Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
duong-dao.jpg

Dưỡng Đạo

Tháng 4 23, 2025
Chương 237. Thiên mệnh chi chiến (12) Chương 236. Thiên mệnh chi chiến (11)
nhung-nam-thang-oanh-liet-cua-toi.jpg

Những Năm Tháng Oanh Liệt Của Tôi

Tháng 2 6, 2026
Chương 953: Tính sai Chương 952: Còn có thể thiếu tiền sao
sung-thu-su.jpg

Sủng Thú Sư

Tháng 1 31, 2026
Chương 160.Đồng loạt vào tầng bảy. Chương 159.Tầng bảy.
kiep-truoc-thanh-that-kiep-truoc-cua-ta-bi-moc-ra.jpg

Kiếp Trước Thành Thật, Kiếp Trước Của Ta Bị Móc Ra

Tháng 1 17, 2025
Chương 324. Đại kết cục Chương 323. Thời gian Tổ Vu!
toan-nang-hieu-truong-he-thong.jpg

Toàn Năng Hiệu Trưởng Hệ Thống

Tháng 2 1, 2025
Chương Chương cuối nhất hoàn thành thần Chương 503. Cấp Vũ Trụ cường đại
toan-cau-mat-nhat-ta-tien-hoa-thanh-hanh-tinh-cap-cu-thu.jpg

Toàn Cầu Mạt Nhật, Ta Tiến Hóa Thành Hành Tinh Cấp Cự Thú

Tháng 2 1, 2025
Chương 309. Chính văn xong xuôi, Thần Vương Trần Sở, gầm thét thôn phệ chi long Chương 308. Trần Sở trở về
d643176235009c21ee37940c3c61899d

Ác Ma Lồng Giam

Tháng 1 16, 2025
Chương 129. Bản hoàn tất cảm nghĩ Chương 128. Hôn lễ
tay-du-do-de-cua-ta-deu-la-dai-thanh-nhan.jpg

Tây Du: Đồ Đệ Của Ta Đều Là Đại Thánh Nhân

Tháng 1 26, 2025
Chương 604. Chương 603.
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 78: Tiễn Cố Niệm thẳng về thế giới thực.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 78: Tiễn Cố Niệm thẳng về thế giới thực.

Hùng và Phó Thanh Tuyết đứng im, nhìn nhau. Không khí u ám của cuộc chém giết vừa rồi còn sót lại, xung quanh vẫn âm u, lạnh lẽo như thể có hàng trăm oan hồn treo lơ lửng trong gió. Nhưng hai người thì… hoàn toàn chẳng quan tâm.

“Ờm…” Hùng nhíu mày, gãi cằm. “Cô có biết thằng Cố Niệm kia ở đâu không?”

Thanh Tuyết nghiêng đầu, nhíu mày. Giọng điệu rất điềm tĩnh, nhưng lời thì như dao cứa vào tim:

“Tôi không biết. Anh hỏi tôi thì tôi biết hỏi ai?”

Khoảng lặng kéo dài. Không khí trang trọng? Không có. Không khí căng thẳng? Cũng chẳng thấy. Chỉ còn cái cảm giác giống như hai đứa học sinh đi thi mà quên mang bút.

Nếu có ai đó đang quay phim cảnh này, chắc sẽ phải chèn nhạc nền réc… réc… như tiếng dế kêu, để tăng thêm phần nhục nhã.

Hùng khoanh tay, ra vẻ triết lý:

“Nếu tôi không biết, cô không biết, thì chắc là… hắn tự biết.”

“…” Thanh Tuyết chớp mắt, rồi bật cười. “Anh im miệng đi cho tôi nhờ.”

Ngay lúc cả hai còn đang đấu khẩu thì điện thoại của Thanh Tuyết rung lên. Trên màn hình hiện ba chữ to tướng: Ngưng Băng tỷ.

Thanh Tuyết lập tức bắt máy. Giọng cô chuyển sang dịu dàng bất thường, mềm mại như lụa, khiến Hùng dựng hết lông gáy.

“Okay, cảm ơn Ngưng Băng đại tỷ nhé!”

Cúp máy. Một giây sau, thông báo vị trí gửi tới. Hùng liếc qua, nhướng mày.

“Nhà hoang ngoại ô? Nghe có mùi phim kinh dị hạng C.”

Thanh Tuyết nheo mắt:

“Phim hạng C thì đúng hợp với anh rồi. Anh còn chê gì nữa?”

“Ê, tôi phải hạng SSS quốc tế chứ. Đẹp trai, cao ráo, phong độ như tôi mà đi đóng hạng C thì phí cả tài nguyên.”

Thanh Tuyết bật cười khanh khách, không buồn tranh cãi thêm.

Cả hai đi ra ngoài, chui vào xe. Phía sau, Bạch Tử Hạo vẫn đang gục đầu ngủ khò khò. Pin điện thoại của cậu ta đã hết từ lâu, không còn chỗ nương tựa, thành ra bị bỏ rơi như con mèo giữ xe. Hùng nhìn thoáng qua, nhún vai:

“Thôi kệ, để nó làm cảnh.”

Thanh Tuyết lạnh nhạt:

“Ừ, một con mascot thì cũng phải có chỗ trong kịch bản.”

Xe lăn bánh, theo định vị dẫn tới căn nhà hoang ở ngoại ô. Tòa nhà mục nát, tường loang lổ, cửa sắt rỉ sét, xung quanh cỏ mọc cao ngang hông, gió thổi ù ù nghe rợn người. Một cảnh tượng hoàn hảo để livestream câu view.

Hùng đút tay túi quần, liếc nhìn:

“Nếu tôi bật livestream ngay giờ thì chắc chắn top Douyin trong ba phút.”

Thanh Tuyết liếc ngang, hừ nhẹ:

“Anh mà livestream thì cảnh sát tới trước cả fan.”

Hai người tiến vào, cánh cửa hoen rỉ phát ra tiếng két… két… nghe như tiếng kêu than của oan hồn. Trong căn phòng tối ẩm, mùi ẩm mốc pha lẫn mùi máu khô nồng nặc, xiềng xích loang lổ đỏ sẫm bám đầy trên tường.

Cố Niệm bị nhốt ở đó. Hắn gầy rộc đi, thân hình co quắp, đôi mắt vô hồn như zombie, cả người run lẩy bẩy. Khi nghe tiếng động, hắn giật mình, rồi rít gào khàn khàn:

“Ngươi muốn gì nữa… giết ta đi!”

Hùng đứng ngoài cửa, khoanh tay, ánh mắt thản nhiên, giọng điệu như bình luận viên truyền hình:

“Cái phòng này mà quay lên Douyin thì chắc chắn viral trong ba phút, thậm chí có khi còn có nhà tài trợ gõ cửa.”

Thanh Tuyết bước vào. Ánh sáng hắt từ bên ngoài chiếu lên gương mặt cô, đẹp đến mức lóa mắt, khiến Cố Niệm sững sờ, ngỡ rằng thiên sứ cứu rỗi của hắn cuối cùng cũng xuất hiện.

Hắn run rẩy, đôi môi khô khốc lắp bắp:

“Ngươi… đến cứu ta sao?”

Thanh Tuyết nhếch môi, đôi mắt sắc bén lóe lên vẻ châm chọc.

“Ngươi nhìn cái gì? Lão nương không phải thiên sứ. Ta là ác ma ăn thịt thiên sứ đấy.”

Ngoài cửa, Hùng phì cười, lắc đầu:

“Nhìn đi, mới một câu đã dính bẫy ảo giác rồi. Đúng chuẩn nam chính ngược văn.”

Thanh Tuyết không đáp, chỉ vung tay. Một chiếc màn hình TV to đùng hiện ra trong không khí. Cảnh tượng chiếu lên là toàn bộ quá khứ gần đây: Hùng giả làm anh trai Cố Niệm, dựng cảnh bắt cóc; Mai Kế Bác bị đánh tan thành sương máu; mấy nữ chính khóc lóc rồi bị tống vào tù.

Cố Niệm ngây dại nhìn, đôi mắt tràn đầy khiếp sợ lẫn bàng hoàng.

Hùng đứng cạnh, thong thả nhận xét:

“Chúc mừng nhé. Được nữ chính coi như bao cát, lại còn bonus tra tấn miễn phí. Giờ thì tích lũy độ hảo cảm đi, coi như phần thưởng.”

Nhưng trên màn hình hệ thống hiện thông báo: [Độ hối hận đang tăng cao, độ hảo cảm vẫn chưa đủ.]

Thanh Tuyết tiến sát, đôi mắt như mũi dao đâm thẳng vào Cố Niệm:

“Ngươi muốn thoát không? Muốn về thế giới thực của ngươi không?”

Cố Niệm giật bắn, hoảng loạn:

“Sao… sao các người biết ta đến từ thế giới khác!?”

Thanh Tuyết đặt ngón tay trỏ lên môi, ‘suỵt’ một tiếng, nở nụ cười nửa miệng.

“Tôi là thần.”

“Cái gì!?” Hắn tròn mắt.

Hùng chán nản thở dài:

“Thôi, cô đừng đùa hắn nữa. Nói cho hắn biết đi. Cái hệ thống trong người hắn chẳng đưa được hắn về đâu.”

“CÁI GÌ!?” Cố Niệm hét lên, nhưng cổ họng khàn đặc, chẳng còn sức lực.

Thanh Tuyết ghé sát, giọng sắc như dao:

“Nên chúng tôi mới muốn đưa ngươi về nhà.”

Cố Niệm run lẩy bẩy, ánh mắt tuyệt vọng dần hóa thành hy vọng, gật đầu lia lịa. Giọng hắn khàn khàn, nghẹn lại:

“Chỉ cần có thể về… tôi bằng lòng trả bất cứ giá nào.”

Ngay khoảnh khắc đó, hệ thống trong người hắn vùng lên, gào rú: [CẢNH BÁO! Chúng đang lừa ký chủ! Hãy cảnh giác!]

Hùng nghe thấy, bật cười, giọng chua chát:

“Ồ, trò hay tới nữa rồi. Hóa ra không chỉ có mỗi Mai Kế Bác biết chơi bẩn.”

Cố Niệm lắp bắp định hỏi, nhưng chưa kịp nói hết thì một bàn tay vung tới, mạnh như sấm nổ.

“Về thế giới của ngươi đi.”

Ầm!

Cố Niệm mở to mắt, toàn thân tan thành sương máu trong khoảnh khắc. Hệ thống bám trên cơ thể hắn cũng gào rú rồi vỡ nát thành từng mảnh ánh sáng, biến mất hoàn toàn.

Không còn lại gì.

Phó Thanh Tuyết phủi tay, thản nhiên:

“Gọi người dọn dẹp thôi.”

Hùng nhét tay vào túi, thở ra một hơi dài:

“Ít nhất nếu hắn thật sự chết thì có lẽ đã về được thế giới thực. Hoặc ít ra hắn cũng nghĩ tất cả chỉ là một giấc mơ.”

Hai người quay lưng rời đi. Trong căn nhà hoang, chỉ còn mùi máu khô, xiềng xích, và khoảng trống lạnh ngắt như chưa từng tồn tại ai tên Cố Niệm.

Hai người rời căn nhà hoang. Trời vẫn chói chang, nắng gắt trưa hè.. Không khí đặc quánh, như thể nơi này đã lâu không còn bóng người lai vãng.

Phó Thanh Tuyết vừa đi vừa cầm khăn giấy lau sạch vết máu dính trên tay áo. Động tác tao nhã, nhẹ nhàng, chẳng khác gì một quý tiểu thư vừa ăn xong bữa tối sang trọng, chứ không giống người vừa tiện tay đập tan một nam chính cùng hệ thống của hắn.

Hùng thì lại khác. Anh vươn vai, giãn gân cốt, rồi thản nhiên bình luận:

“Thật ra tôi có hơi thất vọng. Tôi cứ tưởng nam chính ngược văn thì ít nhất phải kiên cường, không gục ngã, kiểu như bò lê bò lết nhưng vẫn cố đứng lên chửi thế giới. Ai ngờ nhìn hắn yếu xìu như gà công nghiệp mới nở, một cơn gió thôi cũng thổi bay.”

Thanh Tuyết bật cười, cất chiếc khăn giấy đã dính máu vào túi rác cá nhân như thể đó là một thói quen rất tự nhiên:

“Anh chờ gì chứ? Người ta vốn được tác giả sinh ra để chịu khổ, chứ không phải để phản kháng. Nam chính ngược văn ấy mà, bản chất là cái máy sản xuất nước mắt. Không có giá trị nào khác.”

Hùng khoanh tay, ngước nhìn bầu trời xám xịt, giọng đầy vẻ triết lý:

“Thế giới này đúng là một cái kịch bản bệnh hoạn. Tác giả chắc chắn dùng tóc để nghĩ chứ không phải dùng óc.”

“Ừ,” Thanh Tuyết gật đầu, nụ cười cong lên đầy mỉa mai. “Nhưng anh thử nghĩ mà xem. Nếu không có mấy loại kịch bản cẩu huyết như vậy, thì anh lấy đâu ra chỗ để thể hiện cái bản mặt tự mãn của mình?”

Hùng bật cười ha hả, không hề xấu hổ mà còn vỗ ngực tự hào:

“Cái đó thì đúng. Không có mấy nhân vật như hắn thì làm sao có đất diễn cho nhân vật chính đẹp trai nhất vũ trụ này là tôi?”

“Anh đúng là…” Thanh Tuyết lắc đầu, vừa bất lực vừa buồn cười.

Cả hai vừa nói vừa bước ra bãi đất trống, nơi chiếc xe vẫn đang đậu chình ình. Trong xe, Bạch Tử Hạo vẫn ngủ khò, miệng chảy dãi, tay ôm cái điện thoại hết pin như thể đó là bảo bối quý giá nhất đời mình.

Hùng mở cửa xe, nghiêng đầu nhìn:

“Thằng này chắc có khi ngủ luôn tới sáng mai cũng không biết mình đã bị bỏ rơi.”

Thanh Tuyết nhếch môi:

“Để yên đi, có khi mơ thấy mình là nhân vật chính được buff không làm mà vẫn có ăn thì lại càng hạnh phúc hơn.”

“Ha!” Hùng bật cười, ngồi vào ghế lái. “Mơ thì cứ mơ, nhưng tỉnh dậy thì vẫn chỉ là mèo giữ xe thôi.”

Chiếc xe rồ máy, từ từ lăn bánh rời khỏi vùng ngoại ô vắng vẻ. Nhưng khi đi được một đoạn, Hùng lại nheo mắt, bật ra một câu khiến Thanh Tuyết suýt phun nước:

“Cô có nghĩ… nếu Cố Niệm thật sự về được thế giới của hắn, thì hắn sẽ tỉnh dậy trong bệnh viện tâm thần không?”

Thanh Tuyết ôm bụng cười, ánh mắt cong cong, lấp lánh sự thích thú:

“Anh đúng là ác độc! Nhưng mà… khả năng đó cao lắm đấy.”

Hai người vừa cười vừa đi, để lại sau lưng căn nhà hoang tăm tối.

Thế nhưng… câu chuyện không dừng lại ở đó.

Chỉ vài giờ sau, ngay trong buổi trưa, hot search Douyin đã bùng nổ với từ khóa ‘nhà hoang ngoại ô. Một số tài khoản ẩn danh tung ra đoạn clip mờ mờ của căn nhà hoang, kèm theo caption: “Căn phòng tra tấn thật sự đã bị phát hiện.”

Người xem thi nhau chia sẻ, bàn tán sôi nổi. Có kẻ bảo đây là cảnh quay phim bị rò rỉ, có kẻ lại khẳng định chắc chắn có một thế lực ngầm đang hoạt động trong thành phố. Chưa đầy một đêm, từ khóa “nhà hoang ngoại ô” leo thẳng lên hot search.

Bên trong xe, Hùng lướt điện thoại, nhướng mày:

“Cái này không phải do tôi livestream, mà vẫn viral. Đúng là nhân phẩm đẹp trai cũng tạo content.”

Thanh Tuyết hừ một tiếng, liếc sang anh:

“Nhân phẩm đẹp trai cái quái gì? Toàn vận rủi cho người khác thì có.”

“Không, cô sai rồi,” Hùng nở nụ cười thần thánh, tự tin đến mức khiến người khác muốn đấm. “Đây gọi là quang vinh hấp dẫn lực. Ai gần tôi đều gặp sóng gió. Còn tôi thì… luôn tỏa sáng.”

Thanh Tuyết cạn lời, ngả đầu ra ghế, phẩy tay:

“Được rồi, anh muốn tỏa sáng thì cứ việc. Nhưng đừng lôi tôi vào.”

Hùng ngoái sang, cười gian:

“Không được. Cô chính là cái đèn cao áp bên cạnh tôi. Không có cô thì ánh sáng của tôi còn lâu mới chói chang thế này.”

Thanh Tuyết đỏ mặt một chút, nhưng nhanh chóng che đi bằng một tiếng hừ khẽ.

Cả hai im lặng một lúc, xe lăn bánh qua con đường vắng vẻ, ánh nắng gay gắt hắt xuống, bóng xe kéo dài trên mặt đường nóng bỏng. Không khí bên trong xe lại trở nên kỳ lạ, vừa có sự nhẹ nhõm sau một trận tàn sát, vừa có cảm giác như trước mắt còn rất nhiều trò hay đang chờ.

Bởi vì cả Hùng và Thanh Tuyết đều biết, Cố Niệm chỉ là một quân cờ. Hắn biến mất thì sẽ có quân cờ khác thay thế. Và đằng sau tất cả, đều là do những thứ như là hệ thống gây ra.

Hùng nhếch môi, ánh mắt lóe lên vẻ lạnh lùng.

“Trò vui này mới chỉ khởi động thôi.”

Thanh Tuyết khẽ nghiêng đầu, khóe môi cong lên.

“Ừ. Và tôi mong chờ màn sau hơn màn trước rất nhiều.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

luong-gioi-giao-dich-bat-dau-mi-tom-doi-nhan-sam
Lưỡng Giới Giao Dịch, Bắt Đầu Mì Tôm Đổi Nhân Sâm
Tháng 2 7, 2026
thien-than-quyet.jpg
Thiên Thần Quyết
Tháng 1 26, 2025
43d495c48c5316193fb514d9c9347e3d
50 Khối Tiền Hải Đảo Cầu Sinh, Tối Cường Hoang Dã Chi Vương
Tháng 1 15, 2025
vong-du-dai-ma-vuong
Võng Du Đại Ma Vương
Tháng 12 12, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP