Chương 56: Là lỗi của anh à?
Căn phòng nhà hàng Tinh Hoa Các tiếp giáp bàn Hùng – Thanh Tuyết vẫn còn hơi tưng bừng từ cuộc “thổi trà mù trời” vừa rồi. Khói trà tan dần nhưng cảm giác như ngọn trà đã bị thiêu thành khói trong lòng mọi người.
Hùng đứng im, vừa uống nước, vừa cảm giác bụng kia quặn một cái khẽ… Như liệu mình vừa đấm một cục thép không gỉ vào ruột.
Anh nhéo nhẹ xương quai xanh, đảo mắt, rồi cười thầm như vô tình, như mọi chuyện chỉ là trò đùa nhỏ.
“Anh bạn này,” – giọng Hùng nhẹ như lướt qua da người – “biết tôi liếm Liễu Như Yên kiểu gì không?”
Kỷ Bá Đạt trong góc bàn đang lê lết, vừa nhổ nước miếng, mặt trắng bệch như giấy than đang gần tan chảy dưới ánh đèn. Gã giật bắn mình:
“Hả… kiểu gì cơ?”
Sự im lặng lặng như cõi băng; ngay cả tiếng lắc ghế cũng to như tiếng sấm.
Hùng ung dung nhún cằm, đôi mắt lóe lên đáy sâu ánh lạnh.
“Là thế này này.”
Thân thể anh vút lên, cú BỐP vang như pháo mở đầu trận chiến lớn: Một cú đấm thẳng vào bụng Kỷ Bá Đạt với lực lượng như xe tải đâm – không phải tay không, mà như có cánh tay Trời ban.
Kỷ Bá Đạt ngã ra sau, bay vọt qua bàn, đập mạnh xuống sàn. Mông hắn để lại hình tròn in sâu trên nền đá bóng – dấu ấn của sức mạnh vượt hồi cơ thể có thể chịu được. Mắt hắn dụi dụi, miệng mở, nhưng ra không được tiếng gì, chỉ có hơi thở gấp gáp, từng hơi nóng trào lên lồng ngực.
Gã không thể ngồi yên nữa – thân hình run rẩy, lục phủ ngũ tạng như thạch lộn lả tả đổ.
Hắn ngồi bệt xuống, tay vẫn ôm đáy bụng, dáng hình như một con sáo chích bị đạn nhằm trúng tim, không biết ngã bao lâu mà vẫn chưa gục.
Hùng khẽ hít vào, tilt đầu, cười lạnh:
“Cách tôi theo đuổi Liễu Như Yên là… đấm cho tình lang của cô ta trọng thương.”
Anh nhấn nhẹ ra, như muốn thử gia vị xương gãy:
“Cho đến tận giờ… là lỗi của ai?”
Giọng như khắc chữ vào tim mỗi người có mặt. Không cần đe dọa, nhưng ai cũng hiểu: Đối tượng hiện tại vẫn nằm trong vùng nguy hiểm tuyệt đối.
Khi đó, Dư Ấu Vi mới hoàn hồn, vầng mắt trợn tột độ:
“Đỗ Hùng… anh… rốt cuộc đang bị cái thứ gì vậy?!”
Nàng lùi lại, người run như lá khô. Hai má nổi hồng như bị dìm nước lã lạnh. Nội tâm hỗn loạn như tổ kiến bị giẫm.
Kỷ Bá Đạt vẫn ôm bụng (nếu còn cơ thể để ôm) nói vọng ra giọng trấn an:
“Chị Ấu Vi… anh ta… nổi điên thật rồi… chị… chị chạy đi trước đi… đừng ở lại vì em…”
Dư Ấu Vi nhìn qua – thấy nhân hình thần bí nhất Ma Đô đứng đó, lạnh như làm tan cả lòng người, chưa từng dự đoán một con chó liếm bị trừng phạt từ kính cao như vậy.
Nhưng nàng vẫn lấy hết chút can đảm:
“Anh muốn hại Kỷ Bá Đạt thì… nhưng phải vượt qua tôi trước!”
Giọng cô ngang như ván sập trong đêm.
Hùng không ngập ngừng – cứ bước tới tĩnh lặng như bước lên trận chiến sân không – rồi nhẹ chậm rãi đáp:
“Nam nữ… với tôi… là bình đẳng.”
Một câu đơn giản như dao rỉ. Trong điện nhà hàng ngắn ngủi như ánh chớp. Quán rút hết hơi thở.
BỐP!!!
Cú tát khét lẹt như sấm nổ giữa trời hè, không cần gió hướng, chỉ cần tay phải mềm mại xát qua gương mặt một nữ phụ kiêu kỳ:
Dư Ấu Vi quay như cùi chỏ, rồi mắt mờ dần, ngã ngửa xuống sàn trắng tinh của nhà hàng. Mái tóc bay vút sau lưng, khuôn mặt trắng dã như tượng thần đá vỡ. Mắt nàng tối sầm, chìm xuống một màu đen rực lửa.
Không gian im lặng trong kinh ngạc. Giọt nước mắt cuối cùng lăn từ khóe mắt Dư Ấu Vi – như giọt nước cuối cùng rơi khỏi lọ vàng.
Hùng lại tiến thêm bước nữa, thật chậm.
Anh cúi người bên Dư Ấu Vi, nắm nhẹ trái tay nàng – nếu nàng còn hơi nóng da thì sẽ cảm nhận được lạnh băng đến từ linh hồn nhân vật phụ.
Vào thời khắc ấy, anh thở một hơi – dài đến mức ai nghe cũng thấy gió rung trong tim:
“Bây giờ… mới là thời điểm xả giận… hộ nguyên chủ.”
Lời nói hiện rõ như tuyết rơi giữa không gian tĩnh mịch, chưa đầy đủ hành động tiếp theo nhưng đã đủ khiến người trong phòng lạnh rung sống lưng.
Kỷ Bá Đạt ngồi co rúm, đôi mắt sợ hãi, run rẩy nhìn lên đó như vừa thấy đỉnh tháp băng trụ giữa mùa hè chói chang.
Nhân viên phục vụ hay thực khách xung quanh không ai dám thở mạnh. Cả nhà hàng thành vạn tờ quảng cáo đồ ăn bằng máy lạnh lạnh lẽo – nhưng mọi ánh mắt đều dán vào một trung tâm duy nhất: Đỗ Phi Hùng – người đàn ông có thể từ sảng văn bỗng trồi lên như thần thoại giữa đám bụi dơ.
Hùng nhìn quanh trong quán, đôi mắt tràn đầy sát khí như một bóng ma không viết kịch bản. Anh khẽ nhếch miệng cười, dường như đang dự đoán một màn xử án đẹp như hài. Tưởng chừng chẳng có gì tiếp nối sau cú đấm đầu tiên ở chương 3, nhưng giờ đây chính là giờ phút hoàn thiện bản “Nhừ tử 2.0”.
Anh quay người đối mặt hai kẻ thiếu trí tuệ đương ngồi trong bất động. Bàn tay Hùng run nhẹ nhưng từng ngón tách ra như cánh lá rơi cuối thu.
Anh từ từ cầm ly nước trà thảo mộc, đổ nguyên vào đầu Kỷ Bá Đạt. Và cậu từ ghế phụ ngồi dậy – tai nghe thấy tiếng nước va chạm trên mái tóc mượt. Khói trà bay lên mảng ánh vàng nhem thui. Dư Ấu Vi trợn mắt ngạc nhiên, Kỷ Bá Đạt há miệng thành hình chữ O – cứng đơ.
“Uống nước chùa sao mà ghét đến vậy?”
Hùng thở dài: “Cái kiểu không có não như cậu mà dám giảng đạo lý cho người khác, thì chỉ có thể trả lại bằng nước ngu.”
Rồi anh nhấc chân, giẫm mạnh lên lưng Dư Ấu Vi như dẫm lên con chó bám váy hắn, khiến nàng ngửa mặt lên trời, miệng rớm máu. Nạn nhân lắc lư như ngọn ruồi chết giữa bát nước sôi. Tay nàng cố nắm vạt bàn, như còn hy vọng bám theo một mảnh nhân phẩm, nhưng lực đạp mạnh tiếp tục dứt nát mọi cơ hội.
“Nếu cô dám động nửa bước muốn bảo vệ tên kia,” Hùng thở ra từng tiếng như rít gió, “cô xin phép tiền cảnh sẽ còn đáng thảm hơn gấp đôi so với hắn đấy.”
Nàng bóp chặt môi, rơm rớm nước mắt, nhưng tuyệt đối không dám nhúc nhích.
Anh quay sang Kỷ Bá Đạt, kéo hắn lên khỏi mặt sàn nhà. Dưới ánh nắng mờ của buổi trưa mùa hè, gã vẫn run rẩy đến mức nhìn như cây lá héo mưa dầm.
Hùng cúi thấp mặt, cổ tay giữ chặt cằm Kỷ Bá Đạt:
“Tôi sẽ đánh cậu. Vừa đủ để cậu quên được hai chữ ‘trà xanh’ quên luôn cả cái tội dám tự cho mình là chính nghĩa.”
Một series cú đấm xuất hiện. Bụng, sườn, quai hàm – mỗi chỗ một cú, mạnh như kiên thiết. Gã Kỷ Bá Đạt rên rỉ, rên từ ngực truyền ra lồng ngực, ngón tay vẫn còn bá tím. Nhưng mỗi lần đòn đến, hắn lại tỉnh táo hơn – bởi đó là thứ đau đớn đánh thức chính sự thật bên trong hắn.
“Cậu thấy không, anh bạn?” Anh chẳng nói nữa. Thân thể Hùng như vừa đập vỡ cả lối sống ngây thơ trong đầu gã.
Chỉ có tiếng ù tai còn lại.
Dư Ấu Vi nhìn tình cảnh khóc ròng. Mắt nàng trợn ra như hai viên đá tảng bị tạt axit. Đến khi đầu mũi hắn gãy kéo lê mặt bàn, cô ta mới xoay mình cầu xin:
“Đỗ Hùng… tha cho Kỷ Bá Đạt… muốn tôi làm gì anh cũng được… chỉ cần anh cho em vẫn sống…”
Hùng vẫn đang giữ cổ tay gã – tiếp tục nghe từng giọt lệ rơi không đau. Anh từ tốn nhìn:
“Ồ? Muốn làm gì cũng được?”
Gã nín thở, ánh mắt lóe lên hy vọng dại:
“C-chạy… đi… anh ta muốn giết chị…”
Hùng thở ra, sóng miệng cong nhẹ:
“Được thôi.”
Anh hất tay — rồi điểm huyệt Kỷ Bá Đạt khiến hắn ta toàn thân tê liệt trên ghế, như một cánh chim bị cụt cánh ngay giữa bữa tiệc.
Nàng Dư Ấu Vi có phản ứng nhưng không nghe thấy lời gã nói. Cô ta vẫn nghĩ:
“Tuyệt đối không thể để anh ta đánh nhục mình…”
Nhưng cô sai.
“Giết cô được chứ?” Hùng nghiêng trái người như chú đại bàng xoay đầu nhìn con hươu.
Bốp!!!
Một cú đấm vào bụng Dư Ấu Vi khiến nàng hộc máu lên như vòi phun một cái – nước mũi nước miệng đẫm đỏ.
“Cô còn muốn tôi đuổi Diệp Thần đi à?” Anh hỏi lạnh.
“Thật sự… không coi tôi ra gì à?”
Mỗi đòn khiến nàng càng mơ hồ. Nhưng không được để ngất đi. Vì anh muốn cô tỉnh lại – biết mình đã biến thành trò cười trong “cuộc đời của một kẻ ghét mình”.
Cô nhớ lại – ngày tháng trời mưa nắng, anh đứng từ tầng trệt nhìn lên tầng 10 cô ở, đợi cô về;
Nhớ lại – anh mua hàng hiệu xa xỉ, nhưng cô lại gọi “anh ta hẹp hòi”;
Cô không ngờ người từng bị cô giẫm dưới chân, chính là người đánh bay ghế cao ngạo.
Sút phập, Dư Ấu Vi rơi xuống đất – thân hình quắt lại như miếng thịt bùn. Không chết, chỉ rũ người tựa gai.
Hùng kéo nhẹ tên ôm phao và tên áo váy kia:
“Tôi vẫn còn có lòng nhân từ. Đến giờ… chưa tự tay kết liễu ai.”
Anh đi ngang – tay vũ rộng:
“Thật ra… vẫn chưa quen tay lắm.”
Rồi anh quay ngược ra ngoài cửa, ném nhếch Dư Ấu Vi và Kỷ Bá Đạt ra ngoài như người vứt rác vào thùng. Cơ thể họ vẫn run, nét mặt vẫn điên khùng – như vừa bị đuổi vào trại tâm thần công cộng.
Bỗng nhiên, tiếng giày bạc lạo xạo sau vai Hùng. Mái tóc trắng nhẹ bay – cúi đầu, nụ cười của bóng “Phó Thanh Tuyết” xuất hiện giữa cửa:
“Đỗ thiếu gia có giấy phép giết người hợp pháp mà vẫn để yên mấy đứa như thế à?”
Hùng thở dài:
“Kiếp trước, khi đánh chúng nó như vậy, lần nào gặp lại chúng cũng cúi mặt như vô minh…”
Thanh Tuyết mỉm cười tinh nghịch:
“Nhưng đây là não tàn mà?”
Hùng: “Ờ, thì tôi chưa quen tay mấy vụ giết người… được chưa?”
Cậu nhún vai:
“Bây giờ cũng là phút nghỉ. Ăn tiếp được không?”
Cả hai nhìn nhau, cười khà khà như chưa có chuyện gì xảy ra – và họ lại ngồi xuống, chén món ngon tiếp tục trên bàn. Gần như quán vẫn ăn được, nước vẫn uống được, chỉ hai tên trà xanh đang nằm giữa trưa hè Ma Đô – bị bỏ lại như nhân vật phụ ngu xuẩn trong truyện sạch sẽ.