Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
cau-dau-nhan-vu-su-nhat-ky.jpg

Cẩu Đầu Nhân Vu Sư Nhật Ký

Tháng 2 1, 2026
Chương 178: Vũ giả cùng người xem Chương 177: Mèo cùng chó
duong-cai-cau-sinh-my-nu-cho-hoang-so-day-la-xe-chuyen-phat-nhanh.jpg

Đường Cái Cầu Sinh: Mỹ Nữ Chớ Hoảng Sợ, Đây Là Xe Chuyển Phát Nhanh

Tháng 2 3, 2026
Chương 755: Thế nhưng là. . . Ta hiện tại là Võ Tôn cảnh đỉnh phong Chương 754: Tê! Như thế đau nhức!
mong-canh-nay-rat-thu-vi.jpg

Mộng Cảnh Này Rất Thú Vị

Tháng 1 18, 2025
Chương 304. Ấm áp bữa tối « đại kết cục » Chương 303. Hoàn chỉnh nàng dâu
huyen-huyen-chi-vo-dich-son-tac-vuong

Huyền Huyễn Chi Vô Địch Sơn Tặc Vương

Tháng 10 13, 2025
Chương 394: Thiên cung chi thành (hết trọn bộ) Chương 393: Thiên Nguyên Thánh Điện đột kích
tien-mo.jpg

Tiên Mộ

Tháng 3 31, 2025
Chương 2231. Thành thân tạo em bé, lại đi nhìn Long Ngạo Thiên phá xác Chương 2230. Thiên Đạo tư tâm
tram-nam-hokage.jpg

Trăm Năm Hokage

Tháng 2 1, 2025
Chương 277. Phiên ngoại 1 một cái thế giới khác hai người Chương 276. Thống nhất cùng khởi đầu mới
nguoi-o-phong-than-tat-ca-dua-ca-vao-kiem.jpg

Người Ở Phong Thần, Tất Cả Dựa Cả Vào Kiếm

Tháng 1 20, 2025
Chương 299. Ẩn cư Hoa Quả sơn Chương 298. Nhường ngôi
7df9a1aa33ad5cc2a14157fab61607cb

Bắt Đầu Thu Được Đầu Tư Hệ Thống, Ta Vô Địch

Tháng 1 16, 2025
Chương 172. Kết thúc (4) Chương 171. Kết thúc (3)
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 53: Kỷ Mai Bác chết trước, nên là anh của Kỷ Bá Đạt.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 53: Kỷ Mai Bác chết trước, nên là anh của Kỷ Bá Đạt.

Tầng cao nhất của tòa nhà Phó thị lộng lẫy, nơi ánh sáng từ tấm kính pha lê rọi vào như một khung cảnh của đỉnh cao giới tài chính, nay lại vang vọng tiếng… trầm cảm.

“Cạch!”

Cửa phòng tổng giám đốc khép lại sau lưng hai nhân vật chính.

Phó Thanh Tuyết vừa bước vào đã quăng túi xách xuống ghế như thể đang muốn bóp cổ cả thế giới. Cô không ngồi ngay vào ghế tổng giám đốc – nơi mà bao kẻ mơ được ngồi, mà thay vào đó, cô… gục mặt xuống bàn như một nữ hoàng vừa phát hiện ra quốc khố bị đục khoét bởi một lũ não tàn.

“Đáng ra… nếu tôi biết trước cái thằng trà xanh đó lại là một tên ve vãn nguyên chủ,” tiếng cô rầu rĩ vang lên. “Tôi đã cho hắn đi bóc lịch từ lâu rồi!”

Gương mặt vốn lạnh lùng, trí tuệ và đầy khí chất hôm nay lại bị đè nặng bởi… trà xanh cấp độ cuối.

Kẻ đáng lẽ chỉ là NPC nền lại đột nhiên dám lên tuyến đầu, thậm chí còn muốn giả bộ “Bạch nguyệt quang yếu đuối” mà dính lấy cô.

Hùng thì ngồi đối diện, ghế xoay một cách lười biếng, gác chân lên bàn, tay cầm ly nước ép cam, còn mặt thì ngửa lên trần nhà đầy triết lý:

“Thanh Tuyết này… tôi nghĩ… cái thằng Kỷ Mai Bác này chắc chắn có họ hàng thân thích với Kỷ Bá Đạt đấy!”

Nghe đến cái tên thứ hai kia, Thanh Tuyết lập tức ngẩng đầu, mắt ánh lên tia nhìn cảnh giác xen lẫn… thấu hiểu.

“…Wow. Anh nói cũng đúng.” – Giọng cô hạ thấp như đang phát hiện một bí mật động trời. “Cách hai tên đó dùng khuôn mặt hiền lành, dáng người mảnh mai, khí chất yếu đuối như sắp bệnh tim để quyến rũ phái nữ… Quá giống nhau!”

Hùng giơ tay lên, chỉ một ngón tay trời cao: “Và còn điểm chung nữa, một tên trà xanh cướp hôn thê của nam chính, một tên trà xanh cướp luôn người yêu của nam chính.”

“Quá giống!” Thanh Tuyết vỗ bàn. “Không những giống, mà phải là anh em ruột thất lạc!”

Hai kẻ điên cùng nhìn nhau, trao đổi ánh mắt long lanh sáng rực niềm vui – của hai nhà nghiên cứu tâm thần vừa phát hiện ra hiện tượng lâm sàng mới.

Hùng gật gù: “Vậy thì… Kỷ Mai Bác là anh, vì hắn chết trước, hóa ma trước. Nên số tuổi… tính theo ‘tuổi ma’ chắc chắn nhiều hơn.”

Phó Thanh Tuyết chắp tay sau lưng, sải bước như một vị học giả bước lên bục báo cáo: “Mà cậu em là Kỷ Bá Đạt – cái tên đội mác chính nghĩa, nhưng lòng dạ thì thâm hơn vũng giếng cổ.”

Hùng nhìn cô một lúc lâu, rồi…

Ôm đầu.

“Tôi cảm thấy… suy nghĩ của mình đã đạt tới cảnh giới mới!”

Phó Thanh Tuyết ngửa đầu cười lớn: “Chính là cảnh giới… ngáo đá rồi!”

Một người lăn ghế. Một người đập bàn. Hai kẻ như vừa hít nguyên bình oxy pha cười nitơ.

Mà đúng thế thật, nếu một ngày bạn phát hiện ra kẻ từng cứu mạng mình hóa ra là do dàn dựng để ve vãn, còn tên phản diện lại đội lốt chính nghĩa để lấy cắp cảm tình, thì bạn sẽ hiểu vì sao hai con người vốn thông minh lại bật cười điên loạn thế này.

“Cốc cốc!”

Cửa phòng vang lên hai tiếng gõ nhẹ.

Bạch Ngưng Băng bước vào.

Trong tay cô là một chiếc USB sáng bóng, nhưng ánh mắt lại tối như bầu trời trước bão giông. Mái tóc trắng bạch kim buông nhẹ, đôi mắt như băng giá, khí chất lạnh lùng tuyệt đối – nhưng nhìn thấy hai kẻ đang ôm bụng cười lăn trên sàn, thì mí mắt cô giật giật, miệng khẽ mở:

“…Hai người…”

“Lại phát bệnh nữa rồi.”

Bạch Ngưng Băng không cần nghe nội dung, cũng biết là nội dung vừa bàn chắc chắn rất vô đạo đức – phản logic – và tấu hài.

Cô đặt chiếc USB xuống bàn, khẽ gõ lên mặt kính.

“Cộc.”

Tiếng động nhỏ thôi, nhưng như chuông thức tỉnh.

Hùng ngẩng đầu, Thanh Tuyết ngồi dậy. Cả hai nghiêm túc như học sinh nghe thầy giảng.

“Trong này là toàn bộ bằng chứng cha con nhà họ Kỷ tự đạo diễn tai nạn, lừa gạt cảm tình, tìm cách chui vào các gia tộc lớn, và thậm chí có liên hệ với vài vụ chết người không rõ nguyên nhân.”

“Camera, lời khai, dấu vết hiện trường… Đều đầy đủ. Tự hai người quyết định xử lý thế nào.”

Bạch Ngưng Băng liếc qua, thấy cả hai đang nhìn chiếc USB như thể đây là thánh chỉ ban xuống từ trời.

Không ai nói gì.

Nhưng cái nụ cười nhếch mép cực kỳ đồng bộ của cả hai khiến sống lưng người đối diện lạnh đi vài phần.

“…Tôi ra ngoài trước. Tránh bị nhiễm điên.”

Cô đi ra, khẽ đóng cửa lại.

Trước khi rời đi, Bạch Ngưng Băng lại nhớ về một ký ức không xa: vụ triệt phá tổ chức buôn người tại phía nam. Cô khi đó chỉ cần hành động đơn giản – giết, phá huỷ, xóa dấu vết.

Nhưng không.

Cô đã dàn dựng thêm hiện trường, thậm chí còn bật nhạc rùng rợn, xếp thi thể thành hình ngôi sao năm cánh, viết dòng chữ máu “TA LÀ SỢI DÂY CỨU RỖI” lên tường để tạo hiệu ứng thị giác.

Chỉ để cho truyền thông rầm rộ hơn.

Sau đó mới phát hiện – cô cũng nhiễm bệnh.

Bệnh điên.

Nhưng kiểu điên của cô… là kiểu có tổ chức, có kế hoạch, có chiến lược.

Còn hai kẻ kia?

Là kiểu điên…

Không thể chữa.

Sau khi Bạch Ngưng Băng rời khỏi phòng, để lại sau lưng hai kẻ “đầu óc không bình thường nhưng EQ vượt ngưỡng thần thánh” không khí trong văn phòng tổng giám đốc lại chìm vào trạng thái… cực kỳ phấn khích.

Không phải vì niềm vui được nghỉ ngơi, mà là niềm hưng phấn khi sắp có người chết.

Phó Thanh Tuyết nhẹ nhàng đưa tay ra, từ chiếc nhẫn không gian khẽ lóe ánh sáng màu đỏ máu, một chiếc máy tính bảng mỏng như giấy bạc xuất hiện.

“Công nghệ độc quyền ẩn thế gia,” cô nói nhàn nhạt, rồi cắm chiếc USB vào khe cắm bên cạnh.

Hùng chống cằm, ánh mắt híp lại như mèo sắp vồ chuột. “Chà, mở video tra tội phạm, cảm giác còn sướng hơn xem mấy bộ hài tấu não.”

Màn hình sáng lên.

Tập tin đầu tiên được mở.

Hàng loạt clip giám sát, tài liệu chuyển tiền, trích xuất email, ghi âm điện thoại – tất cả hiện ra.

Cảnh một người đàn ông trung niên tóc tai bù xù – cha của Kỷ Mai Bác, đang dàn dựng một vụ “tai nạn” bằng cách thuê một gã vô gia cư cầm gạch đập vỡ kính xe của một quý phu nhân, rồi chính hắn ta xuất hiện như anh hùng cứu mỹ nhân, đẩy người phụ nữ khỏi ghế xe và… nhận lời cảm tạ kèm một khoản đầu tư “nho nhỏ”.

Cảnh tiếp theo: một vụ tai nạn giả khác, lần này người bị xe tông thật sự gần như mất mạng. Gia đình nạn nhân khóc lóc, còn cha con họ Kỷ đứng sau màn dàn dựng, hả hê nhận tiền hậu tạ của họ.

Cả bọn càng xem, càng thấy mấy vụ này thật sự vô lí.

Thậm chí có cả vụ Kỷ Mai Bác giả tông xe, rồi vô tình đâm chết người. Thế mà gia đình đó còn hậu tạ cảm ơn mà không thèm điều tra gì cả.

Và rồi, clip cuối.

Chiếc xe phóng vụt trên đường, lao thẳng về phía một cô gái.

Người đàn ông trung niên đột ngột xông ra, đẩy cô gái ngã xuống, còn người lái xe thì… không ai khác: Kỷ Mai Bác.

Camera quay chậm từng khung hình – cô gái đó chính là Phó Thanh Tuyết.

Không phải là Phó Thanh Tuyết hiện tại, mà là nguyên chủ – trước khi bị xuyên hồn.

Ánh mắt của Hùng chậm rãi chuyển sang Thanh Tuyết.

Còn Thanh Tuyết thì cười. Nụ cười dịu dàng – kiểu dịu dàng của thiên thần đang đánh chuông báo tử.

“Nếu là tôi bây giờ thì… tài xế đó đã không còn nguyên xác,” cô thì thầm. “Không ngờ hắn ta là người lái.”

Hùng chống tay lên má, gật gù như đang xem phim trinh thám xen lẫn giật gân.

“Vậy để hôm nay… hắn được thưởng thức cảm giác bị biến thành sương máu.”

Cô gái mặc áo sơ mi trắng, cà vạt đỏ, đứng dậy, nhét máy tính bảng trở lại vào nhẫn không gian.

Không nói không rằng, kéo tay Hùng bước ra khỏi văn phòng tổng giám đốc.

Hùng và Phó Thanh Tuyết cùng bước vào thang máy. Không khí bên trong tĩnh lặng, chỉ có âm thanh cơ học trầm thấp của thang đang chạy xuống tầng tiếp tân vang vọng.

Hùng tựa người vào vách kim loại bóng loáng, tay bỏ túi, vẻ mặt thản nhiên như đang chuẩn bị bước vào buổi tiệc trà chứ không phải cuộc hành hình. Còn Thanh Tuyết thì chỉnh lại cổ áo, mái tóc dài buộc hờ khẽ lay động theo từng nhịp tim đập – lạnh lùng, uy nghi, và nguy hiểm đến mức khiến cả sàn thang máy như bị đông lại vài độ.

“Thấy hắn thì để tôi xử,” Thanh Tuyết lên tiếng, giọng nói mềm như nhung, nhưng ẩn chứa sát khí như lưỡi kiếm rút khỏi vỏ.

Hùng gật đầu, nửa đùa nửa thật: “Cẩn thận tay đấy, đừng để máu bắn lên váy, lại phí giặt.”

“Ting.”

Cửa thang máy mở ra.

Phía trước là sảnh tiếp tân sáng choang, với bức tường đá cẩm thạch khắc tên công ty, vài nhân viên đang lúi húi kiểm tra tài liệu. Nhưng quan trọng nhất là hắn – Kỷ Mai Bác – đang đứng đó với vẻ mặt dịu dàng như gió xuân, ánh mắt ẩm ướt như vừa nhỏ vài giọt nước mắt nhân tạo trước khi hai người bước xuống.

Khi thấy Phó Thanh Tuyết, hắn lập tức mỉm cười tươi rói, định bước tới với cái dáng đi lả lướt cùng giọng nói ẻo lả “Chị ơi, chị à” đầy thương hiệu.

Nhưng…

Bước chân chưa kịp nhấc, đã bị một câu nói phán quyết tử hình đánh thẳng vào giữa trán.

“Kỷ Mai Bác, cút khỏi đây cho tôi. Từ ngày mai, không cần quay lại nữa.”

Không khí toàn bộ đại sảnh như đóng băng.

Nhân viên lễ tân tái mét, bảo vệ cúi đầu nép sát cửa, mấy người trong phòng họp kính bên cạnh còn ngưng cả viết khi nghe thấy cái tên bị nêu đích danh. Không ai dám ngước nhìn, cũng không ai dám thở mạnh.

Nhưng trà xanh là loài sinh vật dày mặt vô địch thiên hạ.

Hắn ta vẫn cố cười – nụ cười ngập ngừng, run rẩy như hoa bồ công anh trong gió. Hắn nhìn Hùng rồi quay lại nhìn Thanh Tuyết, giọng run như vừa bị đá vào bụng.

“Chị à, em… em nghĩ người bên cạnh chị đang cố tình chia rẽ chúng ta. Em thật lòng mà, em chưa bao giờ muốn chị đau lòng đâu…”

Đúng như dự đoán, tập thoại của trà xanh đã khởi động.

Hùng khoanh tay đứng cạnh, ánh mắt trống rỗng như đang cosplay bia đỡ đạn hạng SSS, cẩn thận tránh văng máu. Còn Thanh Tuyết thì chẳng thèm nhìn hắn. Cô khẽ ra hiệu, và màn hình lớn ở phía sau lễ tân đột nhiên hiện lên đoạn video – chính là những bằng chứng mà Bạch Ngưng Băng đã thu thập: Giả tai nạn. Dựng hiện trường. Cướp lấy lòng tin. Lợi dụng thương cảm. Thậm chí gây chết người, rồi chiếm đoạt tài sản.

Một kẻ lừa đảo đội lốt “người hùng” xuất hiện trước mắt toàn bộ nhân viên.

Kỷ Mai Bác cứng họng. Hắn run rẩy nhìn màn hình, rồi cuống cuồng gào lên:

“Không! Không đúng! Đó là giả! Là có người hãm hại em! Chị Thanh Tuyết, em không làm gì sai cả, em… em chỉ muốn bên chị thôi mà!”

Ánh mắt Thanh Tuyết chuyển từ lạnh lẽo sang… dịu dàng. Dịu dàng đến mức ghê rợn.

Một nụ cười nở trên môi cô – nụ cười giống hệt lúc cô thản nhiên đánh tan ba nhân vật chính đến mức hai người biến thành sương máu, người còn lại thì suýt thành.

“Đừng lo… cha ngươi sẽ thấy cảnh con trai mình biểu diễn tiết mục ‘Thuật tan biến thành sương máu’. Chắc ông ấy sẽ rất hạnh phúc.”

Kỷ Mai Bác chết lặng.

Hắn lùi lại một bước.

“Chị… chị không thể làm thế! Cha em là người cứu chị mà! Cho dù em có sai thì… thì chị cũng không nên làm vậy! Làm thế là vong ân bội nghĩa!”

Ánh mắt Phó Thanh Tuyết lúc này chẳng còn là của một con người.

Đó là ánh mắt của một chiến thần, từng tay không chém dị thú, từng một mình phá hủy tổ chức tà đạo trong dị giới, từng dùng nụ cười để đập chết cả tiên nhân thượng giới.

“Vậy thì để ta… báo đáp cha ngươi.”

BỐP!

Không cần kết ấn.

Không cần niệm chú.

Không cần hét tên kỹ năng cho ngầu.

Một cú đấm thẳng tay từ Phó Thanh Tuyết.

Kết quả: Kỷ Mai Bác nổ tung. Không còn gì – không xương, không máu, không hồn – chỉ còn bụi đỏ lấp lánh lơ lửng trong ánh đèn sảnh.

Không ai dám hét lên. Không ai dám quay camera. Chỉ có mùi máu hòa quyện trong hương nước hoa đắt tiền, vương vất trong không khí, như một lời cảnh báo âm thầm từ tầng trời cao.

Hùng huýt sáo, đi đến đứng cạnh vợ mình, gật gù:

“Chà… màn biểu diễn mãn nhãn đấy.”

Phó Thanh Tuyết phủi tay như vừa giết một con muỗi.

“Chỉ là làm việc tốt. Thiện hữu thiện báo, ác giả ác báo, không báo thì tôi báo hộ.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

cuu-long-doat-dich-dien-phe-hoang-tu.jpg
Cửu Long Đoạt Đích: Điên Phê Hoàng Tử
Tháng 4 22, 2025
tu-chan-gioi-ra-mot-doi-cuong-dao-phu-the
Tu Chân Giới Ra Một Đôi Cường Đạo Phu Thê
Tháng mười một 15, 2025
tu-tien-thien-luyen-dan-thanh-the-bat-dau-tu-tien.jpg
Từ Tiên Thiên Luyện Đan Thánh Thể Bắt Đầu Tu Tiên
Tháng 2 1, 2026
de-kiem-thien-huyen-quyet.jpg
Đế Kiếm Thiên Huyền Quyết
Tháng 2 5, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP