Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 72: Có vẻ như… 5000 điểm thể chất vẫn không mạnh như mình nghĩ.
Chương 72: Có vẻ như… 5000 điểm thể chất vẫn không mạnh như mình nghĩ.
Trong màn bụi mờ dày đặc, Bạch Tử Hạo đứng yên bất động, ánh mắt sắc lạnh quét nhìn ra bên ngoài lớp kết giới đang bao trùm toàn bộ sân vận động.
Mặc dù con quỷ dị kia đã bị cậu tát đến tan thành hư vô, nhưng thứ màn chắn ma quái này vẫn không biến mất.
Những đường vân đỏ như máu uốn lượn trên không trung, từng dòng khí tà dị cuồn cuộn xoáy quanh, như nhắc nhở tất cả rằng mối hiểm họa chưa hề kết thúc.
Bạch Tử Hạo khẽ thở ra, đưa tay xoa cằm.
“Quái thật… Con quỷ đã chết, nhưng kết giới này vẫn còn nguyên. Có lẽ ta nên thử xem 5000 điểm thể chất rốt cuộc có thể làm được những gì.”
Đôi mắt cậu khẽ lóe lên ánh sáng lạnh lùng, bàn tay nắm chặt lại, từng đường gân xanh nổi lên dưới làn da.
Trong khi Bạch Tử Hạo chuẩn bị động thủ, ở một góc tối khác, Hữu Vô Thiên khẽ cựa mình.
Cậu gắng sức gượng dậy, hơi thở dồn dập, toàn thân ướt đẫm mồ hôi.
Cạnh đó, Vương Phúc Trường vẫn nằm dài, giả bộ như đã bất tỉnh.
Hữu Vô Thiên quay sang, ánh mắt nửa tức giận, nửa bất lực.
Cậu hít sâu một hơi, rồi bất ngờ giáng xuống một cái tát.
BỐP!!!
“Ui da!” Vương Phúc Trường bật dậy, ôm sườn rên rỉ, gương mặt nhăn nhó như bánh bao bị bóp nát.
“Mày điên à, đánh tao làm gì!?”
Hữu Vô Thiên nghiến răng, đôi mắt đỏ ngầu:
“Mày định giả chết đến bao giờ hả!?”
Vương Phúc Trường gãi đầu, cười thảm hại, giọng run run:
“Mày… mày vẫn chưa chết à?”
“Ờm.” Hữu Vô Thiên hít mạnh, gật đầu.
“Thế… mày không sao chứ?” Vương Phúc Trường dè dặt hỏi thêm, giọng vừa lo lắng vừa ngu ngốc.
Câu hỏi ấy khiến Hữu Vô Thiên nghẹn lại. Trong khoảnh khắc, cậu thực sự muốn đập đầu vào tường.
“Mày không thấy tao mất tay phải à mà còn hỏi không sao!?” Giọng cậu rít qua kẽ răng, đầy uất ức.
Vương Phúc Trường khẽ ho khan, rồi ôm lấy eo mình:
“À thì… tao cũng chẳng khá khẩm gì. Gãy vài cái xương sườn, trật khớp, chắc nội tạng cũng bầm dập hết rồi.”
Cậu ngẩng mặt nhìn quanh, thở hổn hển:
“Mà ngoài chúng ta với Tử Hạo ra, còn ai còn sống không nhỉ?”
Hữu Vô Thiên định lắc đầu, câu trả lời còn chưa kịp thốt ra—
Một tiếng ho khan vang lên, nhỏ nhưng rõ ràng, cắt ngang bầu không khí.
Cả hai lập tức giật mình quay lại.
Trong màn bụi mờ, một bóng dáng chật vật xuất hiện.
Ái Mỹ Phương.
Cô loạng choạng bước ra, bàn tay che miệng, đôi vai run lên theo từng cơn ho. Vẻ mặt tái nhợt, nhưng ánh mắt vẫn sáng, vẫn còn sức sống.
Vương Phúc Trường lập tức sáng mắt, dù đau đến mức gương mặt méo mó nhưng vẫn cố đứng dậy.
“Nhanh! Nhanh khiêng tao qua đó!” Cậu thúc giục Hữu Vô Thiên, giọng tràn đầy quyết tâm kỳ lạ.
Hữu Vô Thiên trừng mắt nhìn bạn mình:
“Sắp chết đến nơi rồi mà vẫn còn mê gái…”
Cậu lẩm bẩm, nhưng vẫn cắn răng kéo thân thể rệu rã tiến về phía Mỹ Phương.
Cả hai tập tễnh bước tới.
Vương Phúc Trường, dù khập khiễng, vẫn cố giơ tay ra trước, giọng đầy “tình cảm”:
“Cô em… cần tôi giúp gì không?”
Ái Mỹ Phương khẽ ngẩng mặt, nở nụ cười yếu ớt.
“Cảm ơn…”
Ngay lúc ấy, bàn tay Vương Phúc Trường nắm lấy tay cô, tưởng rằng mình vừa ghi điểm.
Nhưng—
PHẬP!!!
Lưỡi dao lạnh lẽo đâm thẳng vào bụng Vương Phúc Trường.
Mắt cậu trợn to, hơi thở nghẹn lại, toàn thân run bần bật.
“Vì tất cả…” Ái Mỹ Phương thì thầm, giọng nhẹ nhàng mà thấm đẫm bi thương.
Chưa để Hữu Vô Thiên kịp phản ứng, con dao từ tay kia của cô đã cắm thẳng vào tim cậu.
Mọi thứ như dừng lại.
…
Ái Mỹ Phương nhìn hai thân thể bất động dưới đất, ánh mắt tràn đầy phức tạp.
“Xem ra, mình cũng nên dọn dẹp hậu trường nhỉ…”
Nhưng ngay lúc cô định bước về phía Bạch Tử Hạo đang trầm ngâm nhìn kết giới—
Một luồng lực đạo mạnh mẽ bất ngờ ập đến, đánh ngã cô xuống nền đất nứt toác.
Giọng nói quen thuộc vang lên, đầy châm chọc:
“Cô em à… lần này cô lại đâm vào điểm chí mạng của ta rồi đấy!”
Hữu Vô Thiên.
Cậu gượng đứng dậy, gương mặt tái nhợt nhưng ánh mắt sáng quắc.
Chiếc vòng cổ nơi ngực cậu khẽ lóe sáng, viên đá quý đã ngăn lại đòn chí mạng vừa rồi.
Ái Mỹ Phương trợn mắt, sau đó bật cười.
“Quả nhiên… vẫn là số mệnh mà!”
Hữu Vô Thiên nhíu mày:
“Số mệnh? Là gì?”
Nụ cười của Mỹ Phương méo mó, xen lẫn cay đắng.
“Rồi cậu cũng sẽ biết thôi…”
“Tại sao cậu lại muốn giết bọn tôi!?” Hữu Vô Thiên gằn giọng, bước tới gần, giọng nói rung lên trong cơn phẫn nộ.
“Bởi vì…” Ái Mỹ Phương thì thầm, ánh mắt mờ dần.
“Tất cả… đã đẩy tôi vào con đường này. Rồi một ngày, cậu cũng sẽ giống tôi thôi.”
“Tôi sẽ không giống người như cậu!” Hữu Vô Thiên gào lên, từng chữ như dao cắt.
Mỹ Phương mỉm cười khổ, run rẩy móc từ trong miệng ra một viên thuốc nhỏ màu đen.
“Vậy… các cậu có từng muốn chết chưa?”
Cô đưa viên thuốc lên, chuẩn bị cắn.
Thế nhưng—
BÙM!!!
Không gian đột nhiên rung chuyển.
Cả lớp kết giới đỏ rực bao quanh sân vận động nứt rạn như thủy tinh vỡ.
Viên thuốc rơi khỏi môi Mỹ Phương, lăn xuống đất.
Hữu Vô Thiên tròn mắt, toàn thân run lên.
“Đó là…!?”
Trước mắt cậu, Bạch Tử Hạo đang siết chặt nắm đấm, tung ra từng cú đánh khủng khiếp vào kết giới.
Mỗi đòn vung tay của cậu như sấm sét nện thẳng, khiến không gian quanh đó vỡ nát từng mảng lớn.
“Cậu ta… thật sự đang phá vỡ kết giới sao!?”
Bạch Tử Hạo đứng giữa quảng trường vỡ vụn, ánh sáng hoàng hôn từ bên ngoài kết giới rọi vào, chiếu lên gương mặt lạnh nhạt của cậu.
Những vết nứt như mạng nhện vẫn còn lan khắp không gian, từng mảng kết giới trong suốt sụp xuống như mảnh kính vỡ, tan biến thành hư vô.
Cậu nghiêng đầu, đưa tay gãi gãi sau ót, lẩm bẩm:
“Có vẻ như… 5000 điểm thể chất vẫn không mạnh như mình nghĩ.”
Giọng điệu bình thản, như thể chuyện phá tan một kết giới cấp bậc cấm kỵ chẳng khác gì thử độ bền của một miếng gạch trong phòng tập thể dục.
Trong không khí, một tiếng thở dài đầy bất lực vang lên.
Yuma, trong hình dáng chibi bay lơ lửng bên vai cậu, khoanh tay lại, hai má phồng lên:
[Ký chủ à, đừng có so sánh bản thân với người thường nữa! Ngài bây giờ mạnh gấp năm trăm lần luyện khí kỳ đấy, không còn ở phạm trù của 500 ‘người trưởng thành’ nữa đâu.]
Bạch Tử Hạo liếc nhìn Yuma, nhún vai:
“Vậy à? Nghe cũng… tạm được.”
Ánh mắt cậu hạ xuống bàn tay của chính mình. Trong giây lát, ký ức thoáng hiện lên.
Cuộc trò chuyện với Bạch Ngưng Băng từ tuần trước.
“Ý cô là, tôi sẽ va vào kịch bản của người khác?”
“Không phải va,mà là phá.”
Bạch Tử Hạo khẽ cười nhạt, đưa tay gãi đầu:
“Chị ta nói đúng rồi.”
Cậu hít sâu một hơi, ánh mắt trầm xuống.
“Nhưng trước đó… mình thử lại xem nào.”
Ngay khi lời thì thầm ấy vang lên, luồng khí xung quanh đột ngột biến đổi.
RẮC!!!
Âm thanh rợn người vang khắp không gian. Từng khe nứt không gian mở rộng, chằng chịt như muốn nuốt chửng cả thực tại.
Và rồi—
BÙM!!!
Một luồng sóng chấn động khủng khiếp bùng nổ.
Toàn bộ lớp kết giới bao phủ sân trường nổ tung, hóa thành vô số mảnh quang mang vỡ nát, bắn tung tóe như thiên thạch nhỏ.
Trong chớp mắt, quang cảnh chân thực của trường học trở lại: những tòa nhà cháy sém, mặt đất nhuốm đầy máu, không khí đặc quánh mùi tử khí và… mùi tiền âm phủ.
Đống tro giấy tiền chưa kịp cháy hết còn lả tả bay trong gió.
Có lẽ, trước khi người dân kịp đốt đủ tiền cho con cái mình ở thế giới bên kia, thì lũ quỷ ở dương gian đã tranh thủ ra tay trước rồi.
…
Tiếng bước chân dồn dập vang lên.
Một đội ngũ mặc áo như đặc vụ, súng đeo đầy người, từng người đều bước vào với khí thế nghiêm cẩn.
Lực lượng đặc biệt.
Cục 749.
Một người đeo mặt nạ đen đi đầu. Ánh mắt hắn quét qua hiện trường, dừng lại rất lâu trên những vệt máu loang lổ và xác học sinh rải rác. Hắn khẽ thở dài, giọng nói trầm khàn vang ra từ sau lớp mặt nạ:
“Đây đã là vụ quỷ dị thứ hai ở Ma Đô chỉ trong một thời gian ngắn…”
Cả đội im lặng.
Tất cả đều hiểu rõ ý hắn: quỷ vực ở ký túc xá, và giờ đây là cuộc tàn sát học sinh ở trường trung học quý tộc.
Một chuỗi thảm kịch nối tiếp nhau.
Nhưng khi ánh mắt của cả đội đồng loạt hướng về phía Bạch Tử Hạo, khí thế bức người lập tức biến mất.
Áp lực vô hình tỏa ra từ cậu chỉ trong khoảnh khắc đã khiến từng người run lên.
Họ đồng loạt cúi đầu, cung kính hô:
“Chào Bạch thiếu gia!”
Bọn họ vừa tận mắt chứng kiến một khí tức hùng hậu đến mức còn vượt xa cả đại tông sư lóe lên từ cơ thể cậu, rồi biến mất nhanh như gió.
Bạch Tử Hạo đứng đó, vẻ mặt vẫn bình thản, ánh mắt hơi cụp xuống, tựa như một người ngoài cuộc nhìn vào mảnh kịch bản mà mình vừa bước qua.
Trong lòng, cậu hiểu rõ.
Tin đồn trong giới thượng lưu về Đỗ thiếu gia và Phó tiểu thư đã từng xóa sổ một quỷ vực mà ngay cả cường giả tiên thiên cũng phải cúi đầu trước quy tắc… không phải hư cấu.
Cho dù bao người hoài nghi, cậu biết rõ đó là thật.
“Hơn chục năm đọc tiểu thuyết cho mình hay cả rồi.” Cậu thầm nghĩ, khóe miệng nhếch lên.
Trong khi cậu còn đang tỏ vẻ “lạnh lùng nhân vật chính” chuẩn bị tận hưởng giây phút trang bức của mình—
Một cái bóng vụt tới từ phía sau, nhanh đến mức cậu không kịp phản ứng.
BỘP!
Cả người Bạch Tử Hạo bị nhấc bổng lên như một bao gạo.
“Đi cùng bọn tôi đập kịch bản não tàn nào!!!”
Âm thanh trong trẻo, quen thuộc.
Cậu còn chưa kịp kêu thì đã bị vác thẳng ra ngoài.
“Hở!?”
Trước khi ý thức kịp quay lại, cậu đã bị ném vào ghế sau của một chiếc xe chờ sẵn. Cửa xe đóng sầm lại.
Ngồi ở ghế trước, Thanh Tuyết thong dong buộc lại tóc, tay còn lại nắm chắc vô lăng.
Hùng thì đang say sưa… thả like liên tục bằng tay.
Thanh Tuyết hất tóc, giọng lạnh nhạt mà kiêu kỳ:
“Ổn rồi. Chạy thôi.”
Chiếc xe rồ máy, phóng vút đi.
Trong khoang sau, Bạch Tử Hạo còn chưa hết ngơ ngác.
Phía trước, Hùng rốt cuộc cũng quay sang nhìn cậu, nhoẻn cười:
“Tử Hạo à, mày có biết kịch bản ‘chín minh tinh ta nuôi dưỡng đều phản bội ta’ không?”
“…À ờm…”
Cậu không biết nên trả lời thế nào.
Trang bức xong, tỏa sáng xong, nhân vật chính xong.
Giờ phút này, Bạch Tử Hạo đã hoàn toàn biến thành con mèo chiêu tài bị hai kẻ “đập kịch bản” kia vác theo như chiến lợi phẩm.
Chiếc xe phóng đi, bỏ lại sau lưng một biển máu, đống tro tàn và một cơn tĩnh lặng nặng nề.
Đội trưởng nhìn chiếc xe rời đi, và nhìn lại các đặc vụ đang áp giải Ái Mỹ Phương đi.
Ái Mỹ Phương không nói gì, vẻ mặt vô hồn, không hề chống cự.
Anh ta từng nghe nói có một vụ như vậy rồi.
Trong lúc lực lượng Cục 749 đang áp giải Ái Mỹ Phương đi, bầu không khí căng thẳng vẫn còn treo lơ lửng.
Một vài đặc vụ thì thào với nhau, giọng thấp đủ để đồng đội nghe mà không lọt ra ngoài:
“Ê, nãy mấy người thấy không? Hai đại lão bưng Bạch thiếu gia đi thẳng luôn. Ai biết họ là ai không?”
Người khác nuốt nước bọt, đáp chắc nịch:
“Còn ai vào đây nữa? Chắc chắn là Đỗ thiếu gia hoặc Phó tiểu thư rồi. Ngoài họ thì còn ai dám vác Bạch thiếu gia đi như vác bao gạo?”
Một khoảng lặng bao trùm. Nghe tên hai vị đó thôi, cả đội đặc vụ đồng loạt rùng mình, không ai dám bàn thêm.
Trong khi đó, Hữu Vô Thiên và Vương Phúc Trường đã bất tỉnh, được vội vã đưa lên cáng để cấp cứu. Tình trạng cả hai thê thảm, nhưng ít nhất còn giữ được hơi thở.
Ngay khi đám đặc vụ chuẩn bị dọn dẹp đống thi thể vỡ vụn còn sót lại trên sân trường—
“DỪNG LẠI!!!”
Một tiếng quát vang vọng, chấn động cả quảng trường.
Tiếng bánh xe nghiến trên mặt đường. Chiếc xe ban nãy chở Bạch Tử Hạo đã rời đi, giờ lại quay đầu trở về.
Cửa xe bật mở.
Phó Thanh Tuyết trong bộ áo ngầu lòi mới thay bước xuống, dáng vẻ cao ngạo, lạnh băng.
Hùng theo sau, nhăn mặt che mũi như thể khung cảnh trước mắt khiến hắn không thể chịu nổi.
“Cảnh này…” Hùng rùng mình, chép miệng, “chắc chắn sẽ khiến tôi buồn nôn trong bữa trưa.”
Thanh Tuyết nghe vậy liếc sang, khóe môi nhếch thành nụ cười khẩy.
“Anh nôn á? Thế mấy màn ‘pháo hoa’ tôi rèn ý chí cho anh suốt mấy tuần nay là công cốc à? Nếu anh còn ói nổi, thì tôi… cũng chịu.”
Hùng nghẹn họng, xoa gáy cười khan. Còn đám đặc vụ thì nghe xong suýt thì rớt quai hàm.
Không buồn giải thích thêm, Thanh Tuyết bước thẳng tới trung tâm trận chiến.
Mặt đất nơi đó rách nát, từng khe nứt sâu hoắm tạo thành một cái hố khổng lồ, phảng phất như vết sẹo khủng khiếp mà quỷ vực để lại.
Khí tức từ người con gái ấy bùng nổ.
Tuy chỉ ở cảnh giới Nguyên Anh Kỳ, nhưng uy áp mạnh mẽ của cô còn vượt xa cả những gì người ta gán cho tiên nhân.
Cô giơ tay. Giọng nói vang vọng như thánh ngôn:
“Phục Sinh Thuật!”
Từ trên cao, ánh sáng đỏ tía và vàng kim đan xen nhau, hội tụ quanh lòng bàn tay Thanh Tuyết.
Kỹ thuật này—không phải của Đông Thổ.
Năm xưa, khi sang Âu, cô từng chứng kiến một tên pháp sư điên cuồng tìm cách hồi sinh người bị chính tay cô giết.
Cô lặng lẽ quan sát, ghi nhớ, rồi nghiền ngẫm.
Và giờ đây, bản thân Thanh Tuyết đã cải tiến nó.
Chỉ có điều… cái cải tiến này có hơi quá tay.
ẦM!!!
Trời đất rúng động.
Không khí vặn xoắn, sóng linh lực cuộn trào. Từng mảnh xác, từng giọt máu bắn tung khắp sân trường lập tức tụ về một điểm như bị một bàn tay vô hình điều khiển.
Dị tượng khủng khiếp ấy—Thanh Tuyết đã phong bế nó, không để bên ngoài phát giác.
Máu thịt kết nối.
Xương cốt chắp ghép.
Trong khoảnh khắc, toàn bộ nhục thể của các học sinh tan nát đều trở lại nguyên vẹn. Không một vết thương, thậm chí cả quần áo cũng tái hiện như trước.
Những linh hồn vốn đã rời khỏi xác, đang chuẩn bị để âm sai lôi đi, nay lại bị kéo ngược trở về.
Một đặc vụ đứng chết lặng, nuốt khan:
“Tuy tôi biết… hồi sinh người chết là có thật… nhưng… cái này… hơi bị… đồ sộ quá rồi thì phải.”
Đúng lúc đó, có vài học sinh tỉnh lại, mặt tái mét, run rẩy kể cho nhau nghe:
“Tao… tao thấy Hắc Vô Thường đang gãi cằm nhìn tao, còn nói gì mà ‘tí nữa thôi là kéo được rồi’…”
Đám đặc vụ nghe xong, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
Xong việc, Thanh Tuyết phủi tay như vừa làm một việc cỏn con. Cô ngoắc Hùng, bình thản bước về phía xe.
“Tốn khá nhiều năng lượng đấy. Thôi, đi thôi.”
Hùng lập tức chạy theo, nhanh như sợ bị bỏ lại.
Chiếc xe khởi động lần nữa, lao thẳng vào màn đêm, để lại sau lưng một bãi chiến trường đã biến dạng cùng hàng chục học sinh vừa từ cõi chết trở về, còn ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
Đám đặc vụ Cục 749 thì đứng chôn chân, ánh mắt nhìn nhau đầy hoang mang.
Trong lòng họ chỉ còn một câu hỏi vang lên:
“Rốt cuộc, hai người đó… là cái quái gì?”