Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 47: Tôi giả vờ, trêu một chút, xong tiễn cô ta lẫn hệ thống vào hư vô.
Chương 47: Tôi giả vờ, trêu một chút, xong tiễn cô ta lẫn hệ thống vào hư vô.
Bầu không khí trong phòng lặng đến kỳ lạ.
Ánh đèn dịu nhẹ từ trần nhà hắt xuống gương mặt Yên Di, tôn lên đôi mắt có chút hoảng hốt, có chút mong chờ. Cô vừa được cởi trói, còn chưa kịp phản ứng, đã bị Đỗ Phi Hùng nhẹ nhàng kéo vào lòng.
Không mạnh mẽ, không ép buộc.
Chỉ là một cái ôm thật nhẹ. Nhưng cũng đủ khiến tim người run rẩy.
Yên Di ngơ ngác ngẩng đầu lên.
Hùng nhìn cô.
Ánh mắt ấy không còn vẻ lạnh lùng như khi dằn mặt phản diện, càng không phải vẻ cà khịa trứ danh mà ai cũng biết. Mà là… dịu dàng. Thâm trầm. Như thể đã chôn chặt tình cảm này từ rất lâu, rất lâu.
“…Tôi đã nghĩ, có lẽ chúng ta mãi mãi chỉ là người xa lạ.”
Giọng cậu khàn khàn, như bị đè nén bởi hàng trăm nỗi đau không thể gọi tên.
“Nhưng khi nhìn thấy em bị trói ở đây… tôi mới hiểu được, mình không thể đứng ngoài cuộc mãi được.”
Yên Di khẽ run. Cô chưa từng thấy ánh mắt nào có thể đâm thẳng vào lòng người như vậy. Không có hệ thống nào mô phỏng được ánh mắt như thế.
Hùng đưa tay vuốt nhẹ mái tóc rối bời của cô, rồi thở hắt ra một hơi.
“Em biết không, anh không giỏi ăn nói. Cũng không phải người tốt lành gì. Nhưng có một điều anh biết chắc… là nếu mất em một lần nữa, anh không chắc mình sẽ đủ mạnh để chịu đựng.”
Ngón tay cậu nhẹ chạm lên má cô – cảm giác dịu dàng ấy khiến Yên Di không khỏi ngỡ ngàng.
“Chỉ cần em còn ở đây… thì dù cả thế giới quay lưng với anh, anh cũng không hối hận.”
Trái tim Yên Di như bị ai bóp nghẹt. Cô cảm nhận được nhịp đập dữ dội từ ngực mình. Thậm chí, còn có chút cay cay nơi khóe mắt.
Cái người này… đang nói những lời như vậy, với mình?
Không có hệ thống nhắc, không có lời thoại cài sẵn, tất cả như trút từ tận đáy lòng ra.
Trong đầu cô, thông báo độ hảo cảm của hệ thống tăng vọt.
Yên Di cắn môi, rụt rè đặt tay lên ngực Hùng.
“…Anh… thật lòng sao?”
Đáp lại cô là vòng tay siết chặt hơn, cùng câu thì thầm đầy mê hoặc bên tai:
“Anh chưa từng nói dối với em trong đời.”
Và cũng trong khoảnh khắc ấy—
Phập.
Tất cả cảm giác từ cơ thể Yên Di vụt tắt.
Cô không biết, cậu vừa điểm huyệt cô. Nhưng Hùng biết rất rõ — con cá đã cắn câu.
Và giờ là lúc kéo lưới.
“Ơ… Ơ?!”
“Chuyện gì vậy hệ thống!? Sao ta không cử động được!?”
Hệ thống công lược hoảng loạn: “Điểm huyệt! Hắn… hắn điểm huyệt cô rồi!”
Bên ngoài mặt, Hùng vẫn giữ nụ cười dịu dàng như ánh mặt trời tháng tư. Nhưng trong lòng…
“HA… HA… HA…”
Đỗ Phi Hùng cười như kẻ điên vừa xem hết ba trăm tập phim cẩu huyết rồi phát hiện mình là người viết kịch bản.
“Diễn xuất thiên vương trở lại giang hồ! Quả nhiên không uổng khả năng Diễn Xuất Đại Pháp của ta!”
Hùng chỉ thẳng vào mặt Yên Di – à không, “người giả mạo Yên Di” – rồi quay đầu nhìn về phía Phó Thanh Tuyết như vừa hoàn thành một màn trình diễn đỉnh cao:
“Thanh Tuyết à, thấy chưa? Cảnh này xứng đáng Oscar diễn viên chính không? Hở tí là kiểu ‘kiếp trước kiếp sau’ còn không quên tặng cô ta mấy câu ngôn tình buồn nôn. Hệ thống của nó chắc tưởng mình là kịch bản ‘Đạo lữ của ta là phản diện đại boss’ đấy.”
Thanh Tuyết cũng cười theo, gương mặt híp mắt nguy hiểm.
“Đáng lắm, kẻ phá đám anh họ tôi thế này đáng lắm.”
Hệ thống công lược run rẩy: “Hắn… hắn không phải người chơi. Nó là… sát thần!”
Còn Yên Di – hay đúng hơn là nhiệm vụ giả giả mạo Yên Di – vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ cảm thấy bản thân bị đóng băng hoàn toàn, tất cả phản kháng đều bị vô hiệu hóa.
“Chuyện gì vậy! Kịch bản đâu!? Sao anh ta không bị mê hoặc!? Hắn… hắn là phản công bất tử chắc!?”
“Ngươi công lược sai người rồi.” – Hùng lạnh lùng nói, nụ cười đã biến mất, thay vào đó là ánh mắt như nhìn một con kiến đang giãy chết dưới chân.
Hùng bước tới, ánh mắt thản nhiên mà lạnh lẽo như có thể nhìn thấu cả vận mệnh, gương mặt mỉm cười nhẹ đến mức khiến người ta lạnh sống lưng. Hắn cúi xuống ngồi đối diện với Yên Di — à không, là thứ đang trú ngụ trong thân thể Yên Di — nụ cười vẫn dịu dàng như một đóa hoa anh túc giữa mùa máu chảy.
Yên Di, hay đúng hơn là cái kẻ giả mạo trong thân thể cô, bắt đầu run lên.
Hùng cúi sát xuống, hơi thở lạnh buốt chạm vào vành tai đối phương, giọng nói nhẹ như gió nhưng mang theo sát khí khiến cả không khí đông cứng:
“Ngươi chỉ là một kẻ xuyên không, lại dám… công lược ta?”
“…!” Cơ thể cô ta khẽ run, sắc mặt biến đổi. “Anh, anh nói gì vậy? Em… em thật sự yêu anh mà. Em đã từ bỏ tất cả chỉ để có thể ở bên anh…”
“Từ bỏ tất cả? À…” Hùng mỉm cười cắt lời, ánh mắt nhàn nhạt như đang nhìn một con bọ ngựa tự cho mình là thiên nga. “Ý cô là những thứ thuộc về cơ thể mà cô đang chiếm dụng?”
“Cô và tôi thậm chí còn chưa từng gặp mặt, vậy thứ cô gọi là tình yêu ấy… có bao nhiêu phần là thật?”
Lời nói lạnh băng như nhát dao lướt qua da thịt, khiến đối phương câm lặng không nói nổi thành lời.
“Không… không đúng… Hệ thống! Mau ra đây! Có khi nào… hắn là nhiệm vụ giả khác đến phá hỏng công lược của chúng ta!?”
Giọng nói hoảng loạn vang lên, phá tan không khí. Một quầng sáng lập lòe hiện ra sau lưng cô gái — hệ thống công lược của cô ta cuối cùng cũng hiện hình, giọng nói vang lên không chắc chắn:
“Không phải… tôi không thấy hệ thống nào khác trong người hắn cả. Không có dấu hiệu nào cho thấy hắn là nhiệm vụ giả, càng không có bất kỳ dị thường nào… Hắn chỉ là một người bình thường… một người — quá đáng sợ.”
Hùng nghiêng đầu, nhìn thẳng vào hệ thống, giọng cười nhẹ như có như không: “Này, cô nói chuyện với hệ thống thì tưởng ta điếc à?”
Cậu thật sự không hiểu, mấy kẻ xuyên nhanh này có xu hướng suy nghĩ to trong đầu như thể người khác không nghe được. Đáng tiếc, hắn là không phải nhân vật chính của thế giới này — mà là thứ vượt qua cả nhân vật chính.
“Xem ra cô không hiểu mình đã động vào ai rồi.” Hùng nói rồi giơ tay ra — trong một cái phẩy nhẹ, linh hồn của Yên Di đã bị kéo ra khỏi cơ thể.
Linh hồn lơ lửng, tách biệt với xác thịt, run rẩy dữ dội, rõ ràng là không khớp với cơ thể cô ta đang chiếm dụng.
Hùng liếc nhìn, ánh mắt như xuyên thủng tất cả.
“Nói đi. Cô được gửi đến đây để làm gì? Công lược ta, hay là khiến nhân vật chính nào đó hắc hóa?”
“Không, không! Anh đang nói cái gì vậy? Tôi không hiểu!” Linh hồn lắp bắp, gương mặt hiện rõ sự hoảng loạn.
Hùng cười nhạt, tay phải giơ lên tạo thành pháp ấn.
“Nếu không muốn nói… thì để ta tự xem.”
《Nhiếp Hồn Thuật》
Trong nháy mắt, một luồng sáng đen xé rách không khí. Linh hồn cô ta run rẩy, hét lên đau đớn khi bị ép mở ra tầng tầng lớp lớp ký ức.
Ký ức dày đặc đập vào tâm trí Hùng.
Một kẻ xuyên nhanh. Một nhiệm vụ giả phản nghịch. Một kẻ chuyên công lược các nhân vật then chốt trong cốt truyện để làm họ lệch khỏi quỹ đạo. Một kẻ gieo rắc hỗn loạn cho hàng trăm thế giới, khiến nhân vật chính hắc hóa, khiến thế giới sụp đổ.
Hùng siết chặt nắm tay, ánh mắt lạnh như băng tuyết. “Phá thế giới… lấy khí vận… chơi đùa cảm xúc người khác?”
Linh hồn kia chưa kịp phản ứng thì bị một luồng hấp lực kéo mạnh. Hùng không dùng bất kỳ pháp khí nào, chỉ dùng tay không — mà vẫn hút trọn linh hồn đối phương vào cơ thể.
Cô ta gào lên điên loạn: “KHÔNG! ANH KHÔNG THỂ LÀM VẬY! TÔI CÒN CÓ ĐIỂM TÍCH LŨY! CÒN CÓ CHUYỂN THẾ! CÒN HỆ THỐNG BẢO VỆ…!”
Cạch.
Cô ta biến mất.
Dù ký chủ đã bị diệt, hệ thống công lược vẫn còn điểm tích lũy nên lập tức phát động cơ chế khẩn cấp — nó muốn rời khỏi thế giới này, đồng thời xóa sổ Hùng khỏi cốt truyện như một biện pháp tự vệ cuối cùng.
【Xóa sổ đối tượng: Đỗ Phi Hùng — thất bại. Nguyên nhân: đối tượng không tồn tại, hãy chọn một đối tượng khác.】
“Cái g—”
Nó chưa kịp thốt lên thì đã bị một bàn tay chụp lấy. Hùng, chẳng rõ xuất hiện sau lưng nó từ khi nào, bóp chặt cái đám dữ liệu lập lòe đó như đang nắm cổ một con thú hoang vô hình.
“Còn ngươi… kẻ đứng sau giật dây.” Giọng Hùng trầm xuống như tiếng cồng trong địa ngục. “Ngươi nghĩ ký chủ của ngươi chết rồi thì ngươi có thể chạy thoát?”
Hệ thống run rẩy, vùng vẫy: “Không thể nào! Ta không có thân xác vật lý! Cũng chẳng tồn tại dưới dạng linh hồn! Làm sao ngươi có thể—”
Rắc.
Một tiếng giòn tan vang lên, nó bị Hùng bóp nát ngay tại chỗ.
“Cho dù các ngươi là khái niệm, là thông tin, là sản phẩm trí tưởng tượng… thì đã sao?” Hùng lạnh nhạt phủi tay. “Với ta, mọi hình thái đều có thể bóp nát.”
Nhưng chỉ sau một khắc, ánh sáng lại lóe lên, hệ thống hiện thân lần nữa.
“Haha! Ngươi nghĩ một lần là đủ sao? Chúng ta tồn tại trên nền ý thức của hàng triệu người! Là hiện thân của tư duy sáng tạo! Là định tuyến cốt truyện mà ngươi phải đi theo! Ngươi vốn dĩ phải trở thành nam chính hối hận văn—”
“Ồn ào.”
Hùng lại giơ tay, lần này bóp mạnh đến mức không gian méo mó, các luồng thông tin nổ tung như pháo hoa, rồi… tan biến không vết tích.
“Không có lần ba đâu. Ngươi nghĩ ta là nam chính hối hận văn thì phải là nam chính hối hận văn à?”
Ánh mắt lạnh lùng đảo qua đống tro tàn của hệ thống vừa tan biến, Hùng đứng thẳng dậy, nghiêng đầu về phía sau.
“Đến lượt cô rồi đấy, Thanh Tuyết.”
“Ờm.” Giọng cô gái vang lên, dịu dàng mà đáng sợ.