Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 46: Chuẩn bị xử xuyên nhanh giả.
Chương 46: Chuẩn bị xử xuyên nhanh giả.
Không khí bên trong căn biệt thự vốn được thiết kế theo phong cách tối giản với tông trắng ngà, lúc này lại trở nên ngột ngạt và u ám như thể ai đó vừa phủ lên tất cả một lớp khói đen mỏng.
Tiếng hét đầy đau khổ và điên loạn xé toạc bầu không khí yên tĩnh.
“TRẢ TIỂU DI CHO TÔI!!! CÔ KHÔNG PHẢI LÀ CÔ ẤY!!!”
Phó Thanh Tuyết kéo Hùng chạy như gió vào trong biệt thự. Trên sàn nhà đá cẩm thạch lạnh lẽo, một cảnh tượng đập vào mắt khiến Hùng phải khựng lại một nhịp.
Ở giữa phòng khách sang trọng, người đàn ông trong bộ vest đen nhàu nát – Phó Cảnh Niên – đang cầm con dao gọt trái cây sắc lẹm, mắt đỏ ngầu như máu, đứng chặn trước mặt một người phụ nữ bị trói chặt vào ghế sofa.
Gương mặt người phụ nữ kia xinh đẹp, thần thái nhu mì, ánh mắt hoảng loạn đến cực độ. Cô ta cố vùng vẫy trong vô vọng, miệng thì lẩm bẩm như vỡ vụn:
“Sao… Sao anh ta biết mình không phải Tiểu Di…?”
Phó Cảnh Niên – người được mệnh danh là “thanh kiếm lạnh của thương giới Phó gia” là CEO nắm giữ chuỗi bất động sản lớn thứ ba toàn quốc, là “kẻ đàn ông vàng” trong bảng xếp hạng những người phụ nữ muốn cưới nhất Ma Đô giờ đây lại như một bệnh nhân tâm thần bị rút hết lý trí.
Ánh mắt anh ta… không hề có sự lạnh lùng, mà chỉ còn sự tuyệt vọng và điên cuồng.
Hùng và Thanh Tuyết lập tức hiểu, vấn đề không nằm ở Cảnh Niên.
Mà là người phụ nữ trước mặt.
Phó Thanh Tuyết không nói một lời, bước nhanh tới, rút từ túi áo một cây kim bạc nhỏ như sợi tóc, lao vút vào không khí với tốc độ mắt thường không thể thấy rõ.
Phập!
Kim cắm vào huyệt Thái Dương của Phó Cảnh Niên. Cả người anh ta co giật nhẹ, rồi toàn thân mềm nhũn, con dao rơi “cạch” xuống sàn, lăn mấy vòng rồi dừng lại.
Chỉ vài giây sau, Cảnh Niên mở mắt, lần này đã tỉnh táo hơn, hơi thở đều đặn, tròng mắt đã có lại tiêu cự.
Nhưng ngay khi ánh mắt rơi vào người phụ nữ kia, mọi thứ sụp đổ.
“CÔ TA KHÔNG PHẢI!!! KHÔNG PHẢI TIỂU DI CỦA TÔI!!!” Anh ta gào lên, hai tay đập mạnh vào sàn, muốn bật dậy lần nữa, nhưng lại bị Phó Thanh Tuyết khóa huyệt, không nhúc nhích được.
Cô siết chặt tay, ánh mắt vừa giận vừa lạnh.
“Anh họ, bình tĩnh. Cô ta là gì, tôi sẽ kiểm tra.”
Còn Hùng…
Cậu không lên tiếng. Chỉ nheo mắt lại, nhìn kỹ hơn vào người phụ nữ đang bị trói.
Một thứ gì đó… lấp ló phía sau cô ta – như một lớp màng mờ ảo chỉ có người đặc biệt mới thấy được.
Một bóng mờ… không, là một tinh linh đang lơ lửng.
Một tinh linh trong suốt, trên trán có gắn một vòng tròn dữ liệu nhấp nháy đỏ – mang dấu hiệu của hệ thống công lược cấp thấp.
Thứ này… không hề xa lạ với Hùng.
Bởi cậu từng đập nát vài con như vậy trong mấy vụ “diễn kịch xuyên không ngược nam chính” rồi.
“Không phải chứ…” Hùng lẩm bẩm, nhướng mày. “Lại là một nhiệm vụ giả xuyên đến, cướp xác người khác rồi định công lược nhân vật quan trọng à?”
Bình thường, những thứ này chỉ chui vào mấy tên phá rối hoặc phản diện.
Nhưng lần này – nó lại chui vào vị hôn thê thật sự của anh vợ cậu?
Nguy hiểm rồi.
Ngay lập tức, Hùng bước tới, giơ tay ra hiệu cho Thanh Tuyết đừng ra tay thêm.
“Anh vợ.” Hùng cười nhẹ, quay sang Phó Cảnh Niên đang đỏ cả mắt. “Có gì bình tĩnh. Tôi có cách giải quyết chuyện này.”
Phó Cảnh Niên lập tức gào lên, giọng khản đặc:
“Cậu có cách sao!? Hãy giúp tôi đưa Tiểu Di trở về! Cái gì tôi cũng có thể cho cậu!”
Dưới đôi mắt ngập nước và đau đớn kia là một linh hồn sắp bị cướp mất tình yêu.
Hùng gật đầu, ánh mắt dần chuyển lạnh, nụ cười nham hiểm hiện ra trên khóe môi.
“Được. Nhưng…” Cậu nhìn sang “Tiểu Di” đang bị trói.
“Cảnh trước mắt anh… có thể không muốn chấp nhận.”
“Và ‘Tiểu Di’ của anh, cũng phải chịu một chút… thiệt thòi.”
Cậu nheo mắt, ánh sáng trong đồng tử như chém nát tinh linh đang ẩn phía sau người phụ nữ kia.
“Vì mấy kẻ xuyên không dám đụng đến người nhà tôi, một là bay màu khỏi thực tại, hai là về địa phủ.”
Hùng khoanh tay đứng dựa vào tường, ánh mắt không rời khỏi khung cảnh hỗn loạn trước mắt.
Một vở kịch bi kịch lẫn hài kịch đang đồng diễn, với hai nhân vật chính: Phó Cảnh Niên, anh họ của vợ mình, và “Tiểu Di” vị hôn thê vốn được cho là nhu mì, dịu dàng, giờ đây lại đang trừng mắt im lặng, như thể sắp hóa thân thành nữ chính ngược tâm trong một bộ ngôn tình 3 xu.
Nhưng điều khiến Hùng cau mày nhất… là mùi cẩu huyết bốc lên nồng nặc từ “plot twist” mà cậu vừa nghĩ ra trong đầu.
“Để xem nào… Kịch bản gốc là: cô ta, một nhiệm vụ giả xuyên nhanh nhập hồn vào thân xác của Tiểu Di, sau đó công lược một ai đó. Nhưng do trí tuệ không đạt chuẩn ISO, cô ta lại đi trêu chọc nam phụ đầu gỗ si tình – Phó Cảnh Niên. Rồi bị bắt, rồi phản kích, rồi lại bị phản kích ngược…”
“Cuối cùng, cô ta bị ngược nhiều quá nên chết, kẻ bị công lược thì phát điên, kéo theo cả Phó gia và Phó Cảnh Niên tan nát. Một bi kịch tình thù ngược xoắn não, twist tới twist lui như đồ ăn thừa lò vi sóng, hâm đi hâm lại vẫn tanh rình mùi máu chó!”
“Rồi cuối cùng cô ta hoàn thành nhiệm vụ, bước sang thế giới tiếp theo!”
Hùng suýt nữa lật bàn với độ kịch tính của cái cốt truyện. Cậu lẩm bẩm:
“Cái thể loại xuyên vào người ta, rồi dùng chính cái thân thể đó đi công lược người yêu cũ của thân thể đó… Rồi còn định trốn chạy khỏi hậu quả mà không bị đập, à không… bị tát thì thôi xong não luôn!”
Trong lúc cậu còn đang gãi cằm suy diễn như biên kịch Netflix, thì giọng nói đã lâu không xuất hiện lại vang lên từ sâu trong đầu – lạnh run rẩy như thể hệ thống cũng bị hù đến mức bung core:
[Đại ca à… Người mà ả công lược… chính là… chính là… đại ca đó!]
Hùng im lặng đúng một nhịp.
Rồi sau đó…
“WHAT THE… FAAACK!!” Hùng thốt lên, cả người như đông cứng trong ba giây, biểu cảm cứng đơ như bị buff 《Trụy Não Cấp Tốc》.
Cậu quay phắt lại nhìn “Tiểu Di” với ánh mắt như muốn đốt cháy cô ta bằng laser tầm trung.
“Khoan đã… Ý ngươi là nhỏ này, cái nhỏ ‘giả Tiểu Di’ đó, định công lược ta!? Tức là tôi, chồng hợp pháp, có hôn thú, có giấy chứng nhận, có cả app xác minh 18+ của Phó Thanh Tuyết?”
Câu hỏi chưa kịp ai trả lời thì… Ầm – một cơn gió lạnh không biết từ đâu thổi tới.
Cậu nghiêng đầu nhìn sang bên.
Phó Thanh Tuyết – vợ mình, người từ nãy tới giờ vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc – bỗng nhiên hé môi mỉm cười.
Cái kiểu mỉm cười như khi quỷ vương quyết định đích thân xuống nhân gian.
Híp mắt.
Môi cong cong.
Đôi mắt đỏ như máu nhẹ nhàng liếc về phía “Tiểu Di”.
Cô thì thầm, nhẹ đến mức chỉ mình Hùng nghe được:
“Dám công lược chồng bà hả? Trời bắt đầu lạnh rồi nhỉ?”
Không khí trong phòng tụt xuống vài độ.
Phó Cảnh Niên vẫn còn bị khống chế, vùng vẫy trong vô vọng.
Hùng thở dài, quay lại nhìn anh ta, nhẹ giọng:
“Anh vợ à, bình tĩnh chút đi. Nếu không giữ được bình tĩnh, tôi không cứu được Tiểu Di của anh đâu.”
Lời nói vừa rơi xuống, không khác gì skill đại pháp an thần, Phó Cảnh Niên từ từ tỉnh táo lại, ánh mắt khôi phục sự sáng suốt hiếm hoi.
Phó Thanh Tuyết cũng dần thả lỏng tay, không còn khống chế nữa. Anh ta thở dốc, ngẩng đầu nhìn cậu.
“Cậu là… Đỗ Phi Hùng?”
Hùng cười, quét tóc ra sau, đáp lại với chất giọng ngạo nghễ +20 Charisma:
“Đúng vậy. Đỗ thiếu gia Sigma ngầu lòi đạp thiên mệnh, bẻ kịch bản, đặc sản là đấm main lẫn phản diện đã đến!”
Phó Cảnh Niên nhíu mày. Dĩ nhiên, cái tên này không còn xa lạ gì. Tin tức gần đây lan truyền khắp nơi: Đỗ thiếu gia từng quỳ liếm nữ chính nay đã đổi vận, không chỉ đá Liễu Như Yên, mà còn đá cả Y Đằng Thành lẫn Liễu Như Yên vào tù chung thân. Phó gia, với khả năng thu thập tình báo cấp quốc gia, đương nhiên biết rõ cậu là ai. Anh ta chẳng hỏi thêm gì nữa.
Hùng tiến gần, giọng thấp lại như đang thổ lộ bí mật quốc gia:
“Tôi không biết gọi vợ của anh vợ là gì, nhưng… anh chắc biết về mấy vụ bị chiếm đoạt thân thể chứ?”
Phó Cảnh Niên giật mình:
“Chẳng lẽ… Tiểu Di… thật sự bị đoạt xác?”
“Chuẩn rồi.”
Cậu liếc nhìn “Tiểu Di”.
Ở bên kia, cô gái đó – người đang nhập vai “Tiểu Di” vừa thấy cậu thì ánh mắt sáng rực như bắt được kim cương.
“Đỗ Phi Hùng! Là người đó! Là đối tượng công lược! Chốt đơn!” cô hét lên trong đầu, nhảy cẫng như fan girl bắt trúng idol.
Hệ thống công lược của cô cũng run rẩy nói nhỏ:
[Ký chủ… tôi thấy hơi sai sai. Hôn thê của anh ta… chính là đại phản diện!]
“Mặc kệ! Chỉ cần công lược thành công, dù có chết cũng không sao! Ngươi nói rồi mà! Nhiệm vụ sẽ được tính tiếp kể cả khi ta chết rồi sang thế giới khác! Đến khi đủ 999 nhiệm vụ, ta sẽ được vào thế giới hậu cung toàn soái ca! Ngươi nói rồi! NÓI RỒI!!!”
[Ờ… đúng là tôi nói… nhưng mà…]
Còn Hùng, quay lại phía sau, từ tốn cởi trói cho cô gái kia.
Cô ta vừa được tự do liền bật dậy như lò xo, trừng mắt nhìn Phó Cảnh Niên và hét lớn:
“Đồ điên! Đáng lẽ ra tôi không nên yêu anh!”
Phó Cảnh Niên im lặng, không đáp.
Hùng cười nhếch mép, thì thầm như một ác quỷ cầm kịch bản trong tay:
“Hai người… cứ đứng xem tôi troll nhỏ này thế nào. Và kẻ xuyên không kia… sẽ phải trả giá vì dám làm vợ tôi nhíu mày một chút.”
Thành thật mà nói, Hùng không hề sợ cái gọi là công lược.
Cậu chỉ sợ… nếu để vợ cậu – Phó Thanh Tuyết tự ra tay, thì cái xác của “Tiểu Di” – vợ của anh vợ cậu chắc chỉ còn lại một làn sương máu mà thôi.