Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
dau-pha-chi-tu-cuu-vot-van-van-bat-dau.jpg

Đấu Phá Chi Từ Cứu Vớt Vân Vận Bắt Đầu

Tháng 1 21, 2025
Chương 655. Kết cục Chương 654. Ta đi với ngươi
lang-tieu-tien-toc

Gia Tộc Tu Tiên: Từ Linh Thực Phu Bắt Đầu

Tháng 2 7, 2026
Chương 1831: Ác độc kế hoạch Chương 1830: Hắc Xà Quỷ Quân (ban đêm còn có)
toan-dan-vong-du-vi-cai-gi-ta-tro-thanh-ten-an-may-npc.jpg

Toàn Dân Võng Du: Vì Cái Gì Ta Trở Thành Tên Ăn Mày Npc

Tháng 12 28, 2025
Chương 323: Triệu hoán sư? Vẫn thua ra pháp sư? Chương 322: Nắm giữ hoàn chỉnh nguyên thân thâm uyên sinh vật!
bat-dau-toc-truong-vo-han-trieu-hoan-tien-de-toc-nhan.jpg

Bắt Đầu Tộc Trưởng, Vô Hạn Triệu Hoán Tiên Đế Tộc Nhân

Tháng 4 15, 2025
Chương 134. Tân thế giới, hạ giới Chương 133. Thiên ngoại tam thập tam trọng thiên
giang-ho-dam-mau.jpg

Giang Hồ Đẫm Máu

Tháng 1 15, 2026
Chương 539: Sống mái với nhau bắt đầu Chương 538: Chúng ta trúng kế rồi
tu-lien-thanh-quyet-thanh-tuu-vo-lam-than-thoai.jpg

Từ Liên Thành Quyết Thành Tựu Võ Lâm Thần Thoại

Tháng 4 25, 2025
Chương 282. Hồi cuối Chương 281. Gặp lại Vô Kỳ
le-dung.jpg

Lê Dung

Tháng 1 12, 2026
Chương 250: Ngạo Mạn 1 Chương 249: Giao Kèo Không Thể Chối Từ
diet-toc-chi-da-ta-thuc-tinh-vinh-hang-izanagi.jpg

Diệt Tộc Chi Dạ, Ta Thức Tỉnh Vĩnh Hằng Izanagi

Tháng 1 20, 2025
Chương 210. Cuối cùng lời nói, thế giới mới! Chương 209. Dịch axit không gian, Uchiha Madara bỏ mình!
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 71: Hết giờ đấu vật, bây giờ là giờ ra chơi.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 71: Hết giờ đấu vật, bây giờ là giờ ra chơi.

Trong khoảnh khắc mà tiếng gầm rú còn vang vọng khắp nhà thể chất, cả không gian như bị bóp nghẹt lại.

Con quỷ dị kia, với nụ cười méo mó như vẽ bằng dao lên mặt, lao tới Bạch Tử Hạo với tốc độ cực nhanh.

Nó gào rít, âm thanh như xé nát màng nhĩ, bóng hình nó kéo thành một vệt mờ trong mắt mọi người.“

Nhưng trước khi những móng vuốt gớm ghiếc ấy kịp chạm đến mục tiêu, Bạch Tử Hạo chỉ khẽ nghiêng người sang một bên.

Động tác đơn giản, thậm chí lười biếng, thế nhưng đủ để toàn bộ đòn đánh chí mạng kia đi thẳng vào khoảng không.

Cậu thở dài, giọng nhạt nhẽo vang lên giữa bầu không khí đặc quánh mùi máu.

“Quá chậm.”

Một lời nhận xét nhẹ nhàng, nhưng lại như lưỡi dao lạnh lẽo cứa thẳng vào lòng kiêu hãnh của con quỷ dị.

Hữu Vô Thiên và Vương Phúc Trường chết lặng.

Trong mắt hai người bọn họ, cái bóng đen kia vừa rồi còn như một con thú săn mồi kinh hoàng, tốc độ gần như không thể theo kịp bằng mắt thường.

Ấy vậy mà dưới con mắt của Bạch Tử Hạo, nó chẳng khác gì một màn nhàm chán, một trò diễn chậm chạp không hơn không kém.

Con quỷ dị khựng lại, sau đó xoay người, đôi mắt đỏ lòm dán chặt vào Bạch Tử Hạo.

Nó cười khè khè, nụ cười kéo toạc gương mặt vốn đã méo mó càng thêm dữ tợn.

“Ngươi khá lắm đấy, thằng nhóc.”

Nói rồi, nó cong người lại, chuẩn bị phóng tới lần nữa, móng vuốt như đã cào rách không khí.

Thế nhưng trước khi kịp lao đi, Bạch Tử Hạo khẽ nâng cằm, đôi mắt hờ hững lướt qua, và—cậu giơ tay ra hiệu ngừng lại.

Không ai ngờ được.

Kể cả chính bản thân con quỷ dị kia.

Bởi vì… nó dừng lại thật.

Cơ thể nó cứng đờ, đôi mắt mở to đầy ngạc nhiên, giống như không thể hiểu nổi tại sao mình lại tuân theo một động tác vô nghĩa của đối phương.

Khoảnh khắc đó, khóe môi Bạch Tử Hạo hơi nhếch lên.

Trong đầu cậu bỗng hiện về một ký ức.

Cậu nhớ đến cái dáng vẻ đầy tự tin và ngầu lòi của Phó Thanh Tuyết.

Lần ấy, cô ta đứng cạnh Hùng, bình thản mỉm cười đối diện tên Diệp Thiên, giọng nói vang lên kiêu hãnh:

“Nếu chạm vào một sợi tóc của ta, ta sẽ trả lại món bảo vật và để ngươi rời đi.”

Cảnh tượng đó khắc sâu trong đầu cậu.

Đẹp đẽ, lạnh lùng, bá khí ngút trời.

Bạch Tử Hạo lập tức nghĩ ra… một cách để tự mình trang bức.

Hai tay vẫn đút sâu trong túi áo, Bạch Tử Hạo nheo mắt, khuôn mặt lạnh băng chẳng khác gì tượng đá.

Cậu cất giọng chậm rãi, trầm thấp mà vang vọng:

“Nếu ngươi chạm được vào sợi tóc của lão tử… lão tử sẽ để ngươi đi.”

Một câu nói rơi xuống như sét đánh giữa trời quang.

Cả nhà thể chất vốn đang rợn ngợp tiếng thét và mùi máu bỗng im phăng phắc trong thoáng chốc.

Cả quỷ dị cũng khựng lại, sau đó bật cười điên loạn, tưởng như ngực nó sắp nổ tung vì cơn giận dữ.

“Thằng nhóc… con người phát biết giới hạn của mình đi!”

Hắn gào lên, rồi phóng vút lên như mũi tên.

Móng vuốt nhọn hoắt nhắm thẳng vào chỗ hiểm trước ngực Bạch Tử Hạo.

Nhưng đối diện với tốc độ ấy, trong mắt Bạch Tử Hạo, hắn chẳng khác nào một chiếc lá úa đang rơi xuống theo gió.

Chậm chạp. Yếu ớt. Vô dụng.

Một lần nữa, cậu chỉ khẽ dịch chuyển bước chân, vai nghiêng nhẹ, và tất cả đòn tấn công kia lại đâm thẳng vào hư vô.

Lại thêm một lần.

Rồi lại một lần nữa.

Bất kể con quỷ dị lao đến từ hướng nào, vung đòn ra sao, tất cả chỉ là sự chậm chạp vô vọng.

Hữu Vô Thiên và Vương Phúc Trường trân mắt nhìn.

Mỗi lần né tránh, cậu thiếu gia ấy đều chẳng thèm nhìn, chẳng cần căng cơ, chỉ một động tác cực kỳ nhỏ nhưng hoàn hảo.

Như thể cậu biết trước tất cả, như thể kẻ kia chỉ là một con rối ngu ngốc đang lặp lại động tác vô nghĩa.

Tim họ đập thình thịch.

Một sự thật như búa tạ đập vào đầu cả hai:

Bạch Tử Hạo, kẻ bấy lâu nay họ coi là công tử bột lười biếng, một nhân vật phụ ngồi ngủ trong lớp… lại chính là một đại lão giấu nghề.

Người trưởng thành bình thường chỉ có 10 điểm thể chất.

Còn Bạch Tử Hạo?

Cậu ta có tận 5000.

Một khoảng cách khủng khiếp, đến mức không thể dùng lý trí để hiểu nổi.

Trong ánh mắt của cả hai, chỉ còn một ý nghĩ khắc sâu như khắc đá:

Tuyệt đối không được chọc vào người này.

Sau một hồi né tránh như đang dạo chơi, Bạch Tử Hạo rốt cuộc dừng lại.

Cậu đứng yên, đôi tay vẫn trong túi áo, ánh mắt lạnh lẽo rọi thẳng vào con quỷ dị đang thở hồng hộc vì uất hận.

Giọng cậu vang lên, gọn gàng, sắc bén như lưỡi đao:

“Lão quái dị, hết giờ đấu vật rồi.”

Không khí đông cứng lại.

Một tia sát khí vô hình tràn ra, ép nặng lên từng tế bào da thịt mọi người.

Bạch Tử Hạo khẽ nhếch môi, ném ra câu kết khiến cả căn phòng rung chuyển:

“Bây giờ… thì đến giờ ra chơi.”

Không để con quỷ dị kia kịp chuẩn bị thêm bất cứ đòn tấn công nào, Bạch Tử Hạo cuối cùng cũng nhấc chân, bước lên phía trước.

Đôi mắt cậu hờ hững, mái tóc lay động bởi dư âm sát khí.

Trong khoảnh khắc ấy, toàn bộ nhà thể chất chìm vào tĩnh lặng — chỉ còn tiếng bước chân đều đặn, từng nhịp dội thẳng vào trái tim những kẻ đang chứng kiến.

“Giờ ra chơi…” cậu khẽ nhắc lại, rồi bỗng nhiên, thân hình lao đi như một tia chớp.

Trong nháy mắt, cậu đã xuất hiện ngay trước mặt quỷ dị.

Không một kỹ xảo hoa mỹ, không cần động tác cầu kỳ — chỉ một cái vung tay đơn giản.

ẦM!!!

Trái đất gầm thét.

Âm thanh va chạm vang rền như cả sân vận động bị giáng một cơn thiên tai khủng khiếp.

Nền bê tông vốn vững chắc lập tức nứt toạc ra, hàng loạt khe nứt lan dài như mạng nhện, xé thẳng đến tận cuối sân.

Tiếng sắt thép giằng rít, mái tôn rung bần bật, từng mảng bụi bê tông rơi lả tả từ trần nhà xuống như mưa.

Một chiếc hố khổng lồ hiện ra theo đường vung tay ấy, sâu hoắm, đen ngòm, như thể mặt đất vừa bị một vị thần khắc ra bằng lưỡi dao vô hình.

Tất cả chỉ từ… một cú phẩy tay hờ hững.

Con quỷ dị vừa nãy còn hung hăng điên cuồng, giờ đây trong tích tắc đã bị nghiền nát thành từng mảnh, thân thể nổ tung thành một làn sương máu đỏ sẫm.

Hữu Vô Thiên và Vương Phúc Trường há hốc miệng, trong đôi mắt phản chiếu cảnh tượng không tưởng ấy.

Bạch Tử Hạo khẽ đưa mắt xuống bàn tay của mình, ánh mắt vẫn lạnh tanh.

“…Có lẽ, mình không khống chế đủ lực đạo rồi.”

Giọng cậu vang vọng, nhẹ như một lời thở dài, nhưng trong không gian sụp đổ này lại giống như một phán quyết lạnh lẽo của thiên thần diệt thế.

Nhưng chưa kịp để mọi người định thần —

KENG!!!

Một tiếng vang chát chúa như sắt thép chém vào nhau bùng nổ ngay phía sau lưng cậu.

Âm thanh ấy đủ sắc bén để khiến những người đứng gần sởn gai ốc, tim hẫng một nhịp.

“Ồ?”

Bạch Tử Hạo nghiêng đầu, khóe môi hơi nhếch, giọng điệu dửng dưng như thể phát hiện ra một trò đùa nhỏ.

“Ngươi chưa chết hả?”

Sau màn sương máu, cơ thể méo mó của con quỷ lại dần kết thành hình.

Mặc dù một cánh tay của nó đã gãy gập, treo lủng lẳng, nhưng đôi mắt thì bùng lên ngọn lửa căm hận dữ dội.

Nó nhìn bàn tay gãy của mình, thân thể run rẩy trong cơn tức giận tột cùng, giọng gào rít như vỡ họng:

“Tại sao… lại có thể như vậy được!?”

Bạch Tử Hạo nhìn chằm chằm vào nó một lát, đôi mắt trầm xuống, như thể đang nghiền ngẫm một vấn đề kỹ thuật hơn là để tâm đến lời gào thét kia.

Cậu khẽ gãi má, rồi chợt nhớ ra, chậm rãi hỏi:

“Hệ thống… ngươi có biết cách dùng linh lực không?”

Trong không gian ý thức, cô bé Yuma chibi đang ngủ gà ngủ gật bỗng giật mình bật dậy.

Cô dụi mắt, miệng ngoáp một cái thật to, mái tóc rối bù bay loạn.

“Ể…? Chủ nhân lại phá phách gì nữa đây…”

Giọng ngái ngủ pha chút oán trách, nhưng khi thấy tình hình nghiêm trọng, cô vội vàng ngồi ngay ngắn.

“Đơn giản thôi.” Yuma xoa xoa mắt, nói bằng giọng như giáo viên đọc công thức.

“Tập trung luồng khí từ đan điền, điều hòa cho nó chảy dọc kinh mạch. Sau đó dẫn thẳng vào lòng bàn tay.”

“À, ta hiểu rồi.”

Bạch Tử Hạo gật đầu ngay, giọng điệu gọn gàng, không do dự một chút nào.

Ngay sau đó, bầu không khí lập tức thay đổi.

Ầm ầm ầm…

Một luồng sức mạnh vô hình từ trong người cậu bộc phát ra, cuồn cuộn như sóng thần tràn ngập khắp không gian.

Không khí run rẩy. Nền đất nứt toác. Cả nhà thể chất chấn động dữ dội như sắp sụp đổ.

Sát khí dày đặc đến mức ép không khí ngưng tụ thành những tiếng nổ lách tách nhỏ như tĩnh điện.

Hữu Vô Thiên và Vương Phúc Trường lập tức khuỵu gối, ngực như bị đè nặng bởi ngàn tấn đá, thở không nổi.

Cả hai nhận ra rõ rệt: đây không phải là sức mạnh của con người nữa.

Con quỷ dị vừa định mở miệng, thì trong nháy mắt—

BỐP!!!

Một cú tát.

Chỉ một cú tát nhẹ nhàng, nhưng kèm theo toàn bộ linh lực khủng khiếp vừa bùng phát.

Thân thể con quỷ dị nổ tung.

Không còn là làn sương máu để tái sinh nữa, mà là tro bụi bị nghiền nát, tan biến vào không khí, triệt để bị xóa sổ khỏi thế gian này.

Dư chấn từ cú tát ấy tạo thành luồng gió dữ dội cuốn bay mọi thứ xung quanh.

Bàn ghế, dụng cụ thể dục bị hất văng, tường nứt toác, cửa kính vỡ vụn thành từng mảnh.

Áp lực khiến Hữu Vô Thiên và Vương Phúc Trường phải cắn răng chống đỡ, lồng ngực như muốn nổ tung, thậm chí không thở nổi.

Mãi một lúc lâu sau, dư chấn mới dần tan biến.

Không gian trở lại yên tĩnh, chỉ còn đống đổ nát ngổn ngang và bầu không khí đặc quánh mùi bụi khói.

Ở chính giữa, Bạch Tử Hạo thu tay về, đứng yên bất động.

Cậu cúi nhìn bàn tay mình, rồi thở dài, giọng điệu vẫn như thường ngày:

“Mình quá tay rồi…”

Đôi mắt nhạt nhòa ánh nhìn mơ hồ, cậu chậm rãi kết luận:

“Quả nhiên… linh lực có thể tiêu diệt quỷ dị.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ach-nan-thien-thu
Ách Nạn Thiên Thư
Tháng 12 11, 2025
ta-that-khong-phai-dieu-hoa-khong-khi-trung-uong.jpg
Ta Thật Không Phải Điều Hoà Không Khí Trung Ương
Tháng 4 2, 2025
than-lan-ky-vuc-thanh-dieu-chau.jpg
Thần Lan Kỳ Vực – Thánh Diệu Châu
Tháng 1 30, 2025
phan-phai-da-tu-da-phuc-cac-nu-chinh-sup-do.jpg
Phản Phái: Đa Tử Đa Phúc, Các Nữ Chính Sụp Đổ
Tháng 2 2, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP