô trông như chứa cả ngọn lửa đang nhảy múa. “Anh nói cũng có lý. Nhưng mỗi lần nhìn thấy kiểu người như thế, tôi lại thấy buồn nôn.”

Câu nói vừa dứt, Hùng lập tức quay sang nhìn cô, nụ cười gian tà nở trên môi. Anh chống cằm, giọng chậm rãi như thể chuẩn bị gây chuyện:

“Buồn nôn à? Vậy để tôi kiểm chứng xem phản ứng của cô mạnh cỡ nào.”

Phó Thanh Tuyết nghiêng đầu, ánh mắt cảnh giác. “Anh lại định làm gì nữa đấy?”

Không ai kịp phản ứng. Chỉ trong một khắc, Đỗ Phi Hùng bật dậy, xoay người, giang tay lao tới với một dáng vẻ tràn đầy… năng lượng cà khịa. Anh kéo dài giọng, mềm nhũn, nũng nịu như thể hóa thân thành linh hồn tiểu bạch kiểm:

“Chị Thanh Tuyết ơi~~”

Không khí xung quanh đóng băng trong tích tắc.

Ngay trước khi tay Hùng chạm được vào áo cô, một luồng năng lượng bùng ra từ người Phó Thanh Tuyết. “Bịch!” cả thân ghế của cô cùng chiếc snack bay khỏi vị trí, dịch chuyển thẳng ra xa gần mười mét.

Hùng lao hụt, suýt ngã sấp mặt, may mà kịp chống tay xuống. Mái tóc anh rối tung, biểu cảm dở khóc dở cười.

“Cô có cần phản ứng thái quá như vậy không?” Anh phàn nàn, giọng cố nhịn cười.

Từ xa, Phó Thanh Tuyết chậm rãi đứng dậy, phủi bụi váy, thản nhiên đáp bằng giọng điệu như thể đang phát biểu tại hội nghị:

“Cái ghế tự chuyển tôi đi đấy. Không phải tôi thấy rùng mình nên cách xa anh đâu.”

“…” Hùng cứng họng. Mắt anh giật giật. “Cô nói như đang tự nhận mình làm ấy.”

“Tin hay không là việc của anh.” Cô mỉm cười, nhẹ nhàng bước lại, giọng nói mềm như nhung nhưng từng chữ đều mang theo chút trêu chọc. “Dù sao thì phản ứng sinh lý cũng là điều tự nhiên thôi, tôi không điều khiển được.”

“Phản ứng sinh lý…?” – Hùng khựng lại, hai má anh giật giật. “Cô đang ám chỉ tôi là chất kích ứng à!?”

Thanh Tuyết cười khẽ, ánh mắt cong cong. “Tôi chưa nói gì cả.”

Hùng khoanh tay, nhìn cô bằng nửa con mắt, rồi thở dài. “Thật ra tôi cũng không ngờ cô có năng lực ‘dịch chuyển chống trêu chọc’ mạnh đến thế. Hôm nào tôi cũng muốn mua cái ghế y như vậy.”

“Anh thì khỏi cần.” Cô bước đến, phất tay thu hai cái ghế vào nhẫn không gian. “Cái ghế đó cảm ứng phản xạ với độ vô liêm sỉ, không phải ai cũng ngồi được đâu.”

“…” Hùng nín luôn. “Thế cô không vô liêm sỉ à?”

“Tôi vô liêm sỉ nhưng ở đẳng cấp khác.” Thanh Tuyết dang tay.

Hùng thở dài, lắc đầu, rồi không nói gì nữa, đút tay vào túi, rồi nhìn về phía xa – nơi chiếc xe cảnh sát đã khuất bóng, chỉ còn lại đám người dân đang xì xào bàn tán. Anh bật cười, cầm một gói snack mới, chìa cho cô. “Ăn không? Coi như phần thưởng cho buổi sáng giải trí.”

Phó Thanh Tuyết liếc qua, rồi nhận lấy. “Cảm ơn. Nhưng tôi nghĩ anh nên cảm ơn Bạch Ngưng Băng thì đúng hơn. Không có cô ấy gửi tin thì giờ chắc anh đang mắng cái thế giới này não tàn thêm lần nữa.”

“Ờ…” – Hùng nhai chậm rãi, gật đầu. “Cũng phải. Mà cô thấy không, cái tên nam chính ấy trông cũng đâu có tệ. Chỉ là… vợ hắn chọn nhầm người. Tội nghiệp thật.”

Thanh Tuyết khẽ gật đầu. “Đàn ông tốt trong thế giới não tàn thường là người chết trước. Nhưng ít ra anh ta còn đủ tỉnh táo để không níu kéo, chứ nếu là nhân vật ngược văn gốc thì chắc giờ đang quỳ dưới chân cô ta, khóc lóc: ‘Anh yêu em dù em có phản bội anh’ rồi.”

“Ha ha ha, chuẩn!” – Hùng bật cười sảng khoái, đập tay vào đùi. “Loại đó tôi gặp nhiều rồi. Lúc nào cũng tự cho mình là thánh nhân. Còn cô thì sao, nếu gặp tình huống như thế?”

Thanh Tuyết nhai một miếng snack, nhướng mày, ánh mắt lạnh mà đẹp đến rợn người. “Tôi á? Tôi sẽ cho hắn nếm thử cảm giác của người phản bội… bằng cách biến hắn thành ví dụ điển hình trong sách giáo khoa.”

Hùng nghe mà rùng mình, vừa sợ vừa khoái chí. “Được, câu đó đáng ghi lại. Để tôi viết vào sổ tay triết học chống não tàn của tôi.”

Thanh Tuyết liếc anh, giọng mỉa mai: “Anh có cả sổ tay chuyên dụng à?”

“Ừ.” – Hùng gật gù. “Trang đầu tiên ghi: ‘Khi thấy kẻ ngu, hãy mỉm cười’. Trang thứ hai: ‘Khi thấy kẻ ngu mà còn yêu, hãy giữ camera sẵn để quay lại’.”

Phó Thanh Tuyết bật cười khẽ, tay che miệng. “Anh đúng là hết thuốc chữa.”

Hùng nhìn cô, nụ cười dịu lại, pha chút ấm áp hiếm hoi. “Nhưng ít ra tôi biết cười đúng lúc.”

Hai người cùng im lặng vài giây, chỉ có tiếng snack giòn tan và tiếng gió lướt qua. Xa xa, đám đông bắt đầu càng túm lại nhiều hơn. Họ đang chuẩn bị xem phản ứng của cô vợ kia thế nào.

Hùng đứng dậy, vẫy tay. “Đi chốt hạ nào. Đang ngứa mồm.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

cao-vo-menh-cach-cua-ta-thai-co-than-thoai-cap
Cao Võ: Mệnh Cách Của Ta Thái Cổ Thần Thoại Cấp
Tháng 10 7, 2025
bat-dau-tro-thanh-dia-phu-am-thien-tu.jpg
Bắt Đầu Trở Thành Địa Phủ Âm Thiên Tử
Tháng 5 13, 2025
noi-ta-chuc-nghiep-yeu-cac-muoi-tu-duoi-theo-can-pt-doi.jpg
Nói Ta Chức Nghiệp Yếu? Các Muội Tử Đuổi Theo Cần Pt Đội
Tháng 2 6, 2026
tu-thanh-phat.jpg
Tu Thành Phật
Tháng 1 15, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP