Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tu-theo-duoi-thien-tai-my-thieu-nu-bat-dau

Từ Theo Đuổi Thiên Tài Mỹ Thiếu Nữ Bắt Đầu

Tháng mười một 8, 2025
Chương 351: Phiên ngoại 4: Nhật ký Chương 350: Phiên ngoại 3: Đặc biệt tiết mục, phỏng vấn chuyên mục
comic-dac-cong-hardcore-kieu-my-tu-tien

Comic Đặc Công, Hardcore Kiểu Mỹ Tu Tiên

Tháng 10 4, 2025
Chương 868: Khởi đầu mới (chương cuối) Chương 867: Thanh lý (hai hợp nhất chương tiết)
cho-vay-tien-lien-co-the-manh-len.jpg

Cho Vay Tiền Liền Có Thể Mạnh Lên

Tháng 5 4, 2025
Chương 492. Chương cuối Chương 491. Đại cục đã định
hoang-da-truc-tiep-ta-dinh-chuoi-thuc-vat-nam-nhan.jpg

Hoang Dã Trực Tiếp: Ta, Đỉnh Chuỗi Thực Vật Nam Nhân

Tháng 1 23, 2025
Chương 463. Đệ nhất thế giới, hoang dã chi vương Chương 462. Cánh bay lượn, Lục Kỳ đây là muốn lên trời
DeuDoanTuyetQuanHeConCauTaVeNhaLamGiTH

Hôn Lễ Hiện Trường: Chân Đạp Đỡ Đệ Ma Vị Hôn Thê

Tháng 1 18, 2025
Chương 984. Diệt Thiên Đạo, vô thượng, Hồng Mông Chương 983. Thế giới mới, mới quy tắc
tan-the-nhan-loai-thu-nho-100-lan.jpg

Tận Thế: Nhân Loại Thu Nhỏ 100 Lần

Tháng 4 30, 2025
Chương 252. Liên quan tới quyển sách kết cục cùng tương quan thiết lập Chương 251. Gieo hạt người
dia-cau-danh-dau-mot-tram-nam-tren-doi-vo-dich.jpg

Địa Cầu Đánh Dấu Một Trăm Năm, Trên Đời Vô Địch

Tháng 1 22, 2025
Chương 693. Trận chiến cuối cùng Chương 692. Thảm bại, kinh biến
cuong-hoa-dong-doi-cau-thanh-chu-thien-manh-nhat-lao-to.jpg

Cường Hóa Dòng Dõi: Cẩu Thành Chư Thiên Mạnh Nhất Lão Tổ

Tháng 2 7, 2026
Chương 1125: Trận pháp tiết điểm Chương 1124: Vây công Bách Quả thành
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 76: Cái này có tính là đập một được hai không?
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 76: Cái này có tính là đập một được hai không?

Phó Thanh Tuyết ngồi xổm xuống, một tay nâng cằm Mai Kế Bác lên. Cái động tác đơn giản ấy lại khiến cho toàn thân hắn cứng đờ như hóa đá.

Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, Mai Kế Bác lập tức thất thần. Cô ta… đẹp. Đẹp đến mức hắn nghẹt thở. Đẹp đến mức chín nữ minh tinh đang đứng rải rác xung quanh lập tức hóa thành phông nền di động.

Nếu vẻ đẹp của chín cô kia là kiểu bóng loáng được tô son trát phấn cho hợp livestream, thì vẻ đẹp của Phó Thanh Tuyết lại như thứ tồn tại tự nhiên, vừa trẻ trung, vừa dịu dàng, vừa sắc bén như lưỡi dao. Một vẻ đẹp chẳng cần phải gắng gượng khoe mẽ mà vẫn khiến người ta phải cúi đầu thừa nhận.

Mỉm cười của cô càng khiến hắn lầm tưởng. Hắn đâu biết, nụ cười kia không phải vì thấy hắn thú vị, mà chính xác là kiểu nụ cười nhìn một thùng pháo sắp châm ngòi: vừa chờ đợi, vừa xem thường, vừa muốn thấy nó nổ tung tành.

Thanh Tuyết khẽ lắc đầu, hạ tay xuống. Mai Kế Bác tưởng đâu nàng lưu luyến, tim đập thình thịch như thiếu niên mới lớn. Nhưng ngay lập tức, anh chàng trà xanh này nhận một gáo nước lạnh: cô lấy khăn tay ra lau lia lịa ngón tay vừa chạm vào cằm hắn, lau đến đỏ cả da tay, rồi tiện tay ném thẳng cái khăn vào mặt hắn.

“Bẩn tay quá. Đúng là cặn bã. Chạm vào liền thấy bẩn.”

Một câu nói như đao cắt, khiến hắn cảm giác cả thể diện và lòng tự tôn của mình bị xé nát. Nhưng còn chưa kịp gào lên, Thanh Tuyết đã nheo mắt, mỉm cười như con mèo vờn chuột:

“Thôi, chỉ cần nghĩ một cái, lão nương đã biết thừa ngươi làm trò gì rồi.”

Ở góc phòng, Hùng đưa ngón cái, tán thưởng vô cùng. Cái nụ cười ấy… quen thuộc lắm rồi. Nụ cười mà ngay cả Diêm Vương dưới địa phủ thấy cũng phải run run cởi quần đi tìm toilet gấp.

Mai Kế Bác vẫn còn ngẩn ngơ, mắt lấp lánh như bị thôi miên, thì trong đầu vang lên giọng nói gấp gáp của hệ thống:

[Cảnh báo! Ký chủ sắp bị tiêu diệt ngay lập tức, hãy mau chóng tìm cách chạy trốn!]

Âm thanh dội vào não khiến hắn giật mình tỉnh lại, toàn thân toát mồ hôi lạnh. Nhưng chưa kịp xoay sở, một cú đấm thẳng bụng đã giáng xuống.

“Hãy tận hưởng màn pháo hoa giữa ban ngày đi.”

RẦM!!!

Bức tường phía sau biến thành một cái hố lõm sâu hoắm, bụi gạch bay mù mịt. Thân hình Mai Kế Bác dán chặt vào đó như tờ giấy, miệng há hốc, máu rỉ ra từ khóe môi. Nội tạng bên trong gần như bị nén dẹp lại như bột nhão.

Phó Thanh Tuyết khẽ nhìn bàn tay mình, rồi cúi đầu nhìn hắn đang hấp hối.

“Ồ… ngươi cũng khá thú vị.”

Vì sao? Vì cú đấm vừa rồi, vốn đủ sức biến một võ giả bình thường thành mây máu ngay tại chỗ, vậy mà hắn vẫn còn sống. Cô có thể cảm nhận được lúc ra quyền, một lớp chắn vô hình nát bét ngay tức khắc, nhưng ít nhất đã kịp giữ hắn khỏi việc biến thành pháo hoa người.

Trong đầu Mai Kế Bác, hệ thống gào loạn lên.

[Món đạo cụ miễn thương tổn 100% đã bị phá hủy! Tình huống nguy cấp cực hạn!]

Nó đảo đi đảo lại, rốt cuộc cũng đưa ra một phương án liều mạng.

[Ký chủ, ngài có đồng ý hi sinh toàn bộ điểm tích lũy và mười năm tuổi thọ để đổi lấy công pháp “Thiên Long Thập Bát Chưởng” cùng cảnh giới Tiên Thiên không?]

Nghe đến đây, ánh mắt hắn lóe sáng. Không chút do dự.

“Đồng ý!”

Ngay lập tức, một dòng năng lượng khổng lồ tràn vào cơ thể. Xương cốt hắn kêu răng rắc, lục phủ ngũ tạng được chữa lành trong nháy mắt. Hắn từ vết lõm nhảy vọt ra ngoài, cả người tràn ngập khí tức như bão tố.

Hắn ngửa mặt cười điên dại.

“Ha ha ha ha! Con khốn, mày tưởng đấm một cái là tiễn được tao à?!”

Từng chữ hắn gào lên, tựa như muốn tuyên bố thiên hạ rằng giờ đây hắn đã hóa rồng. Hắn gầm vang, giơ tay lên trời. Một cú đấm vung ra, ánh sáng bùng phát. Trong mắt những kẻ đang run rẩy trong phòng, hắn như dẫn dắt mười con rồng vàng cùng lao tới Thanh Tuyết.

“Xem tao dùng công pháp vô địch, nghiền nát mày và thằng kia, rồi bước lên đỉnh cao nhân sinh!!!”

Chưa kịp xong câu khẩu hiệu rác rưởi đó, một bóng hình đã lóe lên.

BÙM!

Cú đấm tiếp theo giáng thẳng vào mặt hắn. Không còn bức chắn nào bảo vệ, không còn đạo cụ nào che chở. Toàn bộ thân thể Mai Kế Bác nổ tung trong khoảnh khắc, hóa thành sương máu rải đầy không khí.

Không một tiếng hét kịp thoát ra.

Thanh Tuyết phủi phủi bụi trên tay, mỉm cười khẩy.

“Lão nương không thích tán dóc với kẻ tự lao vào máy xay thịt.”

Chín nữ minh tinh xung quanh đồng loạt thét lên như gào trời khóc đất.

“KHÔNGGG!!!”

Âm thanh ấy vang vọng cả căn phòng, vừa thê lương vừa não nề, như thể mất đi vị cứu tinh duy nhất. Vị cứu tinh mà họ từng tung hô, nay chỉ còn là đám bụi máu rơi vãi trên sàn.

Trong khi họ rơi vào tuyệt vọng, ánh mắt Thanh Tuyết lại quét sang góc khác.

Một bóng người đang run rẩy bò dậy từ mặt đất. Lão già tóc bạc phơ, râu dài chấm ngực, mặc đạo bào như mấy tên tu sĩ trong phim kiếm hiệp cổ lỗ sĩ. Lão ta chống tay, run rẩy vì vẫn chưa hoàn hồn sau dư chấn cú đấm vừa rồi.

Lão nhìn thi thể sương máu của Mai Kế Bác, rồi nhìn đám mỹ nữ đang gào khóc. Cuối cùng, lão thở dài, giọng mang vẻ bi ai:

“Hậu bối… người chết thì đã chết rồi. Xin hãy nể mặt ta, tha cho những cô gái này. Họ đều chỉ là người bị lừa cả thôi.”

Hùng và Thanh Tuyết liếc nhau, rồi cùng bật ra một tiếng “ồ” đầy mỉa mai.

Ồ, lại thêm một kẻ tự dâng đầu đến tận cửa. Thật đúng là hôm nay không cần đi tìm trò vui, trò vui tự tìm đến.

Phó Thanh Tuyết nghe lão đạo sĩ già khụ khụ nói xong, nụ cười của cô càng thêm dịu dàng, đến mức nếu ai không quen thì chắc tưởng cô chuẩn bị dâng trà mời thuốc cho ông ta. Nhưng thực ra, trong đôi mắt đỏ rực kia đang lóe lên ánh sáng như dao bén, chẳng khác nào một con mèo sắp vờn chết con chuột già lẩm cẩm.

“Lão già này, ngươi đã lớn tuổi rồi,” Thanh Tuyết chậm rãi, giọng đầy vẻ thương hại. “Còn lo chuyện bao đồng làm gì? Hay nghĩ ta phải kính ngươi như trẻ phải kính già?”

Lời nói nhẹ nhàng, nhưng ý tứ thì châm chọc đến mức muốn móc họng. Cô biết quá rõ cái trò kịch bản rác rưởi trong thế giới này: nhân vật chính vào tình huống ngàn cân treo sợi tóc thì sẽ có một lão già nhảy ra, tay run run nhưng lại hét lên câu thoại khí phách kiểu “để lão chống đỡ cho”. Nếu may mắn, lão già đó còn truyền công lực mấy chục năm để cứu vớt thằng chính.

Chỉ tiếc, hôm nay cô không phải nhân vật nữ chính não tàn, mà là một con bệnh kiều ngầu lòi thích bóp nát kịch bản. Mấy lão già đạo đức giả kia, trong mắt cô chẳng khác gì bia di động. Một combo gọn lẹ thôi, vừa diệt được thằng Mai Kế Bác vừa đập nát cả “lá chắn miễn tử” hắn đang trông chờ.

Lão đạo sĩ nghe vậy, lại chẳng hề tức giận. Ông ta chắp tay, dáng vẻ đạo mạo như thể thật sự đang giảng đạo lý cho hậu bối.

“Người trẻ nên bớt kiêu ngạo lại. Giới cổ võ chúng ta không thiếu những người có thể hạ gục ngươi đâu.”

Câu nói vừa ra, xung quanh mấy tên còn sót lại lập tức hưng phấn. Đúng chuẩn, đây là giọng điệu của “trùm phụ” trước khi bị đánh sml. Nhưng tiếc thay, đối thủ lần này không phải là một nam chính dễ bị lừa. Đối thủ lần này là Phó Thanh Tuyết, chuyên gia đập nát mấy trò “người già truyền công lực” từ kiếp trước rồi.

Cô không giận, ngược lại cười đến mức ôm bụng. Tiếng cười giòn tan vang khắp gian phòng, làm ai nghe cũng rợn tóc gáy.

“Ôi trời đất ơi, lão già,” Thanh Tuyết vừa lau nước mắt vừa cười ngặt nghẽo. “Có mỗi cái cổ võ gà mờ mà đòi chạm đến một sợi tóc của lão nương? Ha ha, cười chết ta rồi. Đúng là chưa thấy quan tài chưa rơi lệ!”

Cô cười mà như khóc hộ tổ tiên của cả giới cổ võ. Trong đầu, lại lóe lên hình ảnh ở kiếp trước: mấy cái phái cổ võ, phái tu luyện ở Côn Luân Sơn từng suýt bị cô lái cả đoàn chiếm hạm kéo pháo lên núi. Chỉ cần một cái gật đầu, cả dãy núi tu luyện thành thành phố cho dân. Nói gì thì nói, cho đến giờ có lẽ vẫn còn vài lão tổ sư già ở thế giới đó run lẩy bẩy mỗi khi nghe đến tên cô. Thế mà hôm nay, lại có một lão đầu bạc dám vỗ ngực hăm dọa? Đúng là quá hài hước.

Lão đạo sĩ nhíu mày, nghĩ rằng cô gái trẻ này thật sự không biết trời cao đất dày. Ông ta chuẩn bị mở miệng để tiếp tục dạy đời, nhưng chưa kịp thì đã thấy Phó Thanh Tuyết… kéo một nhân vật khác đến trước mặt mình.

“Ra đây!” Cô nắm lấy cổ áo Hùng, lôi tuột khỏi cái ghế hắn đang ngồi.

Mà lúc này, Đỗ Phi Hùng, vị anh hùng tự xưng đẹp trai nhất thế giới, lại đang… lướt Facebook, tay bấm comment dạo như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Bảo sao vừa nãy hắn im re. Hóa ra bận xem drama online còn hơn cả drama ngoài đời thật.

Hùng ngẩng lên, nhìn quanh một vòng mới để ý cảnh vật đã thay đổi, rồi mới chịu cất điện thoại đi. Ánh mắt hắn chuyển sang Thanh Tuyết, vẻ mặt bất đắc dĩ.

“Cô định bảo tôi làm gì?”

Câu hỏi nhẹ như lông hồng, nhưng lại khiến khán giả xung quanh ngã ngửa. Người ta đang căng như dây đàn, còn anh thì kiểu như vừa đi chợ về bị gọi nhờ bê hộ túi rau.

Phó Thanh Tuyết gật đầu ra chiều “tốt lắm, hiểu ý rồi”. Sau đó, cô quay sang nhìn lão đạo sĩ bằng ánh mắt đầy khiêu khích.

“Ta biết, người già thường hay lẩm cẩm. Nên ta không chấp người già. Nhưng ta có một trò nhỏ: nếu ngươi đánh bại được người này, tất cả sẽ được rời đi.”

Nói xong, cô vỗ vai Hùng cái bộp, như thể giới thiệu một con hàng chất lượng cho khách mua.

Hùng nghe vậy thì lập tức nhập vai, phối hợp mượt mà không kém gì diễn viên Oscar. Hắn hất cằm, giọng vang vang.

“Lão già, ta chuyên đi bắt cóc trẻ con, đẩy bà già xuống biển đấy. Ngươi dám chặn ta thì đúng là không biết tự lượng sức mình.”

Cả phòng lặng đi trong ba giây. Đám quần chúng nghe mà suýt cắn lưỡi. Trời ơi, còn có ai tự nhận mình ác ôn theo kiểu “tự thú” như vậy không? Thậm chí, hắn còn kể tội mình rõ ràng như đọc cáo trạng trước tòa.

Lão đạo sĩ trừng mắt. Trong lòng ông ta, Đỗ Phi Hùng giờ phút này chẳng khác gì tên tiểu tử ăn cắp dép ngoài chợ mà còn dám vênh váo. Nếu không đánh dạy một trận, mặt mũi giới cổ võ biết giấu đi đâu?

“Vậy thì lão phu không nể hậu bối các ngươi nữa.” Ông ta nghiến răng, toàn thân phát ra khí thế áp đảo, như thể núi Thái Sơn sắp đè xuống.

Lão lao lên, tốc độ nhanh đến mức mắt thường khó theo kịp. Khí kình bùng nổ, ép đến mức sàn nhà rung rinh, tường vách rạn nứt. Đám người xung quanh hoảng hồn, nép vào góc, nghĩ rằng trận này chắc chắn sẽ có kẻ mất mạng.

Nhưng trong lúc đó, Đỗ Phi Hùng vẫn ung dung như đi dạo công viên. Hắn nhấc tay, đỡ lấy đòn tấn công đầu tiên nhẹ như không. Một tiếng ầm vang lên, nhưng hắn vẫn đứng yên tại chỗ, chẳng thèm xê dịch nửa bước.

Ánh mắt hắn lóe tia khinh bỉ, miệng cười nhạt.

“Lão tu luyện như thế này thôi à? Thua cả luyện khí tầng 7 của ta nữa.”

Câu nói vang vọng, làm đám quần chúng trợn mắt há mồm. Bọn họ thậm chí không hiểu “luyện khí tầng 7” là cái quỷ gì, chỉ thấy một thanh niên mặc áo sơ mi phẳng phiu, phong thái nhàn nhã, đang chém gió mà chẳng tốn sức. Còn lão đạo sĩ thì… đòn tấn công vừa rồi đã bị chặn đứng ngay lập tức, không gây nổi một vết xước.

“Ngươi…” Ông ta không tin vào mắt mình. Hậu bối này… rốt cuộc là loại quái vật gì?

Phó Thanh Tuyết đứng bên cạnh thì khoanh tay, gật gù thưởng thức. Cô khẽ nghiêng đầu, miệng cong lên đầy thích thú.

“Ừm, phong cách này ta thích. Đúng là xem kịch cũng đáng tiền.”

Trận chiến chỉ mới bắt đầu, nhưng không khí đã căng thẳng đến mức sắp nổ tung. Một bên là lão đạo sĩ dốc hết sức lực để bảo vệ cái gọi là “tôn nghiêm giới cổ võ”. Một bên là Đỗ Phi Hùng, kẻ chẳng coi kịch bản lẫn nhân vật phản diện ra gì, vừa đánh vừa tiện miệng cà khịa, chẳng khác nào livestream giữa chiến trường.

Trong khoảnh khắc lão già đạo sĩ tung chiêu, khí tức trong phòng lập tức thay đổi. Một cơn gió xoáy từ hư không nổi lên, cuốn lấy mọi vật thể. Những mảnh gỗ vụn trên sàn, thậm chí bụi trong không khí, đều như có sinh mệnh mà gào thét lao theo hướng bàn tay của lão.

“Tiểu tử, nếm thử sức mạnh của nửa bước tiên thiên đi!” Lão già quát lớn, ánh mắt lóe lên vẻ kiêu ngạo.

Một chưởng của lão đập xuống, khí lưu như ngàn cân vỡ ra, đập mạnh vào nơi Hùng đang đứng. Sàn nhà nứt rạn thành từng vết chân chim, vách tường run rẩy, bụi mù mịt bay lên.

Nhưng Hùng vẫn đứng yên, một tay bỏ trong túi quần, một tay thì vừa thong thả đóng điện thoại lại.

“Ồ, không tệ. Sóng gió này đủ để hong khô quần áo sau khi giặt. Nhưng mà… chưa đủ để làm ta chảy một giọt mồ hôi.”

Giọng hắn bình thản, như thể đang đứng dưới hiên nhà ngắm mưa rơi.

Lão già sững sờ. Rõ ràng đối phương chỉ có cảnh giới tương đương tông sư hậu kỳ, vậy mà chưởng pháp nửa bước tiên thiên của ông lại chẳng khiến hắn nhúc nhích.

“Không thể nào! Ngươi chỉ là một tiểu bối!”

Ánh mắt Hùng bỗng lóe lên tia thích thú. Hắn nhấc chân, bước lên một bước nhỏ. Ngay lập tức, không khí xung quanh như bị hút về phía hắn. Mỗi hạt bụi, mỗi dòng gió, thậm chí tiếng tim đập trong ngực đám minh tinh, đều hòa vào thành một lực lượng vô hình đang xoáy quanh người hắn.

Âm thanh trầm đục vang lên rầm rầm, như trống trận từ hư không. Mặt sàn đá cẩm thạch nứt toác, tạo thành những khe rãnh dài, hệt như mạng nhện lan khắp gian phòng.

“Đây là…” Lão già trợn tròn mắt. “Ngươi dùng được sức mạnh của thiên địa để bổ khuyết cảnh giới? Không thể nào! Ngươi chưa đạt đến đại tông sư, sao có thể…”

Lời còn chưa dứt, nắm đấm của Hùng đã xuất hiện ngay trước mặt.

Ầm!

Cú đấm va chạm với luồng chưởng lực của lão già, nổ tung như sấm sét. Cả căn phòng rung chuyển, cửa sổ vỡ vụn thành mảnh vụn bay tán loạn, những mảnh gỗ giường, bàn ghế bị xé nát bắn ra bốn phía.

Một đám minh tinh hét lên thảm thiết, ôm đầu nằm rạp xuống đất.

Hùng vẫn giữ nụ cười nhàn nhã, ánh mắt tràn đầy hứng khởi. Trong lòng hắn thầm nghĩ: Tầng 7 luyện khí ở thế giới này quả nhiên là một con số huyền thoại. Nửa bước tiên thiên… cũng chỉ là bao cát di động thôi.

Trong khi đó, lão già cảm thấy toàn bộ cánh tay mình run rẩy dữ dội, xương cốt như sắp vỡ tan. Nội tức trong cơ thể bị chấn động loạn cả lên, mỗi mạch máu đều nhói buốt.

“Không thể… không thể nào! Ngươi rõ ràng chưa đạt tới đại tông sư! Sao ngươi lại…”

Hùng nhếch mép, đấm liên hoàn ra.

Bốp! Bốp! Bốp!

Tiếng đấm vang lên liên tiếp, như trống trận giáng vào thân thể lão già. Mỗi cú đấm của hắn không chỉ mang sức mạnh cơ thể, mà còn chèn ép khí lưu bốn phương tám hướng, biến cả không gian thành lò búa dập vào cơ thể đối phương.

Tường phòng rung lắc dữ dội, từng mảng vữa rơi rào rào xuống. Đèn trần đung đưa dữ dội, cuối cùng “roẹt” một tiếng tắt phụt. Chỉ còn lại ánh sáng mờ mịt từ bên ngoài hắt vào, chiếu lên cảnh tượng một lão già bị dồn ép đến mức thảm hại.

Lão già muốn gồng sức vận công lực, nhưng nội tạng đã bị chấn động đến rách rời. Khí huyết cuồn cuộn, miệng ông ta trào ra máu tươi.

Hùng chép miệng, vừa đánh vừa cười. “Ta chỉ mới test sức mạnh thôi, ngươi đã muốn gãy xương rồi à? Lão già, chẳng lẽ tuổi già khiến phản xạ chậm đi hẳn vậy sao?”

Ầm! Một cú đấm cuối cùng giáng xuống, hất văng lão già đập mạnh vào vách tường. Vách tường nứt ra một lỗ lớn, gạch đá rơi ầm ầm.

Lão già lồm cồm bò dậy, mặt mũi sưng tím, toàn thân rách rưới như vừa bị xe tải cán qua. Hắn muốn hét, muốn mắng, nhưng chỉ phát ra được tiếng khàn đục như người hấp hối.

Trong đầu ông ta lúc này chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Ta đã luyện cả đời, tu đến nửa bước tiên thiên, danh vọng đầy trời… vậy mà bị một tiểu tử hậu bối sỉ nhục như chó! Đây là ác mộng sao?

Hùng phủi bụi trên áo, tiến lại gần, giọng nhàn nhạt:

“Ta nói rồi, không lấy mạng ngươi. Nhưng muốn sống thì tự chặt một tay. Còn nếu không…”

Hắn hất cằm, nụ cười khinh khỉnh. “Ta sẽ làm thay, nhưng lúc đó thì ngươi không còn cơ hội chọn bên nào để giữ lại nữa đâu.”

Không khí lặng ngắt. Cả căn phòng, ngoài tiếng thở dồn dập của lão già và tiếng tim đập thình thịch của đám minh tinh, chẳng còn gì khác.

Ánh mắt Phó Thanh Tuyết lấp lánh thích thú. Cô nghiêng đầu, cười khẽ. “Anh mà làm MC gameshow thì vui lắm đấy, kẻ tham gia chỉ có một lựa chọn: mất tay hoặc mất mạng.”

Lão già run run rút kiếm, ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng. Cuối cùng, xoẹt! một nhát, ông ta chặt phăng cánh tay mình. Máu phun ra, đỏ thẫm cả vạt áo.

Ông ta vội dùng mảnh vải quấn chặt vết thương, hơi thở dồn dập, gương mặt trắng bệch như tờ giấy.

“Các ngươi…” Lão khàn giọng, ánh mắt đầy oán độc nhìn Hùng và Thanh Tuyết. Nhưng chẳng thể nói thêm lời nào, lão loạng choạng nhảy qua cửa sổ, biến mất vào bóng tối.

Một đời tu hành, một đời ngẩng cao đầu, cuối cùng lại kết thúc trong nỗi nhục bị hậu bối ép tự phế bỏ tay mình.

Căn phòng chỉ còn lại bầu không khí căng thẳng.

Đám minh tinh đang run rẩy dưới đất, ngẩng đầu nhìn Hùng và Thanh Tuyết. Trong mắt chúng ngập tràn sự căm hận, nhưng chẳng ai dám nhúc nhích nửa bước.

Hùng cười nhạt, đứng thẳng dậy, quay sang Thanh Tuyết.

“Này, cô thấy chưa? Chó già cũng biết cụp đuôi khi cần.”

Thanh Tuyết nhún vai, nụ cười như gió xuân nhưng ánh mắt lại sắc lạnh như dao.

Hai người cùng nhìn về phía đám minh tinh.

Nụ cười đồng loạt nở ra trên môi cả hai.

“Bây giờ…” Hùng nhấn giọng, chậm rãi.

“…trò hay mới bắt đầu.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

luyen-nguc-chi-kiep.jpg
Luyện Ngục Chi Kiếp
Tháng 1 19, 2025
giang-ho-my-nhan-thieu-nien-lang.jpg
Giang Hồ, Mỹ Nhân, Thiếu Niên Lang
Tháng 2 8, 2026
toan-dan-dai-hang-hai-ta-bat-dau-mot-dau-tau-ma
Toàn Dân Đại Hàng Hải: Ta Bắt Đầu Một Đầu Tàu Ma
Tháng 1 30, 2026
con-ta-nhanh-dot-pha
Con Ta Nhanh Đột Phá
Tháng 2 8, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP