Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 55: Đốt tiền âm phủ cầu nguyện cái gì? Cầu nguyện kiếp trước trà xanh chết đẹp!
Chương 55: Đốt tiền âm phủ cầu nguyện cái gì? Cầu nguyện kiếp trước trà xanh chết đẹp!
Bầu trời buổi trưa u ám một cách kỳ lạ.
Dưới ánh nắng mờ mịt như thể mặt trời đang ốm, một chiếc xe sang màu đen bóng loáng từ từ lăn bánh qua khu trung tâm phía tây thành phố.
Phía trong xe là một cặp đôi mà dân mạng từng phong thần với danh xưng “Đỗ thiếu gia Alpha cấp Vạn” và “Phó tiểu thư nữ ma vương sống”.
Không khí trong xe không có tiếng nhạc, không có đối thoại sâu sắc triết lý, chỉ có…
“Anh lại ngồi nghịch gương xe làm gương soi tóc nữa kìa.”
Giọng Phó Thanh Tuyết, nhẹ nhàng, nhưng mang theo hàm ý “hất ra ngoài xe tới nơi”.
“Tóc tôi là niềm tự hào của cả giới xuyên không đấy.” – Hùng trả lời, vẫn đang lấy tay vuốt mái tóc lệch chuẩn 15 độ, góc vuốt hoàn hảo như nhân vật chính của mấy bộ đam mỹ siêu cấp vô lý.
Chiếc xe tiếp tục lăn bánh, lướt qua các dãy nhà, các dải đường, các cụ ông bà đang đánh cờ dưới bóng cây, và—
“Ê, Thanh Tuyết. Có thanh niên đốt núi cho tổ tiên mười tám đời kìa!”
Hùng đột ngột lên tiếng, suýt nữa làm Thanh Tuyết bẻ lái vào quán vỉa hè gần đấy.
Thanh Tuyết hơi liếc sang, thấy Hùng đang dí mặt vào cửa kính như con mèo thấy cá.
Khói đen mù mịt từ phía bên phải, từng lớp từng lớp bốc lên như thể… một trận pháp triệu hồi cỡ đại đang được khởi động.
Xe đang chạy về phía trước thì đột nhiên…
“Tích – tích – lùi xe…”
Xe tự động lùi lại. Đúng, xe thông minh của Đỗ thiếu gia có chế độ “Phát hiện chuyện xàm xí – Tự quay đầu”.
Chiếc xe sang trọng đỗ ngay sát vỉa hè.
Hai người bước xuống xe.
Đập vào mắt họ là một cảnh tượng có thể khiến Weibo cháy máy, NetEase giật băng thông, và thậm chí Bộ Tài chính quốc gia cũng phải run rẩy.
Một đống tiền âm phủ được xếp thành từng bó, từng bó cao như tháp, và đang rực cháy như lễ tế long trọng nhất thế kỷ.
Xung quanh là đám người đi đường đang hóng như xem đại hội pháo hoa.
Thanh Tuyết gãi cằm.
“Chắc tiêu đề hot search sáng mai là: ‘Thanh niên chi hàng tỷ tệ để tự đốt tiền âm phủ cho bản thân’.”
“Hoặc là: ‘Trùng sinh không cần đợi, tự tay mở cửa quỷ dị, làm giàu từ âm phủ’.”
Hùng đứng khoanh tay nhìn ngọn lửa hừng hực.
“Cô nghĩ không, nếu đây là màn mở đầu cho một cái kịch bản trùng sinh thì… chắc thanh niên kia chính là nam chính đời trước bị phản bội, bây giờ đốt tiền cầu âm binh.”
Thanh Tuyết: “Chuyện thường ở huyện. Đốt âm tệ, kéo vong hồn, đập boss, thành bá chủ. Tôi đọc truyện nhiều mà.”
Đột nhiên…
“Xoạch!”
Một âm thanh như thể xé gió, vang lên từ tay áo Hùng.
Cậu… rút ra một sấp tiền âm phủ dày chồng lên tận trời, từng tờ in rõ dòng chữ “Đại Minh Quốc Bảo” có watermark, mã vạch, thậm chí có cả QR Code để quét giảm giá.
Thanh Tuyết giật mình.
“Hùng, anh không phải ăn cắp minh tệ bất hợp pháp đấy chứ?”
Hùng phẩy tay.
“Không không, đây là tiền âm phủ tôi chuẩn bị từ lâu. Để đốt cho Đỗ thiếu gia xấu số bị đám xã hội đen của Y Đằng Thành đánh chết ở dòng mở đầu chương 1.”
Thanh Tuyết vỗ tay ba cái, ánh mắt đầy cảm khái:
“Trí nhớ thật tốt! Tôi cũng muốn đốt cho bản thân, nhưng không mang theo tiền.”
Hùng chia sẻ:
“Đây, cầm một nửa. Mình mượn lửa tên kia đốt luôn. Cho tiện.”
“Hợp lý!”
Và thế là…
Một cặp đôi, mỗi người cầm một xấp tiền âm phủ cao chọc trời, lặng lẽ chen vào góc trái bãi đất, châm lửa, nghiêm túc như đang hành lễ.
Khói âm bốc lên cuồn cuộn. Người người xung quanh nhìn cảnh tượng mà câm nín.
“Phó tiểu thư… cũng đốt tiền âm phủ? Còn Đỗ thiếu gia tự đốt cho bản thân mình kiếp trước?”
“Đây là… thế giới gì vậy?”
Còn dân mạng sáng hôm sau…
Top 1 hot search: “Cảnh tượng Đỗ thiếu gia và Phó tiểu thư tự đốt tiền âm phủ cho bản thân, nói là tự đốt cho bản thân đã chết ở kiếp trước!”
Bình luận:
“Tui làm theo rồi nhé, lỡ đâu hôm sau trùng sinh mà nghèo thì biết đổ lỗi ai?!”
“Không hổ là couple phá kịch bản! Chết cũng có chuẩn bị!”
“Lũ quỷ dị chắc nghĩ con người dương gian giàu khủng khiếp, đốt như mưa rừng cháy rẫy!”
Và cả hai sẽ không biết mình sẽ giải cứu thế giới…
Đốt xong, hai người ung dung lên xe.
Thanh Tuyết bật điều hòa, nhìn ra cửa sổ.
Hùng khoanh tay, chậm rãi nói:
“Tôi cảm thấy hôm nay, chúng ta có thể sẽ gặp… bao cát không phải con người.”
Thanh Tuyết: “Quỷ dị à?”
Hùng: “Ừ, nhưng cô để tôi xử nhé. Tôi đang luyện công lên trúc cơ.”
Thanh Tuyết mỉm cười.
“Được thôi. Nhưng con người não tàn thì để tôi.”
Cả hai đồng thời gật đầu.
Kẻ luyện công, người diệt não tàn. Cặp đôi này đang trên con đường trở thành tai họa quốc gia.
Khói âm phủ còn chưa tan nơi bãi đốt, vị cháy văng vẳng trong không khí như một khúc nhạc nền tang thương. Nhưng bên trong chiếc xe bóng loáng đang lướt ngang trung tâm Ma Đô, hành trình hôm nay lại bắt đầu bởi một tiếng “bụng đói”.
Đỗ Phi Hùng ngồi bật dậy, vẻ mặt hơi khôi hài như người vừa tỉnh sau một giấc ngủ dài ngàn năm:
“Mới sáng ăn sáng tầm hai tiếng rưỡi, sao đã đói như trống đồng vậy trời?”
Phó Thanh Tuyết liếc sang, đặt điện thoại xuống:
“Có lẽ là do vừa đốt Minh tệ tốn quá nhiều calo.”
Hùng ngón tay kéo nhẹ xuống smartphone, nhìn vào màn hình:
“09:37 AM” – Thời điểm thiêng liêng truyền kỳ đánh dấu lễ tưởng niệm chương 3: ngày anh đập Y Đằng Thành cùng Liễu Như Yên nhừ tử. Anh hơi mỉm cười, hue hiện đó là khoảnh khắc “trời xanh mở cửa giận dữ”.
“Ghế phải đi nữa – ghé nhà hàng Tinh Hoa Các đi. Đó là khởi đầu cho chuỗi việc tôi đạp vỡ Thiên Mệnh.”
Thanh Tuyết vẫn ánh mắt lạnh lùng, khẽ gật đầu:
“Rảnh ghê đấy.”
Xe bẻ lái như phượng hoàng quay lại chiến trường xưa. Đưa đôi lông mi dưới kính đen, Thanh Tuyết không nói – chỉ để xem cậu thích gì thì xem tiếp.
Tinh Hoa Các – một nơi từng vang dội tiếng chiến thắng của Hùng trong lần chinh phạt tuyến truyện: nơi Y Đằng Thành bị đấm gục dưới cú đấm của Hùng; nơi Liễu Như Yên bị anh khai phá khiến sập tưởng tượng của đám fan nho nhỏ; nơi bước chân đầu tiên khởi đầu chuỗi vả Thiên Mệnh của Hùng.
Hai người tiến vào. Không ai để ý đến họ – vì cả không gian này biết rằng sĩ khí đang ở đỉnh cao. Các thực khách thiếu gia tiểu thư mắt cú vọ cúi đầu như nhím im thin thít, chẳng ai dám hét một câu “cậu là chồng chưa cưới của Phó Thanh Tuyết?” – bởi họ biết, làm vậy chỉ thêm phiền.
Hùng từng bước lựa vị trí – gần cửa sổ, bàn góc, nơi ánh sáng ngả chiều chiếu qua – chọn chiếc ghế như Đại đế chọn ngai. Thanh Tuyết gật nhẹ, đặt tay lên menu điện tử: chọn toàn món đắt đỏ nhất – tôm hùm trứng muối, vịt quay da giòn sốt mận chua, cá tuyết hấp sa kê, cả trà thảo mộc thượng hạng các kiểu.
Bàn dọn đầy đủ như đại yến vương triều. Hùng nâng ly trà, chuẩn bị nhấp một ngụm để lấy nước giải độc sau nghi lễ “đốt tiền cầu vía” thì…
PHỤT!!
Một làn trà bỗng nhiên phun tứ phía – nước thảo mộc bay trên mặt bàn, bắn cả vào khăn ăn, văng thành hình hoa mộc lan ướt.
Anh quay người, khuôn mặt trắng bệch.
Hai người đã xuất hiện:
Dư Ấu Vi – tóc dài, dáng đoan trang ác liệt, ánh mắt lạnh như kim bài trượt giữa trời. Trông phảng phất nét “chị đại con nhà có điều kiện” lúc nào cũng ép người khác phải kính nể.
Kỷ Bá Đạt – bước theo sau, dáng người nhỏ hơn, gương mặt trắng bệch, đôi mắt long lanh như sắp khóc. Trông như con của một nữ phụ ngủ dậy muộn đang cầm khăn mặt ngược ra phía trước cầu xin tha thứ.
Dư Ấu Vi phát tiếng trước: giọng thái độ đầy vẻ buồn phiền bị bỏ rơi:
“Đỗ Hùng, tại sao anh luôn tránh mặt em như vậy? Phải rồi, còn là vì Liễu Như Yên đúng không? Cô ta có gì hơn em mà anh phải theo đuổi? Anh có tiếc em không?”
Ai nghe cũng tưởng cô đang nói chuyện yêu đương bị phản bội, nhưng dân mạng đã biết Liễu Như Yên đã vào tù từ lâu, án chung thân – đĩa chương 10 phút gọi.
Còn mẩu nam phụ đứng sau thì mùi “trà xanh nghĩa khí” bốc mùi:
“Chị Ấu Vi à, chị đừng nổi giận. Là lỗi của em – em mới chia rẽ tình của hai người. Em sai rồi, em xin lỗi…”
Ánh mắt gã như sắp khóc, làm dáng như “anh trai nuôi con của tiểu thư” để chị Ấu Vi dỗ êm lòng.
Hùng nhìn hai người như đang coi cuốn phim gãy cảnh. Cậu suy nghĩ:
“Chị gái à, chị không lên mạng mấy tuần rồi hả? Liễu Như Yên và Y Đằng Thành đã bị tống vào tù rồi – tôi chính là người trực tiếp gởi họ vào đó. Còn chị lên đây trách móc như kịch bản não tàn?”
Anh quay sang, tìm một sợi nhìn để rút Thanh Tuyết. Nhưng cô – biến mất. Chỉ còn lại một bụi cây mọc lên góc bàn – run nhẹ như người xem đang kéo rèm.
Hùng nhếch khóe môi, lẩm bẩm:
“Chắc vợ tôi đang đợi thời khắc tôi đập kẻ tranh giành chè bưởi thay trời.”
Anh đứng dậy, ánh mắt như lưỡi dao găm thẳng vào Dư Ấu Vi:
“Bố con điên!”
Ba chữ như sấm nổ giữa nhà hàng lịch lãm nhất Ma Đô. Dư Ấu Vi vận chưa kịp load: mắt trợn tròn, miệng há ra méo lệch.
“Cô không nghe tin ai đã đưa Liễu Như Yên và Y Đằng Thành vào tù chưa à?”
Gã Dư Ấu Vi run giọng:
“Anh… anh không thể không… nếu anh quỳ xuống xin lỗi tôi thì coi như không có chuyện gì…”
“IM!”
Một tiếng quát. Không lớn, nhưng khiến mọi hoạt động trong nhà hàng đồng loạt tắt âm – như vừa bật chế độ khẩn cấp.
Dư Ấu Vi khựng người, câm nín cực độ. Không một âm thanh vọng vào miệng. Mọi ánh mắt dồn về phía Hùng.
Anh nghiêng người, nhìn qua bức tường tủ kính lạnh lùng ra cửa chính, rồi quay ngược lại hướng Kỷ Bá Đạt.
Cậu cười.
“Nếu là lỗi của anh bạn à? Được.”
Ánh mắt Hùng lóe lên sự tương phản giữa “dịu dàng” và “giết người không chớp mắt.” Nó giống như nụ cười của Phó Thanh Tuyết khi xử lý Sở Thiên, Tô Thành Vũ – lạnh “giàu cảm giác” đến mức người khác phải khiếp.
Kỷ Bá Đạt vẫn chưa kịp nói thêm nửa câu, đã thấy bóng Hùng tiến tới sát bàn – tay nắm tự nhiên nén phong áp nặng nề.
[Còn tiếp]