Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 5: Bị Vả Chưa Đủ Đau, Thì Bắt Về Vả Tiếp.
Chương 5: Bị Vả Chưa Đủ Đau, Thì Bắt Về Vả Tiếp.
Hùng ngồi trong phòng khách, gác chân lên bàn, tay gõ nhịp nhẹ trên thành ghế sofa da thật. Ánh nắng chiều xuyên qua cửa sổ, chiếu lên những viên đá cẩm thạch bóng loáng, phản chiếu vào mắt cậu như nhắc nhở: “Thiếu gia, hôm nay là show của cậu.”
Cậu liếc sang Tần Mặc, quản gia thanh tú mà dễ nhầm giới tính, đang đứng yên như tượng sáp. Ánh mắt anh ta lạnh lùng đến mức Hùng tự nhủ: “Nếu có ai nhìn kiểu này ngoài đời, chắc tự động xóa lịch hẹn.”
Hùng hít một hơi sâu, thở ra như đang xả stress sau trận đấu với cặp đôi nam nữ chính: “Nguyên chủ… đúng là óc chó toàn tập. May mà tao xuyên không, không thì giờ này cũng thành meme trên mạng xã hội rồi.”
Tần Mặc không nói gì, chỉ nhìn cậu, ánh mắt vẫn như dao cạo. Hùng cười khẽ, tay đút túi, vừa nghĩ vừa quan sát: “Liễu Như Yên, Y Đằng Thành… bọn mày tự tin quá. Tao còn chưa biết hết skill xuyên plot armor của mình, mà bọn mày đã nhảy vào ván cờ của tao.”
Cậu nhìn tách trà trên bàn, khuấy nhẹ, nghe tiếng nước lách tách như nhịp trống hiệu lệnh. “Chiều nay, bọn mày sẽ biết: không phải cứ livestream hay PR mà xóa được mọi lỗi lầm đâu. Có những sai lầm… ngay cả bọn truyền thông cũng không cứu nổi.”
Hùng đứng dậy, đi tới cửa sổ, tay đặt trên lan can. Nhìn ra sân, những con sư tử đá như đang trừng mắt với cậu.
Anh quản gia nhún vai, nghiêm nghị: “Thiếu gia, thông tin về Liễu Như Yên và Y Đằng Thành đã được tổng hợp. Chúng đang cố khôi phục hình tượng bằng truyền thông, nhưng điểm yếu thì… vẫn nguyên.”
Hùng nhếch mép: “Tốt. Khi bọn não tàn cố làm sạch danh tiếng, cũng là lúc chúng lộ hết sơ hở.”
Cậu quay lại, gật đầu“Triển khai kế hoạch thôi.”
Tần Mặc cúi đầu, mắt lóe lên tia sáng lạnh lùng quen thuộc. Hùng biết, chẳng cần nói thêm, mọi thứ đã bắt đầu.
Hùng ngồi trở lại ghế sofa, tay vuốt nhẹ cằm, suy nghĩ. Trong đầu cậu, mọi tình huống đã được vẽ sẵn: Liễu Như Yên bước vào bẫy truyền thông, Y Đằng Thành sẽ tự tin bước vào mồi câu “tái định vị hình ảnh thương hiệu”… và cả hai sẽ chẳng kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Chỉ cần một bước sai… và bọn mày sẽ nằm gọn trong kế hoạch của tao,” Hùng nhủ thầm. Cậu mỉm cười, tựa như đang thưởng thức một bộ phim hành động, nhưng diễn viên chính lại là… bản thân mình.
Một phút trôi qua. Cậu đứng dậy, đi vòng quanh sảnh, tay đặt lên các bức tranh treo tường. “Yên tâm đi, nguyên chủ óc chó. Tao sẽ trả thù cho mày. Dù không biết trước kịch bản, nhưng tao có thể biến bọn chính phản diện thành quần chúng bất đắc dĩ.”
Hùng dừng lại, nhấc tách trà lên, nhẹ nhàng đưa môi chạm, nhìn xuống tách như đang thách thức số phận: “Chiều nay, ai mạnh hơn ai, sẽ rõ.”
Ánh mắt cậu lóe sáng. Trong đầu Hùng, mọi bước đi, mọi pha bắt cóc, mọi cú khống chế… đều hiện ra như một ván cờ. Và cậu, không chỉ là thiếu gia đẹp trai, mà còn là người chơi chính, người điều khiển, và quan trọng nhất: kẻ sẽ… phá cốt truyện hoàn toàn.
Cảnh vật xung quanh vẫn bình yên: ánh sáng chiều nhuộm vàng căn biệt thự, sàn đá cẩm thạch phản chiếu từng chuyển động của Hùng, những con sư tử đá ngoài sân như đang canh gác. Nhưng trong lòng cậu, mọi thứ đã sôi sùng sục.
Hùng thở nhẹ, nụ cười nửa hờ trên môi: “Bọn mày tưởng bữa trưa bị biến thành bao cát là tệ rồi à? Chiều nay mới là show chính.”
Cậu ngồi xuống ghế, duỗi chân, tay gõ nhịp bàn nhẹ: “Vương Nhã, Tần Mặc… show chuẩn bị chưa? Hôm nay tôi muốn bọn nó vừa hoảng vừa mất thể diện. Phải bài bản, phải nhanh, phải… không ai kịp livestream.”
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt vẫn lạnh như băng: “Đã chuẩn bị xong, thiếu gia. Chỉ chờ lệnh.”
Hùng nhấc mắt lên, cười nham hiểm: “Được. Thế thì… bắt đầu thôi.”
Và thế là, Hùng, với nụ cười như đã nghĩ ra cả trăm chiêu plot twist, ngồi chễm chệ, theo dõi kế hoạch sắp bung ra. Một tay cầm tách trà, một tay vuốt cằm, mắt lấp lánh niềm vui xảo trá: “Bọn mày nghĩ mình là trung tâm vũ trụ sao? Thế thì để Pháo Hôi Mưu Lược Đại Đế đây cho bọn mày thấy… thế nào là plot twist đời thật.”
Buổi chiều trong căn biệt thự xa hoa của Đỗ gia ở Ma Đô, nơi mà mỗi viên gạch lát sàn đều toát lên mùi tiền và quyền lực, Tần Mặc – quản gia rất dễ bị nhầm giới tính, từng giết khủng bố như giết gà ở chiến trường Trung Đông rồi chán nên về đây bưng trà rót nước – đang đứng trước mặt Hùng, tay đang cầm bảng thông tIn về Liễu Như Yên và Y Đằng Thành sau khi bị Hùng đấm cho vỡ mõm.
Liễu Như Yên livestream trong chiếc váy trắng tinh khôi, gương mặt tô điểm đúng chuẩn “đoan trang bị hại” ngồi tựa vào ghế bệnh viện như thiên nga gãy cánh:
“Tôi… không hiểu vì sao Phi Hùng lại đối xử như thế… Có lẽ… là hiểu lầm… Anh ấy từng là bạn tốt của tôi mà…”
Còn Y Đằng Thành, tuy không dám nói nhiều, nhưng vẫn cố gắng xuất hiện tại một sự kiện nhỏ, chỉ gật đầu, mỉm cười và… đi không cần chống gậy như trước đó.
Một trò diễn hạ màn quá lộ liễu.
“Có ai đó đứng sau giúp đỡ.” – Hùng kết luận khi xem bản phân tích từ Tần Mặc.
Anh quản gia đứng cạnh, nghiêm nghị:
“Họ đang dùng truyền thông để khôi phục hình tượng, không hề đề cập gì đến vụ tấn công ở nhà hàng. Các bản tin trên mạng xã hội đều bị xóa sạch, video trong hội nghị cũng biến mất. Một vài nền tảng còn chặn cả từ khóa ‘Đỗ Phi Hùng’.”
“Phản phái tẩy trắng nhanh vậy à?” – Hùng nhếch mép – “Thế thì ta mời họ uống trà một chuyến. Lần này đừng để về tay không.”
Tần Mặc cúi nhẹ đầu, không nói thêm gì, nhưng ánh mắt lóe lên một tia lạnh lẽo quen thuộc – kiểu ánh nhìn chỉ xuất hiện khi anh ta chuẩn bị “thu người” mà không để lại giọt máu nào trên sàn.
Hùng ngồi xuống ghế, gác chân, nhẹ nhàng đặt tách trà lên bàn.
“Vương Nhã đâu rồi?”
“Đang ở khách sạn Hồng Đằng. Liễu Như Yên hẹn gặp truyền thông ở đó chiều nay. Mọi thứ đã bố trí xong, chỉ chờ cô ta bước vào bẫy.” – Tần Mặc đáp, giọng đều như máy.
“Còn Y Đằng Thành?”
“Thằng đó dính bẫy ngọt hơn. Đội kế hoạch đã gửi lời mời với danh nghĩa ‘Liên đoàn Doanh nhân trẻ’ mồi câu là suất tài trợ truyền thông từ quỹ đầu tư giả danh. Đúng giờ, đúng điểm hẹn. Không bao giờ nghi ngờ.”
Hùng khẽ cười, không buồn che giấu sự khinh miệt.
“Lúc bọn não tàn cố làm sạch danh tiếng bằng truyền thông, cũng là lúc chúng lộ điểm yếu nhiều nhất. Giờ là lúc cho chúng biết: có những sai lầm… không livestream nào tẩy được.”
Anh vẫy tay nhẹ.
“Đi đi. Mang bọn chúng về.”
Và từ đây, cảnh chuyển thẳng vào hai pha bắt cóc như nội dung đã viết ở phần trước:
Một bên là Vương Nhã bắt Liễu Như Yên tại khách sạn.
Một bên là Tần Mặc xử lý Y Đằng Thành tại khu tiếp khách.
Còn Hùng, anh vẫy tay trở lại phòng.
Tại một khách sạn cao cấp giữa trung tâm thành phố, nơi Liễu Như Yên được “hẹn phỏng vấn riêng” với kênh truyền hình tên tuổi.
Cô ta bước vào phòng studio giả lập, theo sau là một trợ lý nữ đeo kính, lịch sự nhưng lạnh nhạt. Trong phòng, ánh đèn dịu nhẹ, máy quay im lìm, mọi thứ đều mang vẻ chuyên nghiệp.
“Mời cô ngồi, đạo diễn đang ở trong, chuẩn bị vài thiết bị.” – cô trợ lý nói, rồi nhẹ nhàng đóng cửa.
Cạch.
Khoá điện từ tự động kích hoạt.
Liễu Như Yên hơi giật mình, quay người định mở lại cửa thì nhận ra… không có tay nắm bên trong.
Cô lập tức rút điện thoại ra – nhưng không có sóng.
Đèn chuyển sang ánh sáng trắng lạnh.
Cô trợ lý đeo kính bước tới, tháo nhẹ mắt kính xuống, để lộ khuôn mặt sắc lạnh của Vương Nhã – đội trưởng tổ an ninh ngầm của Đỗ gia.
“Cô Liễu, mời cô về Đỗ thị một chuyến. Thiếu gia muốn nói chuyện… về đoạn video cũ cô từng khóc than.”
Trước khi Liễu Như Yên kịp hét lên, hai nhân viên hậu trường mặc vest đen bước vào – không một lời – khống chế nhanh như chớp.
Một chiếc xe đã đợi sẵn dưới hầm. Yên lặng. Gọn gàng. Không ai biết cô vừa rời đi.
…
Tại cổng sau toà cao ốc văn phòng, nơi Y Đằng Thành được mời đến để ký hợp đồng “tái định vị hình ảnh thương hiệu” với một công ty marketing.
Chỉ vừa bước vào khu vực tiếp khách, hắn đã cảm thấy có gì đó sai sai – phòng trống, không người, không máy tính.
“Có ai không?” – hắn lên tiếng.
Đáp lại, chỉ là tiếng cửa đóng “cạch” phía sau.
Chưa kịp phản ứng, một bóng người lao tới như cơn gió – Tần Mặc. Một đòn đánh vào huyệt vai, một cú trượt chân ngã ngửa xuống sàn – Y Đằng Thành bị khống chế trong vòng ba giây.
Hắn còn chưa kịp hét, thì Tần Mặc đã kề sát tai, thì thầm như hơi lạnh thổi qua gáy:
“Thiếu gia tôi bảo… lần trước cậu rớt răng rồi. Lần này, nếu còn phản kháng… tôi sẽ rút xương.”
Y Đằng Thành cứng người.
Không ai nhìn thấy. Không ai nghe thấy.
Y Đằng Thành cảm thấy một sát khí đáng sợ từ Tần Mặc, và ngay cả một người luyện võ như anh ta chắc cũng không thể chịu nổi một cái búng tay của anh.
Hắn không dám manh động, bị Tần Mặc khống chế và đưa vào trong xe.
Bộp!
Y Đằng Thành trực tiếp bị Tần Mặc đánh ngất.
“Ta ngứa mắt ngươi lắm rồi, tiểu tử.”
Vài phút sau, hắn bị nhét vào chiếc xe van đen đậu sẵn bên lề – không biển số, không ký hiệu.
Một cơ sở huấn luyện cũ của Đỗ gia – vốn là trung tâm đào tạo vệ sĩ cấp cao, hiện giờ dùng làm nơi “nói chuyện riêng”.
Trong một căn phòng trống, ánh đèn trắng treo cao, camera ẩn được lắp ở mọi góc tường. Hai chiếc ghế đối diện bàn gỗ đơn sơ.
Liễu Như Yên bị đưa vào trước, trói tay nhưng vẫn giữ đủ thể diện – ngồi thẳng, mắt hoảng loạn, chưa hiểu chuyện gì xảy ra.
Năm phút sau, Y Đằng Thành được đẩy vào – vẫn còn khập khiễng, miệng nẹp tạm, mặt méo xệch.
Hai kẻ từng tưởng mình là trung tâm câu chuyện – giờ đây chỉ còn lại tiếng thở dốc và ánh mắt nhìn nhau căng như dây đàn.
Tần Mặc đứng trong sảnh chính, chỉnh lại cà vạt đen bóng. Đằng sau anh là bức tượng thiên sứ cưỡi cá heo bắn nước tung tóe, lấp lánh dưới ánh đèn chùm pha lê to như một chiếc UFO. Tần Mặc nhấc điện thoại, gọi cho Hùng, giọng đầy tự hào như vừa săn được hai con sơn dương đột biến quý hiếm:
“Thiếu gia, chim đã vào lồng, đợi ngài xử lý.”
Ở đầu dây bên kia, Hùng cười lạnh như trà đá vỉa hè: “Rồi, tôi tới ngay. Tới lúc show cho tụi nó thấy phản diện cũng có thể vả nát mặt nam chính.”
Hùng cúp máy, ánh mắt lóe lên tia sáng nguy hiểm. Trong đầu hắn, một kế hoạch táo bạo đang thành hình, với những buff siêu bá đạo out cả người xuyên không mà Hùng còn chưa biết hết. “Y Đằng Thành, Liễu Như Yên, chúng mày nghĩ mình là tâm điểm của thế giới này sao? Được rồi, để Pháo Hôi Mưu Lược Đại Đế đây cho bọn mày biết thế nào là plot twist!”