Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 77: Hùng: “Hay thật, vừa làm ảo thuật gia, vừa làm đạo diễn. Còn tôi chỉ việc đứng nhìn xem kịch thôi.”
Chương 77: Hùng: “Hay thật, vừa làm ảo thuật gia, vừa làm đạo diễn. Còn tôi chỉ việc đứng nhìn xem kịch thôi.”
Bầu không khí trong căn phòng gần như đông cứng lại sau khi lão già kia bỏ chạy trong tủi nhục. Mùi máu vẫn còn lẩn quẩn trong không khí, vết nứt trên tường cùng những mảnh vụn vữa chưa kịp rơi hết, cứ “rào rào” tí tách xuống sàn. Đám minh tinh co rúm lại một góc, ánh mắt dán chặt vào Hùng và Phó Thanh Tuyết. Không ai dám thở mạnh, không ai dám động đậy, chỉ có sự căm hận lặng lẽ cháy trong mắt họ.
Trong đầu họ lúc này chỉ có một suy nghĩ: Chắc chắn mình chết tới nơi rồi.
Ngay khi bầu không khí căng như dây đàn, thì… rè rè… ting ting ting.
Điện thoại của Phó Thanh Tuyết rung lên. Âm thanh quen thuộc của một cuộc gọi đến vang vọng trong không gian chết chóc, nghe mà còn đáng sợ hơn cả tiếng súng nổ.
Đám minh tinh đồng loạt ngẩng đầu, trong ánh mắt thấp thoáng sự khó hiểu. Sóng điện thoại trong căn phòng này từ lâu đã “bay màu” ngay cả cầu cứu cảnh sát cũng không được. Vậy tại sao điện thoại của người phụ nữ tóc trắng trước mặt họ lại reo như không có chuyện gì xảy ra?
Hùng thì chỉ khoanh tay đứng nhìn, khoé miệng nhếch lên thành một nụ cười “à há, lại tới tiết mục múa rìu qua mắt thợ đây rồi”.
Phó Thanh Tuyết liếc nhìn màn hình, mỉm cười như đã chờ đợi điều này từ lâu. Cô bấm nghe, bật loa ngoài.
“An tiểu thư, bắt đầu thử nghiệm máy dò ký ức cho Cố Niệm được chưa ạ?”
Âm thanh trong trẻo vang vọng khắp căn phòng.
Trong nháy mắt, tất cả đều quay đầu về phía An tiểu thư. Chính là cô gái ban nãy từng vênh váo lấy gia tộc An để dọa người.
Mặt cô ta cứng đờ, ánh mắt mở to không thể tin nổi. Tại sao… giọng nói trong điện thoại lại gọi tên của cô ta? Tại sao giọng điệu lại chính xác đến vậy, hệt như một mệnh lệnh quen thuộc? Đây rõ ràng là lời nói dành cho chính cô, không thể nào nhầm được!
Không lẽ họ gọi nhầm số? Cô ta nghĩ như vậy, nhưng lý trí lập tức phủ nhận. Đây không phải gọi nhầm, đây là nhắm thẳng vào cô!
Khi trong đầu An tiểu thư còn đang loạn như mớ bòng bong, Phó Thanh Tuyết khẽ ho một tiếng, rồi giọng nói thay đổi chỉ trong một nhịp thở.
Giọng đó… y hệt giọng của An tiểu thư!
“Tiến hành ngay đi, ta còn có việc gấp.”
Âm điệu, ngữ khí, độ dừng nhấn nhá — hoàn toàn giống nhau đến mức khiến chính chủ nhân phải chết lặng. Cô ta há hốc miệng, ánh mắt bàng hoàng như nhìn thấy ma.
Hùng thì suýt bật cười thành tiếng. Hắn phải cố lắm mới giữ được vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng trong lòng đã gào lên: Đỉnh! Đây đích thị là cosplay Kaito Kid phiên bản bệnh kiều!
Điện thoại vừa dứt, Phó Thanh Tuyết lập tức cúp máy. Không để cho bất kỳ ai kịp phản ứng, cô lại bấm gọi số khác.
“Bạch Ngưng Băng, bắt đầu phong sát mấy người này được rồi đấy.”
Chỉ một câu ngắn gọn, sau đó dứt khoát cúp máy.
Âm thanh “tút tút” lạnh lẽo vang lên, còn lại sự im lặng như tang lễ.
Trong ánh mắt Hùng, hình ảnh Phó Thanh Tuyết bây giờ chẳng khác gì một màn trình diễn cao thủ. Mỗi hành động của cô đều gọn gàng, chính xác, lạnh lùng mà lại mang chút diễu cợt ngọt ngào. Nếu không tận mắt chứng kiến cái cảnh cô từng tiện tay “vả” bay cả Thiên Mệnh Chi Tử full buff, thì hắn thật sự sẽ nghĩ mình đang đứng trước một siêu trộm thần bí giả dạng, chứ chẳng phải hôn thê bá đạo của mình.
“Cô định thi thố nghề tay trái làm nghệ sĩ hài kịch đấy à?” Hùng nhướng mày, cười khẩy. “Nhìn thế nào cũng giống đang tấu hài, chỉ thiếu cái kính đơn của Kaito Kid nữa thôi.”
Thanh Tuyết liếc sang hắn, môi cong cong thành nụ cười ngọt như mật nhưng ánh mắt lại khiến người ta lạnh sống lưng.
“Anh còn không biết chứ? Đây là sở trường của tôi: vừa bóp chết người, vừa cho họ ảo giác là mình còn cơ hội.”
Nói dứt lời, cô hất tay. Từ không trung, một chiếc TV màn hình lớn như từ rạp chiếu phim rơi xuống rầm một tiếng, cắm chặt xuống sàn. Mặt sàn rung chuyển, bụi bay mù mịt.
Cả đám minh tinh giật mình hoảng sợ, ai nấy đều co rúm lại.
Thanh Tuyết vỗ vỗ tay, giọng đều đều mà chua chát đến mức như kim châm vào da thịt.
“Các ngươi muốn biết ai thật sự hại các ngươi sao? Các ngươi muốn nhìn xem Cố Niệm mà các ngươi hết lòng tin tưởng, yêu thương, vì hắn mà rơi nước mắt, sẵn sàng bán rẻ bản thân… rốt cuộc đã làm gì các ngươi không?”
Mỗi từ cô nói ra đều như nhát búa đóng vào tim.
“Được, lão nương cho các ngươi xem. Nhìn kỹ đi, nhìn cho thấu. Rồi sau này, khi các ngươi quỳ trước mộ hắn mà khóc lóc, nhớ nói rõ một câu: ‘Đáng ra em không nên tin ngươi’.”
Cô bật TV.
Màn hình sáng lên, trong ánh sáng lạnh lẽo, gương mặt của Cố Niệm dần hiện ra.
Trong khoảnh khắc ấy, căn phòng vốn yên lặng như tờ bỗng chốc dậy sóng. Tiếng hít thở gấp gáp vang lên, những đôi mắt rưng rưng đầy căm hận lập tức dao động.
Hùng đứng khoanh tay phía sau, khoé miệng nhếch lên. Hắn thì thầm đủ cho Thanh Tuyết nghe thấy:
“Hay thật, vừa làm ảo thuật gia, vừa làm đạo diễn. Còn tôi chỉ việc đứng nhìn xem kịch thôi. Hôn thê của tôi đúng là toàn năng.”
Thanh Tuyết cười nhạt, mắt không rời khỏi đám minh tinh. Trong ánh sáng phát ra từ màn hình, nụ cười của cô như nụ cười của Diêm Vương, vừa đẹp vừa rùng rợn.
Trên màn hình TV, một cuốn phim cẩu huyết siêu cấp não tàn bắt đầu chạy.
Nếu gọi đây là bi kịch thì cũng chẳng phải, gọi là hề kịch thì lại quá nhẹ. Nói trắng ra, nó chính là kịch bản truy phu nơi hỏa táng, phiên bản “tác giả hết não, gõ chữ bằng tóc”.
Cảnh đầu tiên hiện lên: Cố Niệm trong dáng vẻ hiền lành, gầy gò, cầm chiếc ô rách che cho một nữ chính khỏi mưa. Bối cảnh trời dông gió, ánh sét xẹt qua, bộ lọc đen trắng bi thương như thể vũ trụ đang khóc thương cho tình yêu chó gặm.
“Tôi… tôi thật sự chỉ muốn bảo vệ em.” Cố Niệm run rẩy nói.
Thế rồi màn hình lập tức cut cảnh, chuyển sang một thước phim khác: Cùng nữ chính đó, nhưng nàng ta lại đứng sau lưng Mai Kế Bác, chỉ tay vào Cố Niệm đầy phẫn hận.
“Hắn chính là kẻ đã thuê người đánh ta! Hắn luôn giả vờ yếu đuối để ta thương hại, thực chất là kẻ ác độc bạo lực!”
Tiếng nhạc nền dồn dập, violin kéo như xé tim. Nhưng khán giả ngoài đời thực, tức Hùng và Thanh Tuyết, thì chỉ nhìn nhau rồi ôm bụng cười đến mức suýt sặc nước bọt.
“Ôi trời đất ơi, cái này mà chiếu rạp chắc được giải… phát fame vàng.” Hùng cười tới mức đỏ mặt.
Phó Thanh Tuyết cũng suýt rơi mascara vì cười.
Cứ như thế, hơn ba mươi phút trôi qua, màn hình liên tục show cảnh “nam chính hi sinh – nữ chính hiểu lầm – nam phụ vu oan – nữ chính hắt hủi – nam chính bị tra tấn – nữ chính thành đạt – nam chính xuống vực sâu”.
Đủ combo, không thiếu miếng nào.
Có đoạn thậm chí còn biên như sau: Một cô nữ chính bố mẹ chết thảm, lập tức có nhân vật quần chúng nhảy ra hét lớn:
“Là hắn! Là Cố Niệm gây ra tai nạn!”
Không cần bằng chứng, không cần logic, thế là tội danh định hình. Thấy không? Trình viết kịch bản đỉnh cao đến mức Newton sống lại cũng phải viết lại cuốn Principia để giải thích lực đổ vấy.
Thậm chí, khi mấy nữ chính đã thành danh, có sự nghiệp, có công ty, có tài sản, tất cả đồng lòng đưa ra một quyết định:
“Đem hắn nhốt lại! Hắn nhất định sẽ lợi dụng quan hệ mà cướp đoạt hết của chúng ta!”
Cố Niệm bị giam trong căn phòng tối, tay chân bị xiềng xích, ánh mắt ngơ ngác đầy tuyệt vọng. Hệ thống trong cơ thể hắn ra nhiệm vụ:
[Độ hảo cảm của nữ chính: 0%. Hoàn thành nhiệm vụ: 100% hảo cảm mới được trở về thế giới thực.]
Nhưng mỗi khi hắn cố gắng, Mai Kế Bác lại xuất hiện, cười đểu, tung chiêu “vu oan giá họa” thần thánh. Từng bước một, tất cả nỗ lực của hắn tan thành mây khói.
Cuối cùng, kết cục của đoạn video là Cố Niệm chết thảm trong lao ngục. Mấy nữ chính đứng bên ngoài, khóc rưng rức như vừa xem xong phim Hàn 72 tập. Một đứa ôm đầu gào:
“Không! Lẽ ra tôi không nên tin Mai Kế Bác! Tất cả là lỗi của tôi!”
Camera zoom cận cảnh từng giọt nước mắt long lanh như kim cương nhân tạo.
Rồi, màn hình tối đen, dòng chữ hiện lên: Nếu có phần 2, Cố Niệm sẽ trùng sinh, trả thù tất cả những người đã hãm hại hắn.
Hùng phun cả ngụm nước. “Phần 2? Cái này mà còn có phần 2 á? Lại thêm một mùa tra tấn khán giả?”
Thanh Tuyết cười đến mức chống nạnh. “Tác giả chắc chắn không viết bằng não. Viết bằng tóc cho nên mới rối như ổ mỳ thế này.”
Đám minh tinh xem đến đây, mặt cắt không còn giọt máu. Mấy phút trước còn hung dữ, lúc này lại run rẩy như cầy sấy.
Một cô lắp bắp: “Không… không thể nào… tất cả… tất cả đều là giả!”
Một cô khác thì bật khóc: “Không! Cố Niệm… em xin lỗi! Chúng em đã hiểu lầm huynh rồi!”
Có đứa thậm chí quỳ xuống đất, lẩm bẩm như kẻ mất trí: “Không phải sự thật… không phải sự thật… tôi không tin…”
Thấy cảnh đó, Phó Thanh Tuyết chỉ khẽ nhếch môi.
“Các ngươi khóc lóc thì được gì? Tội danh vẫn không đổi. Cố ý bao che cho kẻ giết người hàng loạt, thậm chí còn tham gia vào việc bắt cóc, giam giữ trái phép, vu oan giá họa… tất cả đều có bằng chứng.”
Cô giơ tay lên.
Ngay lập tức, cửa căn phòng bật tung. Một đội vũ trang ập vào, súng ống sáng loáng, động tác thuần thục như lính đặc nhiệm. Chúng nhanh chóng khống chế từng cô minh tinh, trói gọn bằng còng đặc chế.
Mấy nữ chính còn chưa hoàn hồn, thì giọng Thanh Tuyết vang lên đều đều như quan tòa tuyên án.
“Ít nhất… cũng tù chung thân.”
Ầm!
Cả đám bừng tỉnh.
“Tù… tù chung thân?”
Đôi mắt chừng như nổ tung, tiếng hét vang dội cả căn phòng.
“KHÔNG! HÃY ĐỂ CHÚNG TÔI GẶP CỐ NIỆM MỘT LẦN! CHÚNG TÔI PHẢI GIẢI THÍCH! PHẢI XIN LỖI!”
Nhưng mặc kệ họ gào khóc, binh lính vẫn lôi đi như lôi bao tải rác. Tiếng giãy giụa, tiếng nức nở, tất cả dần xa.
Cùng ngày hôm đó, trên mạng bùng nổ tin tức. Một tài khoản ẩn danh tung ra hàng loạt scandal động trời của mấy nữ minh tinh ấy: ngộ sát, tham ô, phản bội người từng nuôi dưỡng, đủ loại dơ bẩn.
Dân mạng vốn đang thương cảm, lập tức xoay 180 độ.
“Đám rác rưởi này mà cũng gọi là nữ thần?”
“Chết đi cho rồi!”
“Bao nhiêu năm qua chúng ta bị lừa như thế này sao?!”
Bình luận chửi rủa, phẫn nộ tràn ngập. Sóng mạng cuồn cuộn. Nhưng mấy cô minh tinh kia không còn cơ hội để nghe nữa.
Trong lúc đó, Hùng bất chợt quay sang một góc, thấy một luồng sáng nhỏ đang run rẩy bỏ trốn. Là một con tinh linh méo mó, phát ra thứ khí tức đặc trưng.
“Định chạy hả?”
Hùng dịch chuyển cái vèo, nắm lấy nó, bóp một cái. Tinh linh nổ tung như bong bóng xà phòng.
“Ngươi nghĩ ngươi là hệ thống của Mai Kế Bác thì có thể chạy đi tìm ký chủ mới à?”
Phó Thanh Tuyết nhướng mày, khoanh tay.
“Ít ra, kẻ chủ mưu thật sự vẫn là đám hệ thống đó.”
Hai người đồng loạt nhún vai.
“Thế lão Thiên Đạo ngủ say như chết rồi hay sao, mà để đám ô hợp này tự tung tự tác?” Hùng chép miệng.
“Thôi kệ.” Thanh Tuyết vỗ tay phủi bụi, thản nhiên. “Giải quyết nốt Cố Niệm, tiễn hắn về thế giới thực luôn cho gọn.”
Hùng nhíu mày, đưa tay gãi cằm.
“Cố Niệm… nghe cứ như tên con gái ấy. Không biết cha mẹ hắn lúc sinh ra, nhìn thấy ‘củ khoai’ của hắn bé quá nên đặt nhầm tên không?”
Thanh Tuyết bật cười ha hả, suýt lăn ra đất. “Khà khà! Hay đấy! Thật ra, đặt tên Cố Niên chắc hợp hơn.”
Hai người nhìn nhau, cùng cười vang giữa căn phòng đổ nát.
Một tràng cười vang vọng, kéo theo cảm giác như thể: Trò vui… chỉ vừa mới bắt đầu.