Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 44: Dạy đỗ main hậu cung nhưng không diệt được a...
Chương 44: Dạy đỗ main hậu cung nhưng không diệt được a…
Không khí trong đại sảnh đấu giá lặng ngắt như tờ.
Đèn vẫn rực rỡ, sàn vẫn trải thảm đỏ nhung, và tiếng đồng hồ vẫn tích tắc bên tai, nhưng toàn bộ đám người trong hội trường đều nín thở.
Bởi vì… một lời thách đấu vừa vang lên, từ miệng Phó Thanh Tuyết – người phụ nữ được đồn rằng từng cười một cái là khiến cổ phiếu cả ba tập đoàn bay màu, vung tay một lần là cả một gia tộc lớn vào tù, mà vẫn đủ dịu dàng để khiến đàn ông mơ thấy đêm đêm… trong mồ.
Cô mỉm cười.
Một nụ cười cong môi, híp mắt, tựa như thiên thần đang phát lương thiện từ từ.
Nhưng với mọi người, đó là nụ cười của diêm vương phiên bản bệnh kiều. Máu trong người họ như đông lại, từng sợi dây thần kinh đều réo lên một hồi cảnh báo đỏ rực.
Nhưng với Diệp Thiên, kẻ EQ thấp thì sao nhận ra sát ý trong lời nói được, mà hắn coi sự dịu dàng của cô như một lời đồng ý.
“Ngươi muốn có được món long ấn à?” Giọng cô mềm mại như mật, nhưng từng chữ rót vào tai hắn lại như rắn độc bò qua gáy.
“Vậy thì đơn giản thôi. Trong vòng mười chiêu, nếu ngươi chạm được vào ta, chỉ cần chạm được thôi, ta sẽ tặng cho ngươi.”
Toàn hội trường xôn xao. Không ai dám lên tiếng, nhưng ai cũng căng mắt theo dõi.
Hùng bên cạnh nở nụ cười nhàn nhạt.
Diệp Thiên chau mày.
Trong mắt hắn, thân hình của Thanh Tuyết mảnh mai, nước da trắng ngần như bạch ngọc, dáng người uyển chuyển như thiếu nữ khuê phòng, tóc buộc lệch sang một bên trông càng có vẻ… yếu đuối. Kiểu như chỉ cần gió thổi mạnh là bay như hoa rơi đầu mùa.
Hắn khinh thường.
“Dù sao cũng là phụ nữ.” Hắn nghĩ. “Chắc chỉ biết múa miệng. Mình chỉ cần dùng tốc độ vượt trội của mình, bất ngờ lao lên là chạm được thôi.”
Hắn lễ phép cúi đầu, làm như quân tử:
“Phó tiểu thư, vậy… đắc tội rồi!”
Sau đó, Diệp Thiên lao lên như một cơn gió. Chưởng ảnh dày đặc, lực đạo mạnh mẽ. Hắn dùng đến tuyệt học của Nhật Nguyệt tông – bộ pháp “Thái Âm Lưu Quang” phối hợp với “Nhật Lạc Tán Hồn Chưởng” gần như không chừa kẽ hở.
Mỗi bước đều nhằm vào sơ hở của Thanh Tuyết.
Nhưng…
Cô không di chuyển quá một bước.
Chỉ là… nghiêng người.
Một cái nhấc cổ tay. Một cái nghiêng đầu như đang tránh gió. Một bước lùi như đang dợm chân đặt xuống mặt nước.
Từng chiêu, từng đòn, từng nhịp đánh của Diệp Thiên… không những không trúng mà thậm chí không chạm nổi không khí xung quanh cơ thể cô trong bán kính năm centimet.
Mỗi lần hắn tưởng đã chạm vào vạt áo, tay áo cô như có quy luật riêng, uyển chuyển rẽ sang hướng khác. Giống như không phải cô tránh, mà là thế giới tự điều chỉnh để hắn không thể chạm tới.
Đòn thứ ba. Đòn thứ bảy. Đòn thứ mười…
“Không thể nào…!” Hắn thở dốc, trán rịn mồ hôi.
Thân là thiên tài trăm năm mới có, Diệp Thiên chưa từng để lỡ một đòn tấn công nào. Nhưng hiện tại, hắn chẳng khác gì một con chuột cố gắng cắn vào một đám sương mù, không trọng lượng, không sức phản kháng, nhưng không thể phá được.
“Xong rồi.” – Thanh Tuyết thở ra một tiếng nhè nhẹ như gió mùa thu.
“Ta còn chưa mệt, mà ngươi đã mệt à?”
Diệp Thiên lùi lại nửa bước, mặt đỏ như máu vì mất mặt trước hàng trăm con mắt thượng lưu.
Cô cười.
“Tiểu tử, kẻ yếu như ngươi…” Giọng cô chậm rãi, từng âm tiết vang vọng như vang ra từ cổ cầm. “Có vẻ… cần ta dạy lại chiêu thức một phen.”
Mọi ánh mắt chợt co rút.
Mới rồi là phòng thủ. Còn giờ… là tấn công.
Phó Thanh Tuyết thản nhiên ném long ấn cho Hùng, sau đó vén tay áo lên, để lộ cổ tay trắng ngần – ánh sáng vàng nhạt hắt qua cửa kính khiến nó giống như được đúc từ ngọc viễn cổ. nhưng khí chất lại như hung thần đứng trên thềm điện La Sát.
Cả sảnh đấu giá im phăng phắc.
Diệp Thiên lùi lại nửa bước, rồi lại cố gồng lên. Hắn không thể mất mặt được. Không thể thua trước đám đông, càng không thể chịu thua trước một mỹ nữ, người phải nằm trong hậu cung của hắn!
“Khinh ta ư? Một nữ nhân yếu đuối mà cũng dám khích tướng ta sao?”
Diệp Thiên rút ra một quạt xếp đen tuyền, một tay phe phẩy, tay còn lại đẩy khí công.
Hắn hét lớn:
“Ta là Diệp Thiên, truyền nhân Nhật Nguyệt Tông! Tinh thông võ học tam giới, luyện đủ 999 chiêu, thiên tư bất phàm, tay không từng đánh bại sói hoang phương Bắc, một quyền đánh bay mãnh hổ ở Mông Cổ!”
Mọi người: “…”
Hắn lấy ra từ túi một lá bùa vàng óng ánh, giơ cao như thể gọi thần.
“Thiên địa vô cực, càn khôn tái tạo! Cho ta mượn mười phần thiên mệnh, đánh bay kẻ cản đường ta!”
Ánh sáng từ bùa phát ra, không biết do pháp thuật hay đèn LED.
“Chuẩn bị tiếp chiêu!”
ẦM!
Hắn lao đến như đạn pháo, khí kình bùng nổ, sàn nhà nứt toác, tiếng gió rít như muốn xé rách không khí.
“Xích Diệm Trảm!”
Bốp.
Một cái lách người nhẹ như lông hồng, Phó Thanh Tuyết đã biến mất khỏi tầm đánh.
Hắn đấm hụt. Không khí xung quanh lặng ngắt.
“Ngươi né!? Dám né chiêu của ta!?”
“…”
“Được, tiếp một chiêu nữa! ‘Tung hoành bát hoang’!”
ẦM!
Hắn nhảy lên, đá xuống, quạt gập, đấm thẳng, đòn nào cũng vang dội, có cả hiệu ứng lửa điện ánh sáng chớp nhoáng, đúng phong cách nam chính tràn khí vận.
“Tiếp chiêu!!”
“Chết đi!!”
“Ngươi sẽ thấy kết cục của kẻ cản đường ta!”
Và rồi… 10 chiêu nữa trôi qua.
Một giọt mồ hôi lạnh chảy xuống thái dương Diệp Thiên.
Hắn… không thể chạm vào cô gái ấy. Thậm chí… không thể chạm vào vòng khí 5cm quanh cô!
“…Không thể nào… đây chỉ là một tiểu thư hào môn…? Tại sao lại… mạnh như vậy!?”
Hắn thở hổn hển, quạt xếp méo mó, tóc rối tung, áo rách một mảng do chính hắn tự làm rách khi tung cú xoay tròn phát khí.
Phó Thanh Tuyết quay lại, nụ cười vẫn như nắng ban mai. Nhưng đối với hắn, đó là… cổng địa ngục đang mở.
“Ngươi yếu như vậy mà cũng muốn giành đồ với ta sao?”
Thanh Tuyết bước đến, một tay vung nhẹ cái tát.
BỐP một cái, hắn bay xoay 4 vòng trên không rồi nện thẳng vào tường.
Răng văng ra, máu chảy ào ào.
Hắn cố đứng dậy, tay run rẩy:
“Ngươi… ngươi dám đánh ta!?”
“Ta là Diệp Thiên! Là thiên tài nghìn năm có một! Là—”
BỐP!!
Lại một cú tát nữa.
Thanh Tuyết đi tới, cười rất dịu dàng, nói giọng nhẹ nhàng như đưa trẻ đi học mẫu giáo:
“Tiểu huynh đệ à, ta biết ngươi còn nhiều chiêu lắm. Nhưng mà… mặt ngươi không còn đủ chỗ để dán thêm cái danh hiệu nữa đâu.”
Diệp Thiên – kẻ vừa còn ngông cuồng tự tin – giờ thì mồ hôi lạnh chảy ròng, thân thể vẫn đang run lên vì không thể tin được… hắn không chạm nổi vào một sợi tóc của cô gái trước mặt.
“Phó tiểu thư, tôi chỉ đùa chút thôi… cô không cần phải… quá khích như vậy đâu, ha ha…”
Thanh Tuyết bước đến từng bước một.
Mỗi bước đi… không phát ra tiếng động.
Giống như tử thần… đi chân trần trên nền đá lạnh, nhưng lại khoác bộ váy lễ hội mỉm cười với nạn nhân.
“Ồ~ Anh nói ‘đùa’?”
“Vậy là ‘đùa’ khi anh nghĩ tôi là một người phụ nữ yếu đuối, cần được giải thoát khỏi ‘tên đàn ông độc ác bên cạnh’ sao?”
Thanh Tuyết khẽ nghiêng đầu, nụ cười vẫn không thay đổi.
“Vậy là ‘đùa’ khi anh nhìn tôi như một món đồ chơi cần được giành giật?”
Diệp Thiên bước lùi lại, giọng cứng đờ: “Cô dám động vào tôi!? Tôi là đệ tử chân truyền của Xích Nguyệt tông… Tôi—”
BỐP!!!
Cú tát nhanh như tia sét. Mặt Diệp Thiên lập tức lệch hẳn một bên, cả người văng ra va mạnh vào suýt gãy cả cột nhà đấu giá.
Máu từ miệng trào ra, đôi mắt trợn lên hoảng loạn.
“Ngươi nghĩ giấy phép giết người của ta là giấy lụa hả?”
Thanh Tuyết bước đến, nhấc hắn lên bằng một tay. Vẻ ngoài mảnh mai của cô khiến cảnh tượng này trở nên… siêu thực.
“Ta đã từng cho hai tên như ngươi một cơ hội… chúng cũng van xin như ngươi bây giờ. Ta tha cho chúng.”
Cô buông hắn ra – Diệp Thiên ngã phịch xuống, tưởng chừng được tha.
Thanh Tuyết xoay lưng.
“Đáng tiếc.”
“…Ta nói dối.”
Cô giơ tay lên, chuẩn bị kết thúc mọi chuyện bằng một cú phất tay — như từng làm với Tô Thành Vũ và Sở Thiên.
“Phó Thanh Tuyết! Bình tĩnh!”
Một cánh tay quấn lấy eo cô từ phía sau, rồi cả người cô bị nhấc bổng lên.
“Đừng giết! Tha cho hắn đi! Tha cho hắn!” Hùng hét lên như đang cứu lấy hòa bình thế giới.
Mọi người còn chưa hiểu chuyện gì thì… Phó Thanh Tuyết đã bị Đỗ thiếu gia… vác lên vai như một bao gạo.
“Ê! Anh làm gì đấy! Tôi chưa chơi xong mà!!” Cô giãy nảy, hai chân còn quẫy quẫy như học sinh bị bắt về phòng y tế.
Hùng không quay đầu lại, chỉ lẩm bẩm:
“Giết hắn bây giờ thì ai chỉ đường cho mình tìm ổ não tàn đằng sau? Tha cho hắn, rồi tóm cả tổ sư gia hắn luôn.”
Ngay lúc đó, một âm thanh yếu ớt vang lên từ ghế chờ gần đó:
“…Các người định… bỏ tôi lại à?”
Bạch Tử Hạo.
Thanh niên đang ôm cốc trà sữa, mắt mờ lệ, như đứa trẻ mồ côi bị quên trong siêu thị.
“Ờ ha.” Hùng quay lại, móc cổ áo Bạch Tử Hạo như vớ đồ trong tủ lạnh.
“Đi luôn. Trốn việc đủ rồi.”
“Ủa, tôi đi đấu giá chứ có trốn đâu…”
Bốp.
Một cái vỗ vai khiến Tử Hạo ngậm miệng.
Cả ba vào trong xe.
Thanh Tuyết: “Tức quá! Đáng lẽ phải cho hắn sống dở chết dở!”
Hùng: “Chờ đã, chúng ta còn trò vui lớn hơn.”
Tử Hạo: “…Lúc nào mới đến lúc được nghỉ ngơi thật sự đây…”