Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 70: Bạch Tử Hạo: "Cứ để nhân vật chính xử lý, còn ta thì ngủ thôi."
Chương 70: Bạch Tử Hạo: “Cứ để nhân vật chính xử lý, còn ta thì ngủ thôi.”
Trong khi Bạch Tử Hạo vẫn còn ngồi rất “chill” ở một góc khuất của sân vận động, tai nghe cắm vào, ngón tay nhịp theo trò chơi trong điện thoại, ánh sáng màn hình xanh nhạt phản chiếu trên gương mặt bình thản, thì ở ngay giữa sân bóng chuyền… lại là một bức tranh địa ngục sống động.
Một cuộc tàn sát bắt đầu.
Một nam sinh hốt hoảng vùng chạy, cố lao về phía cổng sân, hi vọng có thể thoát ra ngoài. Nhưng khi bàn tay vừa chạm tới lan can, boong! – âm thanh kim loại vang vọng. Cậu ta đập sầm vào một bức tường vô hình, cả người bật ngược lại.
Đôi mắt cậu ta trợn trừng, miệng lắp bắp chửi thề:
“Chết tiệt! Thằng ngu nào dựng kết giới ở đây v—”
BỘP!
Câu chửi bị cắt đứt. Một quả bóng chuyền vừa mới tung ra từ tay thầy giáo thể dục cắm thẳng vào ngực cậu ta. Trong khoảnh khắc, thân thể học sinh kia nổ tung, biến thành một cơn mưa máu đỏ thẫm văng khắp mặt đất. Trên bức tường kết giới vô hình, những giọt máu tươi trượt dài xuống, tựa như khắc thêm một dấu ấn tuyệt vọng.
Trên sân, thầy giáo thể dục dần dần biến đổi. Thân thể vốn bình thường của ông ta bỗng vặn vẹo, xương khớp kêu lạo xạo, từng mảng cơ thịt trồi lên co giật. Nụ cười hiền hòa ngày thường vặn xoắn thành một cái nhếch méo mó, nửa dữ tợn, nửa khoái trá, khiến bất cứ ai nhìn thấy cũng chỉ muốn rùng mình.
Giọng nói của hắn vang vọng, như có hàng trăm lưỡi dao cứa qua cổ họng:
“Các em… làm tôi vui rồi đấy. Và đây… là phần thưởng.”
Hắn cúi xuống, nhặt quả bóng chuyền còn dính máu, rồi nhắm chuẩn xác, ném thẳng vào một học sinh đang ôm đầu run rẩy.
BỐP!!!
Chiếc đầu vỡ tan như quả dưa hấu chín bị đập mạnh. Máu và mảnh sọ bắn tung tóe lên đồng phục của những học sinh đứng gần. Tiếng thét kinh hoàng vang lên, nhưng chưa kịp lắng xuống, quả bóng chuyền lại tự mình bật ngược trở lại. Nó bắt đầu nảy tung, di chuyển theo quỹ đạo quỷ dị như có sinh mệnh, rồi đập liên tiếp vào những thân thể hoảng loạn khác.
Một!
Hai!
Ba!
Tiếng nổ thịt vang vọng khắp sân. Đến khi quả bóng rơi xuống đất, hơn sáu cái xác đã đổ gục, máu me loang lổ, tay chân vặn vẹo chẳng còn hình dáng con người.
Thầy giáo quái dị ngửa cổ cười, tiếng cười vỡ vụn, méo mó đến rợn người:
“Tuyệt kỹ của thầy thế nào? Hay chứ? Vậy thì… tên tuyệt kỹ này sẽ là…”
Nhưng chưa kịp nói xong, hàng loạt học sinh đã tuyệt vọng rút điện thoại gọi cảnh sát. Từng màn hình bật sáng, nhưng chỉ hiển thị dòng chữ lạnh lẽo: “Không có tín hiệu.”
Mọi tia hy vọng cuối cùng cũng sụp đổ.
Tên quái dị lại nhếch miệng, giọng như giễu cợt:
“Ấy chết… tập trung vào bóng chuyền nhiều quá rồi.”
Ngay lập tức, quả bóng chuyền trong tay hắn xoắn vặn, rồi biến thành một cây vợt cầu lông nhọn hoắt.
“Đến tiết cầu lông thôi, các em.”
Tiếng cười ghê rợn vang vọng. Học sinh chạy tán loạn, nhưng từng cú vung vợt lóe sáng lại cuốn theo một đường cầu chết chóc. Nơi ánh cầu bay qua, máu thịt lại văng tung tóe. Từng tiếng hét dần ngưng bặt, để lại mặt sân bê bết đỏ.
Chỉ một lát sau, chỉ còn lại bốn người sống sót.
Ái Mỹ Phương.
Hữu Vô Thiên.
Vương Phúc Trường.
Và một thanh niên quần chúng không đáng nhắc tên.
“Phúc Trường, cúi xuống!”
BỐP!!!
Quả cầu lông sượt qua, chỉ cách tóc Vương Phúc Trường vài centimet. Nếu chậm nửa nhịp, cái đầu của cậu ta đã rơi xuống đất.
Chưa kịp hoàn hồn vì vừa giúp bạn thoát chết, Hữu Vô Thiên đã lẩm bẩm, gương mặt tái nhợt:
“Chỉ còn lại ba người… (và cậu ta không thấy Bạch Tử Hạo đâu cả).”
Tên quái dị siết chặt vợt, nụ cười méo mó bỗng cứng lại:
“Ta… lại đánh trượt sao?”
Vương Phúc Trường mặt mũi hoảng loạn, giọng run run:
“Tôi… tôi còn chưa kịp viết di chúc để lại tài sản cho con cháu mà…”
Nhưng ngay sau đó, cậu ta hét lên với Vô Thiên:
“Hắn đánh bên trái!”
Soạt!
Quả cầu lông xẹt ngang má Vô Thiên, rạch một vệt đỏ mảnh. May mắn thay, cậu kịp né. Không chần chừ, Vô Thiên kéo mạnh Phúc Trường lăn sang bên khác. Ngay lập tức, quả cầu thứ hai cắm phập xuống đúng chỗ Phúc Trường vừa đứng.
Tên quái dị khẽ khặc khặc:
“Chà chà… hai thằng nhóc này đã nhận ra quy luật quỷ dị của ta rồi. Nhưng… cũng chẳng sao.”
Ánh mắt Vô Thiên lóe sáng, cậu hét lớn:
“Phúc Trường! Khống chế hai tay hắn lại!”
Phúc Trường trợn mắt:
“Hở? Bảo tôi tìm chết à!?”
“NHANH LÊN!”
Tiếng hét như xé họng khiến Phúc Trường cắn răng lao tới. Quả nhiên, ngay khi cậu ta ôm chặt lấy hai cánh tay đối phương, tên quái dị lập tức bị khống chế, cơ thể hắn chẳng khác nào mất hết sức lực.
Phúc Trường – vốn là võ sĩ quyền anh – gồng hết sức giữ chặt. Trong khi đó, Hữu Vô Thiên lặng lẽ triệu hồi ra một con dao sáng loáng.
“Tao đến đây.”
Tên quái dị bật cười, giọng méo mó:
“Vô dụng thôi… cái đầu của ta…”
Roẹt!
Âm thanh dao xé thịt vang lên. Một cơn đau dữ dội đến mức hắn gào rú:
“KHÔNG THỂ NÀO!? Đầu của ta… sao lại không hồi phục!?”
Phúc Trường hoảng hốt, vừa giữ chặt vừa hét:
“Ơ mà mày lấy con dao đâu ra vậy!? Mà sao lại cầm tay trái thế hả!?”
Vô Thiên nghiến răng:
“Mày mù à!? Không thấy tay phải tao đang bị nó kẹp sao!?”
Tên quái dị gầm gừ, giọng khàn đặc:
“Thả dao ra… nếu không, ta sẽ xé nát cánh tay của ngươi!”
Vô Thiên cười khẩy, ánh mắt lạnh như băng:
“Còn lâu, đồ hạ đẳng.”
Roẹt!
Máu phụt ra.
Phúc Trường run giọng:
“Vô Thiên… tay của mày…”
Vô Thiên quát lại:
“Nếu mày thả ra… cả hai chúng ta sẽ chầu ông bà ngay đấy!”
Nhưng trước khi họ kịp làm gì thêm, một luồng sức mạnh khủng khiếp bùng phát. Nó hất tung cả Vô Thiên lẫn Phúc Trường văng ra xa, đập mạnh xuống đất.
Tên quái dị ngẩng đầu, thân hình rung chuyển. Một tầng bóng tối mới bao phủ quanh hắn.
“Được lắm…” – hắn rít lên, giọng vang vọng khắp sân – “Ta sẽ cho các ngươi… chết đẹp hơn lũ kia.”
Đúng vào khoảnh khắc Vô Thiên bị hất tung, nằm bệt xuống nền bê tông lạnh buốt, trong tiềm thức cậu vang lên một giọng nói kỳ lạ mà quen thuộc.
“Alo alo.”
Giọng một cô gái – thanh âm vừa mềm mại vừa quỷ dị, vang vọng như vọng ra từ đáy vực thẳm. “Xem ra… tình hình gay go rồi nhỉ.”
Vô Thiên lập tức nhận ra. Đó không phải giọng người ngoài. Chính là thanh dao trong tay cậu – một quỷ khí có tri giác, luôn ẩn mình trong linh hồn chủ nhân.
“Khốn kiếp…” Vô Thiên ôm chặt lấy cánh tay đang rỉ máu, xương cốt nứt toác, da thịt tơi tả. Cậu nghiến răng đến bật máu, giọng khàn đặc:
“Kế hoạch… thất bại rồi.”
Giọng nữ kia bật cười khẽ, đầy chế giễu:
“Vậy ngươi định làm gì tiếp theo đây?”
Đôi mắt Vô Thiên lóe lên ánh sáng tuyệt vọng mà kiên định. Cậu nghiến răng, như muốn tự xé nát cổ họng mình để nói ra:
“Huyết Nguyệt… hút sinh mệnh của ta đi.”
Khoảnh khắc đó, cậu đã quyết. Nếu không dồn toàn bộ sức mạnh vào lần này, nếu không dùng chính mạng sống làm giá, thì chẳng ai trong số họ còn đường sống.
“Được thôi…”
Giọng nói quỷ khí trở nên lạnh lẽo, trầm vang như tiếng chuông tang.
ẦM!
Ngay tức khắc, sức mạnh bùng nổ. Làn sóng năng lượng đỏ máu phun trào, cuộn xoáy quanh cơ thể Vô Thiên, dữ dội như ngọn lửa muốn thiêu hủy tất cả. Những vết thương nát bươm trên cánh tay bắt đầu co giật, rồi… hồi phục.
Thớ cơ, gân máu, mạch xương nối lại điên cuồng. Da thịt liền mạch, căng bóng. Trong chớp mắt, cánh tay từng bị xé toạc trở nên nguyên vẹn như chưa từng bị thương.
“Giờ thì…”
Đôi mắt Vô Thiên đỏ rực, vằn tia máu. Cậu đứng thẳng dậy, nắm chặt quỷ khí, ánh nhìn sắc như dao cắt. Giọng cậu vang vọng trong không gian:
“Đến hiệp hai rồi.”
Ánh mắt ấy lướt ngang đối thủ, khiến không khí đông cứng.
Tên quái dị đối diện khặc khặc cười, miệng ngoác đến tận mang tai.
“Được lắm… vậy thì môn tiếp theo… sẽ là đấu vật!”
Cả hai chuẩn bị lao vào, không khí căng thẳng chực nổ tung—
GRÀOOOO!!!
Một tiếng gầm lạnh buốt, dữ dội như sấm vang giữa trời đêm, cắt ngang tất cả. Vô Thiên và con quái dị đồng loạt khựng lại, ngẩng đầu nhìn về phía phát ra tiếng động.
Ở góc sân bóng chuyền, dưới ánh đèn ký túc xá hắt xuống, một bóng người đứng đó.
Đó chính là Bạch Tử Hạo.
Ánh mắt cậu rực giận dữ, giọng gầm gừ, lạnh như băng:
“Đánh nhau thì đánh… giết thì giết. Nhưng tại sao…” – cậu siết chặt nắm tay, giọng rít qua kẽ răng – “…các người cứ ném đồ trúng tôi vậy!?”
Hóa ra, trong lúc cuộc tàn sát diễn ra, từng quả cầu lông và bóng chuyền tung loạn đều vô tình lao về phía cậu – người đang ngồi im chơi game ở góc sân.
Ban đầu, cậu còn nhẫn nhịn, chỉ liếc mắt rồi tiếp tục chơi. Nhưng hết lần này đến lần khác, mấy quả cầu lông sượt ngang màn hình, va trúng điện thoại, khiến tay cậu lỡ nhịp.
Đỉnh điểm là đúng lúc cậu đang “cân 5” trong game. Ngón tay lướt nhanh, não xoay chuyển từng chiêu. Thế mà—
Vút! Một quả cầu lông quái dị sượt ngang. Chỉ một nhịp trễ.
Ngay lập tức, cả team địch dồn ulti. Màn hình lóe sáng.
“DEFEAT.”
Thua sạch.
Tất cả công sức, toan tính, chuỗi chiến thắng của cậu… tan thành mây khói chỉ trong một giây.
Bạch Tử Hạo lặng im. Rồi, chậm rãi, cậu đứng lên.
Cậu không chịu nổi nữa.
Đút tay vào túi áo, ánh mắt lạnh băng, sát khí ngùn ngụt.
Con quỷ dị liếc nhìn cậu, méo mó cười:
“Lại thêm một kẻ… tự tìm chết sao?”
Nụ cười hắn ngoác rộng, tiếng rít gằn lên:
“Vậy thì… ta sẽ xử ngươi trước!”