Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
mi-hoac-de-vuong-tam-de-nhat-sung-phi.jpg

Mị Hoặc Đế Vương Tâm: Đệ Nhất Sủng Phi

Tháng 1 18, 2025
Chương 485. Đại kết cục & phiên ngoại Chương 484. Ngươi là đệ đệ ta a
d9fb3e4f131c55ad2d2593fb1bb65735

Ta Công Pháp Kèm Theo Đặc Hiệu

Tháng 1 15, 2025
Chương 485. Chương cuối Chương 484. Bước vào Sơ giới
ta-moi-tuan-mot-cai-than-phan-moi.jpg

Ta Mỗi Tuần Một Cái Thân Phận Mới

Tháng 2 24, 2025
Chương 1403. Thời Không Đạo Chủ Chương 1402. Âm Ti đại quân xuất chinh Thiên Châu
Thần Y Trở Lại

Làm Thái Giám, Ta Tuyệt Không Nghĩ Trường Sinh Bất Tử

Tháng 3 26, 2025
Chương 578. Chương cuối Chương 577. Một năm này, Thiên Khải nguyên niên
Kiếm Sát

Hogwarts Nào Đó Hoàng Tử Lai

Tháng 1 15, 2025
Chương 407. Nhân gian ánh bình minh! Chương 406. Tiến công Lily
vo-truoc-trum-phan-dien.jpg

Vợ Trước Trùm Phản Diện

Tháng 3 29, 2025
Chương 500. Điểm cuối cùng, nhưng cũng đúng là điểm cuối cùng Chương 499. Cùng nữ phu tử luận đạo
ta-la-chi-ton.jpg

Ta Là Chí Tôn

Tháng 1 24, 2025
Chương 1483. Đại kết cục « hai » « chương cuối » Chương 1482. Chân chính Phượng Hoàng, đột phá!
ta-nhan-sinh-co-the-vo-han-mo-phong.jpg

Ta Nhân Sinh Có Thể Vô Hạn Mô Phỏng

Tháng 2 24, 2025
Chương 432. Tạo hóa Chương 431. Chúc mừng Cố chân nhân
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 67: Người ta bình thường đi cúng tổ tiên, còn Ma Đô thì tự đốt tiền cho chính mình.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 67: Người ta bình thường đi cúng tổ tiên, còn Ma Đô thì tự đốt tiền cho chính mình.

Ánh sáng ban mai lọt qua khe rèm cửa, chiếu thành một vệt mảnh trên sàn gỗ. Bên ngoài, tiếng xe cộ và tiếng người rì rầm bắt đầu khuấy động con phố, báo hiệu một ngày mới.

Trong căn phòng khách sạn sang trọng, Đỗ Phi Hùng mở mắt, vươn vai lười nhác. Mùi hương nhè nhẹ của tinh dầu và ga giường sạch sẽ vẫn còn quẩn quanh. Anh đưa tay với lấy áo sơ mi, thong thả mặc lại từng cúc một, nhưng ánh mắt thì lại khẽ liếc sang bên cạnh giường.

Phó Thanh Tuyết đang ngủ say, mái tóc trắng dài xõa tung, vài lọn vương lên gối. Khuôn mặt đẹp đến mức khiến người ta muốn ngắm mãi… nếu như không kèm theo âm thanh “khò… khò…” đều đặn vang lên như đang thách thức kiên nhẫn của anh. Cái miệng khẽ hé, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng “hự” nho nhỏ — không biết là mơ thấy gì, hay chỉ đơn giản là phản xạ khi ngủ.

Hùng chống cằm, thở dài.

Đã bị đè một lần… thì lần thứ hai cứ thế mà tiếp diễn.

Chuyện tối qua… ừm, nếu viết ra thì e rằng cả cuốn truyện này sẽ lập tức bay thẳng lên bàn thẩm định của Cục Văn Hóa và tan thành hư vô. Tóm gọn lại thì đó là một “cuộc chiến” không ai muốn nhắc lại, nhưng hậu quả là giờ đây cả hai đang nằm ở đây, một người tỉnh táo, một người… khò khò như chưa từng có gì xảy ra.

Vấn đề là… ánh mắt Hùng bắt đầu ngứa ngáy, ngón tay hơi co lại như sẵn sàng ra đòn. Cảm giác muốn đấm thẳng vào cái bản mặt xinh đẹp đang ngủ ngon kia bất giác trỗi dậy mạnh mẽ.

Anh khẽ nghiêng đầu, thì thầm:

“Cái này là do cô… làm tôi ngứa mắt!”

RẦM!!!

Âm thanh như sét đánh ngang tai vang lên. Cái gối lật ngửa, Thanh Tuyết bật dậy, mắt đỏ quắc như thể vừa hóa thân thành hung thú cổ đại.

“Thằng điên nào muốn ám sát lão nương!?!?!”

Không khí trong phòng lập tức đổi sang chế độ “bão cấp 12”.

Hùng không đợi để thấy tiếp, anh bật người như lò xo, phóng ra cửa với tốc độ của vận động viên điền kinh. Sau lưng, tiếng lạch cạch mặc quần áo vang lên, kèm theo tiếng ghế bị kéo nghiến sàn.

Cánh cửa bật mở.

Phó Thanh Tuyết vừa mặc xong áo, một tay kéo cà vạt, một tay cầm nguyên cái ghế gỗ như đang chuẩn bị tham gia một trận đấu đường phố.

“Thằng kia!!! Đứng lại!!!”

“Xin lỗi, tôi chỉ muốn kiểm tra sức chịu đựng của cô thôi!!!”

Hành lang khách sạn vang dội tiếng chân đuổi nhau rầm rập. Thảm trải sàn cao cấp và những bức tranh treo tường sang trọng không thể che đi bầu không khí như vừa bước ra từ phim hành động.

Ở phòng cách đó vài cánh cửa, Mạnh Quân vừa dụi mắt vừa hé cửa nhìn ra, vẻ mặt mơ màng:

“… Hai người này sáng ra là muốn đập khách sạn à?”

May mắn thay, phần lớn khách đã rời đi từ 6–7 giờ sáng. Nếu còn ngủ tới 8–9 giờ như “lũ này” chắc lễ tân đã gọi bảo vệ từ lâu.

Cuộc rượt đuổi kéo dài suốt hai tầng lầu, cho đến khi…

“Ụt… ụt…”

Tiếng bụng kêu đồng loạt vang lên từ cả hai phía. Cơn đói bất ngờ ập đến như hòa bình giữa chiến tranh, buộc cả kẻ săn và con mồi phải tạm hưu chiến.

Vài phút sau, cảnh tượng chuyển sang một nhà hàng gần đó.

Hùng và Thanh Tuyết ngồi đối diện, trên bàn là bánh bao, cháo trắng, sủi cảo nóng hổi. Hơi nước bốc lên, xóa nhòa sự căng thẳng lúc sáng, chỉ còn lại mùi thơm hấp dẫn.

Anh chống cằm, vừa ăn vừa nói:

“Đi chơi đến đây thôi, chứ về Ma Đô mới ok. Còn phải đưa thiếu gia Bạch nào đó… về nơi sản xuất nữa.”

“Này, Thanh Tuyết.” — Hùng bắt chuyện, giọng như bàn chuyện kinh doanh, “thế xử lý Vương gia thế nào?”

Phó Thanh Tuyết cắn một miếng sủi cảo, thong thả đáp:

“Chưa vội xử lý. Tôi muốn cho chúng sự nhục nhã trước đã. Sau đó quay lại thì xử sau.”

“Ý kiến hay!” — Hùng vỗ tay, “tiện thể quay lại thì tìm nhà Mạnh Quân, xong săn main luôn!”

“Ờm…” — cô gật đầu, “về lục xem Ma Đô còn não tàn không.”

Ăn xong, cả nhóm lái xe rời đi, để lại Mạnh Quân vẫn còn ngái ngủ trong khách sạn, chẳng kịp hiểu mình vừa mất đoàn lúc nào.

Chiếc xe lao đi với tốc độ bàn thờ, bánh xe cứa vào mặt đường để lại những vệt khói mờ trắng. Người đi đường chỉ kịp nghe một tiếng “vù” dài, sau đó thấy mái tóc trắng phấp phới cùng dáng người ung dung cầm vô lăng, bên cạnh là một gã thanh niên mải mê cắm mặt vào điện thoại, tay bấm bấm liên tục.

Phó Thanh Tuyết lái xe bằng một tay, tay còn lại thì lướt Douyin, miệng còn khe khẽ nhẩm nhạc nền của clip nào đó đang hot. Mái tóc trắng được cột cao lay động trong gió, ánh mắt đỏ lừ không hề nhìn đường, nhưng xe thì vẫn lao đi mượt mà như thể mặt đường quỳ xuống dọn sẵn.

Trong khi đó, Đỗ Phi Hùng ngồi ghế phụ, chân gác lên táp-lô, mặt căng thẳng hơn cả thi đấu chung kết thế giới, bởi vì hắn đang… leo rank.

“Mọe cái thằng chó này cầm Mp40 bắn tầm xa à, công đi chứ tao bắn nó yếu rồi kìa.” Hùng gào lên, khiến Thanh Tuyết liếc mắt khinh bỉ.

“Anh có biết nếu vừa chơi game vừa hét thế này mà làm tôi lạc tay lái thì hai ta cùng đi gặp Diêm Vương không?” cô nhàn nhạt hỏi, giọng điệu giống như vừa muốn cười, vừa muốn siết cổ.

“Yên tâm, chắc chỉ có tôi đi gặp thôi, mà Diêm Vương gặp tôi có khi còn phải rót trà mời ngồi. Tôi chửi cả âm phủ luôn cũng được.” Hùng đáp tỉnh bơ, ngón tay vẫn lia lia trên màn hình.

Bạch Tử Hạo thì không có mặt. Từ lúc 6 giờ sáng, người nhà ở Ma Đô đã lái xe đến tận Giang Thành chỉ để đưa thiếu gia nhỏ về trường, không cho đi chung cùng hai “quái vật xã hội” này nữa. Một mặt vì sợ Hạo bị lây bệnh cà khịa, mặt khác vì an toàn tâm lý: đi chung với Hùng và Tuyết chẳng khác nào ngồi bom hẹn giờ.

Không khí trong xe tưởng yên bình, nào ngờ bất chợt, Hùng cau mày, hít hít mũi.

“Ủa, Thanh Tuyết, cô có ngửi thấy không? Hình như… có mùi khét khét. Mùi này quen lắm.”

Phó Thanh Tuyết nhíu mày, hít một hơi.

“Ờm, giống như mùi giấy bị đốt. Nhưng nồng hơn. Kiểu… mùi tiền âm phủ.”

Hai người đưa mắt nhìn nhau, đồng thời ngẩng đầu nhìn lên bầu trời phía trước.

Cả Ma Đô… bị bao phủ bởi một màn khói bụi mịt mờ, đen kịt như có ai vừa tổ chức “Lễ hội hoá vàng toàn quốc”. Ánh sáng mặt trời bị che mờ, khiến cảnh vật phủ một tầng xám xịt ma quái. Từng mảng khói xoáy tròn, tụ thành hình thù quái lạ, khiến người ta rùng mình như lạc vào một vùng quỷ dị xâm lấn.

Hùng nheo mắt, thốt ra một câu mà ngay cả hắn cũng không tin nổi:

“Chẳng lẽ… người ta đang tập thể gọi hồn?”

Ngay lúc đó, điện thoại của Phó Thanh Tuyết vang lên tiếng thông báo thời sự, giọng nữ MC nghiêm túc vang vọng:

“Thông tin mới nhất: Ma Đô đang đối mặt với tình trạng ô nhiễm không khí nghiêm trọng do hàng loạt người dân đồng loạt đốt tiền âm phủ. Nguyên nhân được cho là… để đốt cho chính bản thân mình ở kiếp trước.”

Cả khoang xe im lặng ba giây.

“Cái quái gì!?!” Hùng hét lên, mắt trợn tròn. “Cái hiệu ứng cánh bướm này… có phải chơi hơi quá tay rồi không!?”

Thanh Tuyết chống cằm, giọng bình thản đến phát tức.

“Quá tay thật. Nhưng nghĩ kỹ thì cũng hợp lý. Hôm qua chúng ta rảnh tay đi đốt tiền âm phủ rồi lên top 1 hot search luôn. Kết quả, thằng trùng sinh nào đó vốn định ‘ngồi mát ăn bát vàng’ giờ chắc đang khóc thét trong biệt thự. Ai mà ngờ cả dân tình hùa theo trend, thay vì cầu may, lại tự đốt tiền âm phủ cho bản thân. Thật là… nhân loại sáng tạo không giới hạn.”

Hùng ôm bụng cười ngặt nghẽo, vỗ đùi đánh đét.

“Hahahaha! Vãi thật! Thế này thì mấy con quỷ còn lâu mới bén mảng tới. Cứ tưởng tìm được mảnh đất béo bở, hóa ra vừa ló mặt đã bị dân tình ‘chuyển khoản’ cả tỷ minh tệ, chắc chúng nó nghẹn chết!”

Xe vẫn lao vun vút, đi qua những con đường ngoại thành giờ đã bị khói mù che kín. Xa xa, có thể thấy từng cụ già nghiêm túc ngồi bên vệ đường, tay run run bỏ từng xấp tiền âm phủ vào chậu lửa, miệng lẩm nhẩm “đốt cho bản thân ở kiếp trước, mong kiếp sau không khổ”. Giới trẻ thì livestream, hò reo trend mới: “Đốt càng nhiều, tương lai càng sáng!”

Hùng suýt sặc vì cười.

“Cái này… chắc chắn là do chúng ta lên hot search rồi. Thanh Tuyết à, lần đầu tiên trong lịch sử, người ta không cần cúng tổ tiên, mà tự cúng chính mình!”

Phó Thanh Tuyết nhếch mép, rút điện thoại lướt Weibo. Quả nhiên, hashtag #ĐốtTiềnChoMình đang top 1, comment dày đặc. Có kẻ còn post ảnh khoe: “Đốt cho mình 10 tỷ, kiếp trước tôi chắc thành hoàng đế.” Người khác lại viết: “Huhu, kiếp trước chắc mình nợ nhiều quá, đốt hoài vẫn thấy nghèo.”

“Nhìn đi.” Thanh Tuyết đưa màn hình cho Hùng. “Đây là kết quả của việc chúng ta hở một chút là náo loạn thế giới.”

“Ấy, tôi vô tội nha. Tôi chỉ sống đúng bản năng thôi. Ai bảo mạng xã hội thích hóng chuyện.” Hùng cười hề hề, gãi đầu.

Một lúc sau, khi cười mệt, hắn bỗng nhớ ra điều gì.

“À này, Thanh Tuyết, tiện đường… ghé cục 749 không?”

Phó Thanh Tuyết nhướng mày.

“Cái chỗ ngụy trang kia á? Để làm gì?”

Hùng giơ hai ngón tay thành hình súng, bắn bắn về phía trước.

“Đi tìm nhiệm vụ! Đập mấy cái huyền bí, rồi đi chơi! Cuộc đời phải có side quest thì mới thú vị chứ!”

Thanh Tuyết nhìn hắn nửa giây, rồi bật cười thành tiếng.

“Được đấy. Anh đúng là não chó, nhưng ý tưởng này lại hay. Vậy thì… ghé!”

Hai kẻ ngồi trên xe nhìn nhau, cùng giơ ngón cái ra. Chiếc xe phóng thẳng về phía màn khói mịt mù, để lại sau lưng một tiếng cười vang vọng át cả tiếng còi xe ngoài đường.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-he-dragon-quan-quan-khong-phai-pokemon.jpg
Ta, Hệ Dragon Quán Quân, Không Phải Pokemon!
Tháng 12 3, 2025
minecraft-van-gioi-tu-tien-chi-lo
Minecraft: Vạn Giới Tu Tiên Chi Lộ
Tháng 12 26, 2025
thap-ac-lam-thanh.jpg
Thập Ác Lâm Thành
Tháng 1 26, 2025
hong-hoang-lam-pha-hoai-ta-bi-thanh-nhan-nghe-trom-tieng-long.jpg
Hồng Hoang: Làm Phá Hoại Ta Bị Thánh Nhân Nghe Trộm Tiếng Lòng
Tháng 2 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP