Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tam-quoc-an-cu-ta-bi-lao-ba-moi-xuong-nui-dang-co.jpg

Tam Quốc: Ẩn Cư Ta Bị Lão Bà Mời Xuống Núi Đăng Cơ

Tháng 1 24, 2025
Chương 265. Hắn đường vừa mới bắt đầu Chương 264. Lưu Xuyên người này, tất chắp cánh khó thoát
84085b2b31228d8b84443e8dbdb5b57c

Hồng Hoang: Bắt Đầu Gạt Hậu Thổ Làm Nàng Dâu

Tháng 1 15, 2025
Chương 589. Hoàn tất chương Chương 588. Rốt cục thành tựu Thần Thoại Đại La cảnh giới
hong-hoang-tam-thanh-nhin-len-nhat-ky-cua-ta-toan-vien-sup-do.jpg

Hồng Hoang: Tam Thanh Nhìn Lén Nhật Ký Của Ta, Toàn Viên Sụp Đổ

Tháng 2 2, 2026
Chương 198: Tiền bối có nghĩ tới một chuyện hay không, ngoại trừ ngươi...... Cũng l Chương 197: Đạo Tổ Hồng Quân: Đã thu đến, đã chuẩn bị, chơi hắn!
loan-the-cuong-sinh.jpg

Loạn Thế Cường Sinh

Tháng 2 3, 2026
Chương 165: Tên này thông minh Chương 164: Lần đầu thi triển Long Hổ Song Kích
mat-the-chi-co-thanh.jpg

Mạt Thế Chi Cô Thành

Tháng 1 18, 2025
Chương 668. Chung kết diệt thế chi môn Chương 667. Dốc toàn bộ lực lượng
tu-ky-luat-de-nguoi-tu-do-khong-co-de-nguoi-my-nu-tu-do-a.jpg

Tự Kỷ Luật Để Ngươi Tự Do, Không Có Để Ngươi Mỹ Nữ Tự Do A

Tháng 1 10, 2026
Chương 750: Khủng bố một tay cao vị dẫn thể Chương 749: Newbie phía trên, nghề nghiệp chưa đạt
pham-nhan-tien-duyen.jpg

Phàm Nhân Tiên Duyên

Tháng 2 3, 2026
Chương 2932: Hoàn thành cảm nghĩ, cảm tạ! Chương 2931: Oanh sát Hồng Mông, khởi đầu mới
tu-nhat-co-duyen-bat-dau-tu-tien.jpg

Từ Nhặt Cơ Duyên Bắt Đầu Tu Tiên

Tháng 2 26, 2025
Chương 253. Đại kết cục! Chương 252. Thành tiên chi pháp
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 65: Chỉ có thế này thôi sao?
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 65: Chỉ có thế này thôi sao?

Phó Thanh Tuyết đứng đó, hai tay đút túi áo, sải bước chậm rãi như đang đi dạo trên phố mua sắm, chứ không phải bước vào giữa vòng vây của hơn ba chục gã cao to vạm vỡ. Cái khí chất oai hùng kia… nói thế nào nhỉ… nếu Yujiro Hanma là cơn bão cơ bắp thì cô chính là cơn bão thần thái. Mà thần thái này lại đủ để khiến lông gáy đám áo đen dựng đứng.

Từng thớ cơ trên cánh tay bọn chúng vốn đang căng ra đầy tự tin, bỗng có chút run rẩy vô thức. Trong khoảnh khắc, chúng nhận ra… hình như mình không còn ở đỉnh chuỗi thức ăn nữa.

Một gã đeo kính đen, xăm hình rồng kín cổ, nuốt nước bọt cái ực, nhưng vẫn cố nói to để trấn an đàn em:

“…Đừng có mà tưởng đẹp thì bọn tao tha nhé!”

Một tên khác, bắp tay to bằng đùi người thường, hừ lạnh:

“…Con nhỏ này không có khí tức võ giả, không mang vũ khí… chém một phát là xong thôi!”

Cả đám cười ồ, tiếng cười rộ lên như bầy chó hoang ngửi thấy mùi máu.

“…Xinh thế này… xong việc thì cũng phải để lại vài vết nhớ đời, ha ha ha!”

Không thèm đáp, Phó Thanh Tuyết chỉ hơi nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên thành một đường cong nhàn nhạt. Nụ cười ấy đủ khiến cả bọn khựng lại nửa giây… rồi lại càng hung hăng hơn vì cảm giác bị xem thường.

Chúng lao lên, không thèm hô dọa nạt nữa.

Keng! Keng! Keng!

Tiếng kim loại va vào thứ gì đó cứng hơn thép vang lên chát chúa. Đao gãy, kiếm bật ngược, tay tê rần. Còn Phó Thanh Tuyết? Một sợi tóc cũng không rối, vạt áo vẫn thẳng thớm như mới là lượt.

Cô liếc qua, giọng nhẹ tênh như vừa trêu chọc vừa ban phát cơ hội:

“…Chỉ có thế này thôi sao?”

Nói rồi cô thong thả tiếp lời:

“…Ta cho các ngươi một phút. Nếu trong thời gian đó làm xước được một mảnh vải của ta… các ngươi sẽ được rời đi.”

Một phút. Nghe thì đơn giản, nhưng lại là cái tát thẳng vào tự tôn của bọn chúng.

Một gã trợn mắt:

“…Mày đang coi bọn tao là trò cười hả!?”

Tên khác gầm lên:

“…Được! Tao sẽ xé nát cái áo mày trong 10 giây!”

Cả bầy nổi điên, vung đao, phóng cước, đấm đá như mưa. Tiếc là, tất cả đều bị chặn lại bởi một lớp chắn vô hình. Như thể quanh Phó Thanh Tuyết là một bức tường của thần linh, mọi sát khí, mọi lực đạo đều hóa thành trò hề.

Bị bất lực trước một “con nhóc” xinh đẹp, sự kiêu ngạo của chúng bắt đầu sụp đổ, nhưng vẫn cố vùng vẫy. Và rồi, ánh mắt chúng chợt liếc về hai chiếc xe phía sau — nơi Hùng và đồng bọn đang ngồi xem.

“Hở?” Hùng nhíu mày, giọng khó chịu.

“…Chơi chán rồi muốn đổi sân à?”

Nhưng trước khi bất kỳ tên nào kịp lao đi, một bóng trắng đã dịch chuyển, chắn ngay trước mặt.

Phó Thanh Tuyết nhếch môi, đôi mắt ánh lên vẻ nham hiểm. Hai tay giơ cao, tư thế như đang tuyên bố quyền sở hữu thế giới này:

“…Ta mới là người chơi với các ngươi. Và này…”

Cô nghiêng đầu, nụ cười càng sâu.

“…Hết một phút rồi nhé.”

Giọng cô nhẹ như gió, không hề mang chút uy hiếp nào. Nhưng ngay khi âm tiết cuối cùng rơi xuống, cả không gian như chấn động một nhịp.

Tạch.

Không phải biến mất kiểu nhòe mờ như tốc độ quá nhanh, mà là thật sự bị xé khỏi hiện thực. Không gian xung quanh chỗ cô đứng nứt ra như một tấm kính bị đập mạnh, ánh sáng méo mó, rồi tất cả co rút lại như chưa từng tồn tại.

Tên đứng gần nhất chỉ kịp nhận thấy một tia sáng bạc — là mái tóc trắng dài của cô hất tung theo lực di chuyển — lướt ngang qua tầm mắt. Cảm giác đầu tiên hắn nhận được là một luồng gió lạnh buốt như kim châm xuyên qua toàn thân. Nhưng trước khi hắn hiểu chuyện gì xảy ra, tầm nhìn đã nghiêng ngả. Mọi thứ đỏ rực.

Nửa thân trên của hắn nổ tung thành một đám sương máu mịn như sương sớm, bắn ra thành vòng cung, còn nửa thân dưới vẫn quỳ gối trên mặt đất, run rẩy như chưa kịp nhận ra mình đã mất phần còn lại.

Tiếng thét kinh hoàng vừa định bật ra từ đám áo đen thì… bốp! Một tiếng nổ khô khốc vang lên, hộp sọ của một tên khác bị bóp nát như quả dưa chín. Máu và mảnh xương bắn ra, nhưng kỳ lạ là chẳng hề vấy lên người cô.

Khi ánh mắt của những kẻ còn sống kịp bắt theo, Phó Thanh Tuyết đã ở giữa đội hình, di chuyển không hề vội vã, tựa như đang thong dong đi dạo trong công viên. Nhưng mỗi bước chân của cô là một sinh mạng biến mất. Không có tiếng đao kiếm va chạm, không có những cú đánh rầm rầm — chỉ là một chuyển động nhẹ nhàng, rồi hoặc một cơ thể gục xuống không còn đầu, hoặc chẳng còn gì ngoài một đám sương đỏ lơ lửng giữa không trung.

Một tên hoảng loạn hét lên, đôi mắt đỏ vằn tia máu vì sợ hãi. Hắn lao tới như một con thú điên, vung đao chém thẳng xuống vai cô. Một đường chém dốc toàn bộ sức lực, tưởng rằng có thể ít nhất tạo ra một vết thương.

Sai lầm chết người.

Tay hắn bị cô bắt lại, khớp cổ tay bẻ ngược một góc quái dị đến mức xương lòi ra dưới da. Trước khi hắn kịp kêu thảm, lực đạo trong cú xoay tay đã truyền khắp toàn thân, nghiền nát toàn bộ xương cốt. Và trong nháy mắt tiếp theo, hắn trở thành một cột sương máu bùng nổ, hòa vào làn mù đỏ đang ngày càng dày đặc.

Không khí đặc quánh lại, mùi tanh nồng nặc như muốn xé rách cổ họng những kẻ hít phải.

Nửa đám áo đen đã bay màu. Nhưng đây không phải “ngã xuống” mà là bị xóa khỏi hình dạng con người, tan thành những hạt máu li ti, lơ lửng trong không trung như bụi. Sương máu bám vào mọi bề mặt, nhuộm đỏ cả mặt đường, tạo ra một cảnh tượng như địa ngục vừa mở cửa.

Những kẻ còn lại bắt đầu run rẩy. Một gã quỳ sụp xuống, toàn thân mềm nhũn, lắp bắp không thành câu:

“…Quái… quái vật…”

Một tên khác vứt luôn vũ khí, bò lùi về sau với ánh mắt đầy hoảng loạn, như thể nhìn thấy tử thần đang mỉm cười với mình. Tiếng kim loại rơi xuống đất vang giòn trong không khí chết chóc, nghe còn rợn hơn cả tiếng kêu gào.

Phó Thanh Tuyết không buồn liếc nhìn bọn chúng. Ngay cả khi một kẻ phía sau cố gắng lén tiếp cận, mũi dao cách lưng cô chưa đầy nửa mét, không gian xung quanh hắn bỗng méo mó như bị một bàn tay vô hình bóp lại. Trong một phần trăm giây, hắn tan rã thành từng mảng thịt vụn mà chưa kịp chạm vào cô.

Cô khẽ phủi tay, động tác thanh nhàn như vừa gạt bỏ hạt bụi vương trên áo. Đôi mắt đỏ rực ấy quét qua chiến trường như đang đánh giá tác phẩm vừa hoàn thiện. Không hề có vẻ thỏa mãn, vì đối với cô, đây chỉ là một việc làm lặt vặt, chẳng đáng để bận tâm.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, cuốn theo sợi tóc trắng dài của cô, làm nó quấn lấy phần cà vạt đỏ trên ngực. Làn sương máu bị gió tản ra, lộ rõ từng thi thể, hoặc đúng hơn là phần thi thể còn sót lại. Một vài mảnh giáp, vài mẩu vũ khí gãy, và những vệt đỏ kéo dài trên mặt đường.

Ở khoảng cách xa hơn, vài tên áo đen vẫn còn cố giữ bình tĩnh, định hợp lực tấn công. Nhưng mỗi khi một kẻ bước lên nửa bước, không gian trước mặt hắn lại nứt ra thành vô số khe nhỏ như mạng nhện, rồi hắn biến mất hoàn toàn, không để lại một giọt máu.

Chỉ trong chưa đầy một phút, nửa đám quân đã bị xóa sổ. Không một tiếng súng, không một tiếng nổ, chỉ có sự im lặng nặng nề, xen lẫn tiếng thở dốc của những kẻ còn sống.

Cuối cùng, cô mới quay lại, ánh mắt dừng ở Đỗ Phi Hùng — kẻ vẫn đang ngồi trong xe, một tay cầm lon nước ngọt, tay còn lại gõ nhẹ vào vô-lăng như đang nghe nhạc.

Phó Thanh Tuyết nhếch môi. Nụ cười của cô vừa có vẻ trêu chọc, vừa mang ý khiêu khích, như đang cố tình nhắc cho ai đó rằng cô vừa biến cả con phố thành nghĩa địa chỉ trong vài chục giây.

“…Có muốn luyện tay chút không?” Giọng cô vừa mượt mà, vừa sắc lạnh. “Tôi cướp spotlight của anh nhiều quá rồi.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

thai-duong-than-the-vo-dich-tu-khi-giai-doc-cho-tien-nu.jpg
Thái Dương Thần Thể: Vô Địch Từ Khi Giải Độc Cho Tiên Nữ
Tháng 2 2, 2026
hokage-bach-ban-bat-dau-ta-the-nhung-la-tu-phuc-nguoi-choi
Hokage: Bạch Bản Bắt Đầu? Ta Thế Nhưng Là Tư Phục Người Chơi
Tháng 12 5, 2025
cao-vo-tu-bac-minh-than-cong-bat-dau-quet-ngang-van-gioi
Cao Võ: Từ Bắc Minh Thần Công Bắt Đầu Quét Ngang Vạn Giới
Tháng 2 8, 2026
ta-thanh-tan-thu-thon-boss.jpg
Ta Thành Tân Thủ Thôn Boss
Tháng 1 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP