Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 6: Ta không giết ngươi, ta để ngươi sống không bằng chết!
Chương 6: Ta không giết ngươi, ta để ngươi sống không bằng chết!
Hùng đẩy cửa bước vào phòng, tiện chân đá văng đôi dép sang một bên như thể chúng vừa dám gọi cậu là “kẻ yếu ớt”. Đôi dép lăn trên sàn đá cẩm thạch, tạo tiếng kêu chát chúa, như đang than trách số phận. Cậu lững thững tiến vào phòng khách, tay cầm bịch snack cay, nhai rộp rộp, ánh mắt xa xăm như triết gia đang suy tư về sự vô lý của vũ trụ.
“Không khí quanh đây đầy bụi, khói, mùi thức ăn, mùi cơ thể. Vậy mà mình định biến nó thành linh lực. Chỉ mình tôi mới đủ trình để làm skill này.” Hùng lẩm bẩm, khuôn mặt nghiêm túc nhưng hành động thì chẳng khác gì một kẻ đang diễn kịch trước gương.
Cậu ném bịch snack lên bàn, ngồi khoanh chân trên tấm thảm lông, nghiêm túc kết ấn như cao tăng đang tụng kinh. Nhưng thực chất là cậu đang tưởng tượng công pháp. “Hệ thống, mày nói tao có thể biến ý tưởng vớ vẩn thành thực tế đúng không? Vậy thì hôm nay, tao sẽ tạo ra thứ bá đạo nhất!”
Nhờ khả năng buff siêu mạnh vượt cả những kẻ xuyên không bình thường, Hùng nghĩ ra công pháp dị thường, nghe tên thôi đã thấy mùi huyền huyễn: 《Khí Linh Quy Nguyên》. Không cần linh thạch, không cần bí kíp, chỉ cần trí tưởng tượng mạnh đến mức thao túng cả không gian. Công pháp này có thể hấp thu và chuyển hóa mọi loại khí trong môi trường thành linh lực, kể cả khí độc hay mùi ô nhiễm.
Hùng nhắm mắt, hít thật sâu, cảm giác như đang hút toàn bộ không khí hỗn loạn của thành phố vào người. Không khí xung quanh lập tức tụ lại, lao vào cơ thể cậu như dòng thác. Luồng khí xoáy hình thành, rung chuyển căn phòng như bão cấp mười hai. Cơ thể Hùng giật lên như điện giật, đau đến mức cậu muốn hét lên:
“Má ơi! Ai phát minh ra công pháp này thế? À, là tao!”
Hùng may mắn chọn phòng tắm để tu luyện, nơi có hệ thống thông gió và cống thoát nước xịn, đủ để xả hết chỗ “chất thải” này. Nếu không, chắc cả căn biệt thự đã biến thành bãi chiến trường, mùi hỗn loạn đủ khiến bất cứ ai qua lại phải bỏ chạy. Bụi bẩn, tạp chất từ cơ thể cậu bị hút ra, bám thành một lớp bùn đen kịt, nhìn như vừa lăn từ công trường về.
Sau một tiếng rên rỉ kéo dài, luồng khí xoáy tụ trên đỉnh đầu Hùng, hình thành vòng sáng nhàn nhạt, tỏa hào quang của một nhân vật chính phản diện. Hùng mở mắt, cảm nhận cơ thể nhẹ nhàng hơn, cơ bắp săn chắc. Cậu hét lên, giọng đầy phấn khích:
“Luyện Khí tầng một hoàn tất! Không sư phụ, không linh thạch, không tốn tiền, chỉ cần trí tưởng tượng là đủ!”
Hùng chạy vào tắm rửa, lau sạch bùn đen, xịt chút nước hoa để khẳng định khí chất thiếu gia. Nhìn mình trong gương, cậu lẩm bẩm: “Phế vật hồi sinh thì phải chất. Giờ chỉ cần chút drama là đủ sức đập tan kịch bản cẩu huyết này!”
Điện thoại reo. Hùng nhấc máy, giọng lười biếng:
“Alô? Ai phá giấc mơ làm đại boss của ta thế?”
Giọng Tần Mặc vang lên, trầm ổn:
“Thiếu gia, hai con cá vàng đang vùng vẫy trong bể. Ngài tới xử lý không?”
Hùng nhếch mép, ánh mắt lóe sáng:
“Tốt, để tôi tới dạy tụi nó cách làm người. Chuẩn bị camera, hôm nay livestream miễn phí cho các anh em học hỏi. Và nhớ bật filter để tôi trông ngầu.”
Tầng hầm bí mật của biệt thự, nơi biến thành “phòng thẩm vấn” ánh đèn xanh lạnh, tường cách âm. Y Đằng Thành và Liễu Như Yên bị trói trên hai chiếc ghế, bịt miệng bằng băng keo, ánh mắt đầy cay cú, như thể vừa bị đẩy ra khỏi cốt truyện chính. Không khí nặng nề, tiếng thở dài vọng lại.
Tần Mặc tiến tới, tháo băng keo khỏi miệng Liễu Như Yên. Trước đó hắn “vô tình” nhét vào miệng cô một chiếc tất bốc mùi, khiến cô sặc sụa. Liễu Như Yên hét lên:
“Các người biết tôi là ai không!? Nếu động vào tôi, Đỗ Hùng sẽ…”
“Tôi là người đứng sau chuyện này,” Tần Mặc ngắt lời, giọng trầm như lôi từ vực sâu.
Cánh cửa bật mở với một tiếng két chát chúa, vang lên như cảnh báo cho cả thế giới rằng “drama chuẩn bị nổ tung”. Một bóng người đeo mặt nạ bạc xuất hiện, bước vào phòng với bộ vest đen phấp phới, từng bước đi nặng nề mà uy quyền, dường như mỗi bước chân đều dẫm lên kịch bản cẩu huyết của vũ trụ. Hùng dừng lại giữa phòng, ánh mắt lóe sáng, giọng lạnh lùng nhưng đủ khiến cả không gian run rẩy:
“Các ngươi đánh em trai tôi à?”
Liễu Như Yên và Y Đằng Thành sững người, mắt tròn xoe, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Trong lòng cả hai dấy lên hỗn độn: một người tự xưng là anh trai Đỗ Hùng xuất hiện, chưa biết lý do, đã vung khí thế áp đảo đến mức… hơi thở còn dừng lại. Liễu Như Yên nhíu mày, cố định ánh mắt, còn Y Đằng Thành thì cảm giác tim mình bị bóp nghẹt bởi một lực vô hình.
Hùng khẽ nhếch mép, cười thách thức, ánh mắt xoáy thẳng vào Y Đằng Thành:
“Ngươi muốn đánh nhau với tôi, đúng không? Thả trói hắn ra đi, để xem hắn có thể mạnh tới đâu!”
Một vài cú nhịp của cơ thể Hùng đủ để khiến Y Đằng Thành cảm nhận rõ sự khác biệt giữa một “main” bình thường và một kẻ đã buff cực hạn. Tần Mặc bước tới, tháo trói cho Y Đằng Thành. Hắn đứng dậy, cơ thể vẫn hơi run rẩy, mắt rực lửa hận thù. Nhưng cơn hận ấy chưa kịp biến thành hành động thì Hùng đã bước tới, bước chân nhẹ mà uy lực, không gian xung quanh như đặc quánh lại dưới sức nặng khí thế của Khí Linh Quy Nguyên.
Hùng bật ra cú quăng vai kiểu đấu vật, cơ bắp vận hành nhịp nhàng, khí lực vừa luyện khiến Y Đằng Thành bị ném ra xa, lộn ba vòng trên không trung, rồi rơi sấp mặt xuống sàn. Tiếng “bộp” vang lên, như một cú nhấn mạnh: thế giới này không có chỗ cho những kẻ main óc chó chưa buff đủ mạnh.
Y Đằng Thành nằm sấp trên sàn, rên rỉ, cố gắng gượng dậy:
“Ta… không ngờ… ngươi mạnh vậy…”
Hùng phủi tay, nhếch mép như đang phán xét cả vũ trụ:
“Đáng tiếc, ngươi không chỉ thiếu sức, mà còn thiếu IQ. Bài học hôm nay: đừng làm main khi đối thủ buff mạnh hơn cả main!”
Nhưng cơn “trừng phạt” chưa dừng lại ở đó. Hùng bước tới, Khí Linh Quy Nguyên hiện hữu quanh cơ thể cậu như một luồng sáng mờ, làm sàn nhà rung nhẹ, khiến Y Đằng Thành cảm nhận rõ rệt từng phân tử không khí áp chế lên cơ thể mình. Hùng tung một loạt đòn tay nhanh như chớp, mỗi cú đánh đều có trọng lượng và độ chính xác kinh hồn, khiến Y Đằng Thành phải lùi dần, mắt mở to, không thể tin vào tốc độ và sức mạnh của kẻ đối diện.
Cú đá thứ ba, trúng hông, hất Y Đằng Thành bay thêm vài mét, xoay tròn trên không như một con chim sếu đang nhảy múa, rồi rơi xuống sàn cứng. Đôi vai hắn va mạnh, lưng khựng lại, cả cơ thể rung lên theo nhịp xung của luồng khí xung quanh Hùng. Hắn cố rên rỉ, nuốt nước bọt, cảm nhận từng bó cơ, từng nhịp thở bị áp chế bởi khí thế của Hùng.
“Ngươi… ngươi không chỉ mạnh… còn… áp lực…” Y Đằng Thành thì thào, mắt đỏ lên vì phẫn nộ và đau đớn. Cơ thể hắn run lên từng đợt, như đang bị ép phải thừa nhận sự vượt trội của Hùng.
Hùng không nói lời nào, chỉ nhìn hắn với ánh mắt lạnh như băng, cười nhếch mép, chậm rãi đi vòng quanh Y Đằng Thành như một kẻ săn mồi quan sát con mồi. Mỗi bước chân của cậu đều tạo ra một nhịp rung, khiến Y Đằng Thành không dám cử động.
“Ngươi tưởng mình là main chính sao? Tốt, ta sẽ dạy cho ngươi bài học về sự thật trong vũ trụ sảng văn.” Hùng thốt ra, giọng vừa lạnh vừa mỉa mai.
Một cú đá vòng tròn mạnh mẽ, khởi từ đỉnh đầu Hùng, dồn khí lực từ Khí Linh Quy Nguyên vào Y Đằng Thành. Hắn bị hất tung lên cao, lộn ba vòng, cắm sấp xuống sàn. Tiếng “bộp” thứ hai vang lên, bức tường gần đó rung lên, vài mảnh trần thạch cao rơi xuống như mưa bụi. Y Đằng Thành khập khiễng đứng dậy, cố hít thở nhưng mồ hôi lấm tấm, mặt méo xệch vì đau.
Hùng bước tới, phất tay, tạo luồng khí áp lực cấp vùng, khiến Y Đằng Thành phải đứng tấn, cơ thể căng như dây đàn, khó nhọc mới giữ thăng bằng. Cậu nhẹ nhàng cất giọng:
“Nhìn xem, main óc chó, khi gặp kẻ buff mạnh hơn mình, thế nào là… bất lực tuyệt đối.”
Mỗi từ cậu nói, áp lực khí xung quanh tăng lên, không gian dường như đặc quánh lại, khiến Y Đằng Thành thở hổn hển, tim đập nhanh, chân run như sắp quỵ xuống. Mồ hôi, máu và bụi bẩn trộn lẫn trên mặt hắn, tạo thành bức tranh bi thương đầy hài hước trong mắt Hùng.
Hùng chậm rãi quay sang Liễu Như Yên, tháo mặt nạ, ánh mắt lạnh như băng, giọng sắc bén:
“Cô diễn cũng khá, Liễu tiểu thư. Nhưng từ hôm nay, giữa tôi và cô, không còn quan hệ gì nữa. Đừng mơ làm nữ chính trong kịch bản của tôi.”
Liễu Như Yên run rẩy, mắt mở to, tim đập nhanh, như vừa bị đá ra khỏi cốt truyện chính. Hùng phất tay:
“Cô có thể rời đi. Không ai cản. Nhưng sống trong bóng của Đỗ gia sẽ không dễ chịu đâu.”
Tần Mặc cúi đầu: “Tuân lệnh.”
Y Đằng Thành và Liễu Như Yên được đưa ra ngoài, không bị sát hại, chỉ còn lại sự sỉ nhục sâu sắc hơn cả cái chết. Hùng đứng nhìn, nụ cười trên môi, giống như một đại boss phản diện vừa thắng ván cờ đầu tiên trong thế giới huyền huyễn đô thị.
Một giờ sau, Hùng nằm vật trên sofa trong phòng khách, ánh mắt hướng lên trần nhà chạm khắc hoa văn rồng phượng, cảm giác như đang viết một bản nhạc buồn. Biệt thự rộng lớn vắng tanh, ông già Đỗ đi công tác, chỉ còn lại cậu với drama và snack cay.
Ting! Hệ thống vang lên, giọng run rẩy:
[Chúc mừng! Đại ca đã hoàn thành nhiệm vụ phụ “Bài học làm người: Dạy dỗ Thiên Mệnh Chi Tử sơ cấp.”]
[Phần thưởng: 100 điểm thể lực. Kỹ năng mới – “Khí thế áp lực cấp vùng” (kích hoạt, tạo khí thế áp chế khiến đối thủ run rẩy trong phạm vi 10m).]
[Quà tân thủ: Một thẻ đen không giới hạn – quẹt cái gì cũng được, trừ lòng tự trọng.]
Hùng nhếch miệng: “Ừm, cũng tạm. Thẻ đen chắc quẹt được cả thế giới. Khí thế áp lực cấp vùng? Nghe đúng kiểu chiêu phản diện, nhưng chắc chỉ làm cảnh thôi.”
Cậu ngồi chống cằm, lẩm bẩm: “Ông già đi vắng, nhà trống vắng. Giờ làm phế vật chất thế này, cũng tạm ổn. Chỉ cần thêm chút drama là đủ sức đập tan cả thế giới sảng văn!”
Bỗng nhiên, một ý nghĩ vụt qua đầu Hùng: “Hôn thê của mình là ai nhỉ? Nguyên chủ này hẳn ký hôn ước với kiểu phản diện.”
Hùng bật dậy, mở laptop, tìm hồ sơ Đỗ gia – database bảo mật chặt chẽ. Cậu nhập mật khẩu dựa trên ký ức nguyên chủ, bấm tìm kiếm. Khoảnh khắc tên và hình ảnh hiện lên, ánh mắt Hùng lóe sáng như tia laser khóa mục tiêu.
To be continued…