Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 68: Lâu rồi không gặp, nhưng mới có một ngày thôi mà?
Chương 68: Lâu rồi không gặp, nhưng mới có một ngày thôi mà?
Chiếc xe quen thuộc lại lao vun vút trên con đường cũ, bánh xe xoẹt qua mặt đường để lại những vệt xám mờ. Tiếng gió thổi gào bên ngoài như muốn bứt tung cả cửa kính, thế nhưng trong xe, bầu không khí lại nhàn nhã đến mức kỳ quái.
Phó Thanh Tuyết ngả người ung dung trên ghế, một tay giữ vô lăng, một tay vuốt nhẹ màn hình điện thoại. Douyin hiện lên mấy video trend mới nhất, thi thoảng cô lại bật cười khe khẽ, ánh mắt đỏ rực lóe lên sự thích thú.
Hùng thì chẳng màng đến phong cảnh bên ngoài, tay bấm điện thoại, mắt dán chặt vào game. Ngón tay lướt nhanh như đang múa trên màn hình, miệng còn lẩm bẩm.
“Vãi chưởng nguyên team địch cầm shotgun ở đây luôn, team cứu bố mày nhanh!”
Thanh Tuyết nghiêng mắt nhìn, khẽ bật cười.
“Anh nghiêm túc thế mà chỉ để chơi game à? Đúng là phong cách bất biến.”
Hùng ngẩng lên, mặt tỉnh bơ.
“Chứ chẳng lẽ nghiêm túc để nhìn đường? Cô lái cơ mà. Với lại, cô xem Douyin thì tôi chơi game, công bằng thôi.”
Chiếc xe tiếp tục chạy, rẽ vào con đường đất nhỏ, đưa cả hai về phía căn nhà cấp bốn cũ kỹ mà họ từng đi qua. Con đường này vốn chẳng có gì nổi bật, nếu không biết thì sẽ tưởng là hẻm cụt. Nhưng với hai người, nó lại là lối dẫn vào một trong những nơi bí mật nhất – căn cứ ngầm của cục 749.
Khi bánh xe dừng trước ngôi nhà, khung cảnh yên tĩnh như chưa từng có gì đặc biệt xảy ra. Ông lão bảo vệ vẫn ngồi đó, chiếc ghế gỗ kẽo kẹt dưới thân hình gầy guộc. Hễ ai không biết sẽ tưởng ông chỉ là một bác gác cổng bình thường.
Nhưng ngay khi thấy chiếc xe quen thuộc, ông lão vội vàng đứng dậy, cúi người thật thấp.
“Đỗ thiếu gia, Phó tiểu thư, hoan nghênh hai vị trở lại.”
Ông lão vừa dứt lời liền rút chiếc điều khiển từ trong áo ra, bấm một cái. Mặt đất rung nhẹ, cả căn nhà cấp bốn vốn tưởng cũ nát bỗng chuyển động. Vách tường tách ra, lối vào bí mật dần hiện ra, ánh đèn lạnh lẽo hắt xuống tạo cảm giác u ám.
Thanh Tuyết híp mắt, môi cong cong.
“Nhìn cảnh này cũng thấy giống phim khoa học viễn tưởng. Đúng là mấy người 749 thích làm trò.”
Hùng chống tay lên cằm, gật gù.
“Công nhận, nhưng mà xem mãi cũng quen. Giờ tôi chỉ thấy giống chỗ giữ xe dưới tầng hầm thôi.”
Hai người cười cười, thong dong bước vào. Đường ngầm dài hun hút, ánh đèn trắng lạnh hắt lên gương mặt cả hai, nhưng không làm giảm đi khí chất như có như không bao quanh. Dọc hành lang, mấy nhân viên mặc quân phục thấy họ liền lập tức đứng nghiêm, cúi chào.
Ánh mắt bọn họ pha lẫn sợ hãi và kính nể. Ai cũng biết cái danh hiệu “cặp đôi sát thần” này không phải tự nhiên mà có. Lần trước cả hai tiến vào quỷ vực, đập nát nguyên một khu vực vốn ai cũng sợ, còn quay về ung dung như đi dạo. Từ đó, trong cục 749 không còn ai dám tùy tiện giao nhiệm vụ cho họ nữa.
Một nhân viên thì thầm khi bóng lưng hai người khuất dần:
“Nghe nói lần trước họ ra tay, cái quỷ vực đó thậm chí còn nát vụn thành hư vô. Cường giả đại tông sư thậm chí còn không đánh được mấy con quỷ dị ở đó…”
“Ừ, đáng sợ nhất là họ không hề bị ảnh hưởng gì cả.” Một người khác run run. “Ai mà dám giao nhiệm vụ cho họ chứ, lỡ như không vui, một cước đạp sập luôn cả cục thì sao.”
Những lời thì thầm đó dĩ nhiên lọt vào tai Hùng và Thanh Tuyết, nhưng cả hai chỉ coi như gió thoảng. Họ cứ thong dong mà đi, như thể hành lang dài lạnh lẽo kia chính là thảm đỏ dành riêng cho họ vậy.
Cuối cùng, hai người dừng lại trước một cánh cửa lớn. Hùng giơ tay, gõ “cộc” một tiếng rồi không đợi trả lời, thản nhiên đẩy cửa bước vào.
“Cục trưởng Tô, lâu rồi không gặp.”
Trong phòng, Cục trưởng Tô đang ngồi sau bàn làm việc, tay lật từng tập hồ sơ. Ông ta nhíu mày, đang định hỏi ai lại tùy tiện xông vào thì vừa ngẩng đầu lên đã thấy cặp đôi quen thuộc.
Ánh mắt ông khựng lại một giây, rồi khóe miệng giật giật.
Trong lòng ông thầm rít lên: “Hai người này bị gì vậy? Mới có hơn một hôm không gặp mà lại diễn cái kiểu ‘lâu ngày không gặp’ với tôi? Có biết cục trưởng này cũng cần được yên tĩnh để sống không!?”
Tuy vậy, bên ngoài ông vẫn giữ phong thái lãnh đạo, ho khụ một cái.
“Hai vị, thật trùng hợp. Không biết hôm nay tìm tôi có chuyện gì?”
Hùng không vòng vo, nhếch mép cười.
“Tôi muốn làm nhiệm vụ.”
Câu nói ngắn gọn làm cho ngón tay cục trưởng Tô khựng lại. Ông ngẩng lên, nheo mắt nhìn chàng trai trước mặt.
Rồi, một nụ cười bất đắc dĩ hiện ra.
“Đỗ thiếu gia, cậu đừng đùa tôi nữa. Muốn nhận nhiệm vụ thì cứ ra lễ tân mà hỏi, cần gì phiền đến tôi.”
Thanh Tuyết khoanh tay, ánh mắt sắc như dao.
“Ý chồng tôi không phải vậy. Anh ấy nói đến nhiệm vụ khó nhất, loại mà chưa ai đi làm có thể quay về.”
Không khí trong phòng thoáng chốc căng lên. Cục trưởng Tô đặt tập hồ sơ xuống bàn, lắc đầu thở dài.
“Mấy nhiệm vụ đó… không nằm trong thẩm quyền của tôi đâu. Hai vị quá coi trọng cục 749 rồi.”
Nghe thế, Hùng và Thanh Tuyết đồng loạt thở dài, gương mặt thất vọng thấy rõ. Hùng buông một câu ngắn.
“Thế thì thôi vậy. Làm phiền ông rồi.”
Thanh Tuyết lập tức nắm lấy tay Hùng, kéo nhẹ. “Đi thôi.”
Cả hai xoay người bước ra, khí chất thong dong đến mức làm cục trưởng Tô ngồi lại chỉ biết bất lực. Nhưng trước khi ra khỏi cửa, Hùng còn quay đầu, giọng đầy tự nhiên như đang đặt đơn hàng.
“À, nếu ông có dịp thì thử hỏi cấp trên xem sao. Có thì gọi WeChat cho tôi nhé, tôi rảnh sẽ tới lấy.”
Cánh cửa khép lại, để lại cục trưởng Tô một mình trong căn phòng tĩnh lặng. Ông ngồi phịch xuống ghế, bàn tay vô thức gõ nhịp lên mặt bàn. Ánh mắt dần trầm lại.
“Hai người này…” Ông thì thầm. “Có lẽ mình nên gọi cho vị đó thật.”
…
Hùng và Thanh Tuyết rời khỏi cục 749, lững thững quay lại chiếc xe quen thuộc của mình.
“Không có nhiệm vụ thì biết làm gì giờ?” – Hùng ngồi vắt chéo chân, thở dài như một cụ già 70 tuổi vừa mất sổ lương hưu.
Thanh Tuyết nhún vai, nổ máy. “Ngồi ngắm dân tình đốt tiền âm phủ cũng vui mà. Nhìn coi, khói nghi ngút như tiệc buffet hương liệu cho đám quỷ. Nhưng mà…”
Hùng gãi cằm, mắt sáng lên: “Đám quỷ chắc hít nhiều quá thành say, xong lại phải nhập viện cai nghiện khí âm mất. Khổ thân.”
Thanh Tuyết: “…”
Cô định phanh gấp cho hắn tỉnh, nhưng nghĩ lại thôi, để hắn tự ngáo cho vui.
Xe dần lăn bánh ra khỏi trung tâm, khung cảnh bỗng thay đổi rõ rệt. Không khí trong lành, mát rượi như vừa được tặng free máy lọc không khí công suất 2000W. Hùng hít một hơi sâu, giang tay như diễn viên Titanic:
“Ahhh~! Thanh Tuyết này, tôi muốn giúp nam chính ngược văn báo thù quá…”
Người đang cầm vô lăng liếc sang, nhếch môi: “Vậy nữ chính thì sao?”
Hùng chống cằm suy nghĩ ba giây, lắc đầu chắc nịch: “Nữ chính thì chắc thành cái xác thôi. Không thì cũng là món hàng giảm giá 70% còn ai rước nữa đâu.”
Nghe xong, Thanh Tuyết gật đầu cái rụp, suýt nữa thì bật like và share tại chỗ. Trong lòng cô thầm nghĩ: Đúng! Nếu gặp cái loại nữ chính ngược văn, tôi sẽ tiễn thẳng xuống âm phủ, cho ngược luôn từ kiếp này sang kiếp khác.
Hùng lại thở dài, kiểu hơi nhiều tâm trạng:
“Giờ này tôi lại có hứng muốn xử đẹp mấy kẻ vô ơn… mấy kẻ vì Bạch Nguyệt Quang mà quay sang tra tấn người bên cạnh mình. Hoặc chí ít cũng là cái môtip thiếu gia thật – giả như thằng Bạch Tử Hạo thì cũng còn vui.”
Thanh Tuyết hứng thú hẳn, buột miệng “Ồ?” rồi bật ra một câu xanh rờn:
“Tôi thấy dấu hiệu của kịch bản não tàn này.”
“Phụt!”
Hùng bật dậy như bị điện giật, khiến Thanh Tuyết suýt bẻ lái lao thẳng vào gốc cây bên đường.
“Đâu!? Kịch bản não tàn ở chỗ nào?!”
Thanh Tuyết đưa tay chỉ thẳng vào màn hình gắn trên xe.
Hùng nheo mắt, nhìn chằm chằm. Rồi hắn bật cười: “Ồ!? Sigma ghê.”
Trên màn hình, chương trình truyền hình trực tiếp đang phát sóng cảnh vài cô gái trẻ đẹp ngồi thành hàng, khóc lóc thút thít như tham gia Asia’s Next Top Drama Queen. Đèn chiếu sáng chói, từng giọt nước mắt long lanh lăn xuống má như diễn quảng cáo khăn giấy.
Một cô gái ngồi giữa nghẹn ngào:
“Anh ấy… đã từng giúp chúng tôi rất nhiều… Nhưng tất cả chỉ là sự lừa dối! Người chúng tôi tin tưởng hóa ra lại có quá khứ dơ bẩn, cấu kết hắc đạo. Chúng tôi… chúng tôi không thể tha thứ!”
Cả dàn phụ họa bên cạnh đồng loạt gật gù. Có người úp mặt khóc nức nở, có người cắn môi như sắp cắn luôn cả son, có người thì nhìn thẳng vào camera như muốn tố cáo với toàn thế giới.
Bình luận trực tiếp ào ào bay lên màn hình:
【Không ngờ anh ta lại như vậy!】
【Thật thất vọng, bao nhiêu năm qua hóa ra chỉ là giả dối.】
【Các cô gái mới là người đáng thương.】
【Ủa thế cuối cùng là ai nuôi ai?】
Không khí livestream nặng nề, từng lời nói như nhát dao đâm vào tim người đàn ông giấu mặt nào đó.
Nhưng trên xe, Hùng và Thanh Tuyết nhìn nhau rồi cùng… phì cười.
Hùng lấy điện thoại, thản nhiên gọi: “Tần Mặc, điều tra ngay cho tôi về người đàn ông đang bị mấy minh tinh livestream bôi nhọ. Xem hắn là nam chính não tàn, phản diện trà xanh, hay thiếu gia giả dạng gì đó.”
Tần Mặc bên kia đáp, giọng lạnh tanh như đang báo cáo tử vong: “Vâng, thưa thiếu gia.”
Trong khi đó, Thanh Tuyết bẻ lái sang một con đường khác, khóe môi nhếch lên tà mị:
“Anh có biết tôi thích làm nhất chuyện gì không?”
Hùng tò mò: “Làm gì?”
“Tra tấn trà xanh đến chết đi sống lại.” – Thanh Tuyết nở nụ cười mà nếu quỷ thần thấy chắc cũng xin nghỉ phép một năm.
Hùng gật gù, nhấn thêm một câu máu lạnh: “Tôi thì muốn giết hắn cơ. Một đao phanh xác, bớt nói nhiều.”
Hai kẻ ngồi trong xe, một lái – một phụ, rõ ràng đang biến chương trình truyền hình cảm động thành… chương trình chọn món ăn tối.
Bởi vì cả hai đã quá rõ kịch bản này rồi.
Ở tu tiên giới? Chín nữ đế ta nuôi dưỡng đều phản bội ta.
Ở đô thị não tàn này? Chín minh tinh ta nuôi dưỡng đều phản bội ta.
Giống nhau đến phát ngán.
Chỉ khác mỗi thời đại.
Thanh Tuyết và Hùng liếc nhau, cùng cong khóe môi. Không hẹn mà gặp, cả hai đều liếm mép một cái, y như hai tên lưu manh biến thái chuẩn bị đi “thưởng thức bữa tiệc não tàn” mới được dọn ra.