Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
xuan-da-tieu-than-nong.jpg

Xuân Dã Tiểu Thần Nông

Tháng 2 4, 2025
Chương 1280. Đại kết cục Chương 1279. Lại là ta
huyen-thien-long-ton.jpg

Huyền Thiên Long Tôn

Tháng mười một 25, 2025
Chương 3462: Chủ động thần phục, chí cao vô thượng (đại kết cục) mới (phần 2/2) Chương 3462: Chủ động thần phục, chí cao vô thượng (đại kết cục) mới (phần 1/2)
nuong-tu-ta-mot-cai-so-mot-cai-quy-di

Nương Tử Ta Một Cái So Một Cái Quỷ Dị

Tháng 10 17, 2025
Chương 942: Phiên ngoại thiên: Diệp Thiền Di (2) Chương 942: Phiên ngoại thiên: Diệp Thiền Di
treo-may-bleach-lien-co-the-manh-len.jpg

Treo Máy Bleach Liền Có Thể Mạnh Lên

Tháng 2 1, 2025
Chương Hoàn thành cảm nghĩ Chương 489. Tất cả đều muốn
huyen74

Ký Sinh Chi Tử

Tháng 1 17, 2025
Chương 447. Chuyện xưa kết thúc cùng bắt đầu Chương 446. Yêu cùng hi vọng
dau-la-tuyet-the-mi-ma-vu-hao-cam-on-nguoi-duong-tam.jpg

Đấu La Tuyệt Thế: Mị Ma Vũ Hạo, Cám Ơn Ngươi Đường Tam

Tháng 5 9, 2025
Chương 453. Hoàn tất cảm nghĩ Chương 452. Đại kết cục
bat-dau-thu-duoc-than-ma-the.jpg

Bắt Đầu Thu Được Thần Ma Thể

Tháng 1 17, 2025
Chương 289. Chương 288. Phong Thiên càng là nàng..
nong-dan-bat-dau-trong-di-hoa-ban-trai-ac-quy.jpg

Nông Dân: Bắt Đầu Trồng Dị Hỏa, Bán Trái Ác Quỷ

Tháng 1 20, 2025
Chương 424. Mạnh Hưng, nghề nông. Chương 423. Ma giới zombie tận thế!
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 74: Hùng: “Đúng, ta là anh trai của Cố Niệm” (Bốc phét đấy)
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 74: Hùng: “Đúng, ta là anh trai của Cố Niệm” (Bốc phét đấy)

Cánh cửa xoay tự động bằng kính sáng bóng mở ra như chào đón khách quý. Hùng và Phó Thanh Tuyết bước vào công ty giải trí khổng lồ ấy, bước đi của họ không hề dè chừng, cứ như đang trở về biệt thự tổ tiên. Người đi ngang hành lang ngoái nhìn vài giây, thấy hai kẻ mặc vest sẫm màu, khí chất vừa kiêu ngạo vừa nhàn tản, liền lập tức hạ ánh mắt, coi như không nhìn thấy. Trong giới giải trí, kiểu người này thường chỉ có hai loại: một là nhà đầu tư ngầm, hai là kẻ điên không ai muốn dây vào.

Nhưng ngay khi cánh cửa thang máy lấp lánh phản chiếu lại gương mặt cả hai, họ mới phát hiện: trên vai, tay áo và vạt vest dính một lớp bụi xám mỏng.

Hùng liếc xuống, bĩu môi:

“Ơ… ra là bẩn từ nãy đến giờ à? Mấy nhân viên kia cứ nhìn, chắc tưởng hai ta cosplay ăn mày công sở.”

Thanh Tuyết nghiêng đầu, ánh mắt khẽ lóe lên như vừa xâu chuỗi được nguyên nhân:

“Không phải bụi tiền âm phủ đâu. Đây là tro từ vụ Quỷ vực trong trường quý tộc. Nó bám dai như ký sinh trùng, nãy giờ mới hiện rõ dưới ánh đèn trắng.”

Hùng phì cười, vỗ tay đánh bốp một cái như vừa lĩnh ngộ thiên cơ:

“Thảo nào vừa rồi nghe tiếng muỗi vo ve, hóa ra là thằng bảo vệ kia thật sự chỉ là một con muỗi. Muỗi bụi bặm.”

Thanh Tuyết vẫn giữ bộ mặt bình tĩnh đến mức có thể đem đi đóng băng giữ lạnh hải sản. Cô thong thả phẩy tay một cái. Một làn gió nhẹ xoáy quanh, bụi tro trên quần áo cả hai lập tức tan biến như chưa từng tồn tại. Vải vest trở nên phẳng phiu, sáng màu, từng đường chỉ nổi lên sắc nét như mới lấy từ boutique ra.

“Tôi có thuật pháp giặt sạch, không cần phơi, không cần thay.” – Cô nói nhẹ như gió, nhưng mang khí chất của một nữ hoàng giặt ủi toàn năng.

Hùng soi bóng mình trong kính thang máy, gật gù khen:

“Hoàn hảo. Giờ thì… tiến công thôi.”

Thang máy ting một tiếng mở ra. Người ở hành lang nhìn thoáng qua, tưởng hai người là quản lý mới được cử đến, chẳng ai dám cản. Trong lúc đó, Thanh Tuyết rút điện thoại, ngón tay thon dài lướt nhẹ.

“Ngưng Băng, nghe rõ đây. Đóng băng toàn bộ livestream lên hotsearch, kéo hết traffic về hashtag chúng ta cần.”

Cúp máy. Không thêm một lời. Thang máy khép lại, ánh sáng đỏ nhạt phản chiếu trong đôi mắt Hùng.

Cửa tầng trên bật mở.

Một căn phòng rộng như studio truyền hình, sàn gỗ sáng bóng, đèn chiếu rực rỡ. Trên sân khấu nhỏ, hàng loạt nữ minh tinh đang nức nở, mascara nhòe ra như tranh thủy mặc. Họ quay lưng về phía khán giả máy quay, nhưng hướng ánh mắt đầy tôn sùng về phía một thanh niên trẻ tuổi đứng giữa.

Thanh niên ấy gương mặt trắng trẻo, dáng vẻ ôn nhu, chỉ cần mỉm cười đã khiến khán giả qua màn hình cảm thấy như bắt gặp ánh sáng cứu rỗi. Chính hắn – kẻ trà xanh. Và thật nực cười, những minh tinh kia đang cùng nhau tung hô hắn như một “vị thần” đã giúp họ nhìn thấu sự thật, giải thoát khỏi “kẻ phản diện nam chính” vô hình kia.

Cảnh tượng ấy giống như một nghi lễ tôn giáo: tiếng khóc nức nở, giọng run rẩy kể tội, xen lẫn lời cảm tạ “ân nhân”. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy giả tạo đến mức rợn người.

Hùng nhướng mày, miệng nhếch lên.

“À, ra đây chính là buổi ngược văn trực tiếp phiên bản HD 4K. Không phải xem qua màn hình, mà tận mắt nhìn minh tinh rơi lệ tung hô phản diện. Đúng là xem trực tiếp của trực tiếp.”

Thanh Tuyết đáp ngắn gọn:

“Anh cứ diễn trò đi. Tôi ra ngoài lo phần hậu trường.”

Cô xoay người, lặng lẽ biến mất khỏi căn phòng. Hệ thống an ninh khổng lồ của công ty giải trí này. Từ camera, nhân sự, đến đội bảo vệ, tất cả sẽ biến thành đống phế liệu dưới tay cô.

Còn lại một mình, Hùng bước lên như kẻ đi săn giữa đàn cừu.

Trên sân khấu, giọng một nữ minh tinh nghẹn ngào:

“Nhờ cậu ấy, chúng tôi mới biết sự thật… chúng tôi đã bị lừa… cậu ấy mới là người thật sự quan tâm chúng tôi…”

Đám đông phía dưới còn chưa kịp vỗ tay thì—

“MẤY CON BÒ BỊ DẮT MŨI NÀY, KHÔNG LẼ TỪ NÃY ĐẾN GIỜ VẪN KHÔNG THẤY KÌ LẠ GÌ HẢ!?”

Tiếng gào xé tung không khí.

Mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về hướng phát ra. Một thanh niên với gương mặt điển trai, khí chất kiêu ngạo, tay cầm loa phóng thanh, đứng sừng sững giữa cửa. Gương mặt hắn toát lên sự khinh thường, như thể đang nhìn đàn súc vật bị dắt vào lò mổ.

Cả căn phòng choáng váng. Một nữ minh tinh hoảng hốt hét to:

“Bảo vệ đâu!? Sao lại để người ngoài xông vào!?”

Nụ cười nơi khóe môi Hùng chợt biến đổi. Từ vẻ trêu chọc thành nụ cười gian ác, lạnh lẽo như ác quỷ bước ra từ bóng tối.

“Bảo vệ à?” giọng hắn rền vang. “Tất cả đã bị ta xử lý hết rồi. Giờ nơi này chỉ còn ta… và các ngươi.”

Không ai biết ngoài kia, Phó Thanh Tuyết đang nhấc từng bảo vệ như búp bê rồi tiện tay vứt vào thùng rác. Nhưng câu nói ấy vừa đủ để căn phòng chìm vào cơn ác mộng.

Một nữ minh tinh run rẩy, tay chỉ thẳng vào Hùng:

“Ngươi… ngươi chắc chắn là người do Cố Niệm phái đến đúng không!?”

Cái tên ấy vang lên, khiến Hùng thoáng ngẩn người.

Cố Niệm…

Trong kho ký ức văn học mạng, đây chính là cái tên phổ biến nhất của dạng nam chính bị ngược. Một kẻ mồ côi, hiền lành, chịu đủ ấm ức. Một khi bị giam cầm và tra tấn, sẽ có kỳ ngộ kỳ bảo, rồi quay lại báo thù hoặc chết thảm để thiên hạ khóc lóc. Một kịch bản quen thuộc đến mức nhàm chán.

Khóe môi Hùng cong lên, khác biệt duy nhất giữa hắn và Thanh Tuyết là… nụ cười hắn chẳng hề có sự dịu dàng.

“He… he he~”

Âm thanh ấy như lưỡi dao cùn cào xước tai người nghe.

“Đúng vậy. Ta chính là người của Cố Niệm. Và các ngươi biết không?”

Hắn chậm rãi bước lên, nụ cười tắt đi, thay bằng ánh mắt lạnh như băng.

“Ta là anh trai của Cố Niệm. Ta đến đây… để đòi lại công đạo từ các ngươi.”

Lời tuyên bố ấy rơi xuống như một quả bom.

Không khí đóng băng. Tất cả đồng tử co rút, tim đập dồn dập.

Trong đầu họ chỉ có một ý nghĩ duy nhất:

Cố Niệm… vốn là mồ côi. Sao lại tự nhiên có anh trai!?

Hùng bước từng bước chậm rãi về phía đám minh tinh. Tiếng giày của anh gõ đều trên nền gạch, vang vọng như tiếng đếm ngược cho số phận của từng người trong phòng. Bầu không khí căng thẳng đến mức, nếu lắng nghe kỹ, thậm chí có thể nghe rõ tiếng tim đập dồn dập, hỗn loạn và bất an như dàn trống vỡ nhịp.

Một vài cô minh tinh run rẩy, đôi môi khẽ mấp máy như muốn cầu xin, nhưng cổ họng nghẹn ứ lại. Ánh sáng từ những chiếc đèn livestream vẫn chói lòa, chiếu thẳng vào khuôn mặt thất thần của từng người, khiến cảnh tượng trông chẳng khác gì một buổi diễn kịch bi thảm được phát sóng trực tiếp cho cả thiên hạ.

Hùng mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không còn chút nào là vui đùa nữa. Nó méo mó, dữ tợn, mang theo một sự khinh bỉ rõ rệt. Và ngay sau đó, trước ánh mắt không dám tin của mọi người, anh vung tay một cái, từ trong hư không, một khẩu súng lục bóng loáng hiện ra, như thể chính không khí đã đẻ ra hung khí này.

“Chuyện… chuyện này sao có thể…” Một trong những cô gái buột miệng, đôi mắt mở to, lòng bàn tay lạnh ngắt.

Nhưng chưa kịp để bất kỳ ai phản ứng, BÙM!!!

Tiếng súng nổ chát chúa vang dội, dội ngược lại bởi bức tường kín phòng livestream. Viên đạn xé toạc không gian, lao thẳng vào chân của một cô gái đứng gần nhất. Cô ta hét thất thanh, thân hình mềm mại quỵ xuống, ôm chặt lấy bắp chân đang rỉ máu đỏ thẫm. Tiếng kêu gào của cô như xé tan bầu không khí vốn đã nghẹt thở.

Cả căn phòng lập tức hỗn loạn. Một vài cô minh tinh lao đến muốn cầu cứu khán giả qua camera, nhưng đúng lúc ấy—

Màn hình livestream bên ngoài chợt tối đen.

Không chỉ mất sóng, mà toàn bộ kênh phát sóng trực tiếp đã bị xóa trắng chỉ trong nháy mắt, như thể chưa từng tồn tại. Người đang xem bên ngoài ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra.

“Ơ livestream đâu rồi!?”

“Không thể nào, mới vừa thấy rõ mà!”

“Mấy người trong đó… có chuyện gì à!?”

Họ tìm lại, lục tung hotsearch, nhưng tất cả dấu vết đã biến mất. Không một bản ghi, không một đoạn reup, không một tấm screenshot nào. Giống như có một bàn tay vô hình xóa sạch mọi chứng cứ chỉ trong tích tắc.

Còn bên trong phòng, mấy cô minh tinh tuyệt vọng mở điện thoại thì phát hiện tất cả tài khoản mạng xã hội của mình đều biến mất không còn dấu vết. Một người hoảng loạn bấm gọi cảnh sát, nhưng màn hình chỉ hiện lên dòng chữ lạnh lẽo:

Không có sóng.

Một cô gái, mặt trắng bệch, vẫn cố hét lên, giọng lạc cả đi: “Ta là người của An gia! Nếu ngươi dám bắn ta, gia tộc của ta sẽ đuổi giết ngươi khắp cái Ma Đô này!”

Hùng nghe vậy chỉ nhướng mày, ánh mắt thoáng tia chán nản.

Trước mặt cậu là cả một dàn mỹ nhân. Mỗi người đều xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành, vóc dáng hoàn mỹ khiến bất kỳ gã đàn ông nào khác cũng phải rung động. Chỉ cần một ánh nhìn thôi, đủ khiến người ta mất đi lý trí.

Nhưng với Hùng, tất cả bọn họ chỉ là đám hoa nhựa trong chợ đêm, màu mè nhưng vô vị. Nếu đem ra so sánh với Phó Thanh Tuyết, thì quả thực chẳng khác gì so sánh vịt trời với thiên nga — một bên bơi lội loạc choạc trong vũng nước bẩn, một bên ung dung tung cánh trên bầu trời.

Cậu khẽ lắc đầu. Và rồi, PẰNG! PẰNG!

Hai viên đạn tiếp theo rời khỏi nòng súng, trúng thẳng vào chân của hai cô gái đang định lao về phía cửa. Cả hai lập tức ngã quỵ xuống sàn, ôm chặt vết thương, kêu gào thảm thiết.

“Nếu các ngươi còn lắm mồm…” – Hùng xoay xoay khẩu súng trong tay, nòng súng lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng chói lòa của đèn livestream đã vô nghĩa – “… thì tất cả sẽ chết ngay lập tức.”

Lời nói ấy vang vọng như tiếng phán quyết, khiến cả căn phòng lặng ngắt. Chỉ còn lại tiếng khóc nức nở, tiếng rên rỉ đau đớn, và mùi máu tanh lẫn vào không khí ngột ngạt.

Ánh mắt của Hùng đảo qua từng gương mặt nhợt nhạt, cuối cùng dừng lại ở cô gái vừa tự xưng người của An gia.

Nếu đặt vào đúng khuôn mẫu của những “ngược văn” kiểu nuôi ong tay áo, thì chắc hẳn đây là vai tiểu thư mới được nhận về gia tộc, thường là để tăng thêm độ “cao quý” giả tạo.

“Ngươi là người của An gia đúng không?” – Hùng hỏi, giọng bình thản đến rợn người.

Cô gái kia, dù sợ hãi, vẫn cố gắng gượng lên chút kiêu ngạo: “Sao, ngươi biết sợ rồi chứ gì?”

Nhưng lời lẽ chưa kịp dứt, họng súng lạnh lẽo đã dí sát ngay giữa trán cô. Khoảng cách gần đến mức, cô có thể thấy rõ ánh sáng phản chiếu trong nòng súng tối đen.

“Nếu còn mở mồm, ngươi sẽ là người chết đầu tiên.”

Không khí đông cứng. Cô gái kia cắn chặt môi, máu rịn ra, đôi mắt ngập tràn oán hận nhưng không dám hé thêm nửa lời.

Hùng nhếch mép, rút điện thoại ra. Ngón tay cậu lướt nhẹ, rồi bấm gọi một dãy số quen thuộc.

Đó là số của… Chủ tịch An thị.

Trong giới, ai cũng biết Đỗ gia gần như là thế lực bao trùm cả Ma Đô, một cái bóng khổng lồ khiến các gia tộc khác chỉ biết cúi đầu. Và An gia, đáng buồn thay, thậm chí còn không lọt nổi vào top mười gia tộc mạnh nhất.

Điện thoại nhanh chóng bắt máy. Giọng đàn ông trung niên vang lên, vừa nghiêm nghị vừa dè dặt: “Xin chào, vị nào vậy—”

“Con gái ông vừa mới được nhận về mà đã dám đe dọa giết tôi rồi.” Hùng thong thả ngắt lời, giọng điệu vừa trêu chọc vừa lạnh như băng. “Có lẽ… chưa được giáo dục đầy đủ nhỉ?”

Đầu dây bên kia lập tức vang lên tiếng hốt hoảng. “Thiếu gia, tôi xin lỗi! Là lỗi của tôi! Đáng lẽ ra tôi không nên nhận về con khốn này…”

“Ồ?” Hùng nhướn mày, ánh mắt lóe lên tia thích thú. “Thú vị thật.”

Trong đầu cậu thoáng hiện ra suy nghĩ: hóa ra An gia thật sự còn một tiểu thư chính thống khác, còn cô gái này chỉ là một món đồ nhặt về để trang trí cho gia tộc mà thôi.

Ngay lúc ấy, điện thoại của cô ta rung lên liên tục.

“Nghe đi. Hùng đưa mắt ra lệnh.

Bàn tay run rẩy, cô bật máy. Từ loa vang lên tiếng gào thét phẫn nộ của người đàn ông kia: “MÀY ĐÃ LÀM GÌ ĐỖ THIẾU GIA HẢ!? MAU QUỲ XUỐNG XIN LỖI NGAY, KHÔNG THÌ—”

Tút.

Hùng dứt khoát bấm nút kết thúc cuộc gọi. Cả phòng như chìm vào tĩnh lặng chết chóc.

Cậu liếc nhìn cô gái An gia đang ngơ ngác đến tuyệt vọng, nụ cười trên môi lạnh lùng như lưỡi dao. “Sao? Giờ thì ai đuổi giết ai đây?”

Một câu nói, như lưỡi dao đâm thẳng vào lòng tự tôn của toàn bộ đám người trong phòng.

Không ai giải thích nổi… tại sao trong khi tất cả điện thoại trong phòng đều mất sóng, thì Hùng vẫn gọi đi được bình thường.

Có lẽ… vì hắn vốn là kẻ nằm ngoài mọi quy luật.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tu-me-bung-bat-dau-tu-luyen-lam-toi-cuong-than-trong-cao-thu.jpg
Từ Mẹ Bụng Bắt Đầu Tu Luyện, Làm Tối Cường Thận Trọng Cao Thủ
Tháng 2 3, 2025
trinh-quan-han-su-tu-day-thai-tu-nghich-tap-bat-dau.jpg
Trinh Quán Hãn Sư: Từ Dạy Thái Tử Nghịch Tập Bắt Đầu
Tháng 2 2, 2026
chap-chuong-thuong-sinh.jpg
Chấp Chưởng Thương Sinh
Tháng 1 29, 2026
ta-bac-luong-the-tu-vo-dich-rat-binh-thuong-a.jpg
Ta, Bắc Lương Thế Tử, Vô Địch Rất Bình Thường A?
Tháng 2 23, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP