Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 60: Giang Nam, ngươi hãy cầu nguyện đi.
Chương 60: Giang Nam, ngươi hãy cầu nguyện đi.
Giang Nam.
Một cái tên, một vùng đất, một biểu tượng.
Nếu trong thế giới đô thị huyền huyễn và tiểu thuyết sảng văn não tàn, có một nơi nào có thể sánh ngang với Cửu Thiên Tiên Cảnh, có thể sản sinh ra Tiên Vương trùng sinh, Chiến Thần trở về, Long Vương ẩn thế, thì nơi ấy… không đâu khác chính là Giang Nam.
Giang Nam – nơi chỉ cần một hơi thở cũng khiến cả quốc gia rung động.
Nơi nếu bạn ngồi ở quán mỳ đầu ngõ, rất có thể người nấu mỳ là người cha thất lạc của chiến thần biên cương. Nếu đi nhầm vào khu chợ vắng, rất có thể bạn đã xông vào trận pháp của cấm địa cấp quốc bảo, phong ấn một lão quỷ ngàn năm.
Và cũng là nơi… mà hiện tại hai con quỷ sống mang tên Đỗ Phi Hùng và Phó Thanh Tuyết đang chuẩn bị xông vào như hai cơn lũ rác thần kinh sắp cuốn sạch ba đời hệ thống não tàn.
Trên một căn biệt thự phía Ma Đô, trong làn gió nhẹ buổi trưa và bầu trời xanh cao, hai bóng người đứng vắt vẻo trên mái biệt thự Đỗ gia.
Gió thổi phấp phới. Một chiếc lá rơi.
Một con quạ kêu “quạ!” rồi lập tức bị áp khí từ hai người làm cho lăn đùng ra ngất.
Đứng bên trái là Hùng, tóc bù xù do vừa bị một cơn mưa… nước bọt từ Thanh Tuyết tấn công sáng nay. Ánh mắt lấp lánh như thấy một buổi “tàn sát hệ thống” sắp khai tiệc.
Đứng bên phải là Phó Thanh Tuyết, ánh mắt sắc như dao, môi khẽ cong lên một nụ cười của một con mèo hoang vừa nhìn thấy mấy con chuột sắp bị xé xác.
Cả hai cùng liếm mép – một hành động rất không nên thực hiện khi đứng trên mái nhà – nhưng lại thực hiện một cách rất tự nhiên, như hai con mãnh thú vừa thấy bảng quảng cáo “Giang Nam – nơi sản sinh 80% nhân vật chính vô địch”.
Nếu Giang Nam là một thực thể sống, thì giờ phút này, nó đã gào thét trong tuyệt vọng, hai tay ôm váy chạy thục mạng ra biển khơi, chui vào tổ của Kraken và hy vọng Cthulhu bảo kê khỏi hai sinh vật đang chuẩn bị lao đến.
…
“Thanh Tuyết,” Hùng gật đầu.
“Ừ,” Thanh Tuyết cũng gật đầu lại.
Không nói thêm một lời, cả hai cùng nhảy xuống khỏi mái biệt thự, tiếp đất như hai cục thiên thạch phiên bản đi bộ, lướt thẳng về phía chiếc siêu xe đã đỗ sẵn.
Tiếng động cơ rít lên như con rồng máy gào rú, cả chiếc xe hóa thành một vệt sáng phóng đi trên đường cao tốc dẫn ra ngoài Ma Đô.
Và rồi…
Tại Bạch gia, một cảnh tượng quen thuộc – đến mức khiến mấy người hầu đang rửa bát trong bếp cũng thầm đếm chương truyện – lại tái diễn.
Tiếng “ầm!” vang lên khi cánh cổng bật mở, chiếc xe của Đỗ thiếu gia và Phó tiểu thư lao thẳng vào sân như đang truy đuổi quốc tặc.
Không một ai dám ho he.
Người từng ho he… hiện tại đang ngồi gấp sao giấy trong phòng giam, tội danh: “Tội phản ứng chậm khi bị vả mặt.”
“Bạch Tử Hạo!” Hùng bước xuống, áo gió phần phật, thần thái như main trùng sinh đời thứ ba.
“Dậy đi! Giang Nam đang cần cậu!”
Ầm!!! Cửa mở ra, Bạch Tử Hạo ngồi bên trong, tóc rối bù, mắt lờ đờ như vừa từ cõi chết quay về.
Cậu nhìn trái, nhìn phải. Nhìn Hùng. Nhìn Thanh Tuyết.
…Rồi ngẩng mặt lên trời thở dài.
“Lại xuyên không nữa à…” – Cậu lẩm bẩm, tay mò điện thoại. Nhưng không, màn hình vẫn là “8:47 sáng – ngày xx tháng xx”.
Cậu gục đầu xuống.
“Không xuyên. Vẫn là thế giới điên này…”
Một lúc sau, cậu bắt sóng wifi, tải thử game Vương giả Vinh Diệu, rồi lẩm bẩm: “Lần này không ngủ nữa. Ta sẽ trở thành game thủ hàng đầu thế giới.”
Trong khi đó, hai kẻ ngồi ghế trước xe đã giao lưu ánh mắt như hai tên trộm chuẩn bị “phá đảo” một địa danh thiêng liêng.
“Giang Nam,” Hùng nói, “có lẽ là nơi có nhiều não tàn chưa vả mặt nhất.”
“Và có thể cũng là nơi nhiều trà xanh nhất,” Thanh Tuyết đáp.
“Và nhân vật chính nữa.”
“Main phản công, main nghịch tập, main trọng sinh, main bị vợ phản bội, main bị lừa, main tự ngược, main thần y,… anh muốn xử main nào trước?”
Hùng mỉm cười.
“Ai nói tôi phải chọn?”
“Cứ cái nào xuất hiện trước thì xử trước.”
Và thế là, trong ánh nắng nhè nhẹ của buổi trưa, chiếc xe như mũi tên lửa mang theo hai cơn lốc điên cuồng – một phản diện cấp đa vũ trụ và một nữ nhân không có logic nhân quả – lao thẳng về phía Giang Nam truyền thuyết.
Sóng gió… chính thức bắt đầu.
Phó Thanh Tuyết nghiêng vô lăng, chân đạp ga xuống sát sàn xe như muốn khiến chiếc siêu xe của hai vị thần rời khỏi Ma Đô với tốc độ phá vỡ quy luật vật lý. Hùng và Bạch Tử Hạo ngồi bên cạnh, một người nhếch mép như đang bước vào sân khấu của thiên mệnh, người còn lại thì… ngủ gật. Không khí trong xe yên lặng đến bất thường, chỉ có tiếng động cơ gầm rú xé gió như đang báo hiệu cho sự xuất hiện của hai hung thần đi “gặt kịch bản”.
Chẳng có cảnh sát giao thông nào dám cản. Bởi vì, bắt xe của Phó tiểu thư và Đỗ thiếu gia đồng nghĩa với việc… mất việc. Mà còn có thể mất mạng. Tin đồn về một cảnh sát từng thử chặn xe của họ và giờ đang dạy thể dục ở đảo hải ngoại nào đó vẫn còn lan truyền trong nội bộ.
Tại trung tâm điều khiển giao thông, Bạch Ngưng Băng vừa gõ vài dòng mã lệnh đã khiến toàn bộ hệ thống camera giao thông quanh tuyến đường chiếc xe đó đi qua lập tức “hoa mắt chóng mặt”. Mỗi khi máy quay lia đến chiếc xe ấy, hình ảnh chỉ hiện mờ nhòe như… linh khí thoát thể. Cô thản nhiên nâng tách trà, vừa đọc hồ sơ công việc, vừa kiểm soát tình hình như thể đã quen với mức độ “hỗn loạn” thường trực của hai người kia.
Một giờ sau, cũng là khi ánh hoàng hôn bắt đầu phủ xuống, chiếc xe tiến vào Giang thành – nơi được mệnh danh là “tử địa của phản diện” “thánh địa của hệ thống” và cũng là cái nôi sản xuất nhân vật chính nhiều nhất Hoa Hạ.
Chiếc xe dừng trước một quán bar xa hoa bậc nhất. Đèn neon chớp nháy, bên trong là nhạc điện tử dập dồn, nơi mà từng đêm hàng chục thiếu gia tụ tập đốt tiền và đốt luôn cả nhân tính. Nhưng hôm nay, nơi này sắp đón một cơn bão cốt truyện.
Hùng dựa người vào cửa xe, vuốt cằm nói:
“Cô nghĩ xem, liệu hôm nay có một thằng nhân vật chính nào đó bước vào đây đấm phản diện đang áp bức nữ chính, rồi hét lên câu: ‘Tôi mới là bạn trai cô ấy’ không?”
Phó Thanh Tuyết gật đầu như học giả đang phân tích văn học sử:
“Không chừng có. Hoặc phản diện đang hưởng lạc thì nữ chính đến bắt gian tận giường, sau đó phát hiện… phản diện thật ra chỉ đang diễn vai ác vì bị hệ thống ép, rồi nữ chính quay xe vì nghe được tiếng lòng của hắn.”
“Ủa?” Hùng nhướn mày. “Sao giống tuyến phản phái thế!?”
Phụt!
Phó Thanh Tuyết bỗng kéo tay áo Hùng, nhảy cái phịch vào bụi rậm cạnh quán bar. Ánh mắt cô sắc bén như vừa nhìn thấy tiểu nhân vật chính đang xuất hiện. Tay chỉ thẳng vào một thanh niên đang ngó trước ngó sau, miệng lầm bầm như kẻ thần kinh.
Là hắn.
Lưu Thiên Dương.
Chính là tên thanh niên từng đấu giá với Diệp Thiên trong buổi đấu giá công khai. Cũng là người há hốc mồm khi Phó Thanh Tuyết hô giá 20 tỷ không chớp mắt. Giờ hắn đang mặc đồ thời thượng, lén lút ngó nghiêng như kẻ gian định trộm kịch bản nhà người khác.
Bên mép hắn, miệng đang thì thầm:
“Hệ thống, Tô Thanh Nhan sẽ đến, nhưng ta cảm thấy có gì đó sai sai.”
Một giọng nói máy móc vang lên trong đầu hắn:
“Ngài không cần lo. Kịch bản vẫn đang đi đúng hướng.”
Hùng và Thanh Tuyết thì lúc này… đã ngồi khoanh chân trong bụi rậm ăn bim bim, bộ dáng như đang xem livestream phá kịch bản cấp quốc gia.
“Cô thấy chưa, tên này là phản diện bị ép vai. Bị ép làm kẻ xấu để được hệ thống cho điểm thưởng. Mà hình như các nữ chính bắt đầu nghe thấy tiếng lòng của hắn rồi đấy.” – Hùng nhai rộp rộp, ánh mắt sáng rực như thấy kho vàng kịch bản.
“Ừm. Tôi nghĩ đây là thể loại phản diện trùng sinh hoặc bị reset thời gian, mỗi lần diễn xong thì bị đánh trượt rồi phải diễn lại. Xong diễn lại thì các nữ chính nghe thấy nội tâm.” – Phó Thanh Tuyết gật đầu nghiêm túc như học giả nghiên cứu nhân vật học.
“Vậy là tên này đang ở chương ba hoặc bốn gì rồi…”
“Không chừng chương mười hai.”
Trong khi đó, Bạch Tử Hạo ngồi phía sau bụi cây, mở điện thoại chơi game “Vinh Diệu Vương Giả”. Cậu đã thắng hai trận tân thủ và đang định leo lên rank. Trong mắt cậu, hai người trước mặt đang nói chuyện với độ điên không kém gì tiếng trống trong tai nghe của cậu lúc team gank thất bại.
Ngay lúc đó, một bóng người xuất hiện bên cạnh làm cả hai hú vía.
Là Mạnh Quân.
“Anh bạn này, che camera kiểu gì mà bị tôi phát hiện ra vậy?”
“Suỵt, suỵt! Tôi đang hóng mà!” – Hùng chụp cổ áo kéo thẳng Mạnh Quân vào bụi rậm.
“Đúng rồi, ngồi xuống, cầm gói bim bim này, suỵt!”
Mạnh Quân: “…”
Mà ở một góc khác, trong bóng tối, có hai cô gái đeo mặt nạ đen – vệ sĩ riêng của Mạnh Quân – đang giám sát.
“Một trong hai người đó là Đỗ Phi Hùng?”
“Và người còn lại là Phó Thanh Tuyết. Trùm khủng long bạo chúa bản sống.”
“Còn cần cứu không?”
“Không có lệnh của ngài Mạnh, và cấp trên từng dặn… không được động vào họ.”
“Biết rồi, ngồi hóng tiếp.”
Sau khi xem xong bản diễn xuất độc thoại nội tâm cấp phản diện hạng A+ của Lưu Thiên Dương, cả nhóm cuối cùng mới vào phòng VIP mà Mạnh Quân đã đặt sẵn. Nhưng Hùng và Thanh Tuyết vẫn liên tục kiểm tra camera trong quán bar, chờ đúng khoảnh khắc Tô Thanh Nhan bước vào hiện trường bắt gian.
Họ không cần truyện logic, không cần kịch bản chặt chẽ.
Chỉ cần… drama.
Bởi vì nếu không có drama, thì cuộc đời này thật quá nhàm chán!