Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
dau-la-phan-phai-may-mo-phong-bat-dau-ham-hai-thien-nhan-tuyet.jpg

Đấu La Phản Phái Máy Mô Phỏng, Bắt Đầu Hãm Hại Thiên Nhận Tuyết

Tháng 1 20, 2025
Chương 387. Chương cuối: Tương lai mới Chương 386. Thuấn sát
quet-ngang-tu-duong-sinh-quyen-dai-thanh-bat-dau.jpg

Quét Ngang Từ Dưỡng Sinh Quyền Đại Thành Bắt Đầu

Tháng 1 22, 2025
Chương 461. Hành tẩu vũ trụ chân không tai ách Chương 460. Lột xác cuối cùng
mo-dau-danh-dau-khi-van-he-thong.jpg

Mở Đầu Đánh Dấu Khí Vận Hệ Thống

Tháng 1 18, 2025
Chương 510. Đôi Thánh Chiến, thiên hạ nhất thống Chương 509. Kinh khủng Thánh Giả
bac-ma-bi-van.jpg

Bắc Mã Bí Văn

Tháng mười một 30, 2025
Chương 615: Âm Dương giới( đại kết cục) Chương 614: Ta là ác âm ty.
vo-han-giang-lam-nhi-thu-nguyen.jpg

Vô Hạn Giáng Lâm Nhị Thứ Nguyên

Tháng 2 21, 2025
Chương 36. Tìm đường chết thật sự sẽ chết Chương 35. Yomi thức tỉnh (2)
mon-than.jpg

Môn Thần

Tháng 1 16, 2026
Chương 293: Khí Giới Nhân Chương 292: Mộ Của Sát Thần Tộc
cai-nay-xui-xeo-qua-tuyet.jpg

Cái Này Xui Xẻo Quá Tuyệt

Tháng 2 7, 2026
Chương 385: Trần Mạt cùng Chu Vũ Vi, Tống Tư Minh cùng Hải Tảo (2) Chương 385: Trần Mạt cùng Chu Vũ Vi, Tống Tư Minh cùng Hải Tảo (1)
dong-quan-mot-trieu-nu-de-mang-em-be-tim-toi-cua.jpg

Đóng Quân Một Triệu, Nữ Đế Mang Em Bé Tìm Tới Cửa

Tháng mười một 29, 2025
Chương 1007: Nhân sinh như kỳ! ( Đại kết cục ) Chương 1006: Năm mới
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 59: Ngồi giữa đống cốt truyện não tàn, chỉ có thể cười trừ
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 59: Ngồi giữa đống cốt truyện não tàn, chỉ có thể cười trừ

Xe cứu thương hú còi inh ỏi, đưa một thanh niên mặt trắng như tờ giấy, toàn thân mềm oặt như sợi bún sống rời khỏi trụ sở tập đoàn Đỗ thị. Người ấy là ai? Chính là Tiêu Kỳ – Thiên Mệnh Chi Tử được sư phụ nhà mình đoán quẻ phán rằng: “Nếu ngươi gặp được người định mệnh của đời mình, hãy tiến tới, giữ lấy!” Và hắn tiến thật. Tiến thẳng vào tay Phó Thanh Tuyết.

Rồi bị đập suýt bay cả hồn về gặp tổ sư gia.

Ngay khi xe cứu thương rẽ qua khúc cua, để lại vài tàn tro bạc bạc của… sát khí, toàn bộ không khí trong phòng như mới được quạt gió công nghiệp hạ nhiệt. Nhẹ đi vài phần, nhưng vẫn không ai dám thở mạnh.

Đỗ Nguyệt Linh – cháu họ của Hùng – mặt vẫn tái mét như bị rút máu, tay run run nâng ly trà nóng mà chẳng biết mình đã uống xong từ lúc nào. Cô thở dài, ánh mắt thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ, như thể hôm nay vũ trụ vừa mới cho nhân loại update phiên bản “Hỗn loạn 2.0”. Cô thầm nghĩ:

“Tốt nhất là sau này tránh xa hai cái người kia ra. Một người như thần kinh tăng động, một người như ác quỷ bọc kẹo đường… Mình là người phàm, không kham nổi.”

Phía đối diện, Diệp Thần – đội trưởng an ninh Đỗ thị kiêm Thiên Mệnh Chi Tử, thanh niên trầm mặc thần bí luôn né tránh spotlight lúc này cũng chỉ biết… lặng lẽ lắc đầu.

Anh xoay người, rời khỏi văn phòng, tay đút túi, bước đi chậm rãi như vừa lãnh ngộ ra triết lý cuộc sống.

Hôm nay là một ngày “kỳ dị”.

Không phải vì có dị thường, mà là vì anh, Diệp Thần, cuối cùng cũng… nhớ ra một đoạn ký ức vụn vỡ của nguyên chủ.

Anh đứng trước ban công tầng ba mươi, gió lùa vào tà áo vest đen như gió lùa qua những năm tháng đầy bi kịch:

“Nguyên chủ… quả thật là một nhân vật não tàn chính hiệu.”

Hồi đó, tiểu học chưa xong, đã bị một nhóm đạo sĩ bế đi.

Không, không phải kiểu bắt cóc tống tiền, mà là bế đi làm đệ tử chân truyền của một tông môn trên núi nào đó. Ở đó, cậu bé tên Diệp Thần được bảy vị sư tỷ xinh đẹp, một lão sư tôn quái dị, hết mực nâng niu, chiều chuộng như em trai ruột, như bảo vật của sơn môn.

Chỉ tiếc, cưng quá hóa… bẻ hướng.

Rồi một ngày, tiểu sư đệ xuất hiện.

Đẹp trai? Có. Ngây thơ? Có. Nội tâm cặn bã? Rất có.

Hắn đâm sau lưng nguyên chủ một cú đau điếng: bịa chuyện, vu vạ, hãm hại. Kết quả, Diệp Thần bị phế tu vi, đuổi khỏi sư môn, thân bại danh liệt.

Rồi còn gì?

Gia đình bị diệt môn.

Nguyên nhân? Vì mấy vị sư tỷ kia chiều lòng tên tiểu sư đệ cặn bã đó, không màng tới Diệp gia bị tập kích.

Chỉ có em gái nguyên chủ sống sót, vì hôm đó may mắn đi học thêm môn múa quạt bên ngoài.

Nguyên chủ từ đó trở thành kẻ ăn xin, lang thang dọc đường, cuối cùng bị đám lưu manh đánh chết trong một con ngõ tối tăm.

Mà ký ức thì… mờ nhạt như thể kịch bản viết bằng bút xóa.

Chỉ nhớ được tên kẻ thù: Họ Diệp.

“Trùng hợp thật… Diệp Thiên thì sao?”

Diệp Thần nhíu mày. Một vài cái tên lướt qua trong đầu.

Liệu có phải gã “main chính bị vả” suýt chết dưới tay Phó Thanh Tuyết được Hùng cứu ở mấy chương trước?

Anh nhếch mép cười khẽ.

“Nếu thật sự là hắn… thì vui rồi.”

Cũng may, giờ đây cơ thể này đã được linh hồn một võ giả vô địch đến từ thế giới song song nhập vào.

Ở thế giới đó, anh – Diệp Thần – là võ giả mạnh nhất, một tay có thể bẻ nát vệ tinh, đấm bay vệ binh ngân hà, chấn vỡ cả hành tinh Sao Hỏa mà không đổ một giọt mồ hôi.

Chỉ tiếc, bản thân anh lại không qua được thiên kiếp.

Và, linh khí ở Ma Đô… mỏng như giấy gạo.

“Tu luyện cái gì chứ, cắn cơm còn khó…”

Anh gãi đầu, thở dài.

“Phải xin vài ngày nghỉ thôi. Đi tìm chỗ có linh khí mà tu luyện vượt qua Trúc Cơ. Không thôi thì linh khí phục hưng, đám chính – phản gì đó đánh nhau, mình đứng gần thôi cũng có nguy cơ hóa thành tro.”

Nghĩ là làm, Diệp Thần rút điện thoại ra, chuẩn bị gửi đơn xin nghỉ phép – một hành động cực kỳ trái ngược với vẻ mặt lạnh lùng ngầu lòi kia.

Phía trong tòa nhà, nhân viên vẫn tiếp tục dọn dẹp sảnh tiếp tân – nơi vừa có một cặp đôi phát điên đấm bay Thiên Mệnh Chi Tử lên tầng mây.

Tầng giám đốc.

Tần Mặc – kẻ thần bí nhất Đỗ gia, quản gia đẳng cấp boss ẩn, người mà chỉ cần thở nhẹ cũng khiến lũ dị thường trong phạm vi trăm dặm im thin thít, đang ngồi nghiêng người, ánh mắt nhìn xa xăm qua cửa sổ.

Mái tóc dài đen nhánh tung bay nhẹ nhàng theo gió điều hòa.

Khuôn mặt trung tính của Tần Mặc khiến cho bất kỳ ai lần đầu gặp đều không dám đoán giới tính.

Nhưng tất cả đều thống nhất một điều:

“Đây là tồn tại không thể trêu vào.”

Anh khẽ vuốt nhẹ sợi tóc bên tai, mắt hơi nheo lại.

“Thiếu gia… hết liếm cẩu, giờ lại nhiễm bệnh… khùng?”

Anh thở dài.

“Càng ngày càng nặng…”

Rồi chậm rãi lật sang trang tiếp theo của quyển sổ tay:

“Thống kê số lượng nhân vật chính bị tiêu diệt” – trang 17.

…

Chuyển cảnh.

Sau khi “giải cứu” thành công một Thiên Mệnh Chi Tử thoát khỏi cái kết hóa thành sương máu dưới tay Phó Thanh Tuyết, Hùng không còn cách nào khác ngoài… lái xe như thể đang bị truy đuổi bởi mười tổ cảnh sát hình sự. Mà không sai, vì cậu thực sự đang chở theo một mãnh thú mất kiểm soát.

Trên ghế phụ, Phó Thanh Tuyết bị trói như thể là tiểu thư nhà quyền quý đang bị bắt cóc. Ngoại trừ việc… tiểu thư này liên tục cắn dây trói, gầm gừ như sắp hủy diệt thế giới nếu không được thả ra.

“Thanh Tuyết, tôi nhắc lại: đó chỉ là hiểu lầm!” Hùng nói, giọng gần như khóc đến nơi.

“Hiểu lầm cái gì? Giết nhầm còn hơn bỏ sót!” — cô cười lạnh, ánh mắt lóe lên ánh đỏ như yêu tinh rừng rậm.

Về đến biệt thự, Hùng vừa mở cửa thì…

RẮC!

Phó Thanh Tuyết gồng nhẹ một cái, tất cả dây trói rách như giấy ăn. Cô đứng dậy, mái tóc rối nhẹ như bị gió quỷ cuốn qua, đôi mắt đỏ quạch, khuôn mặt tối sầm như mây giông sắp đổ ập xuống cả thành phố.

Trước khi Hùng kịp nói “Tôi có thể giải thích—” cậu đã bị kéo thẳng cổ áo vào phòng ngủ. Mà chính xác hơn là… bị ném lên giường như túi gạo loại 5kg đang được khuyến mãi.

Cậu còn chưa kịp “lót tay” đã thấy Phó Thanh Tuyết trèo lên, ánh mắt sắc như dao.

“Không xử được tên kia… thì tôi xử anh cũng được mà, đúng không?”

Cười.

Cười rất ngọt.

Cười rất bệnh hoạn.

Hùng lập tức giãy giụa như cá mắc cạn:

“Này này, chúng ta mới chỉ phát triển được tí xíu tình cảm thôi, cô không thể— Ưm!”

Lời cậu bị nuốt mất giữa một nụ hôn đầy khí thế chinh phạt chiếm hữu. Sau vài giây bị đá lưỡi như muốn tước đoạt oxy, Hùng mới được thả ra.

Phó Thanh Tuyết liếm mép, cười như ác quỷ:

“Phát triển tình cảm có ăn được không? Không có. Nhưng chuyện này thì có. Hãy cảm thấy vinh hạnh, vì anh là lần đầu của tôi~”

Hùng lúc này biết là mình chạy không thoát rồi. Nhưng với tư cách là Đỗ thiếu gia — người từng đánh rơi liêm sỉ từ chương 1, cậu khẽ nhếch mép, gằn giọng:

“Nếu cô trúng xuân dược… tôi sẵn sàng hy sinh thân thể này để cứu lấy cô.”

Phó Thanh Tuyết nhíu mày, gật đầu như thật:

“Vậy thì tốt. Tôi trúng rồi.”

Còn gì để nói nữa?

Tua nhanh qua đoạn này vì nếu viết ra thì truyện sẽ về với tổ tiên văn chương.

Một buổi trưa đáng nhớ cho cặp đôi điên khùng này…

Tầm gần 3 giờ chiều, ánh nắng rọi vào cửa kính. Hùng mở mắt ra, tay vẫn ôm gối, mà Phó Thanh Tuyết thì… ngủ khò như gấu trúc sau vụ cướp rừng.

Hùng không rõ là ai xử ai.

Cậu thở dài. Trong lòng, dù hơi ê ẩm, vẫn có cảm giác… thoả mãn nhẹ.

“Cũng được, ít nhất thì… là với người xứng đáng.”

Nhưng — đời không thể đơn giản thế được.

“DẬY ĐI BÀ CHÁU ƠI!!!” Hùng gào lên như thể chuẩn bị gọi hồn.

Phó Thanh Tuyết sau một hồi bị lắc như xúc xắc cũng mở mắt với vẻ mặt đầy tức giận vì bị cắt ngang giấc ngủ.

Một lúc sau, hai kẻ vừa ngủ dậy bắt đầu… tỉ thí võ công từ trong phòng ngủ, sang phòng bếp, xuyên ra ban công, rồi không hiểu sao trèo lên cả mái nhà biệt thự đánh nhau tiếp.

Không ai biết họ trèo kiểu gì. Cũng không ai dám hỏi.

Chỉ biết một lúc sau, cả hai lăn lộn trên mái ngói, vừa đấm nhau vừa… thở hồng hộc.

“À này.” — Thanh Tuyết lau mồ hôi — “Tối nay Mạnh Quân rủ chúng ta đi bar, đúng không?”

Mắt Hùng sáng lên.

“Ồ, đúng rồi! Suýt quên mất!”

Cậu mở điện thoại, gọi ngay Mạnh Quân — người bạn cũ có tâm hồn “nghệ thuật” và gương mặt lúc nào cũng như đang soi gương.

Màn hình bật lên, đúng như dự đoán: Mạnh Quân đang selfie, góc nghiêng 45 độ thần thánh, ánh sáng hậu cảnh long lanh như chụp mẫu lookbook.

“Ê, còn đi bar không?” Hùng gằn giọng nghiêm túc.

Bên cạnh, Thanh Tuyết nhe răng cười như con sói cái vừa phát hiện camera quay lén.

Mạnh Quân hất tóc, giơ ngón tay tạo dáng:

“Đi chứ! À mà quên nói, tôi ở Giang thành nhé.”

“Gì cơ!?” Hùng và Thanh Tuyết đồng thanh.

Một giây sau, cả hai nhìn nhau, ánh mắt lóe lên:

“Là cái Giang thành trong truyền thuyết đúng không?” Hùng hỏi.

“Chuẩn.” Mạnh Quân gật đầu. “Tôi gửi địa chỉ rồi đó, nhớ đến.”

“Ok!” Hùng cúp máy.

Rồi quay sang Thanh Tuyết.

“Cô đi chứ?”

“Tất nhiên rồi!” Thanh Tuyết gật đầu. “Giang Thành mà không có não tàn thì không phải Giang Thành!”

Hùng gật gù.

“Đi thì đi. Mang thêm con mèo thần tài giữ xe nữa, gọi Bạch Tử Hạo!”

“Hay đó! Có mèo canh xe, khỏi lo có cặp streamer nào đến cướp!”

Và thế là — một hành trình từ Ma Đô tới Giang thành sắp bắt đầu.

Còn não tàn nào dám ra mặt?

Còn cốt truyện nào muốn bật lại?

Còn Thiên Mệnh nào chưa tan xác?

Tất nhiên, còn rất nhiều.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

truong-sinh-tu-cuoi-vo-bat-dau-vo-dich
Trường Sinh: Từ Cưới Vợ Bắt Đầu Vô Địch
Tháng 2 10, 2026
Quân Lâm Tam Quốc Vô Song Đế Vương
Bắt Đầu Đánh Dấu Ta Là Lão Tăng Quét Rác
Tháng 1 15, 2025
van-lan-le-vat-tra-ve-ta-van-gioi-de-nhat-lay.jpg
Vạn Lần Lễ Vật Trả Về: Ta, Vạn Giới Đệ Nhất Lấy!
Tháng 1 9, 2026
bat-dau-muoi-hai-phu-chu-ta-cai-gi-cung-khong-thieu.jpg
Bắt Đầu Mười Hai Phù Chú, Ta Cái Gì Cũng Không Thiếu!
Tháng 2 9, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP