Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
trom-chu-thien-bat-dau-chi-ton-kiem-cot

Trộm Chư Thiên, Bắt Đầu Chí Tôn Kiếm Cốt!

Tháng 10 16, 2025
Chương 1414: Tạm biệt, thế giới này Chương 1413: Kết thúc vẫn là bắt đầu
ngu-hoang-hau-lai-de-cho-ta-cai-nay-gia-thai-giam-ho-tro.jpg

Ngủ Hoàng Hậu, Lại Để Cho Ta Cái Này Giả Thái Giám Hỗ Trợ?

Tháng mười một 26, 2025
Chương 2386: Ta nhớ ngươi lắm! Đại Chu tiên triều lâm (đại kết cục)) Chương 2385: Cuối cùng quyết chiến tiến đến! Riêng phần mình trách nhiệm
uc-lan-cuong-hoa-cung-do-van-toc-thanh-than.jpg

Ức Lần Cường Hóa Cung, Đồ Vạn Tộc Thành Thần

Tháng 2 6, 2026
Chương 439: Hỗn độn pháp tắc? ? ? Chương 438: Toàn bộ phương vị tăng lên điên cuồng
abc8486da9027a5f62aff23db498d9c1

Bạn Gái Của Ta Dĩ Nhiên Là Ca Sĩ Thần Tượng

Tháng 1 15, 2025
Chương 1268. Hoàn tất cảm nghĩ Chương 1267. Đại kết cục
he-ngan-ha-thuc-dan-so-tay.jpg

Hệ Ngân Hà Thực Dân Sổ Tay

Tháng 1 23, 2025
Chương 735. Phiên ngoại thiên Khủng Hoảng Tài Chính Linh Thạch Lần Thứ Tư căn nguyên Chương 734. Liên bang Ngân Hà dư huy
moi-ngay-van-nam-tu-vi-cac-nguoi-luyen-vo-ta-tu-tien

Mỗi Ngày Vạn Năm Tu Vi, Các Ngươi Luyện Võ Ta Tu Tiên

Tháng 10 13, 2025
Chương 149: Đại đạo lấy lòng Tần mực ( Kết thúc ) Chương 148: Hỗn Nguyên Kim Tiên
co-dao-thanh-tien

Cổ Đạo Thành Tiên

Tháng 10 27, 2025
Chương 337: Trong số mệnh có khi cuối cùng tu hữu Chương 336: Liễu Hiểu Vân tức giận
bat-hack-dai-than.jpg

Bật Hack Đại Thần

Tháng 1 17, 2025
Chương 1698. Ta gọi Trương Đức Quý —— chương cuối Chương 1697. Trận chiến cuối cùng
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 58: Chú em à, đừng nhận vợ người khác là vợ mình chứ? (lần 2)
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 58: Chú em à, đừng nhận vợ người khác là vợ mình chứ? (lần 2)

Dưới ánh đèn vàng ấm áp của đại sảnh văn phòng tầng hai mươi sáu của tập đoàn Đỗ thị, bầu không khí đột nhiên trở nên kỳ quái một cách khó hiểu.

Bên ngoài cửa kính, ánh nắng chiếu nghiêng như vẽ nên khung cảnh thanh bình. Nhưng bên trong, một cảnh tượng mà bất cứ người bình thường nào chứng kiến đều sẽ thốt lên: “Thằng nào viết kịch bản này vậy trời!?”

Tiêu Kỳ – đạo sĩ trẻ tuổi, phong độ ngời ngời, vừa trừ tà vừa đi tìm người định mệnh theo lời dạy bảo từ lão sư phụ tóc trắng dài đến gối – lúc này đang trò chuyện vô cùng nghiêm túc với tiểu thư Đỗ Nguyệt Linh, một cô gái thuần khiết và đặc biệt mê tín, tin rằng mọi thứ trên đời đều có thể được giải thích bằng phong thủy, mạng số và… kiểu tóc hôm nay của cô.

“Ngươi nói… ta mang Băng Âm Mệnh thật sao?” – Nguyệt Linh chớp mắt hỏi.

“Đúng vậy.” – Tiêu Kỷ khẽ gật đầu, ánh mắt nghiêm túc, tay cầm phất trần như đang chuẩn bị hành lễ cúng vợ tương lai. “Chỗ này có sát khí, là loại tà ác đặc biệt, nếu không hóa giải… thì hậu quả không thể tưởng tượng được.”

Chính vào lúc đó…

Rắc…

Tiếng hạt dưa vang lên nhè nhẹ, nhưng lại như sấm động giữa trời quang trong đầu Tiêu Kỳ.

Hắn quay đầu, lập tức nhìn thấy ba người.

Một thanh niên tóc rối như bị gió thổi ngược, đang cầm túi hạt dưa.

Một mỹ nữ xinh đẹp đến mức lệch khỏi tiêu chuẩn thẩm mỹ loài người, đang cắn hạt dưa như đang hóng phim.

Một thanh niên đẹp trai nhưng có cái khí chất “tao lười vl” in rõ trên mặt, đang đứng khoanh tay phía sau.

Tiêu Kỳ sững sờ. Không phải vì ba người này tự dưng xuất hiện như bóng ma, mà là… hắn không cảm nhận được bất kỳ khí tức nào từ họ.

Đặc biệt là cô gái kia.

Ngay khi ánh mắt hắn giao với ánh mắt Phó Thanh Tuyết, trong lòng hắn như có một luồng điện xuyên qua.

Cảm giác ấy…

Như thể cả thế giới xung quanh im bặt, chỉ còn lại hai người bọn họ đứng giữa trời tuyết trắng, gió nhẹ thổi bay mái tóc trắng mượt như nhung của cô, và hắn—một đạo sĩ ngây ngô vừa từ núi xuống—chỉ biết ngẩn người nhìn.

Một câu nói từ ký ức bỗng hiện lên trong đầu hắn.

“Nếu có ngày con xuống núi, mà tim con run lên vì một người, thì đó chính là người định mệnh của con.”

Hắn không biết trái tim có run thật không. Nhưng não thì chắc chắn vừa mất kết nối.

Trong khi đó, bên kia, Hùng và Thanh Tuyết vẫn đang vừa cắn hạt dưa vừa… tạo dáng selfie?

“Ê, cái thằng này nhìn tôi ghê quá.” – Hùng hất mặt sang, miệng còn nhai hạt dưa.

“Chắc nó mê nhan sắc của anh.” – Thanh Tuyết nheo mắt.

Nhưng rồi…

Cô thấy tên kia… đang đỏ mặt.

Mà không phải nhìn Hùng.

Là nhìn cô.

Mặt Phó Thanh Tuyết trong một giây vẫn giữ nụ cười lịch sự, rồi trong giây kế tiếp, cô bước thẳng tới trước mặt Tiêu Kỷ, ánh mắt lạnh băng như vừa bước ra từ lò đông lạnh trữ thi thể.

“Ngươi nhìn cái gì? Có muốn lão nương móc mắt ngươi ra không?”

Cả phòng sững lại. Tiêu Kỷ như tỉnh lại khỏi ảo mộng.

Hắn nuốt nước bọt.

“Tôi cảm thấy… cô là người định mệnh của tôi…”

…

Toàn bộ không khí tê liệt.

Ngay cả cái máy pha cà phê ở góc tường cũng ngừng hoạt động vì câu nói vừa rồi.

Hùng và Thanh Tuyết lập tức quay sang nhìn nhau.

Ánh mắt họ giao nhau, rồi… cạch, một cái dây thần kinh nào đó trong đầu cả hai đứt phựt.

Hùng cười ngây ngô. Cười như một thằng trốn viện chưa tiêm thuốc.

“Thanh Tuyết này… tôi là vợ của cô đúng không?”

Thanh Tuyết cười theo, kiểu cười của người vừa chơi đá xong.

“Tôi không biết nữa… chắc tôi là chồng của anh đó?”

Họ nhìn nhau.

“Tôi thấy con rùa trong tủ lạnh cười với tôi đấy.” – Hùng nói, tay đặt lên tim.

“Anh nên đưa nó đi cắt tóc.” – Thanh Tuyết gật gù, vô cùng đồng cảm.

Một khoảng im lặng trôi qua như gió mùa không có định hướng.

“Nếu tôi là bánh mì, anh có phải là nhân thịt bò không?” – cô hỏi, ánh mắt mơ màng như thể đang thật sự đói bụng.

“Không, tôi là lọ tương ớt biết suy nghĩ. Nhưng tôi từng làm đầu bếp ở sao Hỏa.” Hùng đáp với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.

“Vậy sao hồi nãy anh nói anh là con vịt được chính phủ thu nhận?”

“Đó là khi tôi còn đang trong trứng. Giờ tôi là công dân của chảo gang.”

“Công chúa chảo gang hay công nông chảo gang?”

“Bên chảo gang hoàng tộc. Bà nội tôi là cái nồi áp suất.”

Ba người khác trong phòng (Tiêu Kỳ, Nguyệt Linh, Diệp Thần) ngẩn ra như vừa bị nhét vào vũ trụ khác.

Tiêu Kỷ: “Hả!? Cặp đôi này có vấn đề hả??”

Nguyệt Linh: “Ủa má ơi, sao cái đạo sĩ kia tự nhận người ta là vợ mình?”

Diệp Thần: “Tôi đáng lẽ không nên xuất hiện ở đây…”

Chưa dừng lại.

Sau khi “diễn hài” xong, Thanh Tuyết bước lại gần Tiêu Kỳ, nụ cười chuyển từ dịu dàng sang…

Hiền dịu đến mức tà ác.

Nụ cười ấy, từng khiến Sở Thiên, Tô Thành Vũ và Diệp Thiên muốn tự móc tim ra nộp để đổi lấy sự sống.

Diệp Thần lùi luôn ba bước. “Ôi thôi rồi…”

Hai đứa liếc nhau, rồi nhìn Tiêu Kỳ. Cười càng dữ hơn.

Tiêu Kỳ: “…”

Hắn bắt đầu cảm thấy quyết định xuống núi lần này… có thể là sai lầm lớn nhất đời hắn.

Hùng: “Chú em à… đừng nhận bừa vợ của người khác là vợ mình chứ?”

Thanh Tuyết cười hiền, nhưng giọng nói như dao kề cổ:

“Vẫn còn nhìn à? Có muốn lão nương thật sự móc mắt ngươi ra không?”

Tiêu Kỳ muốn giải thích, nhưng đầu óc giờ trắng xóa. Hắn chỉ lắp bắp:

“Không, ý tôi là… tôi chỉ… thấy cô rất… rất có duyên khí…”

Hùng giả vờ trầm ngâm:

“Ờ… duyên khí… tôi với cô ấy cũng có duyên khí. Duyên khí ở đám cưới luôn ấy.”

Thanh Tuyết gật đầu, nghiêm túc tiếp lời:

“Còn tôi thấy chú em có sát khí… sát khí cầu siêu đấy.”

Cả hai nhìn nhau, cười như sắp cùng nhau dựng lên vở kịch thịt cắt sống.

Tiêu Kỳ run.

Diệp Thần nhỏ giọng thì thầm:

“Tôi thấy cái định mệnh của ông sắp được đóng dấu ‘tử’ rồi đấy.”

Đỗ Nguyệt Linh thì thầm với Diệp Thần:

“Sao cậu của em lại quen toàn người khùng thế này…”

Tiêu Kỳ cố gắng gượng dậy, lấy lại phong độ.

“Tôi… thật sự chỉ định giúp trừ tà. Chỗ này có oán khí. Có thể là do… một quỷ vật ẩn giấu nào đó…”

Hùng gật gù:

“Phải. Có oán khí đấy. Từ mấy kẻ ăn nói không suy nghĩ… đang tràn ra.”

Thanh Tuyết vươn tay vỗ vai Tiêu Kỳ:

“Chú em à, xuống núi là phải biết nhìn mặt người. Nhìn nhầm ‘định mệnh’ là cái đầu em bay đấy.”

Tiêu Kỳ run lên cầm cập.

“Nhưng… tôi cảm nhận được vận mệnh dẫn đường…”

Hùng cười ngặt nghẽo:

“Tôi dẫn đường bằng dép đây, có muốn đi không?”

Thanh Tuyết rút từ tay áo ra một cành hoa gì đó vừa bẻ ở đâu đấy.

“Duyên định mệnh gì đó, để tôi giúp chú em ‘cắt đứt’ nó sớm.”

Tiêu Kỳ nhận ra.

Sư phụ dặn hắn đi tìm định mệnh.

Nhưng quên nói…

Định mệnh có thể là… định mệnh chết.

Thanh Tuyết vẫn giữ nụ cười hiền dịu đến mức… Diêm Vương nhìn vào cũng ngại ngùng.

Tiêu Kỳ run người, cổ họng như bị ai bóp chặt.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, hắn – đạo sĩ được sư phụ đích thân chọn làm truyền nhân, có pháp lực chống lại ác quỷ, trừ tà hàng trăm hồn ma oán niệm – lại muốn… xưng em và quỳ xuống.

Hắn lùi một bước bản năng.

Nhưng… sai lầm.

Bởi vì trong cái đầu đầy sát khí của Phó Thanh Tuyết, lùi một bước có nghĩa là có tội. Mà có tội… thì đập!

Bốp!!!

Một bóng đen vụt đến. Một cú đá như thiên thạch giáng trần, giáng thẳng vào bụng Tiêu Kỳ.

“Phụt!”

Tiêu Kỳ phun ra một ngụm máu tươi như đang diễn phim truyền hình.

Bay ngược vào tường, cả người lún vào vách như bức tượng trang trí.

“Vậy là ngươi muốn cướp định mệnh của ta? Còn đứng đó nói là ‘duyên khí’?” – Thanh Tuyết nhếch môi, đôi mắt đỏ lóe sáng như đang hóa thân thành Tu La vương.

“Ta… ta không có… ta chỉ nói cảm giác, chứ chưa nói cướp…”

“Cướp chưa? Không quan trọng. Cảm giác của ngươi, giờ ta đấm lại cho đủ.”

Ầm!

Thanh Tuyết lao tới như tia chớp. Một chuỗi combo thần tốc ẩn hiện trong không khí như tàn ảnh. Mỗi cú đấm là một lời tuyên án, mỗi cú đá là một bản cáo trạng.

Bốp!

Rầm!

Binh!

“Cái này cho ánh mắt ngươi nhìn ta.”

“Cái này cho lời ‘định mệnh’ ngươi vừa nói.”

“Còn cái này… cho việc ngươi dám xuất hiện ở đây.”

Tiêu Kỳ đau đến mức muốn xỉu, nhưng khốn nạn thay – hắn không được quyền xỉu!

Mỗi lần định ngất, lại bị một cú đá vào eo cho tỉnh hẳn.

“A a a… xin… xin dừng tay!”

“Tôi không biết! Tôi không cố ý! Tôi chỉ là đạo sĩ xuống núi! Tôi chưa từng yêu ai!!!”

“Chưa từng yêu ai mà gọi người khác là định mệnh à!?”

Thanh Tuyết lôi hắn lên, giơ một tay như thể định tiễn thẳng Tiêu Kỳ thành sương máu.

“Còn lời trăn trối nào không? Ta cho ngươi cơ hội nói nốt.”

“Khoan đã!!” – Hùng cuối cùng cũng phải hét lên.

Hắn nhảy ra chặn giữa vợ và đạo sĩ vô tội đang hấp hối kia.

“Thanh Tuyết! Bình tĩnh!” – Hùng dang tay, mồ hôi lạnh rịn ra. “Chuyện này… có hiểu nhầm! Tôi không nghĩ hắn có ý tán tỉnh cô, chỉ là… là cảm giác định mệnh thôi!”

“Chính vì vậy tôi mới muốn tiễn hắn đi gặp tổ tông, để hắn xác nhận định mệnh thật sự của mình là ai!!” – Phó Thanh Tuyết quát lớn, khí tức hắc ám tỏa ra như mực tràn giấy.

Hùng nghiêm giọng:

“Không giết nhầm người vô tội. Cô có nhớ không? Đạo lý đó ai dạy cô?”

Phó Thanh Tuyết nghiến răng, tay siết chặt, ánh mắt giằng xé giữa giết – không giết – giết nốt cho rồi – và tha một lần duy nhất trong đời.

Cuối cùng, vẫn là Hùng nắm tay cô, kéo mạnh về phía cửa:

“Chúng ta đi. Giờ không phải lúc để xử hắn.”

Phó Thanh Tuyết bị kéo đi, nhưng vẫn ngoái đầu, tay chỉ thẳng vào Tiêu Kỳ:

“Ta nhớ mặt ngươi rồi. Định mệnh á? Để xem ngươi còn định mệnh nổi không sau khi qua kiếp nạn hôm nay!”

ẦM! – Cửa đóng sầm lại sau lưng cặp đôi sát thần.

Còn lại một mình giữa căn phòng như vừa trải qua trận động đất, Tiêu Kỳ nằm sõng soài, mặt tái mét, mồm sặc máu.

Một lát sau, Đỗ Nguyệt Linh hốt hoảng chạy tới.

“Tiêu tiên sinh! Trời đất ơi! Người không sao chứ?!”

Tiêu Kỳ cố lết người dậy, máu từ mũi chảy xuống mép. Giọng khàn khàn như gió rét:

“…Không sao… tôi vẫn… còn sống… là nhờ… vị nam nhân kia…”

Đỗ Nguyệt Linh vội gọi xe cấp cứu, cùng hai vệ sĩ dìu hắn lên cáng. Trong lúc đang được nâng lên, Tiêu Kỳ vẫn nhìn về phía cửa, ánh mắt đầy kính trọng:

“Nam tử ấy… chính là ân nhân cứu mạng ta. Vị thiếu gia đó… đúng là chính khí lẫm liệt, khí độ bao dung, anh tuấn bất phàm…”

Rồi ánh mắt hắn co giật, toàn thân run lên:

“Còn nữ nhân đó… nữ nhân đó… là sát thần trong lốt mỹ nhân…”

Hắn thề thầm trong bụng, cả đời này không bao giờ dám lại gần Phó Thanh Tuyết thêm một bước nào nữa. Kể cả khi cô là “người định mệnh” thật sự, hắn thà độc thân đến già cũng không dám liếc mắt thêm lần nữa.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

phan-phai-ta-xuat-sinh-ngay-ay-thap-dai-nu-de-den-nha.jpg
Phản Phái: Ta Xuất Sinh Ngày Ấy, Thập Đại Nữ Đế Đến Nhà
Tháng 1 22, 2025
sang-tao-cuu-the-to-chuc-toan-luoi-truc-tiep-thu-nhan.jpg
Sáng Tạo Cứu Thế Tổ Chức, Toàn Lưới Trực Tiếp Thu Nhận
Tháng 1 16, 2026
truc-tiep-manh-nam-hai-met-nam-cac-nu-than-ngao-ngao-khoc.jpg
Trực Tiếp: Mãnh Nam Hai Mét Năm, Các Nữ Thần Ngao Ngao Khóc
Tháng 2 26, 2025
ta-la-nhan-gian-mot-kiem-tu
Ta Là Nhân Gian Một Kiếm Tu
Tháng 2 7, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP