Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
trafford-nguoi-mua-cau-lac-bo

Trafford Người Mua Câu Lạc Bộ

Tháng 1 29, 2026
Chương 1284: Các ngươi lần này không được Chương 1283: Trăm năm trước thảo phạt chi chiến anh hùng
quet-ngang-vo-dao-bat-dau-la-han-phuc-ma-than-con

Quét Ngang Võ Đạo: Bắt Đầu La Hán Phục Ma Thần Côn

Tháng 1 13, 2026
Chương 836: Cuối cùng gặp ngày xưa nguồn gốc tổ! Đại kết cục! Chương 835: Sát kiếp giáng lâm! Bước vào tuế nguyệt chi hải!
cao-vo-bat-dau-hon-don-than-the-thanh-nguc-huyet-ma-than.jpg

Cao Võ: Bắt Đầu Hỗn Độn Thần Thể, Thành Ngục Huyết Ma Thần

Tháng 1 17, 2025
Chương 495. Hoàn mỹ kết cục Chương 494. Đại kết cục (2)
pokemon-minh-chu.jpg

Pokemon Minh Chủ

Tháng 1 21, 2025
Chương 323. Đại kết cục Chương 322. Kết thúc
7df9a1aa33ad5cc2a14157fab61607cb

Bắt Đầu Thu Được Đầu Tư Hệ Thống, Ta Vô Địch

Tháng 1 16, 2025
Chương 172. Kết thúc (4) Chương 171. Kết thúc (3)
su-nuong-nguoi-con-noi-day-la-dung-dan-cong-phap.jpg

Sư Nương, Người Còn Nói Đây Là Đứng Đắn Công Pháp?

Tháng 2 9, 2026
Chương 561: hôn Tiểu Hòa, thiếu nữ khóc lóc kể lể Chương 560: cùng ao cùng tắm, Tiểu Hòa huyễn tưởng
nguoi-la-nhu-vay-hoc-ty.jpg

Ngươi Là Như Vậy Học Tỷ?

Tháng 2 27, 2025
Chương 1202. Hoàn tất cảm nghĩ Chương 1201. Từ đầu mà kết thúc
c38146bed0c076080fd181e7208b8988

Cái Gì? Nhà Ta Nương Tử Thành Sự Thật?

Tháng 1 22, 2025
Chương 250. Ta làm một, cũng vì vạn, Đại La cảnh, Chư Thiên mở! Chương 249. Thiên địa băng, đạo quả Lục Hợp!
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 43: Đấu giá nhưng gặp hai môtip cùng một lúc.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 43: Đấu giá nhưng gặp hai môtip cùng một lúc.

Cả ba ung dung bước vào đại sảnh trung tâm của buổi đấu giá,nơi được trang hoàng lộng lẫy như hoàng cung thu nhỏ, tràn ngập ánh đèn pha lê dát vàng, từng dãy ghế bọc nhung đỏ thẫm xếp thành hình bán nguyệt quanh sân khấu được rọi sáng bởi ánh đèn spotlight rực rỡ.

Trên sân khấu, nhân viên đấu giá bắt đầu giới thiệu các món đầu tiên: từ chuỗi ngọc trai thiên nhiên mài thủ công, đến đồng hồ kim cương phiên bản giới hạn, rồi vòng tay bạch kim từng thuộc sở hữu của một vị vương tử Trung Đông nào đó.

Từng món được đưa lên đều khiến đám quý tộc, nhà tài phiệt và tầng lớp thượng lưu xì xào trầm trồ.

“Chiếc vòng đó trị giá gần 10 triệu tệ cơ đấy!”

“Mặt dây chuyền kia gắn kim cương tự nhiên 108 carat kìa!”

Thế nhưng, trong khi người người trầm trồ, thì ở hàng ghế VIP phía trước, ba nhân vật chính của chúng ta chỉ lẳng lặng ngồi… như thể đang xem một buổi biểu diễn thời trang lỗi thời.

Hùng nhìn vào nhẫn của mình và Thanh Tuyết.

Hai chiếc nhẫn đã được đính từ trước khi cậu xuyên không, tổng giá trị của hai chiếc nhẫn? Gấp nghìn lần tất cả những món trang sức đang được rao bán cộng lại.

Vì vậy, không khó hiểu khi Hùng ngáp dài với Thanh Tuyết lấy điện thoại ra chơi game, còn Bạch Tử Hạo… đang ngủ ngồi, thi thoảng lẩm bẩm: “Cái này không đáng 5 đồng…”

Một vài người ngồi gần liếc sang nhìn – có người trố mắt, có người tức tối vì cho rằng ba người này đang coi thường nghi thức thượng lưu.

Nhưng họ nhanh chóng cụp mắt xuống khi nhớ ra – đó là Đỗ thiếu gia, Phó tiểu thư, và Bạch Tử Hạo, những cái tên mà chỉ cần nhắc khẽ cũng khiến giới thượng lưu phải run rẩy.

Ngọc Xán Các, hội trường đấu giá đắt đỏ nhất phía Đông Hoa Hạ rực rỡ dưới ánh đèn pha lê như từng viên băng ngọc rơi xuống từ vòm trời. Mọi vật bên trong, từ tấm thảm màu đỏ rượu vang, ghế ngồi bọc nhung nhập khẩu từ Tây Âu, đến từng chiếc ly pha lê đặt trước mặt khách quý… đều toát lên thứ khí chất quý tộc không thể giả tạo.

Trong không gian sang trọng ấy, ba bóng người ngồi thảnh thơi ở hàng ghế VIP nhất, không phải do mua ghế, mà do được mời thẳng vào khu vực bất khả xâm phạm.

Phó Thanh Tuyết, Đỗ Phi Hùng và Bạch Tử Hạo.

“Cái chỗ này đúng là thơm mùi tiền.” Hùng gác chân lên bàn, tay gõ nhẹ thành ghế.

“Đúng là thơm thật, nhưng vẫn không thơm bằng cái nhẫn cưới của chúng ta.” Thanh Tuyết nhếch môi, khẽ đưa tay trái ra, nơi chiếc nhẫn bạch kim đính đá tím đậm khảm bằng kỹ thuật hoàng kim thất truyền từ thời Tùy.

Trên sân khấu, người dẫn chương trình trong bộ vest ánh bạc mỉm cười đầy chuyên nghiệp, giọng vang lên như được lập trình để khiến mọi người muốn móc ví.

“Vâng, món đấu giá đầu tiên của ngày hôm nay: Một bộ vòng cổ sapphire Lam Băng, từng thuộc về công chúa Vương quốc Gallia, khởi điểm 4 triệu tệ!”

Đám đông xì xào.

Những viên đá lam sáng lấp lánh dưới ánh đèn pha lê khiến không ít quý phu nhân mắt sáng rỡ.

Một vị tiểu thư nào đó từ giới thương nhân phương Bắc lập tức giơ bảng:

“4,5 triệu!”

Chớp mắt sau…

“5 triệu!”

“5,5 triệu!”

“7 triệu!”

Cảnh tượng cứ như mấy chị đang giật cá khô ngoài chợ đầu mối, chỉ là ở đây không có mùi tanh, mà toàn mùi Channel No.5.

“Bộ vòng này cô thấy sao?” Hùng nhướng mày.

“Bán ký ức viên ngọc trên nhẫn của tôi ra chắc mua được ba trăm bộ như vậy.” Thanh Tuyết đáp, nhẹ nhàng như đang nói chuyện giá rau muống.

“Hợp lý. Xem tiếp, xem tiếp.”

Và rồi… những món kế tiếp lần lượt được đưa lên.

Một thanh kiếm sắt đen thời Tây Chu, một cặp sừng voi Ma-rốc mạ vàng, một pho tượng đá cổ lấy từ tàn tích Khương quốc phía Tây, và cả một hộp ngọc được cho là từng thuộc về phi tần triều Nguyên.

Tuy xa hoa, đắt đỏ, nhưng đối với Hùng và Thanh Tuyết, những kẻ sở hữu quyền sinh sát và tài sản ngang ngân khố một quốc gia. Tất cả chỉ là… trang sức cho buổi tối tiêu khiển.

Thế rồi…

Tiếng dẫn chương trình vang lên, kèm một âm gõ nhỏ.

“Và tiếp theo… là một món đặc biệt!”

Một chiếc hộp được đưa lên sân khấu, bên trong là một chiếc long ấn nhỏ, chế tác bằng hoàng ngọc cổ, hoa văn khắc chìm là hình rồng uốn lượn, sắc xanh lấp lánh dưới ánh đèn như nước ngầm trong đêm.

“Món đồ này được khai quật từ khu khảo cổ Tây Bắc. Theo chuyên gia giám định, bên trong rỗng và từng được dùng làm vật niêm ấn của một dòng tu cổ xưa. Giá khởi điểm: 1 triệu tệ.”

Phía hàng ghế khách quý, Diệp Thiên đang ngồi giữa một nhóm người trẻ tuổi cũng chấn động.

Ánh mắt hắn lướt qua món đồ, rồi lập tức sáng rực.

“Là nó… Long ấn của Địa Đan Đường! Trong đó có đan dược ngàn năm! Là chìa khóa để ta phá cảnh giới Đại Tông Sư!”

Không chần chừ, hắn lập tức giơ bảng:

“1 triệu năm trăm nghìn!”

Nhưng ngay lúc đó—

Một người khác cũng vội vã giơ bảng: “2 triệu!”

Diệp Thiên nheo mắt. Là một thanh niên mặc âu phục nhạt, dáng vẻ thư sinh, ngồi cách hắn hai dãy.

Hắn chưa từng thấy tên này trong các buổi tiệc của giới cổ võ.

“2 triệu năm trăm nghìn!” Diệp Thiên gằn giọng.

“3 triệu.” Người kia không chậm trễ.

Mắt hai người chạm nhau.

Cuộc chiến bắt đầu.

“Ồ? Drama bắt đầu rồi.” Thanh Tuyết nhoẻn cười, vươn tay lấy thêm một lon nước cam từ bàn nhỏ cạnh chỗ ngồi.

“Tưởng chỉ có một mình thằng ngu dám giành bảo vật với main, ai ngờ có thêm một thằng ngu nữa.” Hùng lẩm bẩm, ánh mắt khẽ thu lại khi nhìn kỹ phía thanh niên bí ẩn kia.

Một luồng khí tức mờ mờ như ánh trăng bạc lơ lửng sau lưng tên thanh niên đó.

Một… tinh linh hệ thống.

Dù rất yếu, nhưng rõ ràng tồn tại.

“…Thanh Tuyết. Thấy gì không?”

“Có. Một hệ thống. Nhưng không phải của Diệp Thiên. Là của tên đang đấu giá với hắn.”

“Vậy là có hai kịch bản? Hay là một kịch bản… có xuyên không làm phản diện?”

Thanh Tuyết chống cằm, mắt lóe lên hứng thú:

“Khả năng cao là loại phản diện diễn vai ác theo yêu cầu hệ thống để kiếm tài sản khi kết thúc nhiệm vụ.”

“Chắc kiểu: ‘Chết đi là quay về thế giới thật và lấy hết tài nguyên tu luyện và tài sản mang theo’. Nhưng…”

“…Thường là sau đó diễn sai, không được về, nữ chính nghe được tiếng lòng, rồi… phản lại nam chính.”

“Sau đó phản diện trở thành… vai chính mới.” Hùng gật đầu tiếp lời.

Cả hai thở dài.

“Não tàn level quốc tế rồi.”

Tiếng tranh giá vẫn tiếp tục:

“5 triệu!”

“6 triệu!”

“10 triệu!”

Hùng ngáp một cái.

“Chắc sắp tới đoạn đánh nhau rồi đấy.”

“Ừ. Nhưng để chúng phá cho chán đã. Chúng ta… đợi món ngon nhất xuất hiện.”

Đèn sân khấu vẫn chớp nháy.

Và trận chiến… vẫn đang leo thang.

“13 triệu!”

“14 triệu!”

“15 triệu!”

“18 triệu!”

Không khí căng như dây đàn. Một số khách VIP đã bắt đầu quay sang nhìn với ánh mắt khó chịu. Bạch Tử Hạo đã ngủ gật từ khi giá vượt quá mức mình quan tâm. Hùng thì đang gặm snack vị thịt nướng, còn Thanh Tuyết…

Cô đặt lon nước xuống bàn.

Đứng dậy.

Và khẽ cười.

“20 tỷ.”

Một câu nói nhẹ nhàng, nhưng âm vang khắp cả hội trường như một quả bom.

Không khí im bặt.

Người dẫn chương trình còn suýt nghẹn nước bọt.

Phó Thanh Tuyết, thiên kim của Phó gia, đứng dưới ánh đèn như một nữ vương bước ra từ huyền thoại. Tóc dài ánh rượu, mắt lạnh như sương khuya, khí thế sắc lẻm như dao găm chặt vào lòng tự tôn của cả hai tên đang đấu giá.

“Muốn kéo dài thời gian đấu giá sao?” Cô nhếch môi.

“Vậy hai người ở đó mà… ngủ một giấc đi.”

Toàn trường nín thở.

Hai người kia, Diệp Thiên và Lưu Thiên Dương đồng loạt quay đầu, ánh mắt như bị ai dùng búa tạ nện thẳng vào đỉnh đầu.

Phó Thanh Tuyết.

Không chỉ là Phó tiểu thư danh chấn toàn Ma Đô, không chỉ là nữ thần băng giá vạn người kính sợ, mà còn là cái tên mà… theo nguyên tác tiểu thuyết mà Lưu Thiên Dương từng đọc thuộc về hậu cung của Diệp Thiên.

“Khoan… đây không đúng kịch bản!” Lưu Thiên Dương lặng người, lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh.

Kiếp trước, anh ta chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường, đam mê tiểu thuyết não tàn và có sở thích nguy hiểm: ngồi cười khẩy khi đọc mấy đoạn “phản diện bị main vả mặt”.

Cho đến khi anh ta… chết vì ăn mì úp quá hạn.

Mở mắt ra lần nữa, hắn đã ở trong tiểu thuyết trong vai Lưu thiếu gia, con trai độc nhất của nhà họ Lưu ở Giang Thành, một tên phản diện chuyên để main “rèn luyện lòng bao dung”.

Theo kịch bản:

Anh ta sẽ xuất hiện thật khí thế trong bữa tiệc gia tộc, nắm tay vị hôn thê xinh đẹp mà cha mẹ hai bên đã đính ước từ nhỏ.

Nhưng… ngay khi main Diệp Thiên xuất hiện, nữ chính lập tức quay lưng, từ hôn giữa bàn tiệc, rơi lệ chạy theo main như thể kịch bản yêu đương Trung Hoa Dân Quốc.

Sau đó?

Diệp Thiên đánh gãy chân anh ta.

Rồi “vô tình” cướp nốt công ty nhà họ Lưu.

Cuối cùng, Lưu Thiên Dương chết không kèn không trống vì bị hạ độc, làm nền cho main rút ra bài học “phàm là tiểu nhân, số trời đã định là chết”.

Nhưng sau khi xuyên lại một lần nữa… mọi thứ lệch hoàn toàn.

Vị hôn thê cũ không những không từ hôn, mà còn nắm tay hắn chặt như kẹp cua, lên tiếng phản bác Diệp Thiên ngay tại chỗ.

Các nữ phụ khác vốn phải chạy theo ánh sáng của Diệp Thiên bỗng dưng hành động như được “cắm chip riêng”. Mỗi lần Diệp Thiên định tung thính, họ đều thẳng thừng từ chối hoặc… không thèm để tâm.

Có lần, Diệp Thiên tỏ tình bằng thơ giữa sân trường, cô gái chỉ đáp lại:

“Anh ổn chứ? Sao đầu run vậy?”

Lưu Thiên Dương nghi ngờ có ai đó đang… phá truyện.

Hoặc tệ hơn: các nữ chính bị nhập hồn.

Đặc biệt là Phó Thanh Tuyết – nhân vật theo nguyên tác sẽ gặp Diệp Thiên trong chuyến công tác, rồi nảy sinh tình cảm sau khi hắn “giúp cô tránh một vụ cưỡng chế tài chính từ tập đoàn đối thủ”.

Nhưng thực tế?

Vừa gặp Diệp Thiên lần đầu, Phó Thanh Tuyết nôn sạch tô mì bò vừa ăn.

Đó là cảnh tượng đau lòng hơn cả kết truyện SE.

Và giờ đây…

Lưu Thiên Dương vừa tranh giá với Diệp Thiên món long ấn, bảo vật cốt lõi giúp hắn nâng cấp nhân vật theo kịch bản.

Và bây giờ, nhân vật phá kịch bản đã đứng lên.

“20 tỷ!”

Tiếng hô giá của Phó Thanh Tuyết vang lên như tiếng trống tử hình đánh vào não hai thằng main và phản diện.

“Phó tiểu thư? Là cô? Nhưng… chẳng phải cô sẽ thích tôi sau khi tôi cứu cô trong vụ tai nạn giả sắp tới sao?”

Cảnh đó, hắn nhớ rõ, hắn đã luyện lời thoại rồi cơ mà!?

Còn chưa kịp diễn thì đã bị “skip cutscene” skip luôn cả arc yêu đương!?

Trong khi đó, Lưu Thiên Dương mặt cứng đờ như tượng đá.

“Không có trong truyện… hoàn toàn không có! Trong truyện… không ai ngoài tôi và Diệp Thiên tranh món này. Phó Thanh Tuyết… là người của Diệp Thiên mà?”

Hắn trừng mắt nhìn sang Phó Thanh Tuyết như thể mong cô bỗng bật dậy nói “xin lỗi, tôi nhầm hội trường đấu giá”.

Nhưng điều duy nhất hắn thấy là nụ cười lạnh như băng tuyết Siberia, và ánh mắt như vừa giết 15 người mà vẫn còn chưa thỏa mãn của cô.

“Trong truyện làm gì có đoạn này đâu… Phó Thanh Tuyết, cô bị làm sao vậy?” Hắn lẩm bẩm.

“Cô không sợ tên đó trả thù sao…?” hắn nhìn sang Diệp Thiên, nhưng tên kia còn đang co giật nhẹ vì bị lật thế quá sớm.

Nếu nói về tài sản, thì Phó gia ăn tươi nuốt sống Lưu gia trong một cái ngáp.

Nếu nói về quyền lực, thì một câu của Phó Thanh Tuyết đủ khiến nửa giới thượng lưu phải “dưỡng sinh” cấp tốc trong ICU.

20 tỷ với cô? Như phí ship nội thành.

Và thật trớ trêu, Diệp Thiên lại đang nghĩ:

“Ta nhất định sẽ chinh phục được người phụ nữ này. Sau đó lấy lại món đồ… và cả trái tim của nàng.”

Hắn quên mất là Phó Thanh Tuyết vừa gặp hắn lần đầu đã nôn thẳng vô mặt hắn.

Hắn quên mất… đây không còn là truyện hắn có thể điều khiển.

Ngay khi giá chốt xong, Phó Thanh Tuyết rời ghế, đi theo nhân viên sàn đấu giá để thanh toán.

“Thật lãng phí.” Cô nói nhỏ, “Chỉ đáng dùng làm móc khóa.”

Hùng thì vẫn thảnh thơi ngồi nhai snack, vắt chân lên bàn, tay kia cầm lon nước ép cam ép lạnh.

Một nhân viên đi ngang nghe mùi cam còn sặc nước bọt vì không khí trong hội trường căng như thi giữa kỳ.

Nhưng… chưa hết.

Tiếng chuông vang lên.

Một món hàng cuối cùng được đưa ra, trong một chiếc hộp kính đen tuyền.

Khi mở ra, bên trong là—

Một mảnh kim loại đen ngòm, méo mó, rỉ sét. Khắc vài đường vân như bị ai đó vẽ chơi.

Khán giả xì xào.

“Cái thứ này là gì? Đồ chơi trẻ em à?”

“Cái chợ này định lừa ai đấy? Đấu giá mà đem hàng giả ra?”

“Nhìn phát biết đồ tái chế rồi!”

Chửi rủa vang lên khắp nơi.

Nhưng… Hùng nhíu mày.

Mắt cậu dần thu lại một màu đen tĩnh mịch như vực thẳm. Trong chớp mắt, cả mảnh sắt kia như hóa thành một khái niệm – bất diệt, bất đoạn, không thể bị hủy hoại.

Một loại pháp tắc, một mảnh khái niệm vật lý, linh tính tuyệt đối.

Hùng giơ bảng, thản nhiên nói:

“10 tỷ.”

Toàn hội trường im bặt.

Không ai dám nói gì.

“Đỗ thiếu gia đã ra giá rồi.” Một người lẩm bẩm.

Hùng đi thanh toán luôn, đúng lúc Thanh Tuyết quay lại từ quầy giao dịch.

“Mua được rồi chứ?” Cô hỏi.

“Ừ. Có khi là mảnh vỡ của một ‘ý niệm vũ trụ’ nào đó.”

“Giống mảnh vỡ đạo lý à?”

“Đại khái là thế. Về cầm xem nó có gì dùng được không.”

Cả hai rời khỏi ghế ngồi, chuẩn bị đi ra.

Nhưng…

Trên lối đi, một người chắn đường họ.

Diệp Thiên.

Vẫn là gương mặt đẹp trai, góc cạnh, kiểu tóc bồng bềnh nam thần thập niên trước, và nụ cười… khiến Thanh Tuyết suýt nữa nôn ra lần hai.

“Phó tiểu thư, xin lỗi nếu hành vi tranh giá vừa rồi khiến cô khó chịu.” Hắn cười dịu dàng, cố làm vẻ ga lăng.

“Tôi chỉ muốn xin lại món long ấn kia. Tôi biết nó không quý giá bằng người, nhưng với tôi, nó là bảo vật. Nếu có thể… tôi sẽ trả lại tiền.”

Không gian im lặng vài giây.

Thanh Tuyết đứng hình.

Mặt cô tối lại như giông tố sắp kéo đến.

Nụ cười giả tạo đó…

Cái giọng mùi mẫn đó…

Cái thứ khí chất “nam chính thần thánh cứu rỗi cả thế giới nhưng méo ai hỏi tới” đó…

“Hôm nay…” cô thì thầm “Số mạng người cần bay màu hình như là 4 thì phải…”

Hùng lập tức bước tới… khống chế Thanh Tuyết từ phía sau.

“Đừng giết. Nhẹ thôi. Đánh thôi. Nếu chết thì hắn sướng quá.”

“Tôi biết.” cô cười, nụ cười dịu dàng như nữ thần Quan Âm… nhưng tay đã tụ lực đấm bay núi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

giac-tinh-chia-deu-thien-phu-gap-mat-phan-mot-nua.jpg
Giác Tỉnh Chia Đều Thiên Phú, Gặp Mặt Phân Một Nửa
Tháng 4 23, 2025
thien-menh-nhan-vat-phan-dien-tu-hon-de-cot-ta-het-thay-cu-tuyet.jpg
Thiên Mệnh Nhân Vật Phản Diện: Từ Hôn? Đệ Cốt? Ta Hết Thảy Cự Tuyệt
Tháng mười một 25, 2025
cau-tai-tu-tien-gioi-lam-ruong-truong-sinh.jpg
Cẩu Tại Tu Tiên Giới Làm Ruộng Trường Sinh
Tháng 2 10, 2026
ngo-khong-dap-nat-linh-son-ta-than-thoai-dai-la-bi-lo-ra.jpg
Ngộ Không Đạp Nát Linh Sơn, Ta Thần Thoại Đại La Bị Lộ Ra
Tháng 1 20, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP