Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tram-than-tran-hon-dem-sau-lung-deu-la-dai-ha-anh-linh

Trảm Thần: Trấn Hồn Đem, Sau Lưng Đều Là Đại Hạ Anh Linh

Tháng 10 8, 2025
Chương 608: Phiên ngoại Chương 607: Xuyên qua toàn cục một đao
Thần Quỷ Thế Giới, Ta Có Thể Sửa Chữa Mệnh Số

Thần Quỷ Thế Giới, Ta Có Thể Sửa Chữa Mệnh Số

Tháng mười một 4, 2025
Chương 602 Bản hoàn tất cảm nghĩ Chương 601: nhân gian lại không Kỷ Cửu Lang ( đại kết cục ) (2)
lam-nhan-vat-phan-dien-ta-bat-duoc-vai-nu-chinh.jpg

Làm Nhân Vật Phản Diện Ta Bắt Được Vai Nữ Chính

Tháng 1 18, 2025
Chương 1000. Kết thúc cảm nghĩ: Cẩu lời của tác giả Chương 511. Cuối cùng Chương
hai-tac-chi-khoi-dau-giang-lam-dao-nu-nhi.jpg

Hải Tặc Chi Khởi Đầu Giáng Lâm Đảo Nữ Nhi

Tháng 1 11, 2026
Chương 412: Đưa tới cửa kẻ xui xẻo Chương 411: Huyễn thú chủng Tamamo-no-Mae
nha-ta-dai-mon-thong-tong-vo.jpg

Nhà Ta Đại Môn Thông Tống Võ

Tháng mười một 26, 2025
Chương 450: Hỗn Nguyên chúa tể, quá khứ tương lai ( Đại kết cục ) Chương 449: Bàn Cổ chi lực, phách tuyệt thiên địa
troi-sap-khoi-dau-tu-tu-tu-doanh-chem-toi-tinh-kien-vuong

Trời Sập Khởi Đầu, Từ Tử Tù Doanh Chém Tới Tịnh Kiên Vương

Tháng 2 1, 2026
Chương 1197: Đưa tiễn cổ Thiên Long Chương 1196: Bị nắm Thiên Long tộc tộc trưởng
phan-phai-kiem-tra-kich-ban-tu-nuoi-thanh-nu-de-bat-dau

Phản Phái: Kiểm Tra Kịch Bản, Từ Nuôi Thành Nữ Đế Bắt Đầu

Tháng mười một 26, 2025
Chương 616: Tiên thiên sinh linh, vĩnh thế bất diệt Chương 615: Đại Đế phía trên
noi-ung-khong-co-kha-nang-lao-luc-han-khong-co-tam-benh.jpg

Nội Ứng? Không Có Khả Năng! Lão Lục Hắn Không Có Tâm Bệnh

Tháng 1 11, 2026
Chương 541: Phiên ngoại: Cảng đảo kinh thiên đại kiếp án sáu Chương 540: Phiên ngoại: Cảng đảo kinh thiên đại kiếp án năm
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 52: Chú em à, đừng nhận vợ tôi làm vợ mình chứ?
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 52: Chú em à, đừng nhận vợ tôi làm vợ mình chứ?

Ánh nắng đầu trưa nhẹ nhàng rải xuống mặt đường, xuyên qua lớp kính chống đạn của chiếc xe bóng loáng, khiến ánh kim lạnh lẽo phủ lấy toàn bộ khung xe. Hùng khoanh tay dựa lưng vào ghế phụ, đôi mắt lười biếng nhìn ra khung cảnh thành phố Ma Đô đang nhộn nhịp bên ngoài, trong khi Phó Thanh Tuyết vẫn giữ vẻ tập trung tuyệt đối nơi tay lái, từng cú đánh vô lăng gọn ghẽ như thể đang khiêu vũ với bản đồ giao thông.

Cảnh tượng này, nếu bị bất kỳ paparazzi nào chụp được, chắc chắn sẽ lên trang bìa với tiêu đề kiểu:

“Cặp đôi kim bảng vô song, cùng nhau rẽ lối nhân sinh!”

— dù thực chất, hai người trong xe đang nghĩ đến vài màn tấu hài hoặc “đào hố chôn người”.

Bầu không khí trong xe đang vô cùng yên tĩnh… cho đến khi điện thoại của Hùng rung lên.

“Rrr… rrr…”

Màn hình hiển thị một cái tên khiến Hùng hơi nhướng mày:

[Mạnh Quân – Bạn học cũ thời cấp hai]

“Ồ?” – Hùng khẽ lẩm bẩm. Một góc ký ức mơ hồ của nguyên chủ hiện lên: người bạn từng thân thiết trong suốt quãng thời gian cấp hai, Mạnh Quân – một kẻ khá vui tính, hơi màu mè, nhưng lại rất nghĩa khí.

Chỉ là… sau khi nguyên chủ rơi vào vũng bùn si mê Dư Ấu Vi, liên lạc giữa cả hai cũng dần trở nên mờ nhạt.

Hùng nhấn nút “nhận cuộc gọi video”.

Màn hình lập tức hiện lên khuôn mặt một thanh niên đẹp trai có khí chất cao ngạo, đang… soi gương?

Không, là đang nhìn chính mình qua camera, nghiêng đầu tạo dáng như thể đang tự chụp ảnh thẻ. Tóc vuốt ngược bóng mượt, lông mày sắc bén, sống mũi cao và môi mím lại vừa đủ… Một tư thế khiến người ta không rõ cậu ta gọi điện cho bạn cũ hay đang tham gia vòng sơ khảo “Hoa hậu thân thiện”.

Phó Thanh Tuyết – người vẫn đang lái xe ở ghế chính, liếc mắt qua một cái, liền bật ra một câu đánh giá mang tính nghiêm túc học thuật:

“Trông thằng này… ngu thật đấy.”

Hùng khẽ bật cười, tay giơ điện thoại sát mặt rồi… làm mặt xấu hết cỡ.

Một biểu cảm méo mó, mắt trợn trắng, môi chu ra như thể đang cosplay khỉ trong rạp xiếc — cảnh tượng khiến Thanh Tuyết phải phanh xe nhẹ lại vì… suýt cười quá đà.

Ở đầu dây bên kia, Mạnh Quân cũng lập tức đổi nét mặt, nghiêng đầu và bật ra một tiếng cười sảng khoái:

“Đỗ Hùng à, chú em vẫn dở hơi như xưa nhể?”

“Thế còn chú em thì sao?” – Hùng giả bộ nghiêm túc. “Gọi video giờ này là định đòi nợ, hay là mời chơi game đây?”

“Không, tôi gọi để ăn mừng việc cậu cuối cùng cũng thoát khỏi lối sống liếm cẩu não tàn đó thôi. Định rủ đi bar tối nay một chuyến.”

Phó Thanh Tuyết không nói gì, chỉ lặng lẽ ghé mặt lại gần, lọt vào khung hình — nhe răng cười một cách vô cùng đáng sợ.

“…Còn tưởng cậu tìm được ‘chủ mới’ rồi cơ.” – Mạnh Quân trêu đùa, vẫn chưa nhận ra nguy hiểm đang tới gần.

“Chủ cái đầu cậu.” – Hùng đáp, tay chỉ về phía Thanh Tuyết. “Cô ấy là vợ tôi. Và hiện tại còn là ‘chó’ đang lái xe đưa tôi đi dạo đấy.”

Lúc này, Phó Thanh Tuyết mới lạnh nhạt tiếp lời:

“Tôi là mèo, chứ không phải chó.”

Mạnh Quân lập tức sững sờ, cười gượng, nhưng vẫn không quên giơ ngón cái:

“Được rồi, được rồi! Hùng, cậu thực sự không làm tôi thất vọng. Không hổ là con trai năm xưa tôi từng tin tưởng!”

“Con trai à?” – Hùng nhướng mày, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười đầy giễu cợt. “Cẩn thận tôi hóa thành Lữ Bố gọi cậu là ‘cha’ xong đấm một cái cho vào viện dưỡng lão dưới lòng đất luôn bây giờ!”

Cả hai phá lên cười, tiếng cười vang vọng trong khung xe, nhẹ nhàng, thân thiết nhưng cũng không kém phần giễu cợt — như thể cả hai vẫn còn đang ở cái thời cấp hai cùng nhau buôn chuyện.

Cuộc gọi tiếp tục thêm vài phút nữa, chủ yếu là để… cười.

Cười vì cuộc đời này còn có thể chuyển mình.

Cười vì giờ đây, người từng là trò cười đã trở thành người đùa giỡn với trò đời.

Đến khi chiếc xe bẻ lái rẽ vào một lối rẽ lạ, Thanh Tuyết mới hơi nghiêng đầu hỏi:

“Không về nhà sao?”

“Không.” Hùng trả lời dứt khoát. “Tôi vừa cảm thấy có người nhận nhầm vợ tôi rồi.”

Thanh Tuyết nhíu mày. “Trà xanh à?”

Hùng gật đầu. “Và còn dám xuất hiện trong trụ sở của Phó thị, tự xưng là chồng chưa cưới của Phó gia.”

Phó Thanh Tuyết im lặng một lúc, rồi… mỉm cười.

“Vậy thì ghé. Để tôi xem ai có gan lớn đến thế.”

Hùng nghiêng đầu, cười đáp:

“Được thôi. Để vợ chồng mình xem… hôm nay ai mới là nhân vật chính.”

…

Một lúc sau…

Sảnh lớn tầng trệt của tập đoàn Phó thị buổi sáng vốn luôn tấp nập, nhưng hôm nay lại có chút trầm lắng kỳ lạ. Những nhân viên đi qua đều vô thức giảm bước, mắt nhìn về một người đang đứng ở quầy lễ tân – một thanh niên trẻ tuổi, làn da trắng hơn cả phấn, sống mũi cao, ngũ quan dịu dàng đến mức nếu không phải đồng phục của công ty đính huy hiệu nhân viên mới, người ta còn tưởng cậu là minh tinh vừa bước ra từ phim ngôn tình hiện đại.

Cậu ta đang đứng đó, cúi đầu gõ gõ lên bàn, nụ cười nhàn nhạt mang theo chút tang thương. Nếu cậu ta là nam chính trong một bộ phim, thì chắc chắn là kiểu “vì em, anh cam tâm chịu tổn thương cả đời, chỉ cần được ở bên em, dù chỉ làm người lạ lặng lẽ dõi theo”…

Một đứa diễn quá đạt như thế – đương nhiên là chỉ đáng ăn… cát!

Hùng và Phó Thanh Tuyết vừa bước vào thì cả hai lập tức đứng hình.

“Thanh Tuyết à…” – Hùng kéo nhẹ tay áo cô, chỉ vào người trước mặt. “Cái thằng mít ướt bôi kem dưỡng ẩm đến chảy ra kia là ai vậy?”

Phó Thanh Tuyết híp mắt nhìn. Nụ cười vốn trêu chọc trên môi cô chợt tắt ngấm.

Cô nhận ra hắn.

Không phải ai xa lạ, mà là Kỷ Mai Bác – nhân viên mới của một công ty con thuộc hệ thống Phó thị. Một tên “cứu tinh tự phong” từng có công “vĩ đại” với nguyên chủ cơ thể này.

Vài tháng trước, khi còn là Phó Thanh Tuyết cũ – tức lúc chưa bị cô xuyên vào – cô gái ấy suýt bị xe đâm trên đường. Một người đàn ông trung niên bất ngờ lao ra cứu, rồi khẳng định là tai nạn bất ngờ. Nhưng nhờ hành động đó, ông ta được tặng thưởng, và kéo cả con trai – tức là cái tên đứng trước mặt kia – lên vị trí nhân viên thực tập cao cấp trong công ty con.

Bố đóng vai anh hùng, con trai diễn luôn vai nam chính Bạch Nguyệt Quang.

Còn bản thân cô? Lúc xuyên vào thì chẳng thấy hậu quả gì to tát, chỉ là mỗi lần gặp tên này là thấy buồn nôn. Tên này cứ dính lấy cô mà “chị ơi” – “chị à” – “em lo cho chị lắm đấy” – nghe còn sến hơn mấy quảng cáo kẹo cao su.

Hôm nay, hắn còn dám xuất hiện tại tòa nhà tổng công ty, ăn mặc như hotboy công sở, đứng ngay giữa sảnh chính tạo dáng ngắm gương…

Thanh Tuyết bật cười.

Một nụ cười dịu dàng – cực kỳ dịu dàng – đến mức Hùng nghe thấy mà tự động lùi nửa bước.

“Tiêu rồi…” – Cậu thì thầm. “Cái nụ cười này… Mùi diệt môn nồng lắm.”

Kỷ Mai Bác thấy hai người bước vào, lập tức xoay người, nụ cười xán lạn như đèn LED bật sáng.

“Chị Tuyết! Chị Tuyết à! Em thật sự không ngờ lại gặp được chị ở đây!”

Hắn bước đến như thể chuẩn bị bày ra tiết mục “chị à, em đợi chị cả đời rồi đó”.

Nhưng chưa kịp hoàn thành “tình tiết khởi đầu lãng mạn” bàn tay Phó Thanh Tuyết đã lạnh như băng kéo lấy tay Hùng, đi ngang qua hắn như không khí. Cái bóng lạnh từ mắt cô khiến nhiệt độ khu sảnh tụt xuống 10 độ.

Cô không đáp.

Không chào hỏi.

Không liếc mắt.

Còn hơn cả tảng đá vô tri.

Kỷ Mai Bác đứng đơ tại chỗ, biểu cảm như bị người ta cắt ngang phân đoạn tình cảm đỉnh cao trên sóng truyền hình.

Phía sau, Hùng vừa bị lôi đi vừa quay đầu nhìn, buông một câu khẽ:

“Diễn vậy chắc cũng được tuyển làm nam chính phim ‘Vì sao tôi bị đánh hội đồng’ đấy.”

Vào thang máy, Phó Thanh Tuyết không nói gì. Nhưng ánh mắt cô lại sáng lên như tia sét giữa trời đêm.

Cô quay sang Hùng, nụ cười không khác gì mấy tay sát nhân mặc đồ vest trong phim cổ trang:

“Hùng này…”

“Hở?”

“Tôi rất muốn biết… cảm giác làm nổ tung trà xanh đội lốt thiên thần nó đã đến mức phê pha thế nào rồi!”

Cô bấm điện thoại.

“Ngưng Băng, xử lý giúp tôi vụ tai nạn vài tháng trước. Kiểm tra toàn bộ camera giám sát, nhân chứng, xe liên quan… À, tìm bằng chứng xem có phải tụi đó tự đạo diễn vụ tai nạn rồi dàn dựng cứu người không.”

“Xử lý kín vào. Xử xong… thì để tôi tự tay xử lý phần còn lại.”

Tắt máy, Thanh Tuyết hít vào một hơi thật sâu.

“Luật pháp là để trừng phạt kẻ ác. Còn tôi…”

“Là pháp luật ẩn danh.” – Hùng tiếp lời. “Giết người diệt khẩu cũng có nghệ thuật riêng.”

Cả hai nhìn nhau. Cùng nở nụ cười.

Mùa xuân chưa đến, nhưng mùa trà xanh bị thảm sát đã bắt đầu.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

7df9a1aa33ad5cc2a14157fab61607cb
Bắt Đầu Thu Được Đầu Tư Hệ Thống, Ta Vô Địch
Tháng 1 16, 2025
bat-dau-tho-lo-41-tuoi-dong-hoc-mu-mu.jpg
Bắt Đầu Thổ Lộ 41 Tuổi Đồng Học Mụ Mụ
Tháng 4 2, 2025
than-cap-thu-ve-nguoi-tai-dia-quat-uc-van-lan-bao-kich.jpg
Thần Cấp Thu Về, Người Tại Địa Quật, Ức Vạn Lần Bạo Kích
Tháng 1 26, 2025
cao-vo-that-pham-huyen-lenh-quat-khoi-chi-lo
Cao Võ: Thất Phẩm Huyện Lệnh Quật Khởi Chi Lộ
Tháng 10 12, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP