Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
toan-the-gioi-ta-deu-phu-nguoi-lai-bao-cac-nang-deu-la-that.jpg

Toàn Thế Giới Ta Đều Phụ, Ngươi Lại Bảo Các Nàng Đều Là Thật?

Tháng 1 30, 2026
Chương 306: Đại kết cục 【 Hạ 】 (4) Chương 305: Đại kết cục 【 Hạ 】 (3)
nguoi-tai-naruto-bat-dau-roi-xuong-asura-chakra

Người Tại Naruto, Bắt Đầu Rơi Xuống Asura Chakra

Tháng 1 8, 2026
Chương 155: Thiên thượng thiên hạ, duy ngã độc tôn - FULL Chương 154: Ta đến giúp ngươi, to lớn Tenseigan tới tay
thap-duy-tro-choi.jpg

Thấp Duy Trò Chơi

Tháng 12 18, 2025
Chương 00: Sách mới ngày mai phát Chương 10:: Cấp tám thần thoại ảo thuật gia
deu-trung-sinh-ai-con-truy-nang-a.jpg

Đều Trùng Sinh Ai Còn Truy Nàng A

Tháng 4 23, 2025
Chương 749. Cả một đời Chương 748. Phương hướng ngược chuông
55216a5d8fb646a63eb06e59b99ee411

Thập Niên Sáu Mươi: Trong Đầu Có Quầy Hàng Nhỏ

Tháng 4 2, 2025
Chương 594. Đại kết cục Chương 593. Dẫn rắn (8)
f73c43786f988b2ee47602b53caec01d

Ta Đối Với Trái Ác Quỷ Không Có Hứng Thú

Tháng 1 16, 2025
Chương 872. Cái kia bắt đầu cùng kết thúc nơi Chương 871. Trấn Hồn Khúc trầm tĩnh diễn tấu lấy thứ tư
trong-sinh-tam-quoc-chinh-chien-the-gioi.jpg

Trọng Sinh Tam Quốc Chinh Chiến Thế Giới

Tháng 2 18, 2025
Chương Chương cuối nhất kết thúc. Chương 73. Chôn hết!
ta-tu-co-the-la-gia-tien.jpg

Ta Tu Có Thể Là Giả Tiên

Tháng 1 25, 2025
Chương 2397. ?? Thế kỷ hôn lễ Chương 2396. Nguyện ngươi có thể hưởng thụ thế gian tốt đẹp
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 79: Giải quyết lão già ăn vạ mà không đổ máu, đúng là chúng ta bắt đầu kính trên... cướp dưới rồi.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 79: Giải quyết lão già ăn vạ mà không đổ máu, đúng là chúng ta bắt đầu kính trên… cướp dưới rồi.

Trong xe, bầu không khí không hề căng thẳng như người ta vẫn tưởng sau khi vừa “tiễn” một nam chính ngược văn về thế giới thực. Trái lại, nó thoải mái đến mức chẳng khác gì hai kẻ vừa đi dạo phố mua quần áo xong đang trên đường về. Hùng thả lỏng người dựa vào ghế, tay nhịp nhịp theo nhạc phát ra từ radio. Thanh Tuyết thì tập trung lái xe, nhưng khóe môi vẫn cong lên, ánh mắt liếc sang Hùng nhiều hơn mức cần thiết.

“Mà này, Thanh Tuyết.” Hùng đột ngột đổi chủ đề, giọng điệu tự nhiên như thể đây là chuyện nghiêm túc lắm. “Cô ở ké nhà tôi nhiều hôm rồi đấy, nên ngày mai cô cho tôi ở ké vài hôm được không?”

Câu nói ấy vang lên nhẹ bẫng, nhưng nghe qua lại chẳng khác gì một lời tố cáo công khai. Ngữ điệu của Hùng cứ như thể Thanh Tuyết đã nợ hắn một khoản nợ nhà ở tính bằng… mấy chục ngày, mà giờ đây hắn chỉ đang nhắc khéo để cô trả thôi.

Phó Thanh Tuyết nhếch mày, liếc hắn một cái, rồi lại cười nhạt: “Được thôi, nếu anh muốn thì cha mẹ tôi cũng đi công tác rồi.”

Câu trả lời này khiến mắt Hùng sáng lên ngay lập tức. Như thể hắn vừa được nghe thiên thần tuyên bố sẽ tài trợ miễn phí cơm tháng kèm wifi tốc độ cao.

“Ôi bạn ơi! Cha mẹ tôi cũng đi công tác này.” Hùng reo lên, không quên bắt lấy một tay Thanh Tuyết.

Khung cảnh trong xe lập tức trở nên mờ ám. Hai người nhìn nhau, nụ cười lộ rõ sự ăn ý, thậm chí còn ngầm ám chỉ ra vô số viễn cảnh “không tiện kể rõ trong giờ trưa”. Nếu không phải vì đang lái xe, có lẽ đã có người bị đè xuống ghế lái phụ để “nghiên cứu đạo lý nhân sinh” rồi.

“Cô có nghĩ rằng ngay lúc chúng ta đang đi đường như thế này thì đột nhiên có một kịch bản não tàn đến ngay trước mặt không?” Hùng bỗng nói, giọng điệu pha chút châm biếm.

Thanh Tuyết chau mày: “Sao anh lại nói vậy?”

“Tôi có linh cảm.” Hùng đáp, ra vẻ bí hiểm.

Nghe thế, Thanh Tuyết bật cười, đưa tay vuốt cằm, gật gù như một triết gia vừa nghe được câu hỏi triết học vĩ đại: “Ồ… nếu như vậy thì tôi nghĩ chắc là—”

Câu nói còn chưa kịp kết thúc, thì đời đã chứng minh Hùng nói đúng.

Từ ven đường, một bóng người lao ra như tên bắn, rồi “bịch” một tiếng, ngã sõng soài ngay trước đầu xe. Đầu tóc bù xù, quần áo rách rưới, vẻ ngoài tiều tụy chẳng khác gì nhân vật phụ chuyên đi “tặng cơ hội tạo nghiệp thiện đức” trong các bộ phim rẻ tiền.

Lão già ấy ôm chân, lăn lộn giữa đường, gào khóc như thể cả thế giới vừa phản bội mình: “Ối giời ôi, gãy xương rồi! Đâm người rồi! Các người không có mắt nhìn à?!”

Chưa dừng lại ở đó, lão còn rống to, mỗi câu lại như nhấn mạnh chữ “đạo đức” kiểu: “Không đỡ ta dậy là thất đức! Không đưa ta đi bệnh viện là mất nhân tâm! Không đền bù ta là mất nhân tính!”

Tiếng gào của lão nhanh chóng thu hút sự chú ý của người đi đường. Chẳng mấy chốc, một nhóm người hiếu kỳ đã tụ lại. Họ xì xào bàn tán, ánh mắt liên tục liếc sang chiếc xe sang trọng mà Hùng và Thanh Tuyết đang ngồi.

“Trời ơi, người giàu như vậy mà còn không biết nhìn đường lại còn đâm vào lão già.”

“Quả này người trong xe kia phải đền ốm.”

“Chiếc xe kia nhìn thôi cũng biết ít nhất phải chục triệu tệ rồi. Lão già kia coi như phát tài.”

Những lời bàn tán ấy khiến bầu không khí vốn đã ồn ào nay càng náo loạn hơn. Thế nhưng trong xe, Hùng và Thanh Tuyết lại không hề tỏ ra căng thẳng. Họ… bật cười.

Hùng híp mắt nhìn lão già, cười khẩy: “Thanh Tuyết à, tôi thật ra có kỹ năng là nói đâu trúng đó đấy.”

Thanh Tuyết không kiềm được, cũng giơ ngón cái khen ngợi: “Tôi đang chắc chắn rồi, nên nghe anh nói vậy tôi cũng thấy anh rất là… tiên tri đấy.”

Ánh mắt cả hai lóe lên một tia tà dị.

“Vậy thì,” Hùng cười gian xảo, “chúng ta luôn có cách để xử lý lão già mà không bị dập khuôn.”

Thanh Tuyết nghiêng đầu, ra vẻ hứng thú: “Cách gì?”

Hùng chậm rãi đáp, như thể vừa nghĩ ra ý tưởng thiên tài: “Cô cứ lao lên cán thẳng vào lão đi. Tôi đảm bảo lão ta hoảng sợ thì xương khớp sẽ liền lại ngay lập tức.”

Thanh Tuyết không hề ngần ngại, lập tức gật đầu, môi cong lên: “Okay!”

Thế là cả hai cùng nhe răng cười, nụ cười méo mó, đầy tà ác, chẳng khác gì hai kẻ tâm thần chuẩn bị bước vào tiết mục giải trí yêu thích.

Thanh Tuyết nhấn ga. Tiếng động cơ gầm rú, bánh xe lăn từ từ về phía trước. Khoảng cách giữa gầm xe và cơ thể lão già chỉ còn vài tấc. Tiếng lốp cao su ma sát mặt đường vang lên rít rợn, như một lời cảnh báo chết chóc.

Người xung quanh trố mắt nhìn, có người hét lên: “Ôi trời, họ định cán chết lão thật kìa!”

Nhưng chính nhân vật chính của màn kịch, tức lão già, lại không còn hô hào được nữa. Toàn thân lão run cầm cập, mồ hôi vã ra như tắm. Khi chiếc xe chỉ còn cách thân mình nửa bước chân, lão cuối cùng không chịu nổi nữa, hoảng loạn bật dậy, lăn sang một bên, thoát ra khỏi phạm vi tử thần.

Trong nháy mắt, tất cả tiếng rên rỉ “gãy xương, đau quá” biến mất như chưa từng tồn tại. Lão già đứng phắt dậy, chân chạy còn nhanh hơn vận động viên marathon, chứng minh một điều đơn giản: lúc nãy lão hoàn toàn… bốc phét.

Đám đông xung quanh chết lặng. Họ không chỉ sững sờ vì màn lật mặt của lão già, mà còn vì đôi nam nữ trong xe kia thật sự dám… lao thẳng vào. Đây không còn là “dọa cho biết sợ” nữa, mà rõ ràng là “sẵn sàng biến người ta thành nhân bánh hamburger thật sự.”

Xe khựng lại. Cửa xe mở ra. Từng bước chân vang lên dõng dạc. Hùng và Thanh Tuyết bước xuống, khí thế lạnh lùng nhưng lại đầy hứng khởi. Họ đứng đối diện lão già, không nói gì ngay, chỉ thẳng tay vào mặt lão rồi… cười phá lên.

Hùng cười đến mức gần như gập cả lưng, sau đó quay sang Thanh Tuyết: “Thấy chưa, tôi bảo rồi mà, cô lao lên là lão hoảng sợ hồi phục ngay lập tức luôn!”

Lão già tức giận đến tím tái, cả khuôn mặt run rẩy, tay chỉ về phía hai người: “Các ngươi… các ngươi là ác quỷ!”

Hùng nhún vai, vẻ mặt bình thản: “Không, tôi là xe lu.”

Thanh Tuyết thì nhếch môi, giọng mỉa mai vang lên như đòn kết liễu: “Còn tôi là người giữ ga.”

Không khí xung quanh như đặc quánh lại. Người qua đường vốn tò mò hóng chuyện, nay lại đứng thành từng cụm, bàn tán rì rầm. Trên mặt họ không còn vẻ thương hại cho ông già nằm dưới đất, mà thay vào đó là sự ngờ vực rõ ràng.

“Ủa? Lúc nãy còn gãy chân mà sao vừa có xe lao tới thì bật dậy chạy nhanh như thỏ vậy?”

“Thế mà vừa nãy tôi còn định gọi cấp cứu giùm…”

“May thật, nếu không bị ăn vạ thì mất toi cả đống tiền.”

Những tiếng thì thầm lọt vào tai lão già. Sắc mặt lão nhăn nhúm lại, trong lòng như có cả trăm con dao đang cắt. Chẳng lẽ… màn kịch cả đời luyện tập của ta lại bại lộ lãng xẹt như vậy sao?

Hùng khoanh tay, ánh mắt đầy giễu cợt. Trong đầu anh, cảm giác lúc này chẳng khác nào đang đứng trước một vở kịch hạng ba. Thật sự… thế giới này có thể nghĩ ra môtip nào bẩn thỉu hơn không? Ăn vạ giữa ban ngày, ngay trước xe tôi với Thanh Tuyết? Hừ, có khác gì tự tìm đường xuống địa ngục đâu.

Lão già run rẩy, mặt tái mét, miệng lắp bắp:

“Các ngươi… các ngươi là ác quỷ! Xe suýt cán chết người ta còn cười được sao?!”

Hùng nhướng mày, khóe môi cong lên đầy khiêu khích. Hắn chậm rãi bước lại gần, bàn tay đút túi quần, nhìn lão già như đang nhìn một con ruồi bẩn thỉu.

“Ông già, ông nói suýt bị xe cán chết? Tôi lại thấy ông bật dậy còn nhanh hơn cả vận động viên marathon ấy chứ. Lúc nãy gãy chân, sao bây giờ lại đi được? Hay là ông có công năng tự hồi phục? Đỉnh thật đấy.”

Lời mỉa mai khiến những người đứng xem rúc rích cười. Có kẻ lắc đầu thì thầm: “Quả nhiên là ăn vạ.”

Mặt lão già đỏ bừng, gân xanh nổi lên. Trong đầu lão ta xoay cuồng: Không lẽ hôm nay mình thực sự đụng phải ác thần? Người ta gặp xe thì sợ, mình gặp xe thì… suýt nữa mất mạng thật! Không, mình không thể chịu thua! Mình còn con trai, còn khoản nợ, mình phải bấu víu!

Lão rít qua kẽ răng:

“Thằng nhãi… mày giàu, mày có xe xịn, mày coi thường người nghèo như tao chứ gì? Tao nói tao gãy xương là gãy xương, đền tiền đi thì có gì khó?! Đừng tưởng tao sợ mày!”

Hùng nhướn mày, rồi bất ngờ vỗ mạnh vào vai lão già một cái bốp. Nhưng hắn không dừng lại ở đó, bàn tay lập tức siết chặt, bóp xuống như kìm sắt.

“Á—AAAAA!! Vai tôi! Vai tôi gãy rồi!” Lão già rú thảm thiết, cả thân người ngã nhào xuống đất, lăn lộn ôm lấy bả vai. Mồ hôi tuôn như tắm, tiếng gào nghe chân thật đến mức khiến vài người xung quanh giật mình.

“Ối giời ôi! Vai tôi gãy rồi! Mày… mày hành hung người khác!”

Nhưng ngay sau đó, một người dân hét lên:

“Ơ kìa, lúc nãy lão còn kêu gãy chân, giờ lại gãy vai? Hóa ra ăn vạ nhiều đến lú luôn rồi hả?”

“Ha ha! Thần kịch bản nhập thân rồi!” Một người khác cười rộ lên.

Hùng nhìn cảnh tượng đó mà lòng hả hê. Đấy, đau thật thì biết mùi đi. Chỉ có điều không ai tin nữa, xem ông già này còn định diễn trò gì.

Phó Thanh Tuyết đứng cạnh, khoanh tay, khóe môi cong lên như cười mà không cười:

“Ừm, mới nãy còn gãy chân. Giờ thì chuyển sang vai. Lão quả thật biết tạo content phong phú nhỉ.”

Người xung quanh bật cười khúc khích. Tiếng cười ấy như kim châm vào tai lão. Lão càng gào to, cố chứng minh nỗi đau là thật, nhưng đổi lại chỉ có những ánh mắt lạnh lùng, thậm chí còn khinh bỉ hơn.

Hùng thở dài trong đầu: Cái này gọi là “ăn vạ chồng chất nghiệp”. Đến khi đau thật rồi thì chẳng ai tin. Đúng là tôi phạt nhanh hơn cả trời phạt.

Phó Thanh Tuyết rút điện thoại, bấm số, giọng lạnh lùng vang lên:

“Alo, cục trưởng Vương à! Ở đây có một kẻ ăn vạ giao thông, lừa đảo trước mặt công chúng. Xin mời đến xử lý ngay.”

Lão già xanh mặt, vội bò tới, quỳ rạp xuống, dập đầu liên tục, giọng lạc đi:

“Đừng… đừng báo cảnh sát! Tôi biết sai rồi! Tôi không dám nữa! Van xin hai vị, tôi thật sự chỉ vì con trai thôi! Thằng bé… nó cần tiền đóng học phí…”

Hùng nhìn cảnh tượng ấy, trong lòng thoáng có chút nặng nề. Con trai à? Ha… Loại cha thế này thì dạy được đứa con ra gì? Người tham lam, hèn hạ, quen lừa lọc thì con cũng chỉ học được cái thói bẩn thỉu thôi.

Anh thở hắt ra, giọng nhàn nhạt mà như phán quyết:

“Ông nghĩ hai chúng tôi sẽ mềm lòng ư? Ông làm vậy là gieo độc cho xã hội, gieo độc cho chính con mình. Chúng tôi không phải kẻ ngu để nuôi dưỡng cái ác.”

Phó Thanh Tuyết mỉm cười khiêu khích nhìn lão:

“Lúc nãy còn hống hách lắm cơ mà, sao? Định giở trò nước mắt cá sấu à?”

Chớp mắt sau, tiếng còi cảnh sát vang lên. Xe tuần tra trờ tới, hai viên cảnh sát bước xuống. Người dân lập tức lao ra, thuật lại từ đầu đến cuối, còn chỉ vào video livestream dọc đường Thanh Tuyết đang mở.

Lão già giãy giụa, quỳ gối trước cảnh sát, nước mắt nước mũi tèm nhem:

“Tôi… tôi sai rồi! Tôi không dám nữa! Làm ơn tha cho tôi! Làm ơn nghĩ đến con trai tôi…”

Nhưng cảnh sát chỉ lạnh lùng còng tay lão lại. Một người nói rõ ràng:

“Ông không chỉ gây rối trật tự công cộng, mà còn vi phạm an toàn giao thông và nhiều lần lừa tiền với số lượng lớn. Loại hành vi này sẽ bị xử lý nghiêm.”

Lão bị kéo lên xe cảnh sát, miệng vẫn rên rỉ cầu xin, ánh mắt nhìn về phía Hùng và Thanh Tuyết tràn đầy tuyệt vọng. Nhưng cả hai chỉ đứng đó, ánh mắt không chút dao động.

Phó Thanh Tuyết chậm rãi lấy khăn giấy lau tay, giọng lạnh nhạt:

“Ít nhất lần này không cần dính máu. Chúng ta nhường đạo đức lại cho cảnh sát.”

Hùng nheo mắt, khóe môi nhếch lên:

“Ừ, cũng hay. Lần đầu tiên chúng ta xử lý kịch bản não tàn mà không cần nhúng tay bạo lực. Chắc là tôi trưởng thành rồi nhỉ?”

Thanh Tuyết liếc anh một cái, cười nhẹ:

“Trưởng thành? Tôi nghĩ đúng hơn là anh bắt đầu biết… kính trên.”

Cả hai cùng bật cười.

Họ quay lại xe, mở cửa bước vào. Trong khoang sau, Bạch Tử Hạo vẫn ngủ say như chết, chẳng hay biết gì. Hùng nhìn thoáng qua, khẽ lắc đầu:

“Thằng này mà biết vừa rồi bỏ lỡ một vở hài kịch thì chắc tiếc tới phát khóc.”

Thanh Tuyết khởi động xe. Bánh xe lăn chầm chậm, rời khỏi đám đông đang bàn tán.

Ngay khi xe đi xa, điện thoại Hùng rung lên. Tin nhắn từ Bạch Ngưng Băng:

[Đã tra ra con trai lão. Đúng như dự đoán, không phải loại tốt đẹp gì. Cứ giao cho tôi xử lý.]

Hùng nhếch môi, ném điện thoại sang cho Thanh Tuyết xem. Cả hai nhìn nhau, nụ cười cùng cong lên.

“Ít ra…” Hùng khoanh tay, ngả lưng ra ghế. “Chúng ta không chỉ trừng trị được một kẻ não tàn, mà còn cắt đứt luôn cái mầm họa kế tiếp.”

Thanh Tuyết nhấn ga mạnh hơn, giọng khẽ vang trong không gian:

“Ừ. Và lần này, máu không cần đổ. Nhưng bài học thì vẫn còn nguyên.”

Chiếc xe lao vun vút trên con đường về Ma Đô, bỏ lại sau lưng tiếng còi cảnh sát và một lão già đã tự hủy cả đời mình bằng trò lố mang tên “ăn vạ” trước người không nên chọc.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-co-the-nhin-thay-cac-nhan-vat-chinh-tuong-lai-co-duyen.jpg
Ta Có Thể Nhìn Thấy Các Nhân Vật Chính Tương Lai Cơ Duyên
Tháng 1 24, 2025
cai-nay-boss-qua-sieu-mau.jpg
Cái Này Boss Quá Siêu Mẫu
Tháng 1 10, 2026
cuoi-cuu-vi-ho-che-tao-bat-hu-gia-toc.jpg
Cưới Cửu Vĩ Hồ, Chế Tạo Bất Hủ Gia Tộc
Tháng 1 18, 2025
tan-the-bat-dau-sao-chep-toan-cau-vat-tu.jpg
Tận Thế: Bắt Đầu Sao Chép Toàn Cầu Vật Tư
Tháng 1 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP