Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 48: Không chơi tu tiên, nàng liền hồi sinh bằng ma pháp.
Chương 48: Không chơi tu tiên, nàng liền hồi sinh bằng ma pháp.
Trong khoảnh khắc linh hồn giả mạo bị Hùng nghiền nát như bóp một cục tẩy lỗi trong tay học sinh tiểu học, cả căn phòng bỗng rơi vào một khoảng trống đáng sợ. Mọi tiếng thở, mọi rung động đều như bị nuốt chửng bởi sự im lặng đến mức nghẹt thở.
Phó Cảnh Niên nhìn chằm chằm vào thân thể vô tri của Yên Di – người phụ nữ mà anh đã từng nâng niu như trân bảo, từng thề hẹn một đời một kiếp. Nhưng giờ đây, thân thể ấy dù vẫn còn ấm áp, vẫn còn nguyên vẹn, vẫn còn đẹp đẽ… lại không còn ánh mắt, không còn linh hồn của người anh yêu.
Một cảm giác chua xót, ẩn nhẫn, như một lưỡi dao mỏng manh rạch dọc trái tim anh.
Hùng bước tới, đặt nhẹ tay lên vai Phó Cảnh Niên, ánh mắt trầm ổn.
“Linh hồn thật của cô ấy… đã không còn ở đây nữa. Bị kẻ xuyên không chiếm lấy. Thứ nãy giờ anh nhìn thấy chỉ là một vai diễn.”
Phó Cảnh Niên khựng lại.
Một lúc sau, anh mới lên tiếng, giọng trầm đục:
“Vậy… cô ấy có thể trở về không?”
Hùng không trả lời ngay. Ánh mắt cậu lướt về phía sau – nơi Phó Thanh Tuyết đang đứng giữa trận pháp bát quái màu đen như mực tà ác, vạt váy tung bay, mái tóc dài quét qua từng luồng ma lực như tiên nữ bước ra từ cấm thư cổ đại.
“Còn sống. Nhưng là một chiếc vỏ rỗng. Thanh Tuyết sẽ đặt cấm chế không cho bất kỳ linh hồn nào khác nhập vào. Chỉ khi linh hồn thật của cô ấy quay về, thân xác này mới mở lòng đón nhận.”
Lời vừa dứt, cả căn biệt thự như bị một ma lực cổ xưa chấn động.
Tường rung nhẹ.
Không khí vỡ ra như có tiếng xé toạc hư không.
Một ma trận đen kịt hình hoa sen sáu cánh dần hiện lên dưới chân Yên Di. Ở giữa là huyết phù Phạn ngữ cổ xưa, nhấp nháy từng tia sáng màu đỏ tía, đan xen tím đậm – thứ ánh sáng vốn chỉ xuất hiện trong các nghi lễ hắc ma pháp tối cao thời đại Thượng Cổ.
Giữa trung tâm trận pháp, Phó Thanh Tuyết đứng yên như tượng, tay không hề vẽ phù, miệng không cần niệm chú, chỉ cần đưa tay nhẹ nhàng vuốt qua không trung là toàn bộ ma lực tự động vận hành như đã khắc sâu vào linh hồn vũ trụ.
Mắt cô híp lại, nụ cười nhàn nhạt hiện lên – nửa như dịu dàng, nửa như ác quỷ.
Một tiếng “phựt” vang lên khẽ khàng, như dây đàn đứt đoạn.
Thân xác của Yên Di – người yêu của anh họ – mở mắt.
Vô hồn. Không cảm xúc. Không linh trí.
Nhưng… vẫn còn sống.
Phó Cảnh Niên lao đến, quỳ xuống ôm lấy cô vào lòng như người mất hồn ôm lại một giấc mơ.
“Nếu em vẫn còn sống… thì anh vẫn còn hy vọng.”
Hùng lặng lẽ nhìn cảnh tượng đó. Còn Thanh Tuyết, sau khi kết thúc trận pháp, chỉ khẽ lau vết bụi tưởng tượng trên tay áo.
“Linh hồn chị ấy…” Cô trầm ngâm “…ở một nơi rất xa. Có lẽ là đã xuyên không sang thế giới khác.”
Nghe vậy, Phó Cảnh Niên lập tức đứng dậy, cúi đầu thật sâu.
“Cảm ơn. Cảm ơn em gái. Cảm ơn em rể.”
…
Vài phút sau.
Dưới bầu trời đêm tĩnh lặng, ánh trăng lạnh lùng đổ bóng xuống mặt đường lát đá sáng bóng như gương. Một chiếc siêu xe đen nhánh đỗ ngay giữa sân biệt thự như vừa bước ra từ quảng cáo triệu đô của hãng Rolls-Royce.
Cạch!
Hùng mở cửa xe.
Trong xe, một thanh niên tóc rối, đeo tai nghe, nằm ngửa ra sau ghế, ngáy nhẹ như con gấu trúc bị ru ngủ.
Hùng nhìn một lúc, rồi trêu:
“Ê, Tử Hạo, cậu có thấy cặp đôi livestream nào nhảy vào xe mình chưa?”
Bạch Tử Hạo khẽ mở mắt, giọng ngái ngủ:
“Tôi… đang livestream với cặp đôi đó đây…”
Rồi ngủ tiếp.
Thanh Tuyết và Hùng bật cười:
“Khá lắm, livestream trong mơ luôn. Đỉnh thật.”
Sau khi cười khoái chí xong, cả hai nhìn nhau rồi cùng nói:
“Trả hàng về nhà họ Bạch thôi.”
Khi xe cập bến cổng lớn nhà họ Bạch, không cần gõ cửa, không cần bấm chuông – một tia sát khí vô hình đã khiến cánh cổng sắt mở ra “một cách tình nguyện”.
Trước mặt, là dàn chị gái cao quý, cha mẹ mặt lạnh, toàn bộ người nhà Bạch gia đứng xếp hàng ngay ngắn như thể đang tham dự lễ khai mạc Olympic.
Họ nhìn cảnh tượng trước mắt mà lòng ngổn ngang trăm mối: Một nữ yêu nghiệt híp mắt ôm một thanh niên trong tay như mèo ôm gối, một nam thanh niên tự tại như chủ nhà đang vác theo khí thế “ta mới là người có sổ đỏ nơi này”.
Không ai dám lên tiếng.
Không một tiếng ho.
Không một lời phản đối.
Bởi lẽ, Bạch Tiêu – cái tên từng được gia tộc nâng như trứng – hiện đang gặm cơm tù vì “hít drama” sai phe. Và ai cũng biết, Đỗ gia cùng Phó gia đứng sau hai con người trước mặt – một khi không vui, thì chuyện nhà tan cửa nát chỉ là một cái búng tay.
“Phòng đã dọn xong chứ?” Hùng hỏi, trong khi Thanh Tuyết đã bước vào trong, ôm Tử Hạo như xách mèo đi chích ngừa.
“R-rồi ạ…” – một trong các chị gái của Tử Hạo run run đáp.
Vài giây sau, một tiếng “rầm” vang lên – chính là âm thanh của việc Bạch Tử Hạo bị ném xuống giường trong phòng, theo đúng phong cách “trả hàng đúng địa chỉ, đúng tem mác”.
Cánh cửa đóng lại nhẹ nhàng như đang dỗ con ngủ.
Hùng và Thanh Tuyết cùng nhau bước ra, trên mặt là nụ cười thanh cao tựa thần tiên đi vi hành.
“Người lười thì cũng phải có người tắm giùm chứ.” – Hùng khẽ nhún vai.
“Ừm. Lát nữa đừng để cậu ta tự tay giặt quần áo, nhỡ đâu mỏi tay mất.” – Thanh Tuyết gật đầu phối hợp.
Cả hai quay người rời đi, phong thái như vừa hoàn thành một sứ mệnh trọng đại.
Cả nhà Bạch gia thở phào.
NHƯNG…
Cạch.
Tiếng bước chân quay lại.
Hai cái bóng áo đen bước trở lại đại sảnh như hai sát thần vừa đổi ý không muốn tha cho ai.
Tim toàn bộ gia tộc Bạch gia nhảy lỡ một nhịp suýt thì rơi ra ngoài.
Phó Thanh Tuyết híp mắt, tay chống hông, nụ cười ngọt như rót mật – nhưng rót vào lại thành acid:
“À quên nhắc, mấy hợp đồng lớn sắp rơi vào tay Bạch gia rồi. Tầm trăm tỷ thôi à, không có gì to tát. Báo trước để chuẩn bị mà nhận.”
Rồi hai người thật sự bước đi.
Để lại một đám người trong phòng… há hốc mồm. Vui có, sợ có, nghi ngờ có.
Nhưng không ai dám lên tiếng.
Không ai dám lạc quan sớm.
Chỉ khi chiếc xe khuất hẳn khỏi cổng, người nhà Bạch gia mới dám thở mạnh một hơi như sống lại sau bể sục khí độc.
“Phó tiểu thư và Đỗ thiếu gia… đáng sợ quá…”
…
Tại nhà Đỗ Phi Hùng.
Chiếc xe vừa đỗ, cửa mở ra.
Phó Thanh Tuyết ung dung đi vào như thể chủ nhà thực thụ – mà thật ra… đúng là vậy.
Ngay tại sảnh chính, một thanh niên mặc áo sơ mi đen, tóc mái lòa xòa, lưng dựa vào lan can cầu thang, hai tay đút túi, gật đầu chào.
“Chào mừng thiếu gia và phu nhân về nhà.” – Giọng trầm, ngắn gọn.
Đó chính là Diệp Thần – cựu Thiên Mệnh Chi Tử, hiện là đội trưởng an ninh Đỗ gia, kẻ đã ẩn cư suốt chục chương vì quá… nhiều vai phụ lên sàn.
Hùng nhướn mày: “Ô, tưởng anh còn đang luyện công trong núi với cọp trắng và mèo đen chứ?”
Diệp Thần lắc đầu.
“Thưa thiếu gia, tôi có chuyện báo cáo. Hôm nay có một phụ nữ tên Dư Ấu Vi và một thanh niên tên Kỷ Bá Đạt đến. Muốn gặp cậu.”
“Họ nói gì?” Hùng nheo mắt.
“Thái độ ngạo mạn. Tôi từ chối. Cô gái còn bảo sẽ khiến cậu đuổi việc tôi.”
Không khí lặng đi đúng một giây.
Bốp!
Hùng vỗ tay thật lớn.
“Tăng gấp đôi lương tháng này cho cậu! Mỗi lần đuổi kẻ ngu đi là mỗi lần nâng cao trí tuệ của nhà này!”
Diệp Thần khẽ cười.
Hùng nói tiếp:
“Lần sau gặp lại thì cho hai đứa đó nhập viện ba tháng nghỉ dưỡng luôn.”
“Vâng, thưa thiếu gia.”
“Tôi nghĩ nên để chúng hóa thành sương máu.” Cô cười nhạt.
Cả hai thong thả bước vào trong, tiếng cười nhẹ nhàng vang vọng giữa sảnh lớn.
Một buổi tối mới – đầy cơm, canh và sự yên bình kỳ quặc trong căn nhà chứa toàn những kẻ có thể hủy diệt thế giới chỉ bằng một cú hắt hơi.