Chương 39: Tần Mặc thể hiện.
Xích Hỏa Tông, một trong những đại tông môn thuộc giới cổ võ Hoa Hạ, nằm sâu trong dãy núi Trường Bạch, nơi linh khí còn sót lại như giọt sương cuối cùng trên chiếc lá vàng rơi.
Tại đại điện trung tâm, khói đàn hương nghi ngút, các trưởng lão ngồi thành vòng tròn, mỗi người đều có tu vi đạt tới trình độ Nội Kình hậu kỳ, ánh mắt uy nghiêm và trầm lặng.
Tông chủ – Diệp Linh Không, đang nhắm mắt ngồi trên cao, tay cầm chuỗi tràng hạt, từng nhịp thở đều đặn mang theo uy áp như núi lửa sắp phun trào.
Bỗng…
ẦM!!!
Cửa điện bật mở. Một đệ tử hốt hoảng quỳ sụp xuống, tay run bần bật.
“Bẩm… tông chủ… không… không xong rồi!”
“Sở Thiên… đệ tử chân truyền của ngài… đã chết!”
Một tiếng “Ầm” vang lên trong đầu tất cả trưởng lão. Mắt ai nấy đều trợn to, không phải vì thương tiếc… mà vì kinh hoàng.
“Ngươi nói cái gì!? Sở Thiên chết!?” Một vị trưởng lão già gào lên, suýt ngã khỏi ghế.
“Sao có thể!? Thiên Mệnh Chi Tử đó! Lại là hậu nhân Diệp gia! Có khí vận hộ thân!”
“Là ai giết!? Thiên đạo sao lại để chuyện này xảy ra!?”
Tông chủ Diệp Linh Không khẽ mở mắt. Bên trong đôi đồng tử già cỗi là sát khí cuộn trào dữ dội.
“… Người giết là ai?”
Đệ tử run rẩy trình tấu báo:
“Theo tin tức nội bộ từ Cục 749 rò rỉ… hung thủ là… Đỗ Phi Hùng và Phó Thanh Tuyết.”
“Họ còn… trưng giấy phép giết người đặc biệt của chính phủ.”
Không khí trong điện như đóng băng.
“Là… cái cặp đôi đó!?”
Một trưởng lão nắm tay run lên, răng nghiến ken két.
Kế hoạch 20 năm, hòa nhập giới cổ võ vào thế giới hiện đại, thâu tóm hệ thống chính trị – tài chính – truyền thông bằng sức mạnh ngoài vòng pháp luật nay bị đạp vỡ ngay từ cánh cửa đầu tiên.
Sở Thiên, quân cờ đầu tiên, nhân vật chính đầu tiên, “vật tế mở màn” bay màu ngay chợ đồ cổ, không để lại xác.
“Không chỉ bị giết, mà còn bị chế giễu.” Một trưởng lão lạnh lẽo nói.
“Chúng không chỉ dám giết người, mà còn vạch mặt giới cổ võ giữa ban ngày… rồi đi uống coca, vứt cổ vật trị giá tỷ bạc như đồ chơi.”
Tông chủ Diệp Linh Không không nói gì thêm. Ông ta chỉ chậm rãi đứng dậy, một luồng khí nóng như núi lửa tỏa ra quanh thân thể, khiến từng phiến gạch dưới chân bắt đầu vỡ vụn.
“Đỗ Phi Hùng… Phó Thanh Tuyết…”
“Chúng dám chặt đứt cánh tay ta vừa vươn ra khỏi bóng tối.”
“Được.”
“Nếu chính phủ đã dung túng chúng… thì giới cổ võ chúng ta…”
“Sẽ trở thành tai họa thật sự.”
Nhưng…
Ngay lúc đó, một sứ giả mặc áo đen bước vào, đưa một phong thư có dấu niêm phong của chính phủ cấp cao.
“Tông chủ, bên quốc gia… gửi công hàm.”
Diệp Linh Không mở ra, mắt khẽ nhíu.
“Cảnh báo lần cuối. Giới cổ võ không được phép bước ra ánh sáng.”
“Tất cả hành vi xâm phạm quyền quản trị dân sự, kinh tế, an ninh đều bị xem là khủng bố quy mô quốc gia.”
“Cục 749 và toàn bộ hệ thống quân sự hiện đại đã chuyển sang chế độ sẵn sàng chiến đấu.”
Một dòng nhỏ cuối cùng in đậm bằng mực đỏ:
“Phó gia và Đỗ gia là đơn vị phụ trách liên lạc đặc biệt. Xin quý vị ‘suy nghĩ thật kỹ’.”
Điện Xích Hỏa Tông lặng như tờ.
Một trưởng lão gào lên:
“Bọn họ dám tuyên chiến với cả tông môn!?”
Tông chủ Diệp Linh Không siết nát phong thư.
“Chính phủ… và cả cái đôi ‘ác mộng’ kia…”
“Được rồi. Nếu muốn chiến, chúng ta…”
“…Sẽ cho chúng biết: cổ võ tồn tại từ ngàn năm là vì sao.”
Các trưởng lão đang bàn bạc chuyện “trả thù” “phản kháng chính phủ” “hòa nhập xã hội hiện đại” bằng phương pháp thượng đẳng nhất: dùng nắm đấm để đánh bại thế giới văn minh.
Tông chủ Diệp Linh Không vừa dứt lời kêu gọi phản công, toàn bộ điện chính rung lên một cái.
“…Cái gì vậy?” Một trưởng lão nghiêng đầu.
“Chẳng lẽ là thiên tượng? Động đất?” Một đệ tử hoảng hốt.
Tông chủ nheo mắt, định ra lệnh điều tra thì…
“Tôi thấy không cần đâu.”
Một giọng nói trầm thấp vang lên ngoài điện lớn.
Từng bước chân vang vọng như nhịp trống quân sự.
Một bóng người bước vào từ khoảng trống giữa hai cánh cổng đá, một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, đeo găng tay đen, vẻ ngoài trẻ trung, nhưng đôi mắt… già hơn cả nền văn minh nhân loại.
Tần Mặc.
Quản gia của Đỗ gia, cố vấn tối cao của Cục 749, đồng thời cũng là vũ khí chiến lược có giấy phép “truy diệt sinh học không giới hạn”.
“Ngươi là ai!?” Một trưởng lão gằn giọng.
“Vì sao lại dám tự tiện bước vào nơi này!?”
Tần Mặc không trả lời. Anh chỉ dừng lại trước bậc thềm đá, cúi đầu nhẹ một góc 15 độ như một quý ông trước giờ dùng dao gọt vỏ táo.
“Các vị à,” Anh cười nhẹ.
“Theo Điều 49 trong Hiệp ước Bảo mật Lục khu: tất cả tổ chức phi pháp có hành vi âm mưu lật đổ hệ thống chính quyền hợp pháp sẽ bị tiêu diệt không cần xét xử.”
“À, và các vị cũng vừa công khai tuyên bố ‘thách thức quốc gia’.”
Anh vung tay. Một màn hình ảo hiện ra trước không trung, phát lại đoạn hội nghị từ vài phút trước, trích từ vệ tinh gián điệp trên quỹ đạo.
“…Nếu chính phủ đã dung túng chúng… thì giới cổ võ chúng ta…”
“…Sẽ trở thành tai họa thật sự.”
Không khí trong đại điện đóng băng hoàn toàn.
Một đệ tử hét lên:
“Chúng ta không phục! Đánh hắn! Giết hắn! Bắt sống hắn đưa về cho tông chủ tế luyện khí!”
Ba tên trưởng lão lao lên, nội kình bốc lên như hỏa diệm.
Tần Mặc ngước mắt. Nhẹ bẫng.
“…Trẻ con nên đi ngủ sớm.”
Một tia sáng xanh lam lóe lên trên găng tay anh.
BÙM!!!
Không đụng tay. Không động chân.
Cả ba đại tông sư nổ tung ngay tại chỗ. Không để lại dấu vết. Không cốt truyện phụ. Không buồn nhớ tên.
“Các ngươi… các ngươi là ai!?” Tông chủ run rẩy đứng lên.
“Là một người già hơn các ngươi tưởng. Và lười hơn các ngươi nghĩ.”
Tần Mặc búng tay.
Từ trên trời, một đốm sáng chói lòa đang lao tới với tốc độ Mach 3.
Một quả tên lửa chiến thuật gắn định vị đã khóa chính xác trung tâm Xích Hỏa Tông từ 10 phút trước.
“Các ngươi mạnh thật.” Tần Mặc gật đầu.
“Nhưng không phải tu tiên. Chỉ là cổ võ, chỉ là Đại tông sư.”
“Mà thời đại này… luyện võ mà không biết né tên lửa thì chết là đúng rồi.”
ẦMMMMM—!!!
Cả Xích Hỏa Tông bốc cháy thành một vầng sáng đỏ cam khổng lồ.
Sóng xung kích đánh bật mây trời. Chim rừng bay tán loạn.
Núi Trường Bạch, nơi từng được tôn sùng là “căn cơ cổ đạo” nay… chỉ còn lại một hố lửa khổng lồ đang rực cháy.
Tần Mặc đứng giữa mép hố, thở ra một hơi.
“Tông môn ẩn thế…”
“Là nơi để tu luyện. Không phải nơi để tạo phản.”
Anh quay người, thầm cười khẩy.
“Dám động đến Đỗ thiếu gia, các ngươi chết là đương nhiên.”
[Còn tiếp]