Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
quan-truong-mot-tieu-nhan-vat-da-vong.jpg

Quan Trường: Một Tiểu Nhân Vật Dã Vọng

Tháng 1 28, 2026
Chương 610: Cả đời này, còn cầu mong gì? Chương 609: Gây nên quảng đại thị dân cùng du khách một phong thư
de-su-la-cai-ho.jpg

Đế Sư Là Cái Hố

Tháng 1 22, 2025
Chương 1765. Cuối cùng Chương 1764. Cao hứng quá sớm
hai-tac-vuong-cai-gi-ta-chi-la-muon-danh-chet-cac-vi

Hải Tặc Vương Cái Gì, Ta Chỉ Là Muốn Đánh Chết Các Vị

Tháng 10 16, 2025
Chương 0 Kết thúc. Chương 313: " liên minh "! Will: Không có ai từ vừa mới bắt đầu đứng ở trên trời! (4K )
theo-max-cap-long-tuong-ban-nhuoc-cong-bat-dau-giet-xuyen-giang-ho.jpg

Theo Max Cấp Long Tượng Bàn Nhược Công Bắt Đầu Giết Xuyên Giang Hồ!

Tháng 2 9, 2026
Chương 534: Người chứng kiến thí luyện Chương 533: Nguyên Sơ vết rách
quoc-san-linh-linh-phat.jpg

Quốc Sản Linh Linh Phát

Tháng 2 23, 2025
Chương 363. Đại kết cục a đại dâm đãng Chương 362. 3 phương hội đàm, cái kia cái kia
nhan-vat-phan-dien-nhan-vat-chinh-deu-la-ta-ket-bai-huynh-de.jpg

Nhân Vật Phản Diện? Nhân Vật Chính Đều Là Ta Kết Bái Huynh Đệ!

Tháng 1 21, 2025
Chương 486. Ta những cái kia kết bái các huynh đệ Chương 485. Hôm nay phá thiên cấm!
nguoi-lua-chon-nam-khue-mat-con-tro-ve-cau-ta-lam-gi

Ngươi Lựa Chọn Nam Khuê Mật, Còn Trở Về Cầu Ta Làm Gì

Tháng 10 14, 2025
Chương 316: Đại kết cục Chương 315: Tranh cử tuyên truyền bộ trưởng
c4ae7f68533171f62a6b2ed9995b7410

Bắt Đầu Bị Diệt Cả Nhà, Một Người Một Kiếm Giết Mặc Giang Hồ

Tháng 1 17, 2025
Chương 170. Phi thăng, ta lại trở về Chương 169. Truyền võ, một kiếm mở thiên môn
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 4: Cẩu huyết, biệt thự và quản gia.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 4: Cẩu huyết, biệt thự và quản gia.

Sau khi rời khỏi Tinh Hoa Các, nơi Hùng vừa đấm cho hai nhân vật chính lao vào nhau rồi nằm im re dưới sàn như hai chiếc bao tải hết hạn sử dụng, cậu bước ra khu trung tâm Ma Đô trong ánh nắng ban ngày đang trải nhẹ lên các tòa nhà cao tầng.

Dòng người tấp nập, xe điện chạy êm, mùi đồ ăn sáng từ những gian hàng nhỏ phảng phất trong không khí. Tiếng rao, tiếng người trò chuyện và tiếng chảo xèo mỡ tạo ra một cảm giác sống động đúng chất thành phố lớn. Nhưng Hùng chẳng buồn quan tâm. Tâm cậu giờ đang tập trung vào chuyện lớn hơn: đập nát cái gọi là Thiên Mệnh của Y Đằng Thành.

Hùng đút tay vào túi áo, bắt đầu vừa đi vừa lẩm bẩm. Trông cậu lúc này nghiêm túc đến bất ngờ, kiểu nghiêm túc mà chỉ xuất hiện khi một kẻ xuyên không quyết tâm phá nát vận mệnh của nam chính.

Trong đầu Hùng, ký ức của nguyên chủ vẫn chạy loạn lên. Những mảnh ký ức cũ liên tục hiện ra như một loạt tài liệu bị mở tràn ra bàn. Nguyên chủ đẹp trai, giàu, có đủ điều kiện sống hưởng thụ nhưng EQ thì tệ đến mức khó chấp nhận. Hắn suốt ngày chạy theo Liễu Như Yên, bám đến mức người khác phải tránh xa vì ngại thay.

Y Đằng Thành thì vừa trở về từ nước ngoài đã lao vào trái tim Liễu Như Yên. Hùng nhìn vào ký ức mà muốn hít thở sâu để khỏi tức. Nguyên chủ đụng phải cặp đôi định mệnh, ghen tuông rồi bị đánh cho nhập viện. Cú đánh đó có lẽ khiến linh hồn nguyên chủ thoát ra, còn Hùng thì bị ném vào thân xác này.

“Nguyên chủ gì mà tệ thế không biết.” Hùng xoa cằm. “Nếu tôi gặp hắn lúc còn sống chắc tôi đánh hắn lần nữa.”

Cà khịa thì cà khịa, nhưng Hùng thừa nhận một điều: giờ thân thể này thuộc về cậu. Danh thiếu gia Đỗ gia, tất cả tài sản, quyền lực và cả cái tiếng “đần độn” cũng do cậu thừa kế. Nhưng với khả năng xoay kịch bản như xoay bánh tráng của mình, Hùng tin chắc rằng cậu có thể biến cả thế giới này thành sân chơi riêng.

“Phản diện cái kiểu gì mà suốt ngày giở trò nhỏ nhặt. Nếu hệ thống trong truyện tôi từng viết mà xuất hiện ở đây chắc giờ tôi đã phá xong cái kịch bản này rồi.”

Hùng vừa ăn sáng xong tại Tinh Hoa Các nên tâm trạng khá tốt. Bụng no tạo cảm giác hài lòng nhưng ký ức của nguyên chủ vẫn khiến cậu thấy khó chịu. Đặc biệt là cái hình tượng “nam phụ theo đuôi nữ chính” khiến Hùng nhăn mặt.

Cậu gọi hệ thống bằng giọng điệu như đang gọi một đứa nhóc làm sai:

“Hệ thống, mày đâu?”

Ting. Âm thanh quen thuộc vang trong đầu.

[ Dạ có đây đại ca. Đại ca gọi tiểu đệ có việc gì ạ? ]

Giọng run bần bật như đang sợ bị bóp đầu tiếp. Rõ ràng nó chưa vượt qua sự tổn thương từ chương 1.

Hùng nhướng mày: “Có thông tin gì về thằng Y Đằng Thành không?”

[ Dạ… hiện tại tiểu đệ chưa đủ cấp để truy tìm thông tin của đối tượng mang Thiên Mệnh. Tiểu đệ thành thật xin lỗi đại ca. ]

Nét mặt Hùng trở nên yên lặng trong vài giây. Không nói, không mắng, chỉ yên lặng. Nhưng cái yên lặng ấy khiến hệ thống run hơn bất cứ câu chửi nào.

“Được rồi, mày vô dụng.” Hùng thở dài. “Để mình tự làm vậy.”

Cậu rút điện thoại ra, xem đường về nhà rồi gọi xe nội bộ của Đỗ gia đến đón. Không thương hiệu, không phô trương, chỉ có một chiếc xe sang mở cửa nhẹ nhàng.

Tài xế là một cô gái. Mái tóc nâu cam, dáng người thon gọn, ánh mắt lạnh. Cô không nói gì, chỉ cúi đầu nhẹ rồi mở cửa xe. Không khí trong xe yên tĩnh đến mức khiến Hùng cảm giác như đang ngồi cạnh một sát thủ chuyên nghiệp.

Ra khỏi nhà hàng, Hùng nhún vai bước tới chiếc xe sang đỗ sẵn bên đường, bóng loáng đến mức cậu hẳn phải nghi ngờ chủ nhân của nó vừa tắm rửa bằng nước vàng hay gì đó. Cái vẻ hào nhoáng khiến bất kỳ ai đứng ngoài cũng phải quay đầu nhìn, nhưng Hùng – với tâm lý “thiếu gia vừa đấm vỡ hàm nam chính” – chỉ khẽ mỉm cười, tay đút vào túi áo da, mắt liếc ngang tài xế.

Cô gái ngồi sau vô lăng khiến Hùng gần như tạm quên mất cách thở bình thường. Tóc nâu pha chút ánh đỏ lấp lánh trong nắng chiều, da trắng mịn đến mức ánh sáng phản chiếu hệt như tấm gương mini, còn ánh mắt… ánh mắt khiến Hùng chột dạ. Lạnh, sắc, không một tia mềm mại nào, như vừa bước ra từ phòng huấn luyện sát thủ chuyên nghiệp. Cô ngồi thẳng lưng, hai tay trên vô lăng, im lìm như một bức tượng sáp đang canh giữ cả thế giới, thần thái sẵn sàng đá bay bất kỳ kẻ nào dám mở miệng cà khịa.

Hùng lẩm bẩm một mình: “Có kịch bản nào mà nữ tài xế lại ngầu như vậy cho phản diện không nhỉ? Thôi kệ, dù gì cũng đẹp, nhìn đã mắt hơn cái mặt Như Yên. Ít nhất, cô này không cố gắng cười như thể vừa trộn đường với giấm trong miệng tao.” Cậu nhếch môi, ngón tay gõ gõ lên túi áo da, suy nghĩ tính toán cả trăm tình huống có thể xảy ra: cô nàng sẽ phản ứng thế nào nếu cậu thử cà khịa? Bao lâu để tránh bị đá bay ra khỏi xe? Và quan trọng nhất, liệu cô có biết mình đang lái xe như một sát thủ hay chỉ là sự ngẫu nhiên hoàn hảo?

Chặng đường từ nhà hàng về biệt thự ngắn, nhưng từng phút trôi qua đều nặng mùi “căng thẳng tâm lý”. Xe lướt qua các con đường đông đúc, ánh sáng từ những đèn đường phản chiếu lên kính xe, nhảy múa trên mặt Hùng như những mũi tên tấn công tinh thần. Bên ngoài, người đi bộ cúi đầu, tránh đường, ánh mắt tò mò và sợ hãi pha lẫn nhau khi thấy bóng xe. Cậu quan sát kỹ từng chi tiết: tốc độ xe, quãng đường, những chỗ có thể xảy ra kẹt xe, và cả cách cô gái điều chỉnh tay lái, chân ga. Tất cả đều được Hùng ghi nhớ và phân tích nhanh như một trận đồ cờ tướng ba chiều trong đầu.

Hùng nhận ra rằng mình đang ngồi cạnh một người cực kỳ nguy hiểm, nhưng lại… rất đẹp. Cái vẻ lạnh lùng ấy làm cho mọi kẻ ngang nhiên hùng hồn nhất cũng phải ngẩng đầu ngó xuống đất. Cậu tự nhủ: “Nếu tao dám đùa, chắc chắn sẽ bay thẳng qua cửa sổ. May là trí tuệ này còn đủ nhanh để im thin thít.” Nhưng đồng thời, trong lòng cũng có chút thích thú: “Ít nhất lần này không phải nhìn mặt Như Yên mà đau tim.”

Xe tiến vào khu biệt thự, cảnh vật xung quanh càng trở nên hùng vĩ. Những bức tường cao, cổng sắt to sừng sững, sân trước rộng, trải sỏi trắng tinh, trên đó là bức tượng thiên sứ cưỡi cá heo bắn nước tung tóe, Hùng khẽ nhếch môi, tự nhủ: “Thật sự là… quá mức lố bịch để làm nền cho một vụ bắt cóc, nhưng cũng vừa đủ đẹp để selfie.” Hai bên cổng, hai con sư tử đá nhìn Hùng như đang kiểm tra xem cậu có đủ “nhân phẩm” để bước vào hay không. Cậu không khỏi nghĩ: “Ôi, đúng là biệt thự kiểu thiếu gia nhà giàu, ngay cả sư tử cũng biết nhìn mặt người.”

Cánh cửa gỗ lim nguyên khối mở ra, mùi thơm gỗ vừa xông vừa phảng phất hương trầm nhẹ nhàng tấn công mũi Hùng. Một người đàn ông thanh tú xuất hiện, cúi chào với thần thái mượt mà đến mức Hùng muốn thốt lên: “Ủa, đây là quản gia hay nhân viên mẫu của bảo tàng?”

“Chào thiếu gia, đã lâu rồi tôi mới thấy ngài lạnh lùng đến vậy.”

Hùng nhếch mép, đáp lại: “Chắc là do bệnh óc chó của tôi đang dần thuyên giảm.” Câu nói vừa ra khỏi miệng, Hùng cảm nhận rõ sự giật mình trong ánh mắt người quản gia – Tần Mặc. Khóe miệng anh ta giật giật, thân hình thon gọn, nét mặt sắc bén, nhanh nhẹn – đủ để Hùng nghĩ rằng, nếu anh ta muốn, có thể “dọn dẹp” bất kỳ kẻ xấu nào trong vòng nửa phút mà không cần vũ khí.

Trong đầu, Hùng vừa quan sát vừa suy luận: Tần Mặc, theo ký ức nguyên chủ, từng là lính đặc chủng, chuyên đánh đấm ở vùng biên giới, nhưng chán đánh đấm nên về làm quản gia. Nếu không có ký ức này, Hùng chắc đã gọi anh ta là “chị” vì gương mặt và cơ thể đẹp đến mức có thể làm mẫu sáp.

“Anh Tần, giúp tôi một việc,” Hùng nói, giọng nghiêm túc, mắt sáng như đang lên kế hoạch hack một hệ thống tối mật. “Tra hết thông tin của con Liễu Như Yên và tên Y Đằng Thành cho tôi. Hôm nay tôi sẽ… chơi một vố lớn.”

Tần Mặc khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lóe lên tia sáng như vừa nghe kế hoạch đánh cắp kho báu: “Vố lớn? Ý ngài là…”

Hùng nhún vai, tay đút túi, bước vào sảnh biệt thự rộng lớn, ánh mắt quét khắp không gian. Đèn chùm pha lê to đến mức cậu đoán, nếu rơi xuống chắc chắn tạo thành một “vụ nổ lấp lánh”. Sàn đá cẩm thạch bóng loáng, phản chiếu từng bước chân, và những bức tranh treo tường trông cổ kính, trang nghiêm, nhưng lại khiến Hùng bật cười nhẹ – “Trông như vừa bước vào bảo tàng, nhưng bảo tàng này còn có thể bị tao biến thành trường quay phim hành động bất cứ lúc nào.”

“Không phải chó liếm, chỉ là… bắt cóc thôi. Mà nếu thằng Y Đằng Thành có hậu thuẫn nước ngoài gì thì chúng ta sẽ tính kế sau,” Hùng vừa nói vừa quan sát phản ứng Tần Mặc.

Quản gia nheo mắt, gật đầu cái rụp, nụ cười hiếm hoi hiện lên: “Thiếu gia, ngài… ngài tỉnh rồi!”

“Ừ, tỉnh hơn cả mấy người bị bón thuốc lú trong tiểu thuyết ngôn tình,” Hùng đáp, miệng cười nham hiểm, ánh mắt lóe lên tia sáng tính toán.

Cậu dừng lại, gõ nhẹ ngón tay lên thành ghế sofa da thật, cảm nhận chất liệu mềm mại nhưng chắc chắn. Trong đầu, hàng loạt kế hoạch và phương án thi triển bay ra: nếu hôm nay Y Đằng Thành hoặc Như Yên còn dám tỏ vẻ, chúng sẽ trở thành hai nhân vật quần chúng bất đắc dĩ trong “kịch bản” do Hùng tự viết.

Hùng nhếch môi, tự nhủ: “Yên tâm đi, nguyên chủ óc chó. Hôm nay tao sẽ giúp mày trả thù. Mặc dù tao còn không biết trước kịch bản, nhưng chắc chắn sẽ cực kỳ… lầy lội.” Cậu liếc xung quanh, tưởng tượng cảnh hai kẻ kia chạy vòng quanh biệt thự, bị xử lý theo đủ chiêu trò tinh quái mà mình nghĩ ra.

Hùng thở dài, cảm giác vừa hồi hộp vừa phấn khích. Cậu biết, với trí tuệ và khả năng buff bẩn của mình, hôm nay sẽ là một ngày đáng nhớ – không chỉ cho Y Đằng Thành, Liễu Như Yên, mà còn cho chính Hùng – thiếu gia xuyên không với siêu năng lực troll bá đạo.

To be continued…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

luyen-nguc-chi-kiep.jpg
Luyện Ngục Chi Kiếp
Tháng 1 19, 2025
de-nguoi-di-lam-viec-he-nguoi-di-hoang-ha-tram-giao-long
Để Ngươi Đi Làm Việc Hè, Ngươi Đi Hoàng Hà Trảm Giao Long
Tháng mười một 20, 2025
dai-minh-ma-hoang-hau-di-chuc-ta-the-ma-la-thai-tu.jpg
Đại Minh: Mã Hoàng Hậu Di Chúc, Ta Thế Mà Là Thái Tử
Tháng 1 30, 2026
cuu-tinh-chi-chu.jpg
Cửu Tinh Chi Chủ
Tháng 1 19, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP