Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 51: Án mạng trường học, quỷ dị sắp giáng thế.
Chương 51: Án mạng trường học, quỷ dị sắp giáng thế.
Không khí đặc quánh mùi ẩm mốc và mồ hôi học sinh sau tiết thể dục được thay bằng tuyên truyền dị thường. Thứ ánh sáng trắng nhạt hắt xuống từ trần nhà không còn mang lại cảm giác an toàn như mọi ngày.
Màu đỏ không rõ là từ đâu phủ lên khóe mắt Hữu Vô Thiên khi cậu và Vương Phúc Trường lao vào lớp học trống, nơi phát ra tiếng hét thất thanh ban nãy.
Và rồi… cả hai đứng sững lại.
Trong góc lớp, nơi ánh sáng không chiếu tới hoàn toàn, sợi dây thừng được buộc từ xà trần rũ xuống, thân hình một người lớn lủng lẳng, đầu gục xuống, đôi mắt mở to trợn trừng không còn sinh khí. Đó là thầy Sử.
Không một ai lên tiếng. Những học sinh nữ rúm ró co lại vào góc tường, nước mắt rưng rưng nhưng không dám phát ra âm thanh nào. Những cậu nam sinh vốn hay đùa giỡn giờ cũng trắng bệch như giấy, chân mềm như sợi bún.
Tim Hữu Vô Thiên như ngừng đập trong thoáng chốc.
“…Không thể nào… Mới mấy phút trước ông ấy còn… còn đứng giảng…”
Vương Phúc Trường mặt tái mét, miệng lắp bắp:
“Không… không lẽ… là dị thường?”
Một giọng nói yếu ớt vang lên:
“Em… em là người phát hiện…”
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn vào Ái Mỹ Phương.
Cô gái nhỏ nhắn với mái tóc hồng nhạt ấy run rẩy đứng lên. “Sau khi đi vệ sinh xong… em và bạn em quay lại lớp để lấy đồ. Và… và chúng em thấy…”
“Phát hiện ra và la lên.” – Hữu Vô Thiên thì thầm như muốn xác nhận điều cậu đoán.
Ái Mỹ Phương khẽ gật đầu, nước mắt chực trào. Người bạn nữ bên cạnh cũng không khá hơn.
Một lúc sau, giáo viên khác và bảo vệ trường được gọi đến. Cảnh sát nhanh chóng xuất hiện, bao quanh khu vực, và thi thể thầy Sử được đưa đi trong im lặng. Tất cả học sinh đều bị yêu cầu ở lại để điều tra.
Ngay cả một trường quý tộc vốn nổi tiếng với an ninh tuyệt đối giờ đây cũng trở thành hiện trường của một vụ chết người kỳ bí giữa tiết học.
Bóng đen của dị thường — hay một điều gì đó còn đáng sợ hơn — đang bắt đầu len lỏi vào những nơi tưởng chừng bình yên nhất.
…
Và ở một nơi khác trong cùng trường.
Giữa không gian tĩnh lặng của một phòng nghỉ cách âm được gọi là “phòng siêu cấp dưỡng sinh dành cho học sinh VIP” một thanh niên tóc bù xù đang… ngủ say.
Bạch Tử Hạo – thiên tài lười biếng nhất hành tinh – vẫn gối đầu lên một chiếc gối ôm hình ếch xanh ngáy đều đều.
Cậu vừa mơ vừa cằn nhằn:
“Mới có hơn 8 giờ… còn sớm mà~”
Một nhóm học sinh mặc đồng phục phục vụ xuất hiện.
Không ai nói gì. Họ nhấc bổng Bạch Tử Hạo lên bằng một chiếc băng ca cao cấp, nhẹ nhàng vận chuyển như thể đang mang theo bảo vật quốc gia.
Thật ra… đây là người mà họ nhận tiền thuê để vận chuyển đi ngủ.
Cậu thiếu gia này đã chuyển khoản số tiền bằng cả tháng lương của bố mẹ của từng đứa chỉ để đảm bảo một điều:
Ngủ không bị làm phiền bởi… bất kỳ thứ gì. Kể cả dị thường.
Trong khi cả trường hoảng loạn, thì Bạch Tử Hạo chỉ có một nỗi lo duy nhất:
”Lỡ như trưa không ai mua cơm cho mình thì sao đây…?“
Sau khi nghĩ lại, cậu mới nhận ra.
“Mình ăn cơm ở nhà được mà.”
Chuyển cảnh – Trụ sở cục 749, khu vực tuyệt mật dưới lòng đất Ma Đô.
Cánh cửa hợp kim titan dày nửa mét trượt ra bằng lực từ trường. Một luồng khí lạnh đặc trưng của hệ thống bảo an hạng S thổi qua, khiến lông tay người bình thường phải dựng đứng, nhưng chỉ khiến Hùng… chỉnh lại cổ áo sơ mi.
Thanh Tuyết bước sát bên, tay đút túi quần, miệng nhai kẹo bạc hà. Mỗi bước chân của cô như vang vọng tiếng cồng chiêng vạn quân, bày ra khí thế “đại soái về triều” khiến hệ thống nhận diện phòng an ninh bíp liên tục vì tưởng nhầm cô là dị thường cấp nguy hiểm.
Trong phòng họp VIP, nơi cao nhất của cục 749 chi nhánh Ma Đô.
Lý Dật đang ngồi vắt chân chữ ngũ, tay lướt điện thoại đọc truyện cẩu huyết, miệng lẩm bẩm:
“Nữ chính lại tha thứ cho main giết bố nó à? Ghê thiệt.”
Bên cạnh là một người đàn ông trung niên, đầu tóc chải chuốt, áo vest đen chỉn chu, cà vạt đỏ theo đúng phong cách “cục trưởng phải có khí chất mafia một chút”. Gương mặt ông ta thể hiện rõ sự lão luyện, chỉ cần nhìn là biết từng xử lý qua hàng trăm vụ việc liên quan đến dị năng, quỷ dị, thậm chí cả… người ngoài hành tinh.
Thế nhưng, khi cửa mở ra…
Bộp!
Chiếc điện thoại trên tay ông suýt rơi xuống đất.
Vì bước vào là một thiếu niên mặc áo sơ mi đen mở hai nút trên, cà vạt lỏng lẻo, tay đút túi quần bước vào như về nhà, và một cô gái với ánh mắt híp lại đầy “sát khí Yandere” mỉm cười rạng rỡ đến đáng sợ.
Đỗ Phi Hùng.
Phó Thanh Tuyết.
Cục trưởng Tô vốn định bật mode “người chỉ huy cấp cao lạnh lùng” định dùng câu “Các cô cậu là thành viên danh dự nhưng phải tuân thủ quy trình…” để lấy oai.
Nhưng chưa kịp mở miệng, một luồng áp lực như ngàn vạn chiến binh đang nện bước vang dội sau lưng Thanh Tuyết ập vào. Ảo giác hàng vạn linh hồn từng bị cô đập banh xác đang đứng xếp hàng rì rào sau lưng cô, đồng thanh hô:
“Là cô ấy đó! Đại tỉ chúng tôi!”
Đối diện, Đỗ thiếu gia lại ngồi xuống một cách quá mức thư thái. Nhấc chéo chân, nghiêng người dựa lưng vào ghế da như CEO vừa ký xong hợp đồng tỷ đô và đang đợi đối phương tự biết điều.
Không khí chững lại 3 giây.
Cục trưởng Tô – người từng liếc nhìn hồ sơ 999 dị thường, từng bình tĩnh xử lý vụ thôn làng bị ma nhập cả huyện – đột nhiên… cười khan:
“Chào chào… Đỗ thiếu gia, Phó tiểu thư! Ha ha, vinh hạnh quá, vinh hạnh quá!”
Lý Dật suýt sặc nước: “Lúc nãy còn định gáy cơ mà anh hai…”
Không phí thời gian, cục trưởng Tô khom người rồi nghiêm túc đưa hồ sơ ra.
“Chuyện là… Gần đây Ma Đô xuất hiện tín hiệu bất thường, có dấu hiệu của dị thường cấp C trở lên bắt đầu manh nha xâm lấn. Vì cả hai là thành viên danh dự của hệ thống liên minh 749, phía chúng tôi muốn xin hỗ trợ hợp tác xử lý một số sự kiện trọng yếu trong khu vực.”
Phó Thanh Tuyết đưa mắt liếc hồ sơ, không buồn mở miệng.
Hùng nhấp một ngụm trà mà không biết ai pha sẵn trong phòng (mà chắc là Lý Dật, vì cậu ta biết hai người này đến) rồi từ tốn:
“Ừm… Công ty của bọn tôi còn hàng đống hợp đồng. Tôi vừa mới cho thằng nhân viên tên Diệp Thần hai lần tăng lương trong tháng xong, để nó quản hộ mớ dự án. Nếu giờ phải đi quét dọn đống dị thường này nọ, thì thành quản lý kiểu gì nữa?”
Thanh Tuyết híp mắt: “Hơn nữa, người tu luyện và dị năng giả còn khối ở đây mà?”
Cục trưởng nuốt nước bọt.
Lý Dật bên cạnh quay mặt đi để khỏi bật cười.
Thấy không khí có vẻ “căng nhẹ” cục trưởng Tô cười khan, rút ra điện thoại:
“À ha ha, vậy… có thể cho tôi xin tài khoản WeChat không, để… để liên lạc khi cần khẩn cấp?”
“Được.” – Hùng móc điện thoại, quét mã.
Chuyện gì cũng có thể từ chối, riêng chuyện WeChat thì không, vì biết đâu sau này còn gửi sticker troll mấy đứa não tàn.
Cuộc gặp kết thúc chóng vánh, cặp đôi Hùng – Thanh Tuyết bước ra như thể chưa từng có gì xảy ra.
Cả hai lên xe.
Trên đường về, Thanh Tuyết chống cằm lái xe bằng một tay, tay còn lại lướt điện thoại. Hùng thì đeo kính râm, tựa đầu vào kính cửa sổ, lặng im như đang suy tư vận mệnh thế giới.
“Cục trưởng dễ thương ghê ha?” – Hùng lên tiếng.
Thanh Tuyết gật gù. “Ừ, chắc cũng được… 3 giây đầu tiên.”
Họ nhìn nhau cười khẩy.
Phía trước – là thời kỳ quỷ dị khởi động.
Nhưng cả hai đều cảm thấy thất vọng.
Hùng đan tay vào nhau, tựa đầu vào lưng ghế:
“Chán ghê. Quỷ dị thì cứ như mấy cái luật lệ tào lao, phải thoát ra hoàn thành này nọ. Giá mà là linh khí phục hưng, có khi còn thú vị hơn.”
Thanh Tuyết: “Ít nhất dị thường còn biết giả dạng con người. Mấy tên phản diện não tàn trong truyện thì lộ ngay từ ánh mắt.”
Hùng cười: “Cũng đúng. Nhưng đến lúc dị thường tràn ngập… tôi sẽ cho cả cái thế giới này một cú ‘twist’ đẹp mắt. Để đám tác giả dở hơi kia hết đường khóc luôn.”
“Ừm.” – Thanh Tuyết gật đầu. “Còn giờ… về ngủ tiếp, rồi đi bắt phản diện não tàn.”
Xe lướt nhẹ, để lại một vệt sáng xuyên qua bầu trời đang trở nên nắng to chẳng hợp với thời đại quỷ dị đang đến chút nào.