Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 50: Cái motip này không đúng lắm, nhưng là quỷ dị thì kệ đi.
Chương 50: Cái motip này không đúng lắm, nhưng là quỷ dị thì kệ đi.
Trong khi Hùng và Phó Thanh Tuyết đang sánh bước oai phong như đế hậu đi vào trụ sở cục 749, chuẩn bị “tiếp chuyện lãnh đạo” thì cách đó vài quận — tại ngôi trường quý tộc tư nhân nổi tiếng nhất thành phố, nơi quy tụ toàn con cháu gia tộc quyền lực, các thiếu gia tiểu thư có IQ trung bình dưới 110 nhưng gia sản trên 100 tỷ — một thanh niên đang tựa người trong căn phòng máy chiếu của câu lạc bộ Truyền Thuyết Ma Đô Thị.
Người đó không ai khác chính là: Bạch Tử Hạo.
Tóc rối như vừa bị gió quật, mặt ngái ngủ, mặc đồng phục học viện chỉnh tề mà không cài nút cổ, giày thể thao đắt tiền gác lên lan can ghế ngồi hàng ghế cao nhất, ánh mắt uể oải như thể: “Thế giới có sập thì cũng đừng đánh thức tôi.”
Nếu không tính đến việc bị couple Đỗ – Phó bắt cóc giữa ban ngày, bị ép uống trà sữa lúc nửa đêm, bị kéo đi làm quân sư quốc gia kiêm bảo mẫu bất đắc dĩ, thì cuộc sống ở trường quý tộc này với Bạch Tử Hạo khá ổn.
Tiết học thể dục sáng nay đã bị hủy bỏ.
Lý do? Vì nhà trường vừa nhận được thông tri từ phía trên: Tổ chức một buổi tuyên truyền và huấn luyện ứng phó khi gặp sự kiện dị thường.
Dị thường cái con mèo.
Tử Hạo khẽ nhướng mày, lẩm bẩm:
“Trong đầu mấy người này, dị thường là mấy con yêu ma cổ xưa? Hay là couple nào đó vừa xông vào phòng hiệu trưởng đòi mở chi nhánh dị năng của trường?”
Rồi ngáp một cái rõ to.
Rầm.
Cánh cửa phòng máy chiếu bị đẩy mạnh. Ba bóng người bước vào.
Ánh sáng từ bên ngoài chiếu lên sàn khiến bụi bay mờ mờ. Ba người kia tiến vào như thể một nhóm diễn viên phụ đang chuẩn bị phá vỡ bầu không khí uể oải của nhân vật chính.
Người đầu tiên: Một nam sinh tóc đen, ánh mắt đỏ như máu, biểu cảm như kẻ từng mơ thấy thế giới tận thế rồi tỉnh dậy với nước mắt lưng tròng. Hữu Vô Thiên – học sinh gây ám ảnh nhất từ buổi học thứ hai khi đột ngột bật dậy giữa lớp rồi gào lên như bị gọi hồn.
Người thứ hai: Một thanh niên tóc vàng, nụ cười như ánh nắng đầu xuân, khoác vai Hữu Vô Thiên như đôi bạn thân chí cốt, mắt lấp lánh như thể “mình sắp có đất diễn.”
Người thứ ba: Một thiếu nữ xinh xắn, tóc hồng nhạt, váy xếp ly đồng phục được ủi đến mức thẳng đét, dáng người nhỏ nhắn và dễ thương đến mức nguy hiểm.
Bạch Tử Hạo nhìn cô gái đó một cái. Rồi nhắm mắt lại.
Vì trên người cô… có mùi.
Không phải nước hoa.
Không phải mùi bánh quy.
Mà là một loại khí tức dị thường như thể trong người đang ẩn giấu một thực thể nào đó không thuộc về thế giới này.
Tử Hạo không nói gì. Chỉ khẽ tựa đầu vào ghế.
“Ờ, kiểu gì cũng có vụ.”
…
Dưới sân khấu, một giáo viên đứng lên. Âm giọng rõ ràng, uy nghiêm, vang vọng giữa không gian:
“Buổi học sáng nay được chuyển thành buổi tuyên truyền đặc biệt, nhằm chuẩn bị cho học sinh toàn trường cách ứng phó với hiện tượng dị thường ngày càng phổ biến…”
Tử Hạo: “Ừm, ‘dị thường’… Kiểu như bị bắt cóc bởi vợ chồng cấp vũ trụ rồi bị bắt uống trà sữa lúc 3h sáng?”
Cậu rút điện thoại, gửi tin nhắn vào group chat “Sống Sót Sau Não Tàn” mà Hùng tạo bừa tối hôm trước:
Lũ não tàn đâu rồi, cho lên sàn cho tui còn nghỉ trưa đi.
…
Và cơn bão lần này, có vẻ như… sẽ không đơn giản là mấy tên đầu đất hét lên “ta là Thiên Mệnh Chi Tử!” rồi bị đập nữa đâu.
Cảnh tượng trong hội trường buổi tuyên truyền trông thật nghiêm túc.
Ông thầy già đầu hói bụng bia đang đứng thuyết trình hăng say như thể mình là người từng chiến đấu với ma quỷ bằng dép tổ ong và lòng nhiệt huyết tuổi già. Ông vung tay, chỉ vào bảng trình chiếu như thể đang giới thiệu một chiến dịch quân sự mang tầm cỡ quốc gia, nhưng đối với Bạch Tử Hạo…
…Thì âm thanh ấy chẳng khác gì bài ru ngủ cỡ đại!
Ánh mắt cậu lờ đờ, dần khép lại, rồi—phịch!—đầu gục xuống ghế như gối lên đám mây mềm mại, tiếng ngáy nhè nhẹ vang lên đều đều.
Lúc Bạch Tử Hạo bước vào giấc mơ được uống trà sữa free không giới hạn topping, thì dưới kia, sự kiện dị thường đã lặng lẽ mở màn.
Ở hàng ghế phía dưới, Hữu Vô Thiên cau mày. Buổi tuyên truyền về dị thường đúng là cần thiết, nhưng mấy lời khuyên của ông thầy khiến cậu cảm thấy như đang nghe kênh giải trí tấu hài:
“Nếu thấy ma, đừng nhìn vào mắt nó. Hãy giả vờ như không nhìn thấy gì.”
“Trong trường hợp bị lạc trong rừng do dị thường, có thể bôi… nước tiểu lên mặt để không bị ma che mắt.”
Hữu Vô Thiên suýt phun cả ngụm nước lọc.
Bên cạnh cậu, Vương Phúc Trường—với bộ mặt “thánh tin” đích thực—liên tục gật đầu, còn vỗ tay nhiệt liệt như vừa học được bí kíp trăm năm truyền lại.
Vô Thiên nghi hoặc: “Tên này… bị quỷ nhập rồi à?”
Lúc này, cô bạn gái tóc hồng nhạt ngồi bên cạnh—Ái Mỹ Phương—đứng dậy, mỉm cười nói nhẹ nhàng:
“Em đi vệ sinh một chút.”
Không ai nghi ngờ gì.
Nhưng ngay sau đó, không khí trở nên… khác lạ.
Ông thầy lấy ra một cuộn băng, tra vào máy phát và thông báo:
“Đây là tư liệu mô phỏng dị thường bậc thấp. Mọi người theo dõi kỹ.”
Màn hình hiện lên hình ảnh một học sinh nam đang ngồi, đầu cúi thấp, khuôn mặt vô cảm.
Nhưng khi ánh sáng mờ nhạt trong phòng chiếu bắt đầu dao động, mọi người nhận ra có gì đó sai sai.
Ông thầy nhíu mày: “Không đúng… không phải cuộn băng này…”
Khi ông vừa đưa tay ra định tháo băng ra khỏi máy, thì—”chập!”—tay ông bị dính chặt vào thiết bị.
Không thể rút ra!
Màn hình bắt đầu rung giật, hình ảnh học sinh ngẩng đầu lên—nụ cười méo mó hiện rõ trên gương mặt, ánh mắt vặn vẹo đầy căm hận, rồi—
“ĐỒ KHỐN NẠN! CHÚNG MÀY KHIẾN TAO PHẢI TỰ SÁT!!! CÁC NGƯƠI… TẤT CẢ ĐỀU PHẢI CHẾT!!!”
Tiếng gào thét xuyên qua cả loa phóng thanh, làm rùng mình cả căn phòng.
Rồi học sinh đó cười—rồi lại khóc—rồi cười. Cứ như có hai linh hồn đang tranh nhau khống chế một thân xác.
Gã trong video rút bật lửa, quẹt một tia lửa đỏ, ném xuống chân.
Lửa bùng lên.
Gã thiêu mình trong tiếng cười gào đau đớn:
“TA CHẾT LÀ THẾ NÀY NÀY!!!”
Không khí trong phòng trở nên ngột ngạt, mùi máu tanh như từ địa ngục tràn ra từ màn hình.
Ông thầy hét lớn trong đau đớn, tay ông bắt đầu bốc cháy!
Học sinh hoảng loạn, gào thét, có người bỏ chạy, có người rơi nước mắt vì sợ.
Vương Phúc Trường nhanh chóng nhấc xô nước, cùng Hữu Vô Thiên hất thẳng vào cả người ông thầy lẫn đầu máy.
Tách!
Thiết bị cháy khét lẹt, ông thầy được kéo ra, toàn thân lảo đảo. Tay trái ông đỏ ửng, phần da phồng rộp vì bỏng, nhưng ít nhất chưa thành “cánh gà nướng”.
Một vài học sinh chạy hốt hoảng đi gọi cứu hộ, còn số còn lại vẫn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Cảm giác như thể họ vừa bước ra khỏi một bộ phim kinh dị loại rẻ tiền… nhưng kinh phí lại đến từ địa ngục.
Không khí chưa kịp lắng xuống…
“Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!”
Một tiếng hét chói tai, dội thẳng vào màng nhĩ của tất cả học sinh.
Tất cả im bặt, quay đầu về phía cánh cửa ra vào.
Giọng đó… là Ái Mỹ Phương!
Hữu Vô Thiên đứng bật dậy, cả người căng như dây đàn. Vương Phúc Trường cũng nheo mắt theo phản xạ chiến đấu, không còn vẻ ngốc nghếch vừa rồi.
“Chết tiệt! Lúc nãy cô ấy nói đi vệ sinh! Bây giờ lại vang lên phía lớp học.”
“Chẳng lẽ… là dị thường tấn công!?”
Không chần chừ, cả hai lập tức lao ra khỏi phòng chiếu, phóng thẳng về phía lớp học, theo đúng hướng phát ra tiếng hét kinh hoàng ấy.
Không ai còn nhớ đến ông thầy đang nằm ngất trên sàn.
Không ai để ý đến đám học sinh vừa mới bình tĩnh lại thì lại bắt đầu gào rú lên lần nữa.
Cuối cùng, ông thầy xấu số đó đã được đưa đến bệnh viện.
Chỉ có một người duy nhất vẫn giữ được vẻ bình tĩnh cao độ…
Ở hàng ghế cao nhất, Bạch Tử Hạo khẽ hé mắt, nhìn khung cảnh hỗn loạn phía dưới.
Cậu nhấc điện thoại, mở app xem tin tức, lướt lướt vài cái.
“…Ma xuất hiện, người hét, người đổ nước, người mất bình tĩnh… Toàn là mấy diễn biến classic.”
Cậu nhắm mắt lại, vắt chân lên ghế, lẩm bẩm như đang đọc slogan của chính mình:
“Nhưng ít nhất, cái này không quen thuộc, nhưng người lười không xử quỷ dị.”
“Việc đánh boss đã có cặp đôi ác ma kia lo.”
Rồi…
“Zzz…”
Tiếng ngáy nhẹ nhàng lại vang lên, thanh thoát như tiếng khánh ngân giữa lòng u ám.