Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
vien-son-pha-tran-khuc.jpg

Viễn Sơn Phá Trận Khúc

Tháng 2 7, 2026
Chương 368: Quyết định nhanh, làm việc chậm Chương 367: Thịnh thế có được hay không?
muc-than-ky-bat-dau-tan-phe-lao-thon-danh-dau-hoang-co-thanh-the.jpg

Mục Thần Ký: Bắt Đầu Tàn Phế Lão Thôn Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Tháng 2 2, 2026
Chương 126 chương Vẫn là lão bà của ta ti ấu u đại khí, thỉnh Diệp Thiên Đế ban tên Chương 125 chương Ti ấu u vì ta sinh hạ nhi tử, diệp phàm phá toái hư không tới chúc
lui-ve-phia-sau-de-vi-su-toi.jpg

Lui Về Phía Sau Để Vi Sư Tới

Tháng 1 19, 2025
Chương 931. Lui về phía sau, để vi sư đến! Chương 930. Đã phân cao thấp, cũng phân sinh tử!
dau-la-dai-luc-chi-duong-mon-anh-hung.jpg

Đấu La Đại Lục Chi Đường Môn Anh Hùng

Tháng 2 8, 2025
Chương 92. Vĩnh Thanh Chương 91. Sáng thế
linh-khi-khoi-phuc-ta-cua-lon-di-thong-mini-vu-tru.jpg

Linh Khí Khôi Phục: Ta Cửa Lớn Đi Thông Mini Vũ Trụ

Tháng 1 19, 2025
Chương 2029. Khởi nguyên Thiên Tôn, toàn trí toàn năng Chương 2028. Chung cực giới thú sinh ra, hủy diệt khởi nguyên đại lục
co-duyen-cua-nguoi-rat-tot-ta-vui-long-nhan

Cơ Duyên Của Ngươi Rất Tốt, Ta Vui Lòng Nhận

Tháng 2 8, 2026
Chương 7016: Khởi nguyên đại lục - Trời cao bí cảnh 157 Chương 7015: Khởi nguyên đại lục - Trời cao bí cảnh 156
dau-pha-van-lam-tong-quet-rac-ba-nam-ta-vo-dich.jpg

Đấu Phá: Vân Lam Tông Quét Rác Ba Năm, Ta Vô Địch

Tháng 1 20, 2025
Chương 335. Phúc phận trùng điệp, trời giáng chúc phúc Chương 334. Hồn Thiên Đế, ngươi tới chậm
one-piece-ta-xay-dung-sieu-cap-thanh-tri-hai-quan

One Piece: Ta Xây Dựng Siêu Cấp Thành Trì Hải Quân

Tháng mười một 13, 2025
Chương 497: Quân Lâm vũ trụ chính nghĩa (đại kết cục) Chương 496: Chúng ta còn muốn chống cự sao?
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 73: Chín minh tinh ta nuôi dưỡng đều phản bội ta.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 73: Chín minh tinh ta nuôi dưỡng đều phản bội ta.

Chiếc xe của Hùng và Thanh Tuyết lao vun vút trên con đường ngoại ô, bỏ lại phía sau bụi mờ và ánh mắt trân trối của đám đặc vụ cục 749 như vừa chứng kiến hai con quái thú vác chiến lợi phẩm đi mất.

Trong xe, không khí y như cảnh trong phim road trip, chỉ khác một điều: nam chính ở ghế sau hoàn toàn không tự nguyện tham gia. Bạch Tử Hạo ngồi thẳng, tay buông hờ, mặt vẫn còn vẻ “tôi chưa kịp tiêu hóa vụ bị vác như bao gạo”. Qua khung kính cửa sổ, ánh nắng sớm len qua tán cây, nhảy nhót loang loáng trên gương mặt cậu. Đẹp thì đẹp thật, nhưng với Bạch Tử Hạo, giờ phút này chỉ giống như một cảnh quay ép vai trong bộ phim mà mình chưa hề ký hợp đồng.

Thanh Tuyết lái xe bằng một tay, tay kia chống cằm, mắt lấp lánh như đang nghĩ ra một trò chơi mới. Còn Hùng thì ôm khư khư điện thoại, lướt màn hình điên cuồng, tốc độ bấm like có thể khiến bất kỳ streamer nào ghen tỵ.

“Ê, Tử Hạo.” Hùng ngẩng mặt, quay sang bằng ánh mắt của một “bậc đàn anh từng trải” chuẩn bị dạy đời. “Cậu có biết mình sắp chứng kiến cái gì không?”

Bạch Tử Hạo nghiêng đầu, nhướn mày, không nói gì. Chỉ cái ánh nhìn thản nhiên kia cũng đủ khiến người khác thấy rõ: cậu lười quan tâm, thậm chí lười phản ứng.

Hùng hắng giọng, làm ra vẻ nghiêm túc đến mức suýt giống MC chương trình thời sự:

“Đó chính là một trong những kịch bản não tàn nhất từng được sáng tác: ‘Chín minh tinh ta nuôi dưỡng đều phản bội ta.’”

Nghe xong, Bạch Tử Hạo chỉ phun ra đúng bốn chữ:

“Ờ, thì sao?”

Trong khoảnh khắc đó, Thanh Tuyết và Hùng đồng loạt há hốc mồm. Nhưng rồi cả hai lập tức nhớ ra: À, đúng rồi, thằng này lười. Lười thở còn phải chia nhỏ từng nhịp, thì mong gì phản ứng sớm.

Vậy nên thôi, cứ để cậu ngồi đó làm “mèo chiêu tài” đi. Không phản ứng cũng đáng yêu theo kiểu… lợi nhuận thụ động.

Bạch Tử Hạo im lặng, nhưng trong lòng thừa hiểu: hai người này đã nói thì chắc chắn sẽ làm. Từ giây phút bị nhấc bổng như bao gạo, cậu chẳng còn quyền chọn lựa nào khác ngoài ngồi yên nhìn số phận lái qua vô lăng của Thanh Tuyết.

Trong xe thoáng chốc tĩnh lặng. Rồi Hùng lại bật cười, giơ điện thoại lên khoe.

“Nhìn đi này! Nội dung trực tiếp, phát sóng toàn quốc. Mấy nữ minh tinh khóc còn nhập tâm hơn cả Oscar. Comment thì cuồn cuộn, hashtag leo thẳng top 1 hot search, đè luôn cả #Đốttiềnchomình do chúng ta gây ra lúc trước.”

Trên màn hình livestream, không chỉ là tiếng nức nở của mấy minh tinh. Ở giữa khung hình, một thanh niên dáng vẻ lịch thiệp, áo sơ mi trắng, kính gọng vàng, gương mặt nho nhã nhưng ánh mắt lại lóe lên tia tính toán, chính là cái dạng người mà dân mạng gọi chung một chữ: trà xanh.

“Các chị đừng khóc nữa.” Hắn dịu giọng, vừa đưa khăn giấy vừa đỡ lấy tay mấy nữ minh tinh, động tác ân cần đến mức khán giả online sôi trào. “Tôi… tôi không đành lòng nhìn các cô bị lừa dối như thế. Sự thật này… là do tôi bất chấp nguy hiểm mà tìm ra.”

Lập tức, một nữ minh tinh nấc nghẹn, nắm chặt tay hắn:

“Anh… anh đúng là ân nhân cứu mạng của chúng tôi! Nếu không nhờ anh, chúng tôi đã bị lừa gạt cả đời…”

Cả nhóm còn lại đồng loạt gật đầu, giọng điệu gần như vinh danh hắn như một vị thánh. Trong khi đó, khán giả comment điên đảo:

【Đúng là người tốt còn sót lại của thế gian!】

【Người như anh mới xứng đáng được yêu thương.】

【Nam chính gì chứ, phản diện tráo trở thì có!】

Bạch Tử Hạo liếc thoáng qua màn hình, sắc mặt không thay đổi. Nhưng trong lòng cậu chỉ có một ý nghĩ: Diễn kịch hơi sâu rồi đấy.

Hùng vỗ tay đánh đét, suýt rơi cả điện thoại.

“Ha! Trà xanh lộ diện rồi. Tôi đã bảo mà, nhất định phải có một thằng kiểu này. Nho nhã, đạo mạo, lúc nào cũng tỏ vẻ ‘tôi vì mọi người’ nhưng thật ra lại là kẻ châm ngòi.”

Phó Thanh Tuyết híp mắt, nhìn chằm chằm vào màn hình như đã thấy hết kịch bản.

“Chuẩn. Và tiếp theo, nam chính chắc chắn đang bị giam ở đâu đó. Thường thì là nhà kho, tầng hầm hay chỗ nào tăm tối bẩn thỉu. Kịch bản não tàn kiểu gì cũng phải có màn tra tấn, để khán giả ức chế, để nữ chính lầm tưởng nam chính bại hoại.”

Hùng gật gù, hứng chí như chuyên gia dự báo thời tiết:

“Ừ, rồi sau đó… đoán xem? Sẽ có một món công nghệ đen từ trên trời rơi xuống, hay mấy món bảo vật tu tiên nào đó hay cái gì đó kêu vãi. Cái bảo vật này sẽ tự nhiên rơi vào tay mấy nữ minh tinh hoặc thanh niên trà xanh kia, rồi chiếu toàn bộ ký ức nam chính bị oan ra cho thiên hạ xem.”

Thanh Tuyết nhếch môi, giọng lạnh tanh:

“Để cả đám hối hận, khóc lóc, trả thù tên trà xanh kia rồi lại quay sang đi cầu xin tha thứ… kịch bản xưa như trái đất.”

Bạch Tử Hạo ngồi sau, hai mắt nửa nhắm nửa mở, nghe hết nhưng không buồn chen vào. Trong lòng cậu thầm nghĩ: Nếu đúng như hai người này dự đoán, vậy thì chắc chắn tôi sẽ bị lôi ra làm người trông xe nữa cho xem.

Chiếc xe màu đen lao vun vút đi, bánh xe cày lên lớp nhựa đường sáng bóng, bỏ lại phía sau cả một thành phố vừa trải qua “lễ hội đốt tiền âm phủ” hỗn loạn. Mùi khói cay nồng, mùi ẩm mốc của linh khí lẫn với bụi đô thị cuối cùng cũng bị ánh nắng rực rỡ của buổi gần trưa cuốn sạch. Cảnh vật bên đường thay đổi hẳn: những tòa cao ốc dày đặc giờ nhường chỗ cho hàng cây xanh thẳng tắp, những công trình bê tông xám xịt dần biến thành vài tòa biệt thự lấp ló sau bức tường cao.

Không khí thoáng đãng đến mức Hùng duỗi tay qua cửa kính, để gió hất tung mái tóc, rồi gật gù như thể đang quay quảng cáo dầu gội. Thanh Tuyết lướt lái như thường lệ, thần sắc thản nhiên, còn Bạch Tử Hạo ở ghế sau thì vẫn ngồi bất động, ánh mắt trầm lặng như thể chấp nhận số phận “nam chính làm mèo chiêu tài”.

Giữa không khí tưởng chừng yên ả ấy, Hùng bỗng buông một câu:

“Ê, thế cái công ty giải trí kia ở đâu vậy?”

Thanh Tuyết lập tức dừng xe cái két ngay giữa đường, khiến Bạch Tử Hạo nghiêng đầu đập vào cửa kính cốp một cái.

Cô quay sang, mặt tỉnh bơ:

“Nó ở ngay chỗ chúng ta dừng xe.”

“Hở?!” Hùng ngớ ra, chớp mắt vài lần, còn chưa kịp phản ứng thì đã bị cô thản nhiên kéo tuột ra khỏi ghế phụ.

Trong xe, Bạch Tử Hạo chỉ có thể thở dài. “Lại nữa… Cứ như tôi là bảo mẫu bất đắc dĩ đi theo hai người chuyên gây chuyện này vậy.” Cậu nhắm mắt, tựa đầu vào ghế, dứt khoát không tham gia.

Khung cảnh trước mắt hiện ra cực kỳ chói lọi: một tòa cao ốc giải trí rộng lớn, mặt ngoài dựng toàn kính phản chiếu ánh nắng, logo công ty sáng rực, toát ra khí thế ngôi đền minh tinh. Bên ngoài, hàng loạt xe sang xếp hàng, đám fan cầm banner và điện thoại chen chúc livestream. Trên màn hình LED khổng lồ phía trước, buổi họp báo trực tiếp vẫn đang phát: mấy nữ minh tinh khóc lóc nức nở, vinh danh một thanh niên trẻ măng nào đó như thể “ánh sáng duy nhất giữa màn đêm”.

Hùng liếc qua, bật cười:

“Ha! Nhân vật trà xanh lộ diện rồi kìa. Đúng chuẩn bài, được tung hô như đấng cứu thế, trong khi thật ra chỉ là thằng giật dây.”

Thanh Tuyết cười nhạt, mắt ánh lên sát khí:

“Nhìn qua cũng đủ biết kiểu này chắc chắn sau đó sẽ có màn main bị giam giữ, tra tấn, rồi tình cờ đâu ra một bảo vật chiếu toàn bộ ký ức. Minh tinh khóc lóc, xin lỗi, cầu xin tha thứ… copy-paste mười mấy lần rồi.”

“Chuẩn. Đúng là hàng đại trà.” Hùng nhún vai, giọng đều đều như đang đọc hướng dẫn sử dụng nồi cơm điện.

Nhưng trong lúc hai người bàn bạc, một giọng quát the thé vang lên:

“Ê! Hai người kia định đi đâu?!”

Một gã bảo vệ mặc đồng phục xanh đậm, tay chống hông, mặt mũi hằm hằm, tiến đến chặn ngang. Rõ ràng hắn không biết trước mặt mình là ai.

“Các người mặc vest bụi bặm thế kia mà cũng đòi vào công ty à? Bộ tưởng đây là cái chợ sao? Có muốn lão tử gọi thêm người—”

BỐP!

Chưa kịp dứt câu, hắn đã bị Thanh Tuyết khẽ phẩy tay một cái. Chỉ một động tác nhẹ nhàng, cơ thể tên bảo vệ lập tức văng thẳng lên trời, biến thành một chấm đen nhỏ giữa nền xanh, rồi… mất hút.

Thanh Tuyết nghiêng đầu, vỗ vỗ tay như phủi bụi.

“Hình như vừa có con muỗi vo ve.”

Hùng phụ họa ngay, giọng dửng dưng:

“Ờm, nó suýt nữa đốt cô đấy. Phẩy nhanh lắm.”

Không khí xung quanh bỗng yên lặng như tờ. Đám fan đang quay livestream ban nãy đồng loạt há hốc, camera run bần bật, bình luận tràn ngập:

【Ủa, cái gì rớt bay lên trời rồi?!】

【Ai đó tua lại khung hình đi!】

【Thề tôi thấy có người mặc đồng phục bảo vệ biến thành tên lửa người!】

【Ủa Superman xuất hiện hả?!】

Hùng và Thanh Tuyết thì điềm nhiên bước thẳng qua cổng chính, cứ như thể toàn bộ tòa nhà này là của mình. Mấy bảo vệ còn lại chứng kiến cảnh tượng, mặt cắt không còn giọt máu, chẳng ai dám mở miệng thêm câu nào.

Bạch Tử Hạo từ trong xe lẩm bẩm:

“Bảo vệ xui thôi. Gặp đúng thể loại phản diện của phản diện, ngu hơn cả phản diện chính.”

Cậu thở dài lần nữa, rồi chậm rãi mở cửa bước xuống, khoan thai đi theo sau lưng hai kẻ cầm trịch. Trong lòng thầm nhủ: Thôi kệ. Dù sao cũng sắp có một kịch bản não tàn nữa bị mổ bụng lôi ruột ra rồi.

Và sáng hôm sau, bản tin quốc tế sẽ đăng một dòng giật gân:

“Ở Bắc Cực, người đàn ông thứ 9 từ trên trời rơi xuống, tự xưng từng làm bảo vệ một công ty giải trí ở Hoa Hạ.”

Người ta vẫn chưa tìm được tám kẻ trước đó… nhưng chắc hẳn cũng là nạn nhân của “mỹ nhân cứu mỹ nhân” cùng một cú đấm định mệnh của Phó Thanh Tuyết.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

mong-con-chua-nong-lai-phi-thang-he-thong-cau-nguoi-thang-cham-mot-chut.jpg
Mông Còn Chưa Nóng Lại Phi Thăng, Hệ Thống Cầu Ngươi Thăng Chậm Một Chút
Tháng 1 18, 2025
tra-xanh-giao-hoa-khong-nguoi-co-the-dich-thang-den-ta-trung-sinh.jpg
Trà Xanh Giáo Hoa Không Người Có Thể Địch, Thẳng Đến Ta Trùng Sinh
Tháng 4 26, 2025
tra-tien-moi-co-the-tu-tien-ta-tong-mon-toan-bo-mien-phi
Trả Tiền Mới Có Thể Tu Tiên? Ta Tông Môn Toàn Bộ Miễn Phí
Tháng 2 6, 2026
dau-pha-trung-sinh-tieu-le-da-tu-da-phuc.jpg
Đấu Phá: Trùng Sinh Tiêu Lệ, Đa Tử Đa Phúc
Tháng 1 20, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP