Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 63: Ngồi hóng hớt phản diện bị nghe tiếng lòng kịch bản.
Chương 63: Ngồi hóng hớt phản diện bị nghe tiếng lòng kịch bản.
Ở phòng VIP bên kia, ánh sáng mờ ấm áp chiếu lên bộ ghế da mềm, bàn rượu bày đầy ly cao cổ cùng những chai vang đỏ sẫm. Hương nước hoa đắt tiền quyện trong tiếng nhạc nhẹ, tưởng chừng có thể bao phủ mọi thứ… nhưng lại không giấu nổi cái cảm giác căng thẳng âm ỉ len lỏi trong không khí.
Lưu Thiên Dương ngồi nghiêng trên ghế, một tay vắt qua thành ghế, tay còn lại vòng siết eo người phụ nữ kề sát. Khoảng cách gần tới mức chỉ cần ai liếc qua cũng thấy mập mờ, đầy khiêu khích. Hắn nhếch môi, ném câu hỏi như một cái bẫy phủ lụa:
“Làm sao? Đến tìm tôi nói chuyện hủy hôn à?”
Nhưng trong đầu hắn, một bản thuyết minh khác đang phát sóng trực tiếp:
Đúng rồi, đây chính là bước châm lửa. Nhìn kỹ đi, tôi ôm mỹ nhân thế này, cô nhất định sẽ tức điên, hất rượu vào mặt tôi rồi nói ‘hủy hôn’. Mau, làm đi! Tôi còn phải diễn cảnh tiếp theo. Hệ thống đã vạch ra kịch bản vàng này, không thể sai một bước.
Ngồi đối diện, Tô Thanh Nhan nghe trọn từng chữ. Khóe môi khẽ cong, ánh mắt thoáng qua tia trêu chọc.
Quả nhiên là diễn trò… Nhưng hôm nay, tôi lại không muốn làm theo ý anh.
Cô kéo ghế ngồi xuống, nụ cười dịu dàng như gió xuân, nhẹ nhàng đến mức Lưu Thiên Dương khựng lại nửa nhịp.
“Cái gì mà hủy hôn với không hủy hôn? Chúng ta khó khăn lắm mới đến được với nhau, sao anh lại nghĩ vậy? Tôi chỉ thấy anh một mình nên đến uống rượu cùng thôi.”
Khoảnh khắc đó, não Lưu Thiên Dương như… đứng hình. Kịch bản bảo cô sẽ nổi giận. Cô lại tươi cười?!
Không sao, không sao, chỉ cần tiếp tục tạo áp lực. Cô ta sẽ không chịu nổi lâu đâu.
Hắn ra hiệu cho người phụ nữ bên cạnh dựa sát hơn. Theo lý thuyết, đây là đòn chí mạng… nhưng Tô Thanh Nhan vẫn giữ nguyên nụ cười, còn rót thêm rượu cho hắn.
Bắt đầu có mồ hôi lạnh chảy dọc sau gáy.
Bắt đầu thấy… không đúng lắm.
Sao cô ta vẫn bình tĩnh thế này? Đáng lẽ giờ phải hất rượu, phải mắng tôi cơ mà?
Hắn liếc sang “gián điệp” do Diệp Thiên cài bên mình, định kéo cô ta nhập vai mạnh hơn… nhưng ánh mắt của gián điệp lại có gì đó rất lạ—như thể đang cười trên sự khổ sở của hắn.
Và hắn đâu biết, cả hai người phụ nữ này đều nghe rõ toàn bộ tiếng lòng của hắn.
Ở một góc khuất, Hùng và Phó Thanh Tuyết đã ngồi sẵn, trước mặt là túi snack to như chuẩn bị xem phim dài tập.
“Có drama thì snack đúng là ngon hơn hẳn.” Hùng nhai rộp rộp, vừa ăn vừa bình luận.
“Ừ, hình như còn giòn hơn lúc mới mở bịch.” Thanh Tuyết gật đầu.
Họ vừa ăn vừa “thuyết minh trực tiếp” y như đọc bản tóm tắt cốt truyện: Tô Thanh Nhan sẽ uống rượu say, tỏ tình, cưỡng hôn, và cả… gián điệp phản chủ.
Nghe như đùa, nhưng chuyện diễn ra đúng y chang.
Điểm khác duy nhất: suốt cả quá trình, Lưu Thiên Dương bắt đầu đánh mất kiểm soát. Mỗi khi định bước tiếp theo, Tô Thanh Nhan lại phản ứng theo hướng… không hề có trong kịch bản.
Không đúng! Sao cảnh này biến thành… tôi bị động vậy?
Khi cô ngả đầu xuống bàn ngủ, hắn lập tức theo “lý thuyết” đỡ cô dậy, ra hiệu cho gián điệp rời đi. Nhưng tay vừa chạm vào eo Tô Thanh Nhan, hắn lại bị ánh mắt nửa mơ nửa tỉnh kia làm tim hẫng một nhịp—cảm giác như mình mới là con mồi trong trò chơi này.
Hùng bẻ vụn miếng snack cuối cùng, kết luận:
“Kịch bản này… não tàn vượt chuẩn, nhưng nhìn tên phản diện vật lộn với tình tiết như cá mắc cạn thì lại quá đã.”
Cho đến khi—
“Hắt xì!!!”
Âm thanh vang rền như sấm, cộng hưởng thêm tiếng nảy vọng của bốn bức tường, khiến Lưu Thiên Dương và tên đàn em đang tỉnh bơ phải giật mình như vừa bị gõ thẳng vào não.
Hùng khịt khịt mũi, rút từ trong túi ra… một chiếc khăn giấy đã nhàu đến mức nếu đưa cho bảo tàng khảo cổ, họ sẽ hỏi: “Anh đào ở tầng đất nào?”
“Chắc là Bạch Tử Hạo đang ngồi trong xe nguyền rủa tôi vì nhốt cậu ta mà không cho đi chơi cùng.” Hùng vừa lau mũi vừa nói, giọng dửng dưng như đang kể chuyện thời tiết.
Phó Thanh Tuyết ngồi bên cạnh, thản nhiên như đang xem quảng cáo nước rửa chén.
“Còn chúng ta thì… bị phát hiện rồi.”
Cô nói xong liền giơ tay vẫy vẫy, nụ cười nhàn nhạt như vừa gặp người quen ngoài chợ.
Hùng thấy vậy cũng phối hợp hết mình, vẫy tay theo và còn bonus thêm tiếng Anh mùi vị “sách giáo khoa lớp 6”:
“Hello my friend, long time no see!”
Cảnh tượng này khiến hai người đối diện như bị hệ thống thần kinh tạm thời… rút phích cắm.
Cái gì…? Hai kẻ này từ đâu chui ra vậy?
Trong đầu Lưu Thiên Dương và đàn em bật lên hàng loạt dấu chấm hỏi, xếp hàng dài như đoàn tàu hỏa chở container.
Ở bên ngoài cửa, Mạnh Quân đang quan sát qua khe hẹp, vẻ mặt cứng lại.
Tận mắt chứng kiến, cậu ta mới ngộ ra một sự thật khủng khiếp:
“Vừa điên… vừa tàn ác… vừa vô sỉ.”
Cậu tự nhận mình là bậc quân vương mới được gia tộc thượng lưu rước về nước, mang dòng máu kiêu hãnh, khí chất cao quý. Nhưng chưa bao giờ, thật sự chưa bao giờ, thấy hai sinh vật nào vừa vô tổ chức, vừa có tổ quạ trong đầu, lại vẫn hành xử đường hoàng như thế này.
Lưu Thiên Dương quay đầu, ánh mắt vô thức lia sang Phó Thanh Tuyết, rồi lập tức há hốc mồm lần nữa như cá chép đang tập yoga.
Không thể nào.
Là cô ta.
Không những thế… cô ta còn đang thong thả đứng cạnh Đỗ Hùng, cái tên “thiếu gia đệ nhất Ma Đô” từng một lần xuất hiện trong buổi đấu giá và gây chấn động toàn trường.
Ký ức lập tức ùa về như băng ghi hình tua ngược trong đầu hắn:
Cái ngày đó, Phó Thanh Tuyết — một trong những nữ nhân hậu cung Diệp Thiên, vốn dĩ phải ngoan ngoãn làm nền — lại phá kịch bản trắng trợn, hô một cái giá điên rồ 20 tỷ, cướp trắng món bảo vật quan trọng nhất, suýt nữa tiễn Diệp Thiên lên đường sớm hơn lịch trình truyện.
May cho tên đó, Đỗ Hùng đã kịp xuất hiện, kéo cô nàng rời khỏi chiến trường ngay trước khi “lò hỏa táng” kịp đốt trọn phần nam chính.
Lúc đó, hắn còn nhớ rõ mình đã ngồi một góc, âm thầm suy nghĩ:
Cái loại người này… rốt cuộc là hung thần phương nào?
Giờ thì… tất cả câu hỏi chưa kịp trả lời đã tập hợp thành một đoàn tàu cao tốc chạy qua đầu hắn.
Ánh mắt Lưu Thiên Dương bất giác sáng lên một tia nguy hiểm.
Đúng rồi… Nếu có hai người này ở đây, hắn hoàn toàn có thể bẻ cong kịch bản, tự mình cướp quyền tuyến tình tiết.
Nhưng ngay sau đó, lại một câu hỏi khác đâm thẳng vào não hắn:
Tại sao Phó Thanh Tuyết và Đỗ Hùng lại ở đây?
Đỗ Hùng… là người xuyên không?
Hay là Phó Thanh Tuyết mới là người xuyên không?
Hay… cả hai là một đôi kỳ lạ kiểu “song xuyên song sát”?
Hắn đâu biết rằng sự thật còn cay hơn ớt hiểm — cả hai đều là người xuyên không, và quan trọng hơn: bọn họ không hề tuân theo bất cứ kịch bản nào, thậm chí còn chuyên sở trường đập kịch bản cho tan nát rồi đem vứt sọt rác.
Nhưng mà…
Chuyện gì đang xảy ra?
Phòng hắn đặt rõ ràng là phòng riêng, địa bàn lại là Giang thành của hắn, hoàn toàn không phải Ma Đô của hai kẻ này.
Ấy vậy mà, như chọc tức hắn, chúng lại ngồi đây, gác chân, nhâm nhi snack, xem hắn diễn như đang trả tiền mua vé xem hài.
Cuối cùng, Lưu Thiên Dương nén cơn tức, bật ra câu hỏi mang đầy sự chính nghĩa:
“Các vị ở đây… không biết xấu hổ sao?”
Tên đàn em bên cạnh lập tức bắt sóng, gật gù hùa theo, giọng như chém gió đứng top bảng xếp hạng đạo đức:
“Đúng vậy! Các ngươi mặc chỉnh tề thế này, vậy mà lòng dạ lại vô sỉ đến mức này!”
Nghe xong, Hùng chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười của một kẻ biết rõ mình sắp nói gì và đảm bảo người nghe sẽ nghẹn đến tức ói máu.
Hắn thong thả bước lại, mỗi bước như cố tình dẫm thẳng lên dây thần kinh bình tĩnh của đối phương, rồi vỗ vai Lưu Thiên Dương và tên kia như vỗ bạn chí cốt.
“Cảm ơn hai người đã khen. Nói thật thì…” Hắn nhếch môi, nửa thật nửa đùa. “Liêm sỉ? Tôi cho chó ăn hết rồi.”
Chưa kịp để đối phương hoàn hồn, Phó Thanh Tuyết đã từ phía sau bước lên, giơ ngón cái, ánh mắt sáng lấp lánh như đèn LED, miệng gật gù phụ họa với sự tự hào ngút trời:
“Đúng! Đúng! Không có liêm sỉ! Tôi là súc sinh mà đến Diêm Vương cũng phải… nghỉ việc để né!”
Câu này vừa dứt, trong phòng im phăng phắc ba giây.
Lưu Thiên Dương: “…”
Tên đàn em: “…”
Hai người đồng loạt bị combo chân thành + vô sỉ đánh thẳng vào tim, chỉ biết trừng mắt mà không thốt nổi một chữ.
Trong lúc không khí đang căng như dây đàn, Phó Thanh Tuyết bỗng… cầm tay Hùng, giọng nhẹ nhàng y như vừa hẹn nhau đi ăn chè:
“Hóng drama xong rồi, chúng ta về lại phòng mình thôi.”
“Okay.” Hùng gật đầu, khoác tay cô một cách cực kỳ tự nhiên, như thể chuyện vừa rồi chỉ là họ… lạc nhầm phòng VIP để ăn snack.
Cứ thế, hai kẻ vừa xông vào, phá tung không khí nghiêm túc, “cà khịa” chủ phòng đến nghẹn họng, lại còn bình thản rời đi như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Để lại sau lưng một Lưu Thiên Dương với hàng tá dấu hỏi bay vòng vòng quanh đầu, và một cảm giác khó chịu như vừa bị trộm… cả kịch bản lẫn thể diện.