Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 40: Tiểu sử của sảng văn não tàn nam chính
Chương 40: Tiểu sử của sảng văn não tàn nam chính
Ánh hoàng hôn buổi chiều tối xuyên qua lớp kính mờ của chiếc xe sang trọng đang bon bon chạy trên đại lộ hướng về khu tổ chức đấu giá quốc tế phía Nam Ma Đô. Trong xe, tiếng động cơ nhẹ như tiếng thở, nhưng bầu không khí bên trong… lại mang mùi âm mưu nặng nề lẫn cà khịa tràn đầy.
Không khí náo nhiệt ngoài đường hoàn toàn không ảnh hưởng đến nội bộ chiếc xe – nơi đang diễn ra một vụ bắt cóc rất bình tĩnh và… tự nhiên.
Vài phút trước đó – tại nhà họ Bạch:
“Thiếu gia Hùng đến!”
“Phó tiểu thư cũng đến!”
Cả biệt thự nhà họ Bạch lập tức rúng động như có lãnh đạo trung ương đến thanh tra bất ngờ. Người làm cúi đầu rạp sát đất. Quản gia mặc vest bối rối cúi chào, run tay mở cửa.
Bạch gia đã từng trải qua một cú sốc mang tên “Bạch Tiêu đi tù chung thân không cần xét xử” và cái tên “Đỗ Phi Hùng” từ đó trở đi giống như tử thần có giấy phép pháp lý bước đi giữa đời thường.
Hùng không thèm để tâm ánh mắt e dè của mọi người. Cậu tiến thẳng lên lầu hai, tới trước cánh cửa phòng của Bạch Tử Hạo.
Cửa không khóa. Hùng đẩy vào nhẹ như gãi muỗi.
Trên giường, Bạch Tử Hạo đang ngủ ngon lành, nửa người trùm chăn, miệng khẽ nhếch như đang mơ thấy được lên chức tổng thống hoặc ít nhất cũng là… streamer triệu view.
Hùng nhướng mày:
“Thằng này gọi cũng không dậy được…”
Cậu quay đầu lại nhìn người vợ đa năng ngồi vắt chân ngoài hành lang.
“Này, Thanh Tuyết, làm phiền vác giúp. Định mang nó đi đấu giá luôn.”
Thanh Tuyết chẳng nói chẳng rằng, bước vào như nữ đặc công, vác cả Bạch Tử Hạo lên vai như bao gạo, quay đầu bước đi gọn lẹ.
Người trong nhà, từ người hầu đến quản gia chỉ biết cúi đầu rạp sát đất. Không ai dám hỏi, không ai dám ngăn. Có người từng ngăn… và đang nằm ở trại giam đặc biệt số 7, mã số 008, biệt danh: Bạch Tiêu – kẻ không biết điều.
Chiếc xe đen bóng lăn bánh rời khỏi biệt thự họ Bạch.
Chưa đầy 30 giây sau, Bạch Tử Hạo khẽ mở mắt.
Ánh mắt lờ đờ mờ sương quét quanh xe.
“Mình… lại xuyên không nữa à?”
Nhưng vừa nhìn thấy Phó Thanh Tuyết ngồi cạnh cửa sổ cười nhẹ, tay vừa lái xe vừa vuốt màn hình điện thoại vừa lướt Douyin, và Hùng đang ngồi bốc hạt dưa, cậu lập tức biết mình vẫn còn ở thế giới hiện tại. Tiếc thật.
“À ờ… không phải mơ…”
Hùng quay đầu lại, nhìn cậu như thể sắp thông báo chuyện gì động trời:
“Tử Hạo à, cậu bị chúng tôi bán sang Campuchia rồi đấy. Bên đó thiếu nhân lực bấm máy tính lắm.”
Bạch Tử Hạo gật gù, kéo áo khoác làm chăn đắp lại lên mặt.
“Ừm, nhớ cho tôi xin cái áo chống điện.”
Rồi cậu… ngủ tiếp. Không hề quan tâm chuyện sống chết. Như thể đời này ngoài ăn và ngủ, thì còn cái quái gì đáng để tồn tại nữa?
Lúc này, Thanh Tuyết chợt khựng tay khi đang lướt Douyin.
Trên màn hình là một đoạn tin tức ngắn: “Hiện trường cháy rừng lớn tại vùng núi Trường Bạch – nghi do khí hậu khô hanh và cháy tự nhiên. Đám cháy lan rộng, gây thiệt hại nghiêm trọng…”
“Ồ?” Cô nheo mắt, liếc sang Hùng. “Không phải nơi đó là…”
“À, chắc cư dân trong đó nổ bình gas thôi.” Hùng nhún vai tỉnh bơ, hạt dưa vẫn lách cách rơi vào ly. “Chứ chỗ đó làm gì có tông môn nào tồn tại. Mà nếu có thì giờ cũng không còn đâu.”
Hai người cười ha hả như đang xem hài kịch, trong khi một người ở ghế sau vẫn đang chu du vào cõi mộng xâm lược Campuchia.
“Tôi cá là chính phủ cũng không ngờ vụ ‘cháy rừng’ lại trúng ngay hang ổ ‘võ công thượng cổ’ đâu.” Thanh Tuyết nói, tay lật sang trang báo tiếp theo như thể đang đọc mục tử vi vui vẻ.
“Ừ, đọc xong nhớ đặt vé đi xem đấu giá luôn. Biết đâu hôm nay lại có thêm một thằng main tới bị vả mặt.” Hùng chớp mắt, ánh lên vẻ phấn khích như đứa trẻ đi hội chợ diệt não tàn.
Xe lao đi trên đường cao tốc như một con quái thú im lặng mang theo ba con người: một cặp vợ chồng có giấy phép xử trảm hợp pháp, và một thanh niên buông xuôi mọi sự sống, chỉ muốn ngủ tới hết truyện.
Chuyến đi đến buổi đấu giá sắp bắt đầu.
Và bộ não tiếp theo của một “nhân vật chính” nào đó… có thể đang trên đường được vỡ vụn.
Âm thanh xe lướt êm trên đại lộ phủ ánh đèn chiều tà, như thể cả thế giới đang chuẩn bị đi ngủ… nếu không có ba nhân vật chính gây hoạ sắp đổ bộ vào thành phố.
Trong khoang xe, Thanh Tuyết ngồi ở ghế phụ, ánh mắt ánh lên tia sáng khi nhận được tin nhắn từ Bạch Ngưng Băng.
Một thư mục được gửi tới: “Tư liệu Sở Thiên – Mật độ cẩu huyết: Cực cao. Đề nghị chuẩn bị trà gừng trước khi đọc.”
Thanh Tuyết mở ra, Hùng liền ghé đầu vào xem. Tử Hạo ở ghế sau đang ngủ mơ màng cũng bị luồng sát khí từ hai người phía trước làm cho tỉnh dậy.
“Gì đấy? Phim mới à?” Tử Hạo hỏi.
“Không… là hồi ký của một con gián não tàn.” Hùng đáp, giọng trầm xuống như chuẩn bị bình luận một vụ án mạng.
Hồ sơ bắt đầu bằng một lời cảnh báo ngắn của Bạch Ngưng Băng:
“Hắn là nhân vật chính được buff sức mạnh bình thường như mấy thằng khác.”
“Đây là một loại nhân vật chính kiểu cũ. Kẻ mà chỉ cần mở mắt ra là trời mưa gái đẹp, nhắm mắt lại thì một gia tộc sẽ bị diệt oan.”
Sở Thiên sinh ra tại một ngôi làng nhỏ, cha là thợ rèn, mẹ là thôn phụ. Cậu từng là học sinh giỏi huyện, mơ ước thi đại học ngành kiến trúc, xây cầu, làm nhà cho quê hương. Ước mơ rất nhân văn.
Cho đến một ngày “sấm nổ giữa trời quang” tông môn Xích Hỏa phái người xuống núi, gọi cậu là “tư chất nghìn năm có một” rồi kéo lê cậu về núi.
Từ đó, Sở Thiên tu luyện, trở thành đại tông sư nội kình đỉnh cấp chỉ trong 10 năm. Nhưng cũng trong 10 năm đó, gia đình cậu bị ám toán, cả làng bị thiêu rụi, cha mẹ treo đầu trên cổng làng, mà không ai rõ thủ phạm.
Người ta tưởng Sở Thiên sẽ trả thù.
Không.
Cậu chỉ nhún vai rồi xuống núi.
Và… ngay lập tức cưa đổ một tiểu thư xinh đẹp.
Cô gái vì hắn mà từ hôn với vị hôn phu, gây chấn động giới quý tộc. Hắn giết cả gia tộc chồng sắp cưới của cô, gọi đó là “trút giận thay nàng” rồi… bỏ rơi nàng sau ba tuần vì “ta còn sứ mệnh cao cả hơn”.
Lịch sử lặp lại. Năm lần.
Mỗi lần là một cô gái mới, một gia tộc chết oan, một vị hôn phu bị gọi là “tiểu nhân lòng dạ hẹp hòi” rồi bị trói ngược đầu xuống giếng.
Sở Thiên – không có hệ thống, nhưng có thứ buff còn nguy hiểm hơn: Một thế giới luôn tin hắn đúng.
Thanh Tuyết đọc tới đó thì cười lạnh.
“Tên này không cần hệ thống, vì cả cái vũ trụ là hệ thống của hắn.”
“Mỗi lần hắn giết người, gái đẹp lại khen hắn ‘trượng nghĩa’. Mỗi lần cướp vợ người khác, lại có thánh chỉ ‘thiên định hữu duyên’. Cái này mà không gọi là bệnh thì gọi là gì?”
Hùng chậc lưỡi, ánh mắt tối lại.
“Hắn không có hệ thống… nhưng rõ ràng có một tác giả cũ kỹ đầu óc như cám, cứ thấy thằng main đụng cái gì là mọi thứ đổ vào đùi.”
“Thật ra, đám nhân vật như Sở Thiên còn nguy hiểm hơn cả phản diện. Bởi vì hắn không tin mình sai. Hắn thật sự tin… tất cả những gì mình làm là vì công lý.”
Bạch Tử Hạo ở phía sau gác tay lên trán, như đang phân tích bệnh án tâm thần:
“Lúc đầu tôi tưởng hắn chỉ là main trộm vợ. Giờ tôi thấy hắn là chứng nhân của hội chứng Messiah hoang tưởng, kết hợp rối loạn nhân cách ái kỷ và ám ảnh hậu kỳ tông môn.”
“Nếu hắn có vào viện tâm thần thật… thì tôi sẽ xin tài trợ thuốc diệt chuột cho cả viện.”
Xe vẫn lao đi, nhưng ánh mắt của cả ba người trong xe bây giờ đều đã thay đổi – lạnh lẽo, sát khí và tuyệt đối không còn chút cảm thông nào.
“Có những nhân vật chính… không đáng sống.” Thanh Tuyết kết luận, tắt màn hình.
“Mấy kẻ như vậy… không nên được viết ra từ đầu.”
Hùng vươn vai, ngáp một cái đầy sát khí:
“Còn hơn một tiếng nữa mới đến buổi đấu giá. Bên đó chắc chưa có ai ăn cẩu huyết dở hơi đâu.”
“Hay ghé công ty Thanh Tuyết xem có nhân viên nào đang định giả vờ yêu để trèo lên làm con rể không?”
Thanh Tuyết khẽ nghiêng đầu, môi nhếch lên:
“Cũng được. Lâu rồi chưa thấy ai ăn tát bằng hợp đồng lao động.”
Chiếc xe rẽ vào đường cao tốc nội đô.
Trên màn hình LED bên đường, tin tức ngắn hiện lên: “Núi Trường Bạch xảy ra vụ nổ chưa rõ nguyên nhân. Chính phủ xác nhận: do cháy rừng tự nhiên.”
Hùng cười híp mắt, ngửa người ra sau:
“Ừm… chắc lại mấy cư dân dưới hầm nổ bình gas thôi.”
“Chắc chắn không phải do quả tên lửa nào đó phát nổ tại Xích Hỏa Tông vừa bị diệt sạch.” Thanh Tuyết tiếp lời, mắt vẫn lướt Douyin như không biết gì.
Ở ghế sau, Tử Hạo gối đầu lên cửa kính, nhắm mắt lại như thiền sư:
“Nếu ai hỏi tôi sống trong truyện gì…”
“Tôi sẽ bảo là sống trong đoạn preview của một cái kịch bản mà mỗi phút có thể bay màu một hệ thống.”