Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ma-bai-bac-tra-nam-la-luyen-thanh-nhu-the-nao

Ma Bài Bạc, Tra Nam Là Luyện Thành Như Thế Nào

Tháng 1 31, 2026
Chương 906: có ta ở đây Chương 905: còn kịp
phan-phai-khai-cuc-bi-nu-chu-dao-thiep.jpg

Phản Phái: Khai Cục Bị Nữ Chủ Đảo Thiếp

Tháng 2 13, 2025
Chương 278. Ở một cái thế giới khác trùng phùng Chương 277. Nếu có kiếp sau, ta vẫn có thể nhận ra ngươi
thien-la.jpg

Thiên La

Tháng 2 1, 2026
Chương 279: Giao Dịch Chương 278: Thương Nghị
than-hao-ta-bat-dau-tay-tat-tra-xanh-tien-nhiem.jpg

Thần Hào: Ta, Bắt Đầu Tay Tát Trà Xanh Tiền Nhiệm!

Tháng 1 25, 2025
Chương 348. Chém giết Cổ Yên Diệt, dạo chơi thượng giới chư thiên Chương 347. Cổ Yên Diệt hiện, muốn chiến Chí Tôn cực hạn cường giả!
ta-phao-dai-duong-kinh-ba-ngan-met.jpg

Ta Pháo Đài Đường Kính Ba Ngàn Mét

Tháng 5 3, 2025
Chương 417. Hoàn tất cảm nghĩ + sách mới Chương 416. “Hi vọng lần này lữ trình, để mọi người cảm thấy coi như có chút ý tứ.”
ta-cung-nha-ben-a-di-luu-lac-hoang-dao

Ta Cùng Nhà Bên A Di Lưu Lạc Hoang Đảo

Tháng 2 9, 2026
Chương 1193: Tới gần Chương 1192: Chế phục
truyen-ky-dai-anh-hung.jpg

Truyền Kỳ Đại Anh Hùng

Tháng 2 3, 2025
Chương 782. Muốn diệt vong trước phải điên cuồng dưới đại kết cục Chương 782. Muốn diệt vong trước phải điên cuồng trên
nhuong-nguoi-lang-thang-nguoi-thanh-toan-quoc-du-lich-hinh-tuong-dai-su.jpg

Nhường Ngươi Lang Thang, Ngươi Thành Toàn Quốc Du Lịch Hình Tượng Đại Sứ

Tháng 1 21, 2025
Chương 494. Sư phụ, không cho phép ngươi chạy a! ( Toàn kịch chung ) Chương 493. Một bài Tàng ngữ ca khúc
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 62: Là lỗi của anh bạn nên phải bị trừng phạt.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 62: Là lỗi của anh bạn nên phải bị trừng phạt.

Sau cú đấm trời giáng của Hùng, tên “Bạch Nguyệt Quang” trà xanh nằm co quắp ở góc phòng, ôm mặt rên rỉ như cá mắc cạn.

Không khí trong phòng VIP lập tức đông cứng lại, tất cả ánh mắt đều dồn về phía Hùng.

Thẩm Ấu Sở vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ, không ngờ có kẻ dám ra tay giữa chỗ đông người như vậy, lại còn trước mặt cô. Không nghĩ không rằng, cô liền quát Hùng.

“Anh là ai mà dám can thiệp vào chuyện của tôi vậy hả? Anh biết tôi là ai không? Tôi là người Thẩm gia—”

Hùng trực tiếp đưa tay bóp miệng Thẩm Ấu Sở, khiến cô ta giãy dụa dữ dội.

Hắn khẽ “suỵt” một tiếng, giọng trầm lạnh.

“Tôi biết cô định nói gì: quỳ xuống xin lỗi rồi tự phế cánh tay để được Thẩm gia của cô tha, đúng chứ?”

Thẩm Ấu Sở nghe vậy thì khựng lại. Hắn hoàn toàn nói trúng những gì cô định thốt ra.

Hùng quay sang nhìn Mạnh Quân, vẻ mặt thản nhiên.

“Anh bạn này, không phiền nếu tôi đấm cô ta tàn phế ở đây chứ?”

Mạnh Quân gật đầu. “Đương nhiên, tôi không quản. Chỉ mong cục chấp pháp không làm gì cậu thôi.”

Hùng bật cười. “Cục chấp pháp không dám dính vào mấy vụ liên quan đến tôi đâu. Giao thông còn coi tôi là ảo giác nữa mà.”

Hắn liếc sang Phó Thanh Tuyết.

Cô vẫn nhàn nhã ngồi ăn snack, ánh mắt như đang xem một vở kịch hay.

Hùng nhếch miệng. “Nếu anh muốn, thì cũng có thể đánh hôn thê của tôi.”

Mạnh Quân lập tức nhìn sang Thanh Tuyết. Cô không tức giận, thậm chí còn giơ ngón cái tán thành.

Nhưng Mạnh Quân thì rùng mình. “Thực lực cô ta sâu không lường được.” Anh gãi đầu. “Thôi, cô gái tên Ấu Sở kia cũng đâu phải hôn thê của tôi. Anh làm gì cũng được.”

“Ok.”

RẦM.

Một lực ném mạnh khiến bàn ghế gãy vụn, Thẩm Ấu Sở ôm bụng đau đớn.

Hùng quay sang tên “Bạch Nguyệt Quang” trà xanh.

“Tôi nói lại, là lỗi của anh bạn nên phải bị phạt, đúng không?”

Tên kia cố lết dậy định phản bác, nhưng Hùng chỉ nghiêng đầu, ánh mắt hờ hững mà sắc lẹm khiến hắn lập tức nuốt hết lời vào bụng.

Không khí căng thẳng đến mức bất cứ lúc nào cũng có thể bùng nổ “tập hai” của màn đánh người.

Nhưng Hùng lại quay về ngồi cạnh Phó Thanh Tuyết.

“Thôi, chỉ là tôi bị bệnh thích ngược đãi trà xanh nên động tay một chút. Anh bạn thích xử thế nào thì xử.”

Mạnh Quân cảm thấy như Hùng vừa biến thành một con người khác. Nhưng anh ta chỉ có thể cười trừ.

Hùng ngồi dựa lưng vào ghế, tay vẫn cầm gói bim bim nhai rôm rốp, biểu cảm nhàn nhã đến mức ai nhìn cũng tưởng hắn chưa từng động tay động chân với hai kẻ đang nằm bẹp kia. Thỉnh thoảng hắn lại chìa gói bim bim về phía Phó Thanh Tuyết, cô cũng thong thả lấy một miếng bỏ vào miệng, ăn như thể cả căn phòng này không tồn tại thêm ai khác.

Mạnh Quân khoanh tay nhìn cảnh tượng trước mặt, ánh mắt đảo qua cặp đôi tàn tạ đang thở hổn hển ở góc phòng rồi lại quay về Hùng và Thanh Tuyết. Anh lắc đầu, cảm thấy mọi thứ vừa xảy ra giống như một màn kịch quái đản mà mình vô tình mua vé xem.

Nhưng Thẩm Ấu Sở, với bản lĩnh của một nữ chính não tàn tiêu chuẩn, sao có thể phản ứng theo lẽ thường.

Cô ta chống tay vào bàn, giọng the thé vang lên:

“Tôi nói cho anh biết, Mạnh Quân! Cho dù anh có đưa tôi ra khỏi đây, anh cũng không bao giờ có được tình cảm của tôi đâu!”

Âm thanh chói tai kia khiến cả phòng khựng lại một nhịp.

Mạnh Quân nghe xong thì nghi ngờ cả nhân sinh. Trong đầu anh xuất hiện hàng loạt dấu chấm hỏi.

Mình đang ở vũ trụ song song à? Hay mình bị mất trí nhớ? Chẳng lẽ… mình từng liếm chó cô ta thật sao?

Ánh mắt anh vô thức liếc sang Hùng để tìm câu trả lời.

Hùng cười nhạt, vừa bốc thêm bim bim vừa nói:

“Cô ta còn bất thường hơn tôi đấy.”

Phó Thanh Tuyết gật đầu tán thành không chút do dự:

“Đúng rồi, đúng rồi!”

Thẩm Ấu Sở lập tức xoay người sang Hùng, mắt long sòng sọc:

“Cho dù anh là ai, Thẩm gia nhất định sẽ đem ngươi chôn xuống biển!”

Trong suy nghĩ của cô ta, Hùng chỉ là một tên công tử bột không biết tự lượng sức.

Hùng chưa kịp đáp, thì Phó Thanh Tuyết đã nghiêng người về phía Ấu Sở, khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn vài phân. Nụ cười của cô như vẽ ra từ tơ lụa, mềm mại nhưng lại ẩn chứa sát ý lạnh thấu xương.

“Xuống biển à? Tôi nghĩ rằng, mỹ nhân xinh đẹp như cô, cá sẽ rất thích đấy.”

Câu nói nhẹ tênh nhưng khiến Ấu Sở bất giác lùi lại nửa bước.

Trong khoảnh khắc đó, cô ta cảm nhận rõ rệt áp lực từ người phụ nữ trước mặt, một khí thế khác hẳn đám tiểu thư nhà giàu mà cô từng gặp. Nhưng… sự não tàn lại nhanh chóng bóp chết nỗi e dè vừa nhen nhóm.

“Được thôi, cứ chờ đi. Các người sẽ phải trả giá đắt.”

Nói rồi, cô ta vội kéo tên “Bạch Nguyệt Quang” trà xanh đang run bần bật ở góc phòng, định chuồn ra ngoài.

Nhưng chưa kịp đến cửa, giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng:

“Các ngươi muốn vào là vào, muốn đi là đi sao?”

Chưa kịp phản ứng, Ấu Sở đã bị Phó Thanh Tuyết túm chặt lấy cổ, cảm giác như toàn bộ khí quản bị chặn đứng. Móng tay cô ta cào cấu trong tuyệt vọng nhưng không lay chuyển nổi bàn tay mảnh mai kia.

Tay còn lại của Thanh Tuyết rút điện thoại, bấm số rất thành thục.

“Bạch Ngưng Băng, cử người đến đây. Tôi muốn cho cá ở Giang thành một bữa tiệc.”

Sau khi cúp máy, cô vẫn giữ nụ cười dịu dàng như gió xuân.

“Cô gái này, tôi đã giúp cô thực hiện mong muốn được ném xuống biển cho cá ăn rồi nhé~”

Ánh mắt của cô sau đó chuyển sang tên trà xanh đang co rúm người lại, khiến hắn giật thót.

“À, còn tiện thể để anh đoàn tụ cùng cô ấy nữa. Tôi rất tốt bụng, đúng không?”

Nếu Phó Thanh Tuyết mà được gọi là tốt bụng, chắc thánh nhân cũng phải đứng dậy cúi chào Hùng bằng cả hai tay.

Không lâu sau, vài vệ sĩ áo đen xuất hiện, từng bước chân trầm ổn vang lên đều đặn trên nền sàn, mang theo cảm giác áp lực vô hình như đội đặc nhiệm đang tiến hành chiến dịch bắt cóc con tin. Mỗi người đều mặc âu phục vừa vặn, cà vạt đen chỉnh tề, kính đen che kín nửa gương mặt, động tác phối hợp gần như tuyệt đối.

Phó Thanh Tuyết không hề nhìn họ, chỉ thản nhiên buông tay. Thẩm Ấu Sở mất điểm tựa, cả thân thể ngã vật xuống sàn như một bao cát rơi, tay ôm cổ, thở hổn hển, từng hơi như nuốt dao vào họng. Đôi mắt cô ta vẫn mở trừng trừng, nhưng ánh nhìn đã mất hết vẻ kiêu căng, thay vào đó là sự bàng hoàng lẫn hoảng loạn bị che đậy vụng về.

Vệ sĩ không nói một lời, tiến lên xốc cô ta dậy cùng tên “Bạch Nguyệt Quang” trà xanh vẫn đang co ro ở góc. Tên này bị kéo đi mà hai chân như bún, vừa lết vừa run, tiếng kêu cứu đứt quãng như radio rè:

“Tha… tha cho tôi… tôi không… tôi chỉ là… Aaaaa!!!”

Trái lại, Ấu Sở không hề cầu xin. Cô ta giãy giụa kịch liệt, tóc rối tung, son phấn nhòe nhoẹt, miệng liên tục rít lên từng câu vừa the thé vừa khàn đục:

“Các người dám đụng vào tôi sao!? Thẩm gia sẽ không tha cho lũ rác rưởi này đâu! Tôi sẽ cho các người xuống đáy biển, để cá rỉa từng mảnh thịt!”

Tiếng chửi của cô ta lan khắp phòng VIP, xuyên qua cả lớp cửa, khiến mấy bàn gần đó tò mò ngoái lại nhìn. Nhưng chỉ cần một ánh mắt lạnh lẽo từ vệ sĩ đứng chặn cửa, tất cả lập tức cụp đầu xuống, giả vờ uống rượu, giả vờ trò chuyện, giả vờ mình vốn không nghe thấy gì.

Cả căn phòng dần chìm vào một thứ im lặng nặng nề, thứ im lặng chỉ có tiếng giày của vệ sĩ kéo lê hai “nhân vật chính” não tàn kia ra khỏi tầm mắt.

Mạnh Quân khoanh tay đứng nhìn, khóe miệng giật giật, trong đầu tự hỏi mình có đang xem một vở kịch hài đen không. Anh đã từng đọc không ít tiểu thuyết mạng, thấy vô số phản diện nam hùng hổ dọa ném người xuống biển cho cá ăn… Nhưng đây là lần đầu tiên anh tận mắt thấy combo “nữ chính tổng tài + nam chính trà xanh” bị áp dụng chiêu này. Mà quan trọng hơn, kẻ ra tay còn không phải nhân vật chính của bất cứ cuốn sách nào anh biết, mà là một cặp đôi chẳng ai dám trêu vào.

Trong lòng anh chợt dâng lên một cảm giác kỳ quái. Không biết nên thấy buồn cười vì sự đảo lộn kịch bản này, hay nên lo sợ vì nhận ra bản thân đang ngồi uống rượu chung phòng với hai kẻ có thể thản nhiên ném người cho cá ăn mà không cần chớp mắt.

Khi tiếng bước chân của đám vệ sĩ khuất hẳn, Phó Thanh Tuyết quay lại chỗ ngồi cạnh Hùng, tự nhiên như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Hùng và Phó Thanh Tuyết vừa ngồi xuống chưa kịp nhấp ngụm nước thì một tiếng quát sắc như dao vang lên từ phòng VIP sát vách.

“Lưu Thiên Dương!”

Âm sắc trong trẻo, nhưng ẩn chứa khí thế ép người.

Là giọng một cô gái. Và không phải cô gái bình thường…

Chỉ cần ghép mấy mảnh kịch bản lại, Hùng đã đoán ra ngay.

— Tô Thanh Nhan!

Không kịp bàn thêm, cả hai đồng loạt bật dậy. Bước chân nhanh đến mức chẳng ai nhìn rõ, chỉ thoáng một cái đã biến mất khỏi phòng. Khi Mạnh Quân còn đang chớp mắt thì đã thấy hai bóng người kia xuất hiện ở cửa phòng VIP bên cạnh.

Anh chớp chớp mắt, đầu óc trống rỗng vài giây rồi chỉ có thể nghĩ đúng một câu:

… Hai kẻ này lại nổi cơn điên gì nữa đây?

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

cau-sinh-chung.jpg
Cầu Sinh Chủng
Tháng 1 18, 2025
7200734c2c9901c0819b4aa40f4b109c
Ta Có Thể Nhìn Thấy Ác Ý Giá Trị
Tháng 1 15, 2025
xuyen-sach-thanh-phan-dien-nguoi-bao-day-la-hoang-de-bu-nhin-a.jpg
Xuyên Sách Thành Phản Diện, Ngươi Bảo Đây Là Hoàng Đế Bù Nhìn À?
Tháng 2 8, 2026
nguoi-o-hong-hoang-la-hau-di-nhien-muon-doat-xac-ta.jpg
Người Ở Hồng Hoang, La Hầu Dĩ Nhiên Muốn Đoạt Xác Ta!
Tháng 1 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP