Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
xuyen-sach-ve-sau-ta-dem-nguoc-van-bien-thanh-diem-van

Xuyên Sách Về Sau, Ta Đem Ngược Văn Biến Thành Điềm Văn

Tháng 12 4, 2025
Chương 378: Đại kết cục Chương 377: Cầu hôn
tu-hop-vien-trom-tien-tro-cap-ta-chuy-bao-dau-cho-nguoi.jpg

Tứ Hợp Viện: Trộm Tiền Trợ Cấp Ta, Chùy Bạo Đầu Chó Ngươi

Tháng 2 26, 2025
Chương 261. Đại kết cục Chương 260. Sơn thôn thôn phu
tu-hoan-my-the-gioi-bat-dau

Từ Hoàn Mỹ Thế Giới Bắt Đầu

Tháng 12 13, 2025
Chương 1665: Nghỉ ngơi dưỡng sức Chương 1664: Thoáng qua như hoa phù dung
he-thong-qua-sung-bien-doi-da-dang-ban-thuong.jpg

Hệ Thống Quá Sủng, Biến Đổi Đa Dạng Ban Thưởng

Tháng 1 23, 2025
Chương 683. Ta, tức là khởi nguyên! Chương 682. Thời Không ma chủ
so-lieu-hoa-tu-tien-ta-dung-menh-thang-cap

Số Liệu Hóa Tu Tiên, Ta Dùng Mệnh Thăng Cấp

Tháng 10 27, 2025
Chương 287: đại kết cục Chương 286: lên đường bình an (2)
cuu-tu-thanh-de-sau-ta-bat-dau-nam-thang

Cửu Tử Thành Đế Sau Ta Bắt Đầu Nằm Thẳng

Tháng 10 21, 2025
Chương 317: Đại kết cục( bên dưới) toàn văn xong. Chương 316: Đại kết cục( bên trong)
tu-tien-gioi-mon-thu-nhat-he-ho-bat-dau-nhan-cha-thanh-cong.jpg

Tu Tiên Giới Môn Thứ Nhất Hệ Hộ: Bắt Đầu Nhận Cha Thành Công

Tháng 2 10, 2026
Chương 457: lão tổ tông? Chương 456: hữu duyên a ~
mong-canh-nay-rat-thu-vi.jpg

Mộng Cảnh Này Rất Thú Vị

Tháng 1 18, 2025
Chương 304. Ấm áp bữa tối « đại kết cục » Chương 303. Hoàn chỉnh nàng dâu
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 54: Hai cha con cùng đoàn tụ, và kịch bản trùng sinh đốt tiền âm phủ.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 54: Hai cha con cùng đoàn tụ, và kịch bản trùng sinh đốt tiền âm phủ.

Không khí trong tòa nhà tổng bộ Phó thị lúc này… kỳ dị đến lạ.

Kỳ dị bởi vì nó quá bình tĩnh.

Bình tĩnh đến mức, sau khi một con người phát nổ thành sương máu ngay giữa sảnh lớn, những người chứng kiến không hét, không run, không la lên “trời ơi người chết rồi” mà chỉ lặng lẽ cúi đầu… và đi lấy cây lau nhà.

Một cô nhân viên văn phòng bước ra từ sau quầy lễ tân, nhẹ nhàng lôi cái xô lau sàn, còn anh chàng thực tập sinh tóc nhuộm tím đi bên cạnh cẩn thận trải khăn lau máu.

“Lần đầu thấy Phó tổng ra tay đó.”

“Ừ, bình thường Phó tổng đều để trợ lý hoặc bảo an xử. Hôm nay chắc do bực mình.”

“Hùng thiếu gia đứng bên cạnh mà cũng không nháy mắt. Hai người đúng là đôi thần thánh.”

Nói thì nói vậy, nhưng tay mấy người này vẫn lau nhanh, lau sạch, lau đến mức không để lại một giọt máu nào. Còn cả đoạn camera quay lại vụ nổ? Lúc đó không hiểu sao cúp điện 3 giây, hệ thống tự khởi động lại, file video bị lỗi. Kỳ lạ ghê.

Dẫu sao thì…

Phó Thanh Tuyết có giấy phép giết người hợp pháp.

Là thành viên danh dự cấp S của cục 749, kiếp trước là con gái của lãnh đạo cấp cao trong Liên minh Dị Thường, là thiên tài ma pháp sư kiêm dị năng giả lẫn tu tiên giả, là ác mộng của cả thế giới phản diện… Vậy thì giết một tên lừa đảo trà xanh, có gì mà phải xoắn?

Ngay cả luật pháp cũng chẳng dám hỏi han cô.

Chẳng ai ở đây thấy lạ.

Chỉ có một điều làm họ bất ngờ: ra tay nhanh quá.

Vừa đi thang máy xuống, vừa nói một câu, vừa cười nhẹ, đối phương đã hóa thành pháo hoa.

Pháo hoa đẹp thật đấy… nhưng thối mùi máu quá nên vẫn phải lau.

Còn bên kia, tại một chi nhánh công ty con của Phó thị, trong phòng bảo vệ ở tầng trệt, một người đàn ông tóc hoa râm, mặc đồng phục cũ kỹ, đang ngồi trên ghế nhìn chằm chằm vào điện thoại.

Ngón tay gã run lên khi đọc dòng tin nhắn vừa nhận:

“Kỷ Mai Bác tử vong. Thi thể không còn tồn tại.”

Người đàn ông này, không ai khác, chính là Kỷ phụ – cha ruột của Kỷ Mai Bác.

Hai mắt gã đỏ lên, mặt nhăn nhó như một trái mướp đắng bị ép nước.

“Không… không thể nào. Con trai ta… ai… ai dám giết nó?”

Giọng gã nghẹn lại.

Kỷ Mai Bác là con trai độc nhất của gã, là giấc mộng đổi đời, là quân cờ mà gã dày công bồi dưỡng sau bao chiêu trò lừa đảo, tạo hiện trường giả, dựng kịch bản anh hùng cứu mỹ nhân… Tất cả là để đứa con được leo lên cành cao, bám lấy đại tiểu thư Phó gia mà đi lên.

Thậm chí gã còn nghĩ xa đến chuyện… trở thành thông gia với Phó gia!

Giờ thì sao?

Tay không, cháy túi, thông gia chưa thành, con trai thì… bị ai đó đấm tan xác?

“Không được! Nhất định… nhất định phải tìm Phó tiểu thư! Cô ấy sẽ giúp ta báo thù!”

Kỷ phụ nghiến răng, như thể chưa biết rằng… kẻ giết con trai ông ta chính là Phó tiểu thư mà ông định cầu cứu.

Nhưng số phận vốn chẳng chừa cho loại nhân vật chính mất hết khí vận đường lui nào cả.

Đúng lúc ấy, cửa phòng bảo vệ bị đạp tung.

Hai cảnh sát mặc thường phục bước vào, một người thản nhiên giơ thẻ:

“Ông Kỷ, chúng tôi là người của cục điều tra hình sự. Mời ông đi theo chúng tôi về điều tra các cáo buộc: lừa đảo, chiếm đoạt tài sản, cố ý gây thương tích, tạo hiện trường giả nhằm trục lợi, và liên quan đến một số vụ án chưa được công bố.”

Kỷ phụ tái mặt.

“Các… các người có chứng cứ gì mà dám nói như vậy?!”

“Chứng cứ?” – Một cảnh sát trẻ nhướn mày, rồi chỉ tay ra ngoài. “Cái văn phòng kế bên đang chứa toàn bộ hồ sơ, camera, lời khai, tài khoản ngân hàng và chứng cứ vật lý về hành vi phạm tội của ông. Ngoài ra, chúng tôi còn có đoạn video ông chỉ đạo con trai tạo hiện trường tai nạn, cố ý giết người, rồi còn chiếm đoạt tài sản.”

Kỷ phụ như bị sét đánh ngang tai.

Không gian như ngưng đọng.

Mặt gã tái đi như tờ giấy, mồ hôi lạnh túa ra như suối.

Chân mềm nhũn.

Đầu óc ong ong.

Rồi đột nhiên…

Bịch!

Gã đổ gục xuống nền nhà.

Đột quỵ. Nhồi máu não. Tim ngừng đập tại chỗ.

Một cảnh sát hoảng hốt gọi: “Mau gọi cấp cứu! Nhanh!”

Nhưng đội trưởng lạnh tanh khoát tay:

“Không cần gọi.”

“Hả?”

“Cấp trên có dặn: tên này kiểu gì cũng bị tử hình. Giờ chết rồi thì càng tiết kiệm thời gian và tiền thuế của dân. Gọi nhà xác tới là được.”

Cả tổ công tác gật đầu đồng loạt.

Xử lý nhanh gọn, không một giọt nước thừa.

Thế là…

Một cú đấm từ Phó Thanh Tuyết, một cú sốc từ cảnh sát, một cái xác từ tầng trệt.

Gia đình Kỷ Mai Bác chính thức ra đảo dưỡng sinh.

Và ở một góc trời, hai kẻ gây ra tất cả vẫn đang thong dong bước đi, Hùng đút tay vào túi, Thanh Tuyết thì lau tay bằng khăn lụa cao cấp.

“Làm sạch rồi, lại cảm thấy đói. Đi nhà hàng ăn nhé?”

“Ừ, có máu dính móng tay, khó chịu thật. Mình đi ăn nhà hàng đi, ăn xong còn gọi cho Diệp Thần xử nốt đám sót lại.”

Một câu chuyện trả thù, thanh trừng, cắt cỏ tận gốc… kết thúc chỉ trong hai chương.

Nhanh, gọn, lẹ.

Chưa kể, còn tiết kiệm tiền xăng vì không cần lái đến pháp trường.

Chuyển cảnh.

Từ ánh sáng lạnh lùng phản chiếu trên gương mặt thanh lãnh của Phó Thanh Tuyết sau cú “búng tay hoá sương máu” giờ đây bầu không khí đột ngột… trở nên chán đời.

Rất chán.

Chán đến mức chỉ nghe tiếng ngáy đều đều, vang vọng khắp khoang xe.

Bạch Tử Hạo, đại thiếu gia lười nhất hành tinh, người từng được mệnh danh là “nam phụ đè chết kịch bản” giờ đang… nằm duỗi thẳng chân trên hàng ghế sau trong một chiếc xe có điều hòa mát lạnh, rèm che ánh nắng, nước uống để sẵn, và tài xế riêng đang lướt Weibo giết thời gian.

Tử Hạo vừa mới thức.

Một cái vươn vai uể oải vang lên tiếng răng rắc giòn tan, như thể cơ thể cậu đã ngủ mốc meo suốt vài tiếng đồng hồ.

“Uaaa… Mấy giờ rồi vậy trời~?” – Tử Hạo lầm bầm, mắt còn nhắm một nửa, tay thì quơ loạn để mò lấy điện thoại.

Ánh sáng trưa xuyên qua khe rèm rọi lên mặt cậu, khiến người ta có ảo giác như một đại lão vừa từ giấc ngủ trăm năm tỉnh dậy.

Cậu đảo mắt nhìn xung quanh. Xe đang đậu dưới bóng cây. Trường học phía xa đã tan học, học sinh ra về, thậm chí cổng trường còn đang chuẩn bị đóng lại.

“Mình… ngủ đến tận trưa rồi hả?”

Một lúc sau, ánh mắt Tử Hạo lơ đãng ngẩng lên nhìn trời.

Ngay lúc ấy—“phụt!!”

Một làn khói đen khổng lồ bốc lên từ phía xa xa bên kia thành phố.

Không chỉ là khói – mà là khói âm khí, mang theo sắc tro bụi và mùi… tiền âm phủ cháy khét. Mùi đó lan tận đến đầu mũi cậu khiến cậu hắt hơi một cái rõ to.

“Hắt xì! Gì vậy trời… ai đốt rừng sao?”

Nhưng không… cậu ngửi thêm lần nữa.

“Không phải khói rừng. Mùi này… là mùi giấy vàng mã?”

Ánh mắt Bạch Tử Hạo dần mở to. Tay cậu xoa mắt hai ba lần. Không phải do ảo giác. Không phải do ngủ mơ.

Khói đó thật sự là khói đốt tiền âm phủ.

Và cột khói kia – cao như trụ trời, đen như tro đêm, cuộn xoáy như thể có một nghi lễ gì đó đang diễn ra ở cõi u minh.

“…Cái gì vậy?”

“Quỷ dị… tới sớm vậy sao?”

Trong khoảnh khắc đó, ý nghĩ đầu tiên nảy lên trong đầu Bạch Tử Hạo không phải là “chạy đi” không phải là “báo động” càng không phải “đi điều tra”…

Mà là:

“Mùi kịch bản này… quen lắm. Trùng sinh văn, chắc chắn là trùng sinh văn.”

Cậu chớp mắt, gương mặt vô cảm đặc trưng của mình hiện rõ sự thức tỉnh đầy bất lực của một kẻ đã đọc quá nhiều tiểu thuyết rác rưởi từ kiếp trước.

“Cho tôi đoán nhé…”

“Nam chính: từng là thiếu gia nhà giàu, đời trước bị người thân phản bội, quỷ dị giáng thế, tiền bạc không cứu nổi mạng, sau bị giết, chết rồi xuyên vào thời điểm trước khi quỷ dị giáng lâm.”

“Sau đó: đem tất cả gia tài đi đốt thành tiền âm phủ, gom được khí vận u minh, thu phục quỷ hồn, từ đó làm bá chủ giới linh dị…”

“Gia đình? Mất sạch. Ông cậu đoạt quyền. Em họ xấu xa. Nữ chính thì chắc chắn là một em bạch liên hoa có đôi mắt rưng rưng…”

“Còn hậu cung? Đầy đủ: nữ quỷ thiện lương, sát thủ lạnh lùng, pháp sư loli, vong linh công chúa.”

Bạch Tử Hạo lẩm bẩm như thể đang đọc spoil truyện của chính mình.

“Tôi đọc không dưới ba mươi kịch bản như thế rồi…”

Cậu thở dài một tiếng.

“Chắc nhân vật chính nào đó bắt đầu trùng sinh rồi. Không liên quan đến mình.”

Cậu… ngáp một cái rõ to, rồi vỗ vỗ má cho tỉnh ngủ. Sau đó, như chưa từng thấy gì trên đời, Bạch Tử Hạo vẫy tài xế về nhà.

Sau một chặng đường dài khoảng mười phút (trong khi cậu tiếp tục ngủ thêm một giấc ngắn nữa) xe đỗ trước biệt thự ngoại ô của nhà họ Bạch.

Cậu bước xuống xe, vẫn mặc đồng phục, vẫn đầu bù tóc rối như một tên dân cày vừa ra khỏi hầm ngủ.

Đi ngang qua phòng khách, nơi mẹ và mấy chị gái đang bàn về cậu với ánh mắt đầy “kỳ vọng và lo âu” cậu chẳng nói chẳng rằng, chỉ gật đầu một cái.

“Con về rồi.” – Giọng như ma ngáp.

Rồi tiếp tục…

Về phòng. Đóng cửa. Lăn ra giường. Ngủ tiếp.

Căn biệt thự này đối với cậu giờ… chán lắm rồi. Còn không biết căn biệt thự riêng của mình như thế nào rồi nữa.

Trong khi ngoài kia, có một cặp đôi nào đó đang phá kịch bản như phá đám cưới nhà người ta, và thế giới thì bắt đầu rơi vào thời kỳ hỗn loạn, Bạch Tử Hạo—một trong những dị năng giả mạnh nhất thế giới—lại đang…

Ngủ. Ngon lành. Như chưa từng biết quỷ dị là gì.

Còn hệ thống Yuma?

Nó thở dài.

“Ký chủ đúng là chán đời… nhưng cũng đúng. Dị thường xuất hiện thì đã sao? Có cặp đôi kia còn chưa xử hết não tàn mà…”

Thế giới? Có thể sụp.

Nhưng giấc ngủ trưa của Bạch thiếu gia… không thể bị gián đoạn.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hong-hoang-van-cau-nguoi-de-cho-ta-chung-dao-di.jpg
Hồng Hoang: Van Cầu Ngươi Để Cho Ta Chứng Đạo Đi
Tháng 1 17, 2025
ta-o-huyen-huyen-the-gioi-thanh-lap-sat-thu-to-chuc.jpg
Ta! Ở Huyền Huyễn Thế Giới Thành Lập Sát Thủ Tổ Chức
Tháng 2 24, 2025
nguoi-o-huyen-huyen-dau-tu-van-gioi.jpg
Người Ở Huyền Huyễn, Đầu Tư Vạn Giới
Tháng 1 21, 2025
noi-ung-ba-nam-lai-ba-nam-ta-thanh-ma-dao-chuong-giao
Nội Ứng? Ba Năm Lại Ba Năm Ta Thành Ma Đạo Chưởng Giáo
Tháng 2 3, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP