Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 45: Sắp có chuyện thú vị xảy đến.
Chương 45: Sắp có chuyện thú vị xảy đến.
Đèn chùm pha lê lấp lánh bên trên không thể xua tan nổi sự hỗn loạn đang dâng lên trong đáy mắt Lưu Thiên Dương.
Tiếng bước chân xa dần, dứt khoát và lạnh lùng, in lại trong trí nhớ hắn như tiếng chuông tang báo hiệu cho cốt truyện gốc – thứ hắn bám víu bao lâu nay – chính thức sụp đổ tan tành.
Gã vẫn ngồi đó, nhưng hồn vía đã không còn hiện diện trọn vẹn.
Không ai để ý, nhưng Lưu Thiên Dương đang run, run bần bật như một kẻ sắp bị kéo lê khỏi thực tại mình tưởng là thật. Bàn tay hắn siết lấy tay ghế đến mức các khớp xương trắng bệch, mồ hôi túa ra đầy trán dù không gian phòng đấu giá vẫn đang được điều hòa ở 20 độ chuẩn xác.
Phía ngoài sảnh, Hùng, Thanh Tuyết và một thanh niên tóc bù xù tên Bạch Tử Hạo vừa rời khỏi trong chiếc xe màu đen bóng loáng, ánh đèn xe quét ngang qua mặt Lưu Thiên Dương như tia laser quét sạch mọi sự kiêu ngạo trong đầu hắn.
Gã không thể quên hình ảnh lúc rời đi: Phó Thanh Tuyết, người trong nguyên tác là nữ chính lạnh lùng nhất, khó thu phục nhất, một trong những thành viên “trụ cột” trong hậu cung của Diệp Thiên – lại bị một tên nam phụ “liếm cẩu” không ai thèm nhớ tên kéo đi như bắt cóc.
Không hề phản kháng.
Không hề tức giận.
Thậm chí còn cười.
Nụ cười đó… chính là nụ cười thuộc về người vợ đã kết hôn hợp pháp đi cùng chồng đi hưởng tuần trăng mật!
“…Không… Không… Không thể nào…” Lưu Thiên Dương lặp đi lặp lại như một chiếc máy bị nhiễu sóng, mắt đỏ hoe, môi run cầm cập. “Đây không phải là truyện… Đây không phải là truyện mình từng đọc…”
Càng nghĩ lại, hắn càng cảm thấy khủng khiếp.
Trong cốt truyện gốc, Đỗ Phi Hùng, cái tên đó, chỉ là một vai phụ cặn bã, xuất hiện trong vài chương đầu để làm nền cho Diệp Thiên thể hiện nhân phẩm.
Bị Y Đằng Thành vu oan, bị Liễu Như Yên đá, bị bôi nhọ danh dự, rồi chết không ai thương tiếc.
Một cái chết nhục nhã – chết vì ngu, vì liếm cẩu, vì “dám yêu sai người”.
Thế nhưng… thế nhưng cái người hôm nay… cái người ôm eo nữ chính, nói chuyện với thái độ ngông nghênh, đập mặt phản diện như đập muỗi, ngồi đấu giá 10 tỷ tệ như mua snack, còn rút súng dọa tử hình người ta ngay giữa ban ngày ở khu chợ đồ cổ…
Là ai!?
Là tên “liếm cẩu” đó!?
Lưu Thiên Dương cảm thấy như đầu mình bị nhét vào máy trộn bê tông.
“Không… Chắc là… Mình đọc sai truyện rồi? Hay đây là ngoại truyện? Thế giới song song? Hay là bản cải biên!? Hay là… là…”
Hắn đột ngột sực nhớ.
Một hình ảnh hiện ra trong đầu hắn: đoạn tóm tắt truyện trong web tiểu thuyết cẩu huyết mà hắn từng theo dõi mỗi ngày. Ở cuối truyện, rõ ràng có dòng ghi chú nhỏ mà hắn từng cười nhạo:
“Tất cả nhân vật đều có thể thay đổi nếu bạn là người viết lại vận mệnh.”
“…Là hắn… Là hắn đã thay đổi câu chuyện này!”
Trái tim hắn co rút.
Không chỉ vậy, hắn còn cảm thấy có gì đó sai sai với dàn nữ chính. Trước kia khi vừa xuyên đến, nữ chính nào cũng hành xử đúng mô típ: lạnh lùng – từ chối – bị xúc động – ngã vào lòng Diệp Thiên.
Nhưng gần đây…
Hôn thê hắn – người đáng lẽ phải phản bội hắn – lại quay về, chủ động giữ hôn ước.
Một nữ phụ khác đáng lẽ phải yêu Diệp Thiên lại lạnh lùng với hắn, còn như có thể “nghe thấy được tiếng lòng của hắn” một cách kỳ quái.
Cả thế giới đang… xoay lệch khỏi quy luật gốc.
Lưu Thiên Dương siết chặt nắm đấm, ánh mắt lóe lên tia sáng dữ tợn và hoang mang đan xen.
“Được thôi…” Hắn lẩm bẩm, giọng khản đặc.
“Nếu đây là trò chơi viết lại vận mệnh, thì ta cũng có thể viết lại… tất cả“
…
Chuyển cảnh.
Bỏ lại phía sau đấu trường máu lửa nơi vừa chôn vùi một cái “cốt truyện tu luyện não tàn” nhóm Hùng – Thanh Tuyết – Bạch Tử Hạo ung dung quay trở về với nhịp sống quý tộc của mình.
Hùng ngồi bên ghế phụ, gác chân chéo như CEO thời kỳ cổ đại vừa ký xong hợp đồng định giá trăm tỷ chỉ bằng một cái nhíu mày. Trên tay là một ly trà sữa chân trâu đường đen cỡ đại – đầy topping, nhiều đá, nhiều đường, không đáy.
Thanh Tuyết ngồi sau tay lái, vừa uống trà sữa vừa lái xe và nếu ai nghĩ đây là việc khó, thì cô còn đang mở khóa cơ quan long ấn bằng một tay nữa cơ.
Phía ghế sau, Bạch Tử Hạo – thiên tài trẻ tuổi của Bạch gia, người mang dòng máu lười biếng vĩ đại – đang gối đầu lên gối cổ hình con vịt vàng, ngủ say như heo con mùa đông.
Một cảnh tượng êm đềm đến mức có thể khiến các hệ thống xuyên không não tàn thổ huyết vì không thể hiểu nổi tại sao mấy kẻ này lại sống quá chill như vậy.
Một tiếng “cạch” vang lên.
Long ấn bị mở ra hoàn toàn, và Phó Thanh Tuyết lấy ra một viên đan dược tròn trịa như ngọc, toàn thân tỏa ra ánh sáng tím huyền ảo, xung quanh còn lượn lờ vài vòng linh khí như rồng mây quấn quanh đỉnh núi.
Viên Tiên Nguyên Đan – đan dược ngàn năm, cực phẩm của cực phẩm có thể giúp một võ giả đại tông sư bước thẳng lên cảnh giới tiên thiên, khiến Nguyên Anh kỳ rút ngắn cả trăm năm khổ tu chỉ còn một lần uống.
Nhưng…
Với Phó Thanh Tuyết – một đại lão Nguyên Anh hậu kỳ, tư chất nghịch thiên, có thể tự do đấm tung cả lũ tiên nhân thượng giới dám bén mảng tới hạ giới…
“Chẳng khác gì viên kẹo mint bạc hà, hoặc kẹo Alpenliebe nhãn hiệu cổ.”
Cô mỉm cười, quay sang Hùng – người đang nhai chân trâu rôm rốp như đại hiệp đang cắn hạt dưa khi xem kịch cung đấu.
“Anh có muốn tăng chút thực lực không?” Cô nghiêng đầu, mắt híp lại, cười như một chị gái trộn thuốc độc vào canh gà.
“Hay anh định cứ mãi luyện khí kỳ đấm chết Nguyên Anh?”
Hùng nghiêm túc, đặt ly trà sữa xuống, mắt sáng rực như vừa thấy lý tưởng cuộc đời.
“Tăng chứ! Tôi muốn đấm nát cả đa vũ trụ, không muốn yếu xìu như đấm Nguyên Anh nữa!”
“Vậy thì…”
Thanh Tuyết mỉm cười thật sự dịu dàng, không nham hiểm, không trêu chọc – mà là dịu dàng đúng nghĩa: dịu như sương mai tháng ba, dịu như ánh mặt trời xuyên qua ly thủy tinh.
Cô nhẹ nhàng đưa viên đan dược đến miệng Hùng.
“Há miệng ra nào~”
“A~ A~ A~”
…
Ghế sau, Bạch Tử Hạo khẽ hé mắt.
Vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ ngắn, cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt là cặp đôi trước mặt: Một người há mồm như đang ăn sữa chua uống, người kia thì đút đan dược như đang bón cháo cho mèo cưng.
Tử Hạo không nói gì. Cậu chỉ ngửa đầu ra sau, kéo gối lên che mặt.
“Đây là… cơm chó vị long ấn à?”
Cậu thở dài – một tiếng thở dài mang theo khí vận FA của một người cô đơn siêu cấp, không ham quyền lực, không màng mỹ sắc, không cần hậu cung.
“FA… MUÔN… NĂM…”
Chưa kịp để tâm trạng tĩnh lặng đi vào thiền định, thì Hùng, sau khi nuốt viên đan dược và ngồi thiền một khúc ngắn, mở mắt.
Ánh mắt sáng rực, linh khí quanh người như đang xông lên từ bãi tu luyện.
“Luyện khí tầng 3 nhảy một phát lên tầng 7! Kết hợp với《Khí Linh Quy Nguyên》hiệu quả ngoài mong đợi luôn!”
Hùng nhấc tay lên, mở cửa sổ rồi vung thử một chưởng ra ngoài khiến cái cây ở ngoài gãy luôn.
“Đã bảo mà! Luyện khí thôi cũng đủ để tạo địa chấn nhỏ!”
Nhưng chưa kịp vỗ ngực tự hào…
Một tiếng hét kinh thiên động địa vang lên từ xa, như thể có ai đó đang bị trói giữa một tiểu thuyết cẩu huyết cấp độ cao.
“CÔ KHÔNG PHẢI TIỂU DI CỦA TÔI!!! TRẢ TIỂU DI CHO TÔI!!!”
Cả ba lập tức ngẩng đầu.
Hùng cau mày.
“Có kịch bản não tàn rồi… Ghé xem lần cuối nhé.”
Nhưng khi quay sang nhìn Phó Thanh Tuyết, Hùng khựng lại.
Tay cô đang siết vô lăng đến trắng bệch, các đốt ngón tay như có sấm chớp tích điện.
Gương mặt kiêu ngạo thường ngày giờ tối sầm như bị đè phèn chua.
“Anh họ tôi… xảy ra chuyện rồi.”
Giọng cô trầm hẳn, lạnh đến mức kính chắn gió run lên.
“Nếu anh muốn đi, tôi sẽ đưa anh đi.”
Cô nắm lấy tay Hùng, kéo theo một cách mạnh mẽ nhưng vẫn đủ dịu dàng để không làm gãy tay.
Rầm!
Cửa xe bật mở. Cô bước xuống, váy tung bay trong gió như nữ chính phim trừng phạt ngoại tình.
“Này này! Tôi còn chưa chuẩn bị gì—!”
“Không cần.” – Thanh Tuyết không quay đầu.
“Con gái đúng là khó hiểu thật mà…” – Hùng than nhẹ, nhưng vẫn cười, rồi bước theo cô.
…
Phía sau, giọng Bạch Tử Hạo lặng lẽ vang lên:
“Các người… để tôi lại như để quên cái ghế phụ vậy sao?”
Nhưng vừa dứt lời, cửa kính bật xuống, và Hùng ló đầu ra.
“Trông xe giùm nhé! Nhớ đề phòng cặp đôi nào nhảy vào xe rồi livestream ‘đây là xe của tụi mình’!”
“…Ờm.” Tử Hạo đáp.
Cậu mở điện thoại, mở app đặt trà sữa.
“Thêm topping gấp đôi. Tôi cần đường để bù lại vị… cơm chó vừa rồi.”