Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 69: Yuma: "Hãy làm một người lười như ký chủ. Không cần làm nhiệm vụ nữa~"
Chương 69: Yuma: “Hãy làm một người lười như ký chủ. Không cần làm nhiệm vụ nữa~”
Trong khi Hùng và Thanh Tuyết đang tất bật bàn bạc, chuẩn bị xử lý một cái môtip não tàn mới toanh, thì ở một nơi khác, bầu không khí tại trường quý tộc vẫn dày đặc mùi tiền âm phủ cháy chưa tan hết từ đêm qua. Những học sinh khác còn chưa kịp hoàn hồn sau vụ chết người rúng động, cảnh sát vẫn còn phong tỏa hiện trường, nhân viên pháp y ra ra vào vào để khám nghiệm tử thi. Bầu không khí căng thẳng, hoang mang, ngay cả mấy đứa vốn chuyên buôn dưa lê tám chuyện cũng tạm im tiếng.
Chỉ duy nhất một người, vẫn như mọi khi, chẳng thèm bận tâm đến bất cứ điều gì: Bạch Tử Hạo.
Cậu ta ngồi ở bàn học, nửa mặt che khẩu trang, nửa còn lại vùi xuống cánh tay, lười biếng như thể cả thế giới ngoài kia nổ tung thì cũng chẳng liên quan đến mình. Tiếng giảng bài? Tai nghe chống ồn đã lo liệu. Tiếng bạn học xì xào? Tập trung vào game, ai rảnh để nghe. Thậm chí ngay cả cái mùi cháy khét lẹt của tiền âm phủ lẫn trong không khí, khiến cả lớp nhăn mặt khó chịu, Bạch Tử Hạo cũng chỉ hờ hững liếc một cái, sau đó lại tiếp tục thao tác như một cao thủ đang try-hard trận rank sinh tử.
Nếu phải mô tả về nhịp sống của Bạch Tử Hạo trong trường học, thì có thể tóm gọn trong ba bước cực đơn giản:
Giờ học: Ngủ gục.
Giờ ra chơi: Chơi game.
Giờ bị gọi tên: Giả chết.
Hết.
Cả trường quý tộc này, với lịch học nghiêm ngặt, thầy cô khắt khe, học sinh thì cạnh tranh nhau từng điểm số… lại có một thằng chẳng coi ai ra gì, lúc nào cũng như ở trong cái thế giới riêng. Người khác nghe nhạc hiệu lệnh thể dục vang lên thì căng thẳng đứng nghiêm, còn Bạch Tử Hạo thì chỉ tiếc rẻ cú chót trong game. Người khác chuẩn bị giáo trình, còn cậu ta chỉ lo pin điện thoại đủ để cày thêm vài ván.
Tiếng chuông báo hiệu tiết học tiếp theo vang lên, mấy đứa bạn cùng lớp vội vã xếp hàng đi ra ngoài, còn Bạch Tử Hạo vẫn ngồi yên tại chỗ, tay bấm bấm màn hình. Mãi đến khi thầy giám thị đi ngang qua liếc cái ánh mắt sắc như dao, cậu mới miễn cưỡng đứng dậy, nhét máy vào túi, vác cái thân thể lười chảy thây ra sân tập.
“Trời ạ, chỉ mong tiết thể dục hôm nay cho ngủ luôn trong lớp… Hoặc khởi động lấy lệ một cái xong ngồi góc chơi game cũng được.” – Bạch Tử Hạo thầm cầu nguyện, lười đến mức ngay cả trong đầu cũng chẳng buồn nghĩ thêm câu nào dài dòng.
Đương nhiên, với thân phận thiếu gia đệ tam của Ma Đô, cậu ta chẳng bao giờ lo bị đuổi học. Thầy cô nhiều khi muốn mắng, nhưng cuối cùng cũng chỉ nuốt xuống, thở dài chán nản. Chẳng trách mà học sinh trong trường thường lén truyền tai nhau: “Ở trường này, chỉ có Bạch Tử Hạo mới thật sự sống như ông hoàng. Chúng ta học như trâu, còn cậu ta lười như thần tiên.”
Hơn mười giờ sáng. Nắng từ sân vận động hắt xuống, vừa oi vừa hầm, nhưng không khí vẫn còn vương vất cái mùi khét đặc trưng của tiền âm phủ. Có lẽ cả thành phố Ma Đô sẽ còn phải chịu đựng nó thêm vài ngày nữa, nhưng với Bạch Tử Hạo, tất cả những thứ đó đều chẳng quan trọng. Cậu ta chỉ nghĩ đến một việc: tìm chỗ nào mát mẻ, khuất tầm mắt giáo viên, rồi lấy điện thoại ra cày game tiếp.
BÍP!!!
Tiếng còi chói tai vang lên, kéo dài, khiến hàng loạt học sinh thẳng lưng theo phản xạ. Thầy giáo thể dục nghiêm nghị đứng ở giữa sân, giọng nói vang vọng khắp nơi:
“NGHIÊM! Đến giờ thể dục, tôi mong các em giữ vững tinh thần để có một cơ thể khỏe mạnh.”
Bạch Tử Hạo đứng trong hàng, cố gắng che giấu cơn ngáp dài sau lớp khẩu trang. Cậu vốn quen với cái giọng dõng dạc của thầy rồi, nhưng hôm nay… không biết vì sao, lại cảm thấy có gì đó bất thường.
Ánh mắt thầy giáo lia qua hàng học sinh, sắc bén đến mức khiến nhiều người thấy sởn gai ốc. Gương mặt, dáng điệu, thậm chí từng động tác giơ tay, đều giống hệt một giáo viên bình thường. Nhưng cái thứ khí tức tỏa ra quanh người… lại âm u, nặng nề, tựa như một lớp màn quỷ dị vô hình đang trùm kín sân trường.
Một thoáng rùng mình lướt qua lưng Bạch Tử Hạo. Cậu ta híp mắt.
“Có khi nào… Quỷ dị giả dạng?”
Trong đầu lóe lên suy đoán, nhưng ngay sau đó, Bạch Tử Hạo liền gạt bỏ ngay.
“… Thôi kệ, chắc mấy nhân vật chính sẽ lo. Mình thì cứ ngồi chơi game, làm nền cho đẹp.”
Cậu nhếch môi dưới lớp khẩu trang, móc điện thoại trong túi ra, thao tác quen thuộc như thể tất cả những thứ đang xảy ra xung quanh chỉ là nền phụ cho màn hình sáng rực trong tay.
Còn Yuma, hệ thống của Bạch Tử Hạo thì sao?
[Hãy làm một người lười như ký chủ. Không cần làm nhiệm vụ nữa~]
Trong giao diện hệ thống, hình chibi của Yuma cũng đang đeo khẩu trang, cuộn tròn trên giường, ngủ say sưa, thậm chí còn ngáy khe khẽ. Rõ ràng là đã bị đồng hóa bởi ký chủ từ lâu rồi.
Cũng cùng ở chỗ đó, trên sân thể dục đang lố nhố học sinh xếp thành từng hàng ngay ngắn, Hữu Vô Thiên và Vương Phúc Trường cũng đứng nghiêm chỉnh. Bầu không khí ban đầu chỉ giống như một tiết học thể dục bình thường, tiếng gió lùa qua những tán cây, vài chiếc lá khô rơi lác đác, mặt sân xi măng ánh lên dưới nắng chói chang buổi sáng.
Vương Phúc Trường đứng thẳng người, ánh mắt thì vô lo, vẫn như mọi lần, cậu ta chẳng phát hiện ra điều gì bất thường. Với cậu, đây chỉ là thêm một buổi học thể dục chán ngắt khác, có lẽ chạy vài vòng sân, chơi bóng qua loa rồi kết thúc. Nhưng Hữu Vô Thiên lại không nghĩ vậy. Cậu ta đứng yên, mắt khẽ nheo lại, một loại trực giác mơ hồ dâng lên trong lòng, khiến tim đập nhanh hơn một nhịp.
Có gì đó… rất không đúng.
Thầy giáo thể dục vẫn xuất hiện như thường lệ: thân hình cao gầy, mặc đồng phục thể thao, cổ đeo còi huýt. Vẻ mặt ông ta dửng dưng, bước chân nhịp nhàng, giọng nói trầm ổn vang lên rõ ràng:
“Hôm nay chúng ta sẽ học tất cả các môn thể dục.”
Âm thanh ấy vang vọng khắp sân, dứt khoát và kiên định, khiến học sinh nào cũng phải bất giác nín thở. Nhưng trong lòng Hữu Vô Thiên, từng chữ như gõ mạnh vào thái dương, cứ lập đi lập lại không rời. Cảm giác như thể ẩn trong giọng nói ấy là một mệnh lệnh chết chóc không thể chống lại.
Vương Phúc Trường vô thức bật ra một câu cảm thán:
“Vãi ò~”
Giọng nói ấy phá tan sự căng thẳng, vài đứa học sinh khác còn bật cười khe khẽ. Nhưng chỉ một thoáng sau, tiếng cười ấy bị nuốt chửng bởi sự im lặng bất thường.
Thầy thể dục cười nhạt, ánh mắt lướt qua cả lớp, như thể đang chọn ra con mồi tiếp theo. Ông ta nói tiếp, giọng trầm hơn, lạ lùng hơn:
“Chúng ta sẽ chia thành từng nhóm. Nhóm đầu tiên ra sân trước, những nhóm sau thì ngồi chờ.”
Chia nhóm. Mọi chuyện cứ diễn ra như thường. Tiếng xì xào, bước chân di chuyển, tiếng gọi tên nhau vang lên. Nhưng không ai nhận ra rằng bầu không khí càng lúc càng ngột ngạt, như thể có một lớp màn vô hình đang siết chặt lấy sân trường.
Một lúc sau, học sinh đã phân nhóm xong. Những tiếng gọi ồn ào ban nãy biến mất, chỉ còn lại tiếng gió lạnh lùa qua.
Ở một góc xa, Bạch Tử Hạo ngồi tách biệt. Khẩu trang vẫn che nửa khuôn mặt, đôi mắt nửa nhắm nửa mở, trên tay cầm chiếc điện thoại phát sáng lấp lánh. Như thường lệ, thiếu gia đệ tam của Ma Đô chẳng buồn hòa nhập, cậu chỉ lặng lẽ đi theo lớp đến sân bóng chuyền, rồi tìm ngay một chỗ ngồi thấp, dựa lưng vào tường, tiếp tục cày game.
Đối với cả lớp, Bạch Tử Hạo gần như vô hình. Có cũng được, không có cũng chẳng ai nhớ. Người ta chỉ coi sự hiện diện của cậu như một cái bóng lười nhác không đáng quan tâm.
Thầy giáo vỗ tay, tiếng vang rền trên nền xi măng.
“Bây giờ chúng ta sẽ tập đánh bóng chuyền. Thầy cũng sẽ tham gia.”
Một học sinh đứng gần đó, có vẻ hơi rụt rè, nhỏ giọng thắc mắc:
“Nhưng… thầy…?”
Chưa kịp nói hết câu, thầy đã ngắt lời, giọng nói tràn đầy sự chắc nịch:
“Không sao đâu. Thầy sẽ nhường mà.”
Câu trả lời ấy làm cả lớp thoáng yên lòng. Một vài học sinh thậm chí còn nở nụ cười, nghĩ rằng thầy sẽ tham gia cho vui, chỉ là làm không khí thêm náo nhiệt thôi.
Thầy giáo nhẹ nhàng nhặt quả bóng chuyền, đưa cho một học sinh gần đó, ánh mắt hiền hòa, khó mà nghi ngờ.
“Em phát bóng đi.”
“V… vâng, thưa thầy.”
Cậu học sinh kia cẩn thận phát bóng sang. Nhưng trong tích tắc, không ai kịp phản ứng.
Phập!
Một tiếng nổ ướt át vang lên. Thầy thể dục xoay người, vung tay đập mạnh quả bóng. Lực va chạm vượt xa sức người, quả bóng chuyền tưởng chừng vô hại bỗng biến thành một khối thép nghiền nát. Nó lao thẳng vào học sinh vừa phát bóng.
Nửa thân trên của cậu ta nổ tung. Máu, xương, nội tạng văng ra khắp mặt sân. Tiếng la hét chưa kịp cất lên thì học sinh đứng ngay phía sau cũng bị bóng đánh trúng đầu, lập tức nổ tung, máu me bắn tung tóe khắp nơi.
Toàn bộ lớp học chết lặng. Không khí như bị rút sạch.
Trong khoảnh khắc ấy, chỉ có tiếng nhỏ giọt của máu rơi xuống sân vang vọng, từng giọt rơi tí tách.
Một tiếng hét thất thanh xé toạc sự im lặng.
“Aaaa!!!”
Các học sinh bắt đầu run rẩy, hoảng loạn.
Hữu Vô Thiên và Vương Phúc Trường sững sờ. Cả hai đều không tin nổi vào mắt mình.
“Thầy… giết học sinh rồi!?”
Thầy giáo không hề tỏ ra hốt hoảng. Ông ta cúi xuống, chậm rãi nhặt quả bóng lên. Máu thịt vẫn còn vương trên bề mặt, nhưng thầy ta chẳng thèm lau đi, chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, nụ cười hiền hòa như ban đầu.
“Đến lượt các em rồi.”
Giọng nói ấy khiến cả lớp như rơi vào địa ngục.
Lớp trưởng cố gắng giữ bình tĩnh, run rẩy lên tiếng:
“Thầy… thầy có… có bị…”
Bốp!!!
Quả bóng lại được tung ra, lần này là thẳng vào lớp trưởng. Trong nháy mắt, cơ thể lớp trưởng nổ tung thành đống máu thịt, không kịp để lại một lời nào.
Thầy giáo vẫn cười, đôi mắt hiền hậu, giọng nói bình thản:
“Thầy rất ổn.”
Nhưng cơ thể ông ta bắt đầu biến dạng. Da thịt rách ra từng mảng, máu đen rỉ xuống. Các khớp xương vặn vẹo, kéo dài, tiếng răng rắc vang lên rợn người. Không gian xung quanh từ từ biến đổi, bầu trời trên đầu học sinh đỏ rực như máu, những bức tường vô hình dâng lên bao quanh sân, tựa như cả lớp vừa bị nuốt trọn vào một thế giới khác.
Bạch Tử Hạo cuối cùng cũng ngẩng đầu, bị tiếng hét và mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào mũi kéo về thực tại. Đôi mắt nửa tỉnh nửa mê của cậu khẽ động, rơi vào nụ cười quái dị của thầy giáo đang đứng giữa vũng máu.
Trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh ấy lại khiến cậu nhớ đến Phó Thanh Tuyết. Nụ cười dịu dàng mà khủng khiếp, nụ cười vừa ngọt ngào vừa lạnh lẽo, từng khiến nhân vật chính run rẩy khi đối mặt.
Cậu bật cười trong lòng:
“Chắc là Phó Thanh Tuyết nhập hồn vào thầy kia rồi.”
Rồi lại lắc đầu:
“Không hợp lý. Với tính cách của cô ta, còn lâu mới thèm phí công nhập vào một tên thầy giáo tầm thường chỉ để giết vài đứa học sinh. Muốn giết thì tự tay ra tay chẳng phải đơn giản hơn sao?”
Nghĩ vậy, Bạch Tử Hạo thản nhiên quay lại với chiếc điện thoại trong tay, tiếp tục thao tác điêu luyện.
Trong đầu cậu chỉ có một câu:
“Người chết không liên quan đến ta.”
Ánh sáng từ màn hình điện thoại phản chiếu lên khuôn mặt lười biếng sau lớp khẩu trang. Cậu chìm đắm trong game, mặc kệ tiếng la hét, tiếng nổ tung, mùi máu tanh ngập tràn không khí.
Ai mà biết được, có khi lát nữa hai kẻ chuyên xé nát kịch bản não tàn kia – Đỗ Phi Hùng và Phó Thanh Tuyết – lại đột nhiên xông vào trường, tiện tay kéo cậu đi cùng, chỉ vì phát hiện ra “cốt truyện mới” hấp dẫn.
Chỉ nghĩ thôi cũng thấy phiền phức.