Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
e75b5b627b9ab4c78f75fd8b8ef51ef8

Ta Có Một Tòa Ác Mộng Thành

Tháng 1 15, 2025
Chương 420. Đại đạo thần luân, vũ trụ chi chủ Chương 419. Đánh giết Thập Nhận, hủ hóa vũ trụ
tam-quoc-gian-luoc-hoa-ky-nang-bat-dau-vo-dich.jpg

Tam Quốc: Giản Lược Hóa Kỹ Năng Bắt Đầu Vô Địch

Tháng 1 24, 2025
Chương 514. Đại Phong quần thần, sáng lập truyền kỳ Đại Hán Chương 513. Hoa Hạ Tổ Long
cau-tai-phuong-thi-ta-tu-vi-tu-dong-tang-len.jpg

Cẩu Tại Phường Thị, Ta Tu Vi Tự Động Tăng Lên

Tháng 2 9, 2026
Chương 151: Quyền Toái Sơn Hà Chương 150: Trúc Cơ trung kỳ
ta-naruto-co-rat-nhieu-lao-su

Ta Naruto! Có Rất Nhiều Lão Sư

Tháng mười một 23, 2025
Chương 262 Kết thúc cảm nghĩ Chương 261: Giới Ninja tương lai
hai-dao-toan-dan-tha-cau-ta-doc-lay-duoc-su-thi-thien-phu

Hải Đảo, Toàn Dân Thả Câu, Ta Độc Lấy Được Sử Thi Thiên Phú

Tháng 12 9, 2025
Chương 1383 con số chín cao nhất.tấn thăng chi lực gia trì. Chương 1385 12 Chủ Thần Hiến Tế.Sơ Dương thiên địa lò luyện
lao-ba-cua-ta-nu-de-dai-nhan

Lão Bà Của Ta Nữ Đế Đại Nhân

Tháng 10 21, 2025
Chương 448: Phong vân con đường phía trước( kết quả) Chương 447: Hồng trần xa nhau.
ta-co-the-thang-cap-chinh-minh-than-the.jpg

Ta Có Thể Thăng Cấp Chính Mình Thân Thể

Tháng 1 12, 2026
Chương 330: Vườn hoa Chương 329: Âm hiểm
tu-thai-chau-dan-ho-bat-dau-vo-han-nham-chuc.jpg

Từ Thải Châu Đản Hộ Bắt Đầu Vô Hạn Nhậm Chức

Tháng 1 27, 2026
Chương 59: Thông qua bên trong thẩm, lẫn vào huyết liên tông Chương 58: Đổi thân phận
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 75: Diễn viên ăn đạn thì phải nằm sấp.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 75: Diễn viên ăn đạn thì phải nằm sấp.

Đỗ Phi Hùng khẽ lắc lắc khẩu súng trong tay, động tác ung dung như thể không phải đang ở trong một căn phòng ngột ngạt đầy sợ hãi, mà như đang múa một món đồ chơi vô thưởng vô phạt. Ánh mắt anh sắc lẻm, xoáy thẳng vào bóng người run rẩy đang co ro nấp sau lưng mấy cô minh tinh. Đúng là tên trà xanh tự xưng “cứu tinh” kia, kẻ chỉ dám ló nửa mặt ra ngoài, đôi mắt láo liên, miệng khẽ run run, nhưng hai chân thì đã sắp khuỵu xuống.

Khóe môi Hùng nhếch lên, tiếng cười khẩy vang lên nặng nề, giọng điệu chuyển biến từ vẻ mỉa mai hời hợt sang một sự trang trọng đến châm biếm, như thể anh đang chủ trì một buổi nghi lễ long trọng mà đối tượng lại là một kẻ hèn nhát.

“Thật không ngờ” Hùng nhả từng chữ rõ ràng, “một vị cứu tinh của các quý cô đây, người mà đã ban cho họ cái gọi là ‘sự thật’ lại có thể đường hoàng chui xuống váy phụ nữ để trốn như vậy.”

Câu nói như một nhát dao cắm phập vào sĩ diện. Quả nhiên, chưa kịp để tên trà xanh phản ứng, mấy nữ minh tinh liền đồng loạt bật dậy như chó bị chọc trúng ổ, gằn giọng nhao nhao, mắt đỏ ngầu, cả người run bần bật nhưng lại tỏ ra khí thế ngút trời, cứ như thể chỉ cần ai dám mỉa mai “chủ nhân” của mình thì họ sẽ liều chết cắn trả.

“Anh định làm gì? Đừng có chạm vào em ấy nếu chưa bước qua xác chúng tôi!”

Một câu hét ra như thể lời thề sinh tử, khiến bầu không khí vốn đã căng lại càng thêm lố bịch.

Hùng nhìn cảnh đó, chỉ thấy càng buồn cười hơn. Khóe môi anh cong cao hơn, nụ cười lúc này dữ dằn hẳn đi, lộ ra một sự thích thú lạnh lùng.

Khí thế của mấy cô nữ chính kia quả thật có thể so sánh với ánh hào quang kịch bản gia ban tặng. Dẫu trên người còn ôm lấy vết thương, máu vẫn chưa ngừng thấm qua váy áo, vậy mà cả hai đứa đang đau đến toát mồ hôi cũng như quên mất mình từng gào thét. Trong khoảnh khắc, chúng cùng nhau nhìn Hùng, ánh mắt căm hận đến tận tổ tiên mười tám đời, như thể chỉ cần có cơ hội thì sẽ ngay lập tức lao đến cắn xé.

Nhưng trong con mắt của Hùng, tất cả những ánh nhìn đó chẳng khác gì một bầy chó bị xích chặt, gào sủa điếc tai để tỏ ra dũng cảm. Bầy chó ấy, khi còn xa thì sủa vang trời, nhưng chỉ cần lại gần một bước thôi, chắc chắn sẽ lập tức cụp đuôi, im thin thít, thậm chí còn bỏ chạy bán sống bán chết.

Tên trà xanh kia thì hoàn toàn không giấu nổi sự run sợ. Hắn lắp bắp, giọng run rẩy như một chiếc lá trước bão.

“Anh… anh tính làm gì? Đây là xã hội pháp trị… anh không thể giết chúng tôi được đâu!”

Hùng bật cười, tiếng cười lớn và vang, từng tiếng như xát muối vào nỗi sợ hãi của bọn họ.

“Xã hội pháp trị à?” – anh nhấn mạnh, nụ cười chế giễu càng rõ – “Sao lúc các người bắt ép Cố Niệm chịu tội thay, lại không nhớ mình đang sống trong xã hội pháp trị? Lúc cả đám các người hợp tác với nhau, nhốt nó, tra tấn nó, cắt từng mảnh thịt trên người nó để thỏa mãn sự hả hê, sao không ai trong các người nghĩ đến hai chữ ‘pháp trị’?”

Không khí như đông cứng lại. Một cô minh tinh, mặt mày tái nhợt, gào lên để che giấu sự chột dạ trong mắt.

“Đó là những gì hắn ta đáng phải chịu! Hắn đã giết cha tôi, khiến tôi bị gia đình vứt bỏ!”

Hùng nhướng mày, làm ra vẻ ngạc nhiên, khẽ “ồ” một tiếng kéo dài.

“Ồ… thế cơ à. Vậy chứng cứ đâu? Cô lấy gì để chắc chắn rằng chính Cố Niệm đã giết cha cô? Hay tất cả chỉ là mấy lời ong ve từ cái mồm của tên đang nấp sau lưng cô kia?”

Anh liếc nhìn thẳng vào cô ta, ánh mắt như mũi kim đâm xuyên, giọng càng thêm châm chọc.

“Hay là, ngay cả khả năng kẻ ra tay thật sự chính là vị ‘cứu thế’ bên cạnh cô, cô cũng chẳng bao giờ dám nghi ngờ?”

Cô ta run rẩy, mặt mày nhợt nhạt, phản bác trong sự hoảng loạn, như thể bị đâm trúng tim đen.

“Không có! Mai Kế Bác… em ấy… em ấy không thể nào làm chuyện như vậy được!”

Ngay khoảnh khắc đó, tên trà xanh Mai Kế Bác thoáng giật mình, trái tim hẫng đi một nhịp. Đúng là bị nói trúng rồi. Trong đầu hắn lóe lên một tia run rẩy: “Hắn… hắn biết sao? Không… không thể nào, chuyện đó… ta đã che giấu…”

Nhưng hắn chưa kịp mở miệng, một tiếng “ĐOÀNG!” vang lên chát chúa.

Khẩu súng trong tay Hùng nhả khói, viên đạn lạnh lùng xuyên thẳng qua bầu không khí đặc quánh sự sợ hãi rồi cắm phập vào đầu của cô minh tinh vừa gào lên bênh vực Mai Kế Bác. Máu bắn tung tóe, cô ta thẫn thờ, cơ thể đổ sập xuống sàn, mắt trợn trừng không tin nổi rằng mình lại là người đầu tiên ngã xuống.

Cả căn phòng như chết lặng, tiếng hét bị nghẹn lại trong cổ họng mấy đứa còn sống. Tất cả run rẩy nhìn Hùng, nhưng không ai dám thốt thêm một lời nào.

Còn Hùng, bàn tay xoay súng một vòng đầy ung dung, rồi khẽ ghé nòng súng lên môi, thổi đi làn khói trắng mỏng manh. Nụ cười nhếch lên, giọng điệu lạnh lùng đến rợn người.

“Cha mẹ chết rồi, thì cho đứa con đoàn tụ luôn. Ít ra ta còn đang làm phúc cho người ta đấy chứ.”

Anh nghiêng đầu, nhìn thẳng vào Mai Kế Bác, ánh mắt lạnh lẽo như lưỡi dao, rồi cười nhạt.

“Diễn viên ăn đạn… thì phải nằm sấp.”

Mai Kế Bác đứng chết trân tại chỗ, hai chân run lẩy bẩy, toàn thân như biến thành cọc tiêu bị gió thổi nghiêng ngả. Trong ánh đèn livestream, gương mặt hắn trắng bệch như bị rút sạch máu. Đôi môi tím tái mấp máy, nhưng chẳng thốt ra được câu nào có nghĩa. Nếu lúc này có ai đem hắn đi thi vai quần chúng trong phim “người chết vì bị ma dọa” chắc chắn hắn đoạt giải nhất.

Trong đầu hắn vang lên tiếng ting ting quen thuộc.

【Cảnh báo! Kịch bản đã hoàn toàn vượt khỏi quỹ đạo. Nhân vật trước mặt không hề tồn tại trong nguyên tác. Toàn bộ dữ liệu rỗng!】

Giọng máy móc kia như thể đang gõ từng nhát búa vào đầu hắn. Mai Kế Bác trợn tròn mắt, nghiến răng hỏi: “Không… không thể nào. Trong kịch bản gốc, Cố Niệm là một đứa mồ côi không cha không mẹ, cắm đầu chịu khổ để rồi gặp được cơ duyên. Sao tự nhiên lại nhảy xổ ra một ông anh trai hung thần như thế kia!?”

【Khuyến nghị: hãy lập tức tìm cách thương lượng, kéo dài thời gian, sau đó chờ cơ hội phản công.】

“Thương lượng?” – Mai Kế Bác suýt bật cười đến khóc. Hắn nhìn khẩu súng lục đang lắc nhè nhẹ trong tay Hùng mà cổ họng khô khốc. “Ngươi thử đứng đây đi rồi thương lượng với cái thứ đang ngắm thẳng vào đầu ta này!”

【Xin lưu ý: nếu ký chủ tiếp tục dao động, hệ thống sẽ không chịu trách nhiệm.】

Mai Kế Bác nuốt nước bọt, mắt láo liên nhìn quanh, hy vọng tìm được một khe thoát thân. Nhưng khổ nỗi, quanh hắn chỉ toàn là đám minh tinh não tàn đang run rẩy cầu cứu, chẳng ai có thể che chắn cho hắn lâu.

Hùng đứng cách đó vài bước, mỉm cười nhìn hắn, trong mắt toát lên vẻ “ta biết hết rồi”. Khẩu súng trong tay anh xoay xoay như món đồ chơi, nhưng chỉ cần một động tác nhỏ cũng đủ để biến cả căn phòng này thành nghĩa địa.

Trong đầu Hùng, một tiếng thở dài vang lên: Đúng là hết thuốc chữa. Mấy thằng xuyên không giả thời nay toàn dựa dẫm vào cái hệ thống chết tiệt ban phát cho. Hễ kịch bản rẽ sang hướng khác là rối như tơ vò. Nói thật, chẳng khác gì con rối biết đi.

Anh nheo mắt, chuẩn bị lên tiếng châm chọc thì—

Cạch.

Cánh cửa kim loại phía sau đột nhiên bật mở, phát ra âm thanh khô khốc khiến tất cả trong phòng giật nảy.

Tiếng giày cao gót vang đều, từng nhịp chậm rãi mà lạnh lùng, giống như tiếng kim đồng hồ gõ nhịp báo hiệu giờ tử thần.

Phó Thanh Tuyết bước vào.

Trong ánh sáng chói lòa, cô như một đóa bách hợp trắng muốt bị nhuộm thêm nét ma mị. Tóc trắng buộc cao phất nhẹ theo từng cử động, dải ruy băng đỏ lay động như dòng máu sống. Đôi mắt đỏ rực khẽ híp lại, ánh lên sự chế giễu và thú vị. Trên cổ tay cô còn loang lổ vài vệt máu khô, minh chứng rõ ràng rằng đám bảo vệ bên ngoài vừa được gửi thẳng lên “chầu ông bà”.

Cả căn phòng thoáng chốc rơi vào im lặng. Mấy minh tinh há hốc mồm, suýt quên cả việc mình đang bị bắt cóc. Trong đầu họ chỉ còn một ý nghĩ: “Người phụ nữ này là ai? Sao lại đẹp mà nguy hiểm đến mức này!?”

Thanh Tuyết đưa mắt nhìn một vòng, khẽ nhếch môi. Nụ cười của cô không phải nụ cười hiền dịu, mà là nụ cười khiến người ta lạnh gáy, như thể thiên sứ lười biếng giả vờ làm ác quỷ cho vui.

Cô nói, giọng êm ái nhưng châm chọc đến gai người:

“Mới có bắn chết một đứa thôi à? Sao tâm lý anh yếu thế?”

Không khí trong phòng như đặc quánh lại. Mấy cô minh tinh run rẩy, nghe mà suýt cắn lưỡi. “Bắn chết một đứa thôi à?” – câu này mà nói ra bình thản thế sao? Đây là lời của người bình thường à!?

Còn Hùng thì đứng đó, khẽ nhún vai. Anh dịch sang một bên, khẩu súng xoay nhẹ trong tay. Ánh mắt anh liếc về phía Thanh Tuyết, thản nhiên đáp:

“Mời cô xử lý. Tôi thì đứng đây xem kịch.”

Giọng điệu lạnh lùng, nhưng ánh mắt lại ánh lên sự thích thú. Cảnh tượng này, với anh chẳng khác gì đang ngồi hàng ghế VIP trong rạp xiếc, chuẩn bị xem một tiết mục đỉnh cao.

Thanh Tuyết bước thêm vài bước, giày cao gót gõ “cộp cộp” xuống nền gạch, khiến tim gan đám minh tinh co rúm lại.

“Xem ra anh cũng biết điều, nhường sân khấu cho tôi.” Cô khẽ phẩy tay, gió nhẹ trong phòng như xoáy theo cử động ấy. “Tôi ghét nhất là mấy trò giả dối, càng ghét hơn mấy kẻ tự cho mình thông minh khi thực chất chỉ là con rối mặc vest.”

Ánh mắt cô liếc về phía Mai Kế Bác. Hắn rùng mình, cảm giác như bị một con thú ăn thịt khóa chặt.

“Cô… cô định làm gì?” Hắn lắp bắp.

Thanh Tuyết cười, nhún vai: “À, thì xem kịch chứ làm gì. Nhưng khác anh bạn tôi ở đây, tôi thích kịch có máu me một chút.”

Câu nói nhẹ nhàng mà khiến toàn bộ căn phòng lạnh buốt. Mấy minh tinh bật khóc nức nở, ôm nhau run rẩy như đàn chim sẻ gặp báo.

Hùng đứng khoanh tay, lắc đầu cười khẩy. Đúng là cô gái này, hễ mở miệng là đủ làm cả thế giới muốn khóc. Bảo tôi tâm lý yếu? Thật ra tôi nhường cho cô thể hiện đấy.

Thanh Tuyết bước thẳng đến giữa phòng, chỉ một cái búng tay, toàn bộ đèn livestream lóe sáng rồi phụt tắt, để lại ánh sáng lạnh lẽo xanh mờ của bóng đèn huỳnh quang. Không còn camera, không còn khán giả bên ngoài. Chỉ còn một căn phòng kín, nơi mà bất kỳ ai hét lên cũng chẳng thể vọng ra ngoài.

“Giờ thì…” – Cô quay đầu nhìn Hùng, cười tinh nghịch như thể sắp bày trò ác liệt – “từ bắt cóc thành tàn sát nhé.”

Hùng đáp trả bằng một nụ cười lạnh. Anh nhấc khẩu súng, xoay nòng kim loại sáng bóng phản chiếu ánh đèn mờ.

Mai Kế Bác đứng không vững, suýt ngã. Trong đầu hắn, hệ thống hét ầm lên:

【Khẩn cấp! Ký chủ hãy giữ bình tĩnh, nếu không nhiệm vụ sẽ thất bại!】

“Bình tĩnh? Bình tĩnh cái quỷ gì!” – Mai Kế Bác gào thầm, nhưng ngoài mặt chỉ dám run rẩy.

Thanh Tuyết chậm rãi tiến lại gần, dừng ngay trước mặt hắn. Cô nghiêng đầu, đôi mắt đỏ rực ánh lên như đang thưởng thức một món đồ chơi mới.

“Ngươi là Mai Kế Bác đúng không?” – Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng một sức ép khủng khiếp.

Hắn gật đầu lia lịa, như con chim gõ kiến.

Thanh Tuyết mỉm cười: “Tên hay lắm. Nghe như tên một kẻ chuyên ‘kế bẩn’ và ‘bác bỏ đạo đức’.”

Hùng suýt sặc, quay đi cười khùng khục. Đúng là trò cà khịa của cô này chưa bao giờ hụt.

Mấy minh tinh ôm nhau khóc, nhưng ánh mắt vẫn cố nhìn về phía Mai Kế Bác, như thể anh ta là cái phao cứu mạng duy nhất. Nhưng với hai con quái vật trước mặt, phao cứu mạng này chỉ là một cái lá chuối mục nát.

Thanh Tuyết khẽ vươn tay, nâng cằm Mai Kế Bác lên. Giọng cô nhỏ nhẹ như thì thầm, nhưng mỗi chữ như rót thẳng vào tai tất cả mọi người:

“Nói đi, rốt cuộc ngươi đã làm gì Cố Niệm?”

Không khí đông cứng. Toàn bộ căn phòng chìm vào sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng tim đập hỗn loạn vang vọng.

Hùng dựa vào tường, khẩu súng gác hờ lên vai, nhếch môi cười: “Xem ra sắp có màn thú tội rồi đây.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

gia-thien-loi-dinh-chi-chu.jpg
Già Thiên: Lôi Đình Chi Chủ
Tháng 1 15, 2026
Quân Lâm Tam Quốc Vô Song Đế Vương
Bắt Đầu Đánh Dấu Ta Là Lão Tăng Quét Rác
Tháng 1 15, 2025
dao-quoc-khai-chi-tan-diep-bat-dau-chinh-phuc-day-dan-nu-nhan.jpg
Đảo Quốc Khai Chi Tán Diệp, Bắt Đầu Chinh Phục Đầy Đặn Nữ Nhẫn
Tháng 2 1, 2026
p-xa-dien-lao-dung-gia-se-khong-mo-toi-bai-tran.jpg
P Xã Điên Lão Dũng Giả Sẽ Không Mơ Tới Bại Trận
Tháng 12 3, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP