Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
dai-minh-bat-dau-thanh-vi-cam-y-ve.jpg

Đại Minh: Bắt Đầu Thành Vì Cẩm Y Vệ

Tháng 1 21, 2025
Chương 664. Đại kết cục (2) Chương 663. Đại kết cục (1)
nguoi-dang-o-hokage-da-khai-mo-toan-dan-phat-song-truc-tiep-thoi-dai.jpg

Người Đang Ở Hokage, Đã Khai Mở Toàn Dân Phát Sóng Trực Tiếp Thời Đại!

Tháng 2 1, 2026
Chương 662: Bốn người bọn họ đề tu luyện Diệu Mộc Sơn Tiên Thuật Chakra ? (quỳ cầu hoa tươi ). Chương 661: Trảm Thủ Đại Đao lại nứt rồi! Thiếu chút nữa thì bị giết chết Tenten! (quỳ cầu hoa tươi ).
day-la-chung-ta-warhammer-hanh-trinh.jpg

Đây Là Chúng Ta Warhammer Hành Trình

Tháng 1 10, 2026
Chương 456: Ta đã ba phút không nghe thấy pháo Đại Tướng Quân cố sự (2) Chương 456: Ta đã ba phút không nghe thấy pháo Đại Tướng Quân cố sự (1)
dien-ke-nghien-giong-nhu-that-tra-han

Diễn Kẻ Nghiện Giống Như Thật ? Tra Hắn

Tháng 2 7, 2026
Chương 1268: Thật kêu ba ba? Chương 1267: Ta cưới ngươi
trung-sinh-bat-dau-bi-sieu-ngot-minh-tinh-ty-ty-buc-hon

Trùng Sinh: Bắt Đầu Bị Siêu Ngọt Minh Tinh Tỷ Tỷ Bức Hôn

Tháng mười một 12, 2025
Chương 611: Thế giới mới, hành trình mới ( Kết thúc ) Chương 610: Quay về
than-hon-my-thieu-nu.jpg

Thần Hồn Mỹ Thiếu Nữ

Tháng 1 25, 2025
Chương 538. Đại kết cục Chương 537. Trở về
dau-la-thanh-tuu-than-minh-toan-bo-nho-dich-nhan-ganh-chiu

Đấu La: Thành Tựu Thần Minh, Toàn Bộ Nhờ Địch Nhân Gánh Chịu!

Tháng mười một 7, 2025
Chương 455: Các ngươi nguyện ý bồi tiếp ta cùng một chỗ sao? (2) Chương 455: Các ngươi nguyện ý bồi tiếp ta cùng một chỗ sao? (1)
thang-he-tro-choi.jpg

Thằng Hề Trò Chơi

Tháng 1 25, 2025
Chương 430. Tử vong? Chương 429. Giờ này ngày này
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 80: Một chút não tàn cho độc giả buồn nôn.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 80: Một chút não tàn cho độc giả buồn nôn.

Phó Thanh Tuyết tay nắm chắc vô lăng, động tác lái xe dứt khoát nhưng nhẹ nhàng, như thể con đường này vốn sinh ra là để cho cô. Mái tóc trắng dài của cô được cột cao khẽ lay động theo nhịp gió từ cửa sổ. Thần thái cô vừa lạnh lùng, vừa ung dung, khiến ai nhìn cũng thấy áp lực như ngồi trước một nữ vương.

Ở ghế phụ, Hùng thì lại hoàn toàn trái ngược. Một chân gác hẳn lên ghế, ngả người tựa thoải mái, tay bấm điện thoại chơi game như thể mình đang đi du lịch chứ chẳng phải vừa cán qua một lão già ăn vạ. Vẻ mặt anh lúc tập trung bắn game vừa nghiêm túc vừa… tấu hài, khóe miệng cong lên mỗi khi thắng ván, khiến không khí trong xe mang theo chút cảm giác lộn xộn kỳ lạ.

Bỗng nhiên, một âm thanh ting! vang lên.

Hùng nhướn mày liếc sang. “Ơ, thông báo gì thế? Điện thoại cô mà có thông báo à? Tôi tưởng cô block hết thông báo rồi chứ.”

Thanh Tuyết đang lái nhưng tiện tay cầm điện thoại lên, ngón tay thon dài lướt màn hình thành thạo. Vừa nhìn thấy nội dung, khóe môi cô cong lên, từ nụ cười tự tin thoáng chốc chuyển thành một nụ cười quái dị đến mức khiến bầu không khí trong xe hạ nhiệt vài độ. Đôi mắt đỏ lóe sáng, trợn khẽ lên, cái nhìn vừa ma mị vừa trêu ngươi.

Hùng rùng cả mình, tay đang cầm điện thoại chơi game run run suýt nữa làm rớt. Anh quay sang nhìn cô, khóe miệng co giật:

“Cô… cô xem phải video bị ma ám rồi bị quỷ hề nhập à?”

Thanh Tuyết lắc đầu, vẫn giữ nụ cười đó, nhưng nhanh chóng hạ xuống thành vẻ tự tin thường ngày. Cô nghiêng mặt sang, ánh mắt rực lên sự thích thú:

“Không. Nhưng tôi nghĩ chắc chắn anh sẽ vỗ tay cười khà khà khi thấy tin nhắn này.”

Hùng chau mày, tò mò nhưng cũng cảnh giác. “Tin nhắn từ ai mà nhìn mặt cô cứ như phát hiện ra kho báu vậy?”

Thanh Tuyết giơ điện thoại ra, một tay vẫn nắm vô lăng lái chuẩn xác, trông vừa ngầu vừa nguy hiểm.

Hùng vội vàng thoát game trên điện thoại của mình, rồi cầm lấy chiếc điện thoại cô đưa. Anh cúi xuống nhìn. Vừa đọc xong, khóe mắt anh giật giật liên tục.

“Một… câu truyện ngắn luôn hả?” Anh lẩm bẩm. Đến khi thấy tiêu đề, anh không nhịn được nữa, vỗ tay bộp bộp rồi bật cười khà khà ngay trên ghế:

“Vợ tôi vì một thằng ăn vạ mà phản bội tôi. Ha! Cái tiêu đề này… nghe là biết ngay liên quan đến thằng nào rồi!”

Thanh Tuyết cũng liếc nhìn anh, khóe môi nhếch lên đầy đắc ý.

“Biết ngay mà.”

Ngay bên dưới còn một tin nhắn mới từ Bạch Ngưng Băng. Rõ ràng cô ấy đã sắp đặt hết rồi:

“Nếu hai người rảnh thì có thể đến hóng chuyện nam phụ trà xanh đang sỉ nhục nam chính, nhưng kịch bản bị cắt ngang vì cảnh sát xuất hiện bắt giữ. Địa chỉ tôi gửi sẵn, gần khu trung tâm Ma Đô.”

Hùng đọc xong thì bật cười càng lớn, đưa điện thoại lại cho Thanh Tuyết:

“Thấy chưa! Tôi nói rồi, cô vừa lái xe vừa xem điện thoại y như trúng số độc đắc. Đây chẳng phải cảnh hay để hóng sao?”

Thanh Tuyết thoáng ngước mắt, nở nụ cười nửa miệng, tay khẽ bẻ vô lăng chuyển hướng:

“Chuyện thế này mà tôi bỏ qua thì phí cả một ngày đẹp trời. Đi thôi.”

Cả hai liếc nhau, ánh mắt lóe lên sự ăn ý ngầm, cùng mỉm cười rồi gật đầu.

Sao lại không hóng?

Và bên cạnh đó. Ở chỗ mà Hùng và Thanh Tuyết đang tới, có một kịch bản não tàn đang diễn ra.

Giữa cái trưa nắng chang chang, đường phố ngoài trung tâm Ma Đô vẫn đông nghịt xe cộ và người qua lại. Tiếng còi xe, tiếng rao bán hàng rong, tiếng người trò chuyện ồn ào hòa vào nhau tạo thành một thứ bản nhạc hỗn loạn mà bất cứ ai sống lâu ở thành phố này đều quen đến phát chán.

Trong dòng người đó, một thanh niên tên Phương Nguyên đang lái chiếc xe đã hơi cũ, bên cạnh là vợ và cô con gái nhỏ ngồi phía sau. Trông họ chẳng khác gì một gia đình bình thường, nếu không muốn nói là hơi lam lũ so với mức sống của nơi này. Nhưng ánh mắt của Phương Nguyên thì sáng quắc, mang theo sự quyết tâm và trách nhiệm của một người đàn ông đã quen gánh vác.

Xe vừa rẽ vào đoạn đường đông, một bóng người từ đâu đó bất ngờ lao ra như ăn cướp. “Bịch!” — âm thanh nặng nề vang lên khi một thanh niên trẻ tuổi lăn tròn ngay trước đầu xe, ôm lấy chân mình rồi gào rú.

“Ối giời ơi! Chân tôi… chân tôi gãy rồi! Các người không có mắt à!?”

Tiếng hét ấy vang vọng cả con phố. Người đi đường vốn nhạy với mấy vụ kiểu này lập tức bu lại. Tính tò mò ăn sâu vào máu, huống chi là có vụ “tai nạn giao thông” đảm bảo không hóng thì về nhà ngứa ngáy cả tuần.

Một bà bán rau vội buông cả rổ cải, chống nạnh hét lên: “Ối trời, lại có người giàu lái xe ẩu, đâm người ta rồi kìa!”

Một gã mặc áo sơ mi ngả ngớn gật gù: “Nhìn cái xe kia xem, tuy không phải siêu xe, nhưng cũng là của người có tiền rồi. Đúng là bọn nhà giàu coi thường mạng người!”

Câu nói lan ra như mồi lửa, chỉ trong chớp mắt đã biến đám đông thành một dàn đồng ca phẫn nộ. Những ánh mắt chỉ trích chĩa thẳng về phía Phương Nguyên.

Tên thanh niên ăn vạ lăn thêm một vòng, gương mặt méo mó, ngón tay run run chỉ thẳng vào anh: “Là anh! Chính hôm qua anh lái xe suýt tông tôi rồi còn bỏ chạy! Hôm nay ông trời có mắt, bắt anh phải trả giá!”

Phương Nguyên chết sững. Anh chưa bao giờ gặp gã này, thậm chí… hôm qua anh còn chẳng lái xe ra đường. Nhưng những lời độc địa kia, trong một thế giới “não tàn” như thế này, lại lập tức được đám đông tin sái cổ.

“Thì ra thế! Hôm qua suýt giết người ta, hôm nay giết thật à!”

“Loại này phải bỏ tù cho chừa đi!”

“Đúng rồi, nhìn cái mặt đạo mạo thế thôi chứ trong bụng thối nát hết rồi!”

Tiếng xì xào lan khắp nơi. Không khí ngột ngạt như chực muốn nuốt chửng Phương Nguyên.

Trong xe, vợ anh vốn đã mang sẵn tâm lý nghi ngờ từ trước. Nghe xong những lời kia, sắc mặt cô ta lập tức thay đổi, từ lo lắng chuyển sang phẫn nộ. Không chút do dự, cô mở cửa, lao ra ngoài, cúi xuống đỡ lấy tên ăn vạ đang lăn lộn.

“Anh đúng là quá đáng!” cô ta rít lên, mắt đỏ hoe. “Người ta thảm thế này mà anh còn bỏ mặc được sao? Tôi… tôi không thể tin mình lại yêu một kẻ vô lương tâm như anh!”

Phương Nguyên ngồi sau vô lăng, mắt mở to, máu trong người như đông cứng lại. Anh lắp bắp: “Em… em thật sự tin hắn ta sao? Anh thậm chí còn không có xe hôm qua! Em thừa biết anh cả ngày chỉ chạy đi làm rồi về nhà mà…”

Nhưng những lời thanh minh ấy chẳng khác gì gió thổi qua tai. Người phụ nữ kia đã hoàn toàn rơi vào trạng thái “não tàn bảo vệ kẻ yếu” một loại hội chứng mà thế giới này dường như sản xuất hàng loạt cho đủ quota.

Cô ta run rẩy, nhưng giọng đầy kiên quyết: “Tôi không thể tiếp tục sống chung với một người như anh nữa. Chúng ta… ly hôn đi!”

Lời tuyên bố rơi xuống, nặng tựa quả tạ giáng vào tim Phương Nguyên.

Trong khoảnh khắc ấy, anh bỗng đứng sững, toàn thân như bị sét đánh. Và rồi… một dòng ký ức xa lạ ào ạt tràn vào đầu anh.

Anh thấy chính mình, trong một tương lai mơ hồ nào đó đang quỳ gối trên đường, van xin vô vọng. Anh thấy vợ mình lạnh lùng dắt tay tên ăn vạ kia bỏ đi, để mặc anh rơi xuống tận cùng của sự sỉ nhục. Anh thấy công việc của mình bị hủy hoại, bạn bè quay lưng, con gái thơ dại gọi một người khác là cha. Cuối cùng, anh thấy xác mình nằm lạnh lẽo nơi xó đường, như một con chó hoang bị bỏ rơi, còn tên ăn vạ kia hiên ngang chiếm lấy tất cả những gì thuộc về anh.

Cảnh tượng ấy chân thực đến mức khiến anh nghẹn thở.

Nhưng thay vì tuyệt vọng, một sự bình tĩnh kỳ lạ lại trỗi dậy. Trong mắt anh, tình cảm dành cho người phụ nữ trước mặt bỗng dưng tan biến như bọt biển. Chỉ còn lại một sự lạnh lùng đến rợn người.

Anh nhận ra, bản thân trùng sinh rồi.

“Được thôi.” Phương Nguyên mỉm cười, nụ cười lạnh lẽo đến mức khiến người vợ khựng lại. “Nếu em đã muốn như vậy… giờ chúng ta có thể đi làm thủ tục ngay.”

Lời nói dứt khoát, không chút do dự.

Đám đông đang hò hét cũng chững lại. Bởi theo kịch bản “não tàn” thường thấy, nam chính sẽ quỳ khóc, níu kéo, van xin, thậm chí chấp nhận chịu nhục để giữ lại mối tình này. Nhưng Phương Nguyên thì khác. Anh chẳng níu kéo. Anh chỉ… buông tay.

Ngay lúc không khí rơi vào trạng thái quái dị, một đoàn cảnh sát bất ngờ xuất hiện. Xe cảnh sát hú còi inh ỏi, người đi đường lập tức tản ra như sóng bị chẻ đôi.

Một viên cảnh sát cao lớn cầm hồ sơ tiến lại, liếc qua rồi lạnh giọng, chỉ vào tên ăn vạ. “Người bị cáo buộc ăn vạ chính là… cậu kia.”

Mọi người nhao nhao: “Hả!?”

Viên cảnh sát rút ra cả xấp giấy: “Đây là hồ sơ điều tra. Hắn ta có tiền án tiền sự về hành vi cố tình tự gây thương tích để tống tiền. Chúng tôi còn có video giám sát nhiều lần hắn ta lao vào xe người khác, giả vờ bị thương để ăn vạ.”

Đám đông câm nín trong ba giây, rồi lập tức quay mặt, chỉ trỏ, bàn tán. Những ánh mắt lúc trước nhìn Phương Nguyên như quái thú, giờ quay sang nhìn tên ăn vạ như nhìn một con chuột cống.

“Trời ạ… lại còn có hồ sơ hẳn hoi…”

“Thảo nào, lúc nãy tao thấy nó lăn giống như tập thể dục ấy.”

“Công nhận, cái chân gãy gì mà xe lao tới lại bật dậy chạy nhanh thế!”

Nữ chính, người vợ vốn vừa rồi còn khóc lóc, tuyên bố ly hôn, giờ thì chết đứng tại chỗ. Mặt cô trắng bệch như giấy, toàn thân run rẩy. Cái niềm tin non nớt mà cô dốc vào tên ăn vạ kia tan thành mây khói.

Trong khi đó, Phương Nguyên chỉ đứng im, đôi mắt sâu thẳm, khóe môi nhếch lên thành nụ cười cay đắng.

Người anh từng yêu thương nhất sẵn sàng phản bội anh vì một gã ăn vạ bẩn thỉu, không thèm suy xét, không thèm tin tưởng.

Anh khẽ nhắm mắt, hít vào một hơi. Lòng ngực như có tảng đá vừa được nhấc đi. Không còn yêu, không còn hận, chỉ còn một cảm giác… nực cười.

Kịch bản não tàn vốn đã chuẩn bị sẵn để nghiền nát anh, nhưng hôm nay… nó lại bị cắt ngang, phơi bày sự ngu xuẩn của tất cả những kẻ “diễn xuất”.

Trong khi đó, Hùng và Thanh Tuyết vẫn đang tới.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tu-tien-sau-khi-tro-lai-ta-con-chau-day-du-roi.jpg
Tu Tiên Sau Khi Trở Lại Ta Con Cháu Đầy Đủ Rồi
Tháng 3 5, 2025
quet-ngang-tu-duong-sinh-quyen-dai-thanh-bat-dau.jpg
Quét Ngang Từ Dưỡng Sinh Quyền Đại Thành Bắt Đầu
Tháng 1 22, 2025
mot-nguoi-mot-ngua-mot-dao-ta-bo-ra-ca-giang-ho.jpg
Một Người Một Ngựa Một Đao, Ta Bổ Ra Cả Giang Hồ
Tháng 1 18, 2025
tham-hai-quyen-vuong.jpg
Thâm Hải Quyền Vương
Tháng 1 26, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP