Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 49: Một buổi sáng yên bình… à không, chưa chắc.
Chương 49: Một buổi sáng yên bình… à không, chưa chắc.
Ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua rèm cửa, lặng lẽ phủ lên tấm thảm cao cấp trong phòng ngủ chính của nhà Đỗ Phi Hùng. Đồng hồ điểm 7 giờ 07 phút 07 giây – con số như báo hiệu một ngày mới sẽ không “bình thường” như vẻ ngoài của nó.
Hùng mở mắt.
Mắt cậu chưa kịp quen ánh sáng, nhưng cảm giác ẩm ướt, nóng hổi và hơi… dính dính trên má thì đã đập thẳng vào bản năng sinh tồn của một kẻ từng sống sót sau hàng trăm chương truyện.
“Đừng nói là…”
Cậu chớp mắt lần nữa, nghiêng mặt nhìn sang.
Phó Thanh Tuyết – thiên kim tiểu thư của Phó gia, đại tỷ phản diện bá đạo, trùm chưởng toàn năng ngồi top 10 bảng tử thần cục 749 đang ngủ ngon lành, miệng hé hé, gò má đỏ hây, tay ôm chặt lấy… cánh tay của Hùng.
Không khác gì gối ôm loại cao cấp chống giật, chống hú, chống phản loạn.
“Ơ bà nội này…” Hùng nghiêng đầu.
Gò má cậu vẫn còn cảm giác âm ấm, như bị thứ gì đó hôn điên cuồng suốt cả đêm. Hơi thở Thanh Tuyết vẫn còn phả đều đều bên cổ, làm não Hùng chạy số như CPU bị ép xung.
“Không thể nào… Đêm qua có phải có người lén trộm nội dung phát sóng riêng tư không đấy?” Cậu lầm bầm, rồi nhẹ nhàng, rút cánh tay ra khỏi “vật thể sống ôm chặt như keo con voi”.
Hành động rút tay nhẹ như tay móc túi chuyên nghiệp, rón rén như trộm đào mộ, nhưng hiệu quả lại như đang giựt bánh chưng trong tay con mèo đói.
Thành công.
Hùng thở phào, xỏ dép, thong thả bước tới bàn trang điểm trước gương soi.
“Tóc hơi rối… mặt vẫn đẹp trai… hoàn hảo.” Cậu gật gù, lấy lược chải đầu.
Một phút sau…
Ục ục ục.
Bụng cậu réo lên như dàn hợp xướng thiếu tôn trọng.
Hùng quay phắt lại nhìn giường, ánh mắt sáng lên.
“Dậy đê bà cháu ơi!!!” Cậu hét lên như gọi hồn trong lễ nhập trạch.
Lắc, lắc, lắc. Cái chăn rung lên từng hồi như bị động đất.
Thanh Tuyết lim dim mở mắt ra, chỉ để ngủ tiếp. Biểu cảm y như cái bản cập nhật của Bạch Tử Hạo được nhân cách hóa.
“Được rồi, đến lúc vận sức thần thông rồi.” Hùng nghiến răng, túm lấy cổ áo Thanh Tuyết như đang bắt một con mèo lười bỏ ổ, kéo xềnh xệch vào phòng thay đồ.
Cạch!
Hùng thay đồ xong, ngoảnh lại.
Thanh Tuyết – nữ phản diện nguy hiểm nhất đa vũ trụ (theo lời cậu nói) vừa ngáp, vừa vươn vai như đang khởi động yoga buổi sáng.
“Hôm nay tôi là tôi rất tự nguyện tỉnh dậy đấy nhé~!” Cô cười híp mắt, giả vờ vô tội.
Hùng nhìn cô như nhìn một vị thần… thần kinh.
“Nhìn lại xem đây là đâu đi.” Giọng cậu khinh không cần che.
Phó Thanh Tuyết nhìn quanh.
Phòng thay đồ.
Gương soi, tủ đồ, ghế dài… hoàn hảo cho một buổi trình diễn thời trang, không phù hợp cho lời nói “tôi tự nguyện tỉnh dậy”.
“…Nếu có cái mặt nạ chú hề ở đây là tôi sẽ đeo ngay đấy.” Cô nói nhỏ, tay che mặt.
Một lúc sau, cả hai thay đồ chỉn chu như chuẩn bị đi chặt phản diện, thì điện thoại Thanh Tuyết reo.
Bạch Ngưng Băng – Hacker quốc dân gọi đến.
“Alô?”
[“Có một người tên Lý Dật – tự xưng là Long Vương gì gì đó, dưỡng thê main văn… nói là muốn gặp mặt Đỗ thiếu gia. Hắn cũng là thành viên cấp cao ở cục 749, bảo khi nào rảnh đến trụ sở chính chơi một chút.”]
Thanh Tuyết bật loa ngoài.
Hùng đang gấp tay áo nghe vậy, nhướn mày.
“Rảnh mà, tới luôn đi, giờ cũng chưa có ai lên lịch đập phản diện cả. Cô báo với cục 749 một tiếng đi.”
[“Ủa, tôi là gì mà phải báo giùm?”]
“Thì… hacker chuyên nghiệp, trợ lý của thành viên danh dự, tiện tay thì báo luôn. Dù sao cô cũng có cả đống bí mật cơ mà.” Hùng nháy mắt.
[“…Ừm, tôi báo.”] Bạch Ngưng Băng tắt máy, giọng mệt mỏi như vừa làm việc phi pháp cho người nhà.
Hùng quay sang Thanh Tuyết:
“Đi nào, hành trình công tác bắt đầu.”
Thanh Tuyết chống tay lên hông, cười nhẹ.
“Chuyến đi thăm hỏi cục 749… chỉ mong không đập trúng ai phải nhập viện.”
“Ừ, chứ lỡ đập tay đau thì lại khổ tôi bôi dầu gió cho bà.”
Cả hai cùng bật cười.
Họ không biết rằng, cục 749 sắp sửa chào đón hai vị khách… mà nên gọi là hai trận cuồng phong thì hợp hơn.
Sau bữa sáng thịnh soạn do chính tay Phó Thanh Tuyết chuẩn bị, Hùng ngồi gác chân ăn như thể mình đang trong bữa tiệc hoàng gia.
“Tôi nói thật nhé…” Cậu nhồm nhoàm nhai, vừa nói vừa chỉ vào trứng cuộn bằng chiếc dĩa bạc. “Nếu cô mà mở quán ăn sáng, chắc tụi thiên thần trên trời sẽ bỏ thiên giới mà xuống làm khách thường xuyên.”
Phó Thanh Tuyết chỉ mỉm cười híp mắt, đưa tay lau mép Hùng một cách nhẹ nhàng như thể đang chăm con cún đáng yêu, sau đó thì đạp nhẹ vào chân cậu một cái. “Ăn xong thì lên đường, còn ngồi đó khen nữa là tôi lười nấu luôn đấy.”
Và thế là, khoảng mười phút sau, chiếc siêu xe màu đen sang trọng lao vút khỏi cổng biệt thự như tia sét đen xuyên qua buổi sáng tinh mơ.
Trên xe, Hùng và Thanh Tuyết vừa nghe nhạc vừa nghía qua bản đồ ảo của cục 749 mà Bạch Ngưng Băng đã gửi. Địa chỉ nhìn thì bình thường, nằm trong một con hẻm khu dân cư kiểu cũ, chẳng khác gì nơi bán chè đá, vé số và xôi gà.
“Cô chắc là chỗ đó không phải tiệm tạp hóa trá hình không đấy?” – Hùng ngả ghế sau, nhíu mày hỏi.
“Chắc chứ. Chỗ như cục 749 thì ngụy trang phải tầm cỡ phim Hollywood chứ không đùa.”
Trên đường đi, cả hai còn cố vạch radar tìm não tàn – mong sẽ có tên xuyên nhanh hay kẻ ngứa mắt nào nhảy ra chắn đường, gây chuyện để “góp vui” – nhưng tuyệt nhiên chẳng ai dám lò dò ra làm vật tế cúng cho cặp đôi sát thần này. Thành phần não tàn hình như sáng nay thức muộn, hoặc nghe tin cặp đôi vừa xử sương máu ba main chính hôm trước nên đã dọn nhà sang hành tinh khác trú ẩn.
Cuối cùng, khi đồng hồ chỉ hơn tám giờ sáng, họ dừng lại trước một… căn nhà cấp bốn!
Không, không phải biệt thự công nghệ cao.
Không, cũng không phải trung tâm chỉ huy hoành tráng như trong phim khoa học viễn tưởng.
Chỉ là một căn nhà nhỏ mái ngói cũ, có cái sân xi măng nứt nẻ, cây quạt điện đứng đang quay phần phật và một ông già mặc áo thun ba lỗ ngồi trên ghế nhựa, cắm mặt vào điện thoại, tay quạt, miệng nhóp nhép hạt dưa.
“Có khi nào tụi mình đến nhầm chỗ không?” Hùng thì thầm.
“Không đâu, radar tôi xác định rõ ràng rồi. Chính là đây.” Thanh Tuyết khẳng định.
Cả hai bước xuống xe, tiến đến cổng.
Không ai nói gì, nhưng chỉ cần ánh mắt vừa lướt đến, ông già kia đã ngước lên nhìn hai người bằng đôi mắt sáng quắc không hợp tuổi tí nào.
Phó Thanh Tuyết rút ra thẻ thành viên danh dự, Hùng thì đứng khoanh tay đầy khí thế như đang chờ giám đốc ngân hàng ra cúi chào.
Ông già nhìn thấy thẻ, lập tức đứng bật dậy, nhét điện thoại vào túi áo, tay thò xuống gầm bàn lôi ra một cái công tắc cũ kỹ.
“Xin mời hai vị.” – Lão mỉm cười, bấm nút.
Một tiếng “cạch” vang lên.
Tấm thảm cũ kỹ trong phòng khách lùi lại, để lộ một cầu thang kim loại đi xuống lòng đất, xung quanh được bọc thép titan đen nhánh, phát sáng lờ mờ như phim của Marvel.
Hùng huýt sáo.
“Trông vậy mà ngầu thật sự.”
Phó Thanh Tuyết không nói gì, chỉ nhẹ bước xuống đầu tiên. Hùng đi theo sát phía sau, ánh mắt lấp lánh tò mò.
Khi cả hai bước xuống đến đáy, cảnh tượng mở ra trước mắt khiến bất kỳ ai cũng phải trợn tròn mắt.
Dưới lòng đất là một khu tiếp tân hiện đại rộng lớn, trần cao ba tầng nhà, sàn bóng loáng như gương, ánh đèn xanh lam chiếu sáng lung linh. Các nhân viên mặc đồng phục trắng đen chỉnh tề, mỗi người đều tỏa ra khí tức đặc biệt – không phải tu sĩ thì cũng là dị năng giả – đang làm việc với tốc độ chóng mặt.
Vừa thấy thẻ thành viên danh dự của Hùng và Thanh Tuyết, toàn bộ quầy tiếp tân đồng loạt đứng dậy cúi chào.
“Chào mừng Đỗ tiên sinh, Phó tiểu thư! Cục trưởng và Long Vương đang đợi hai người. Mời theo lối này.”
Không khí trang trọng đến mức nếu có con ruồi bay qua cũng phải gồng bụng giữ tư thế.
Hùng liếc mắt nhìn Thanh Tuyết. “Tôi thích chỗ này rồi đấy.”
“Đừng vội. Người gọi mình đến không phải Bạch Ngưng Băng, mà là cục trưởng đương nhiệm. Không biết nước đi lần này là gì.” Thanh Tuyết đáp, giọng nghiêm túc.
Cả hai theo sau một nữ nhân viên đưa đường, bước vào thang máy chuyên dụng chỉ dành cho khách cấp S.
Cửa thang máy đóng lại, ánh sáng chuyển sang tím bạc – báo hiệu họ đang bước vào tầng sâu nhất, nơi chỉ dành cho những cuộc gặp định mệnh của vận mệnh thế giới.
Và phía sau cánh cửa sắp mở ra… có thể là một bí mật mới, hoặc là một cạm bẫy không ngờ.
Dù là gì đi nữa, Hùng và Thanh Tuyết đều đã mặc kệ.