Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 64: Chúng ta thấy có vài trăm kẻ sắp chết chặn đường.
Chương 64: Chúng ta thấy có vài trăm kẻ sắp chết chặn đường.
Cả hai rời khỏi phòng VIP của Lưu Thiên Dương mà không thèm ngoái đầu lại. Ánh đèn vàng ấm áp trong phòng dần lùi xa, tiếng nhạc nhẹ cũng như bị cắt phăng khỏi tai, để lại khoảng trống yên tĩnh bất ngờ. Bước chân của Hùng ung dung như vừa hoàn thành một bữa cơm tối no nê, tay vẫn nhét vào túi quần, miệng nhai nốt viên kẹo. Ngay phía sau, Phó Thanh Tuyết sải từng bước dài, đôi giày cao gót gõ nhịp đều trên nền gạch, thần thái thanh thản đến mức giống như vừa đi mua sắm xong, chứ chẳng phải vừa hóng hết một màn kịch phản diện căng như dây đàn.
Ra đến chỗ Mạnh Quân đang đứng chờ, Hùng tiến lên, không nói một câu dư thừa, vỗ vai anh ta một cái bộp khiến bả vai Mạnh Quân hơi rung.
…”Chú em, có chỗ nào nghỉ chân không? Vợ tôi say rồi.”
Mạnh Quân khựng lại, quay sang nhìn Phó Thanh Tuyết. Trong mắt anh, đôi đồng tử của cô sáng tới mức đủ để đọc hết một cuốn tiểu thuyết nghìn trang mà không cần đèn. Không chỉ tỉnh táo, cô còn đang… vẫy tay chào anh một cách rất lễ phép.
Cái này mà là say á? Nếu đây được tính là “say” thì có lẽ tôi đã “nát rượu” từ hồi còn trong bụng mẹ.
Mạnh Quân nặn ra một nụ cười lịch sự, xen chút cảnh giác. …”Tôi có một chỗ nghỉ khá tốt… chỉ là… đường đó hơi vắng.”
Nghe thế, Hùng và Thanh Tuyết liếc nhau. Một giây sau, cả hai đồng loạt giơ ngón cái. …”Được.”
Trong đầu họ, một bảng hiệu neon lập tức bật sáng, chữ nhấp nháy liên tục: Đường vắng + buổi tối muộn = KỊCH BẢN NÃO TÀN.
Vừa bước ra bãi xe, Hùng vừa hỏi. …”Cậu đoán kịch bản này là anh hùng cứu mỹ nhân hay main gặp sát thủ rồi kill sát thủ?”
Thanh Tuyết nghiêng đầu, đáp nhẹ như gió. …”Cả hai. Nếu combo thì càng vui. Cũng lâu rồi chưa thấy xác chết.”
Mạnh Quân đứng cạnh, chẳng hiểu sao lại thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Cuối cùng, cả nhóm chia nhau lên xe. Mạnh Quân ngồi trên chiếc sedan sang trọng của mình, có tài xế riêng cầm lái. Hùng và Thanh Tuyết thì tiến thẳng tới một chiếc SUV to bự, kiểu dáng vừa hầm hố vừa gợi cảm giác “xe đi săn boss”. Thanh Tuyết không chút chần chừ giành ghế lái, tay cầm vô lăng như thể sẵn sàng đua F1.
Hùng mở cửa ghế sau, chuẩn bị ngồi xuống, nhưng lập tức đứng khựng lại. Trên ghế, một thanh niên nằm nghiêng, ôm khư khư chiếc điện thoại đã tắt màn hình, dây sạc cắm lòng thòng vào pin dự phòng. Anh ta ngủ sâu tới mức khó phân biệt với… xác chết, thỉnh thoảng môi còn mấp máy như đang chửi ai đó trong game.
Thanh Tuyết liếc gương chiếu hậu, nhàn nhạt nói như thông báo thời tiết. …”À, Bạch Tử Hạo đấy. Vẫn sống.”
Hai chiếc xe rời khỏi bãi đỗ, tiến vào màn đêm Giang Thành. Đường phố thưa thớt, ánh đèn cao áp trải thành từng vệt sáng vàng nhạt trên nền đường còn ẩm hơi sương.
Mới chạy được vài phút, Mạnh Quân bỗng cau mày. Qua gương chiếu hậu, anh nhận ra có một đoàn xe đen, kiểu dáng giống hệt nhau, bám theo với khoảng cách đủ gần để khiến người ta khó chịu.
…”Lạ thật… đâu phải giờ cao điểm đưa dâu.”
Ở chiếc SUV phía sau, Hùng và Thanh Tuyết cũng sớm nhận ra. Nhưng thay vì lo lắng, cả hai lại gật gù như vừa gặp cảnh cũ trong bộ phim mình đã xem chục lần. …”À, chắc kịch bản của Mạnh Quân rồi. Giang Thành bé tí, mình có đắc tội với ai đâu.” – Hùng vừa nói vừa mở túi snack.
…”Ừ, nhưng để xem… nếu theo truyền thống, mấy người này sẽ chặn đường, xuống xe… rồi chết.” – Thanh Tuyết nói, giọng nhàn nhạt như đang bàn về chuyện mưa nắng.
Đúng như họ dự đoán, tới một đoạn đường vắng và tối om, màn sương mỏng phủ lấp ánh đèn, đoàn xe đen tăng tốc lao lên, ép sát và chặn ngang. Tiếng phanh két kéo dài xé toạc không gian tĩnh lặng, mùi cao su cháy khét lẹt bốc lên.
Cửa xe đồng loạt bật mở, từng bóng người mặc đồ đen kín mít từ đầu tới chân bước xuống, động tác đồng bộ đến mức có thể đem đi thi đồng diễn.
Hùng và Thanh Tuyết nhìn nhau, thở dài một cách đồng cảm, ánh mắt như thể đang thương hại đối phương. …”Combo một đống xác chết đang xuất hiện.” – họ nói gần như cùng lúc.
Con đường tối om như nuốt chửng mọi thứ. Ánh đèn vàng yếu ớt từ mấy cột đèn bên đường chỉ đủ để phản chiếu từng vệt ánh thép lạnh lẽo từ hàng trăm lưỡi đao đang chĩa về phía trước.
Hàng trăm bóng áo đen như thủy triều đổ xuống, bước chân đồng loạt nện xuống mặt đường, tiếng vang dội “thình thịch” như trống trận thời cổ đại. Mỗi tên đều vạm vỡ, vai rộng, cánh tay nổi gân xanh, trên tay là đao dài sáng loáng, ánh đao hắt vào mắt người nhìn khiến tim như bị chém một nhát.
Tiếng quát vang vọng khắp không gian, tựa như lệnh truy sát của Diêm Vương.
…”Thằng nào tên là Đỗ Phi Hùng, con nào tên là Phó Thanh Tuyết… bước ra đây!”
Trong chiếc SUV, Hùng và Thanh Tuyết đồng thanh. …”Hở?”
Ánh mắt hai người chạm nhau, cùng lóe lên một tia… không phải sợ hãi, mà là hoang mang có chọn lọc. Từ khi đặt chân tới Giang Thành, họ chưa đắc tội ai cả — ít nhất là trong trí nhớ họ.
Hùng chống tay lên cằm, nghiêng đầu. …”Đắc tội với Thẩm Ấu Sở à?”
Thanh Tuyết nhún vai. …”Không hợp lý, vừa mới ném cô ta cho cá ăn được vài tiếng, làm sao tin tức rò nhanh thế?”
Không chịu buông, Hùng lại lục trí nhớ, kiểu như đang tra sổ nợ. …”Hay là lần trước có tên thiếu gia hoặc tiểu thư nào bị tôi đấm gãy răng mà vẫn sống sót?”
Hai người yên lặng ba giây, rồi cùng nhau liệt kê trong đầu một danh sách… dài như tiểu thuyết bốn tập.
Bất chợt, Thanh Tuyết khẽ “à” một tiếng, khóe môi cong nhẹ. …”Tôi biết rồi.”
Hùng quay sang, nhíu mày. …”Ờm… Cô biết cái gì? Đừng bảo là cô từng đấm chết một bóng ma, rồi bóng ma đó nhập vào tiểu thư quyền quý, giờ quay lại báo thù nhé?”
Thanh Tuyết chỉ lắc đầu, giọng nghiêm túc đến mức khiến Hùng chột dạ. …”Không phải. Anh còn nhớ tên nam chính ngược văn, vừa rời viện tâm thần đã bị nữ chính cự tuyệt, sau đó chạy theo thằng nam phụ trà xanh, rồi cả nam nữ chính phụ bị chúng ta đấm cho suýt lên bàn thờ không? Tôi cá chắc là bọn nó!”
Hùng “ồ” một tiếng, như tìm được nút mở sáng đèn, chuẩn bị đẩy cửa bước xuống. Nhưng bàn tay Thanh Tuyết đã đặt lên ngực anh, nhẹ mà kiên quyết.
…”Để tôi xuống. Hôm nay tôi muốn thử võ thuật của Yujiro Hamma trong Baki.”
Câu nói vừa dứt, cô thong thả đút hai tay vào túi áo, cúi đầu một chút, rồi ngẩng lên với nụ cười kiêu ngạo đến mức muốn tát. Ánh mắt cô sắc như lưỡi đao của kẻ địch, lại mang vẻ ngông cuồng “coi thiên hạ như sân chơi”.
Phía bên kia, Mạnh Quân vừa mở cửa xe, còn chưa kịp đứng thẳng đã bị một cái liếc lạnh như băng từ Thanh Tuyết đóng đinh tại chỗ.
…”Tiểu tử, xem lão nương thể hiện đi.”
Trong mắt Mạnh Quân, thân hình của cô gái trước mặt mảnh mai như cành liễu, làn da trắng mịn như ngọc, gương mặt đẹp đến mức khiến người ta chỉ muốn nâng niu. Một cô gái như thế mà định một mình đối đầu với cả trăm tên áo đen vũ trang tận răng? Đây không phải tìm chết thì là gì?
Nhưng ngay giây tiếp theo, Mạnh Quân cảm thấy da đầu tê dại. Bởi vì sau lưng Thanh Tuyết, anh thấy từng làn khí đen cuồn cuộn bốc lên, vây quanh là vô số oán hồn đang gào thét, khuôn mặt méo mó đầy hận ý, đôi mắt đỏ rực như máu. Mỗi oán hồn đều mang theo sát khí lạnh lẽo khiến không khí xung quanh đóng băng.
Ực! Một tiếng nuốt khan vang lên trong khoang xe. Không ai khác, chính là Mạnh Quân.
Từng bước của Phó Thanh Tuyết đều thong thả như đang đi dạo, nhưng mỗi lần gót giày gõ xuống đường lại khiến không gian xung quanh chấn động. Tóc cô khẽ bay trong gió đêm, vẽ nên một khung cảnh vừa đẹp vừa nguy hiểm đến nghẹt thở.
Cô đứng đối diện với hàng trăm tên áo đen, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt như đang kiểm tra hàng hóa. Rồi khóe môi cô khẽ cong lên thành một nụ cười khiêu khích.
…”Các ngươi tìm ta đúng không? Nào, đến đây… ức hiếp phụ nữ đi.”
Lời vừa dứt, gió đêm đột nhiên gào thét như muốn cuốn bay tất cả. Hàng trăm kẻ áo đen bất giác siết chặt đao trong tay, tim đập dồn dập mà không hiểu vì sao.
Cảm giác như… hôm nay chính bọn họ mới là con mồi.