Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
chung-cuc-the-gioi-toi-cuong-chien-than.jpg

Chung Cực Thế Giới: Tối Cường Chiến Thần

Tháng 4 22, 2025
Chương 1083. Từ nay về sau, ta làm vương! Chương 1082. Cứu cực Ultra Instinct cùng hỏa diễm sứ giả bại
ma-y-tuong-su.jpg

Ma Y Tướng Sư

Tháng 1 19, 2025
Chương 2511. Đều là đại vui mừng Chương 2510. Vì sao là phụ lòng
cuu-hon-long-de.jpg

Cửu Hồn Long Đế

Tháng 1 19, 2025
Chương 1075. Đại kết cục Chương 1074. Quyết đấu cuối cùng
luong-gioi-ta-co-mot-cai-do-thuan-thuc-mat-bang.jpg

Lưỡng Giới: Ta Có Một Cái Độ Thuần Thục Mặt Bảng

Tháng 2 5, 2026
Chương 361: Ngăn ta cầm nghịch người, lấy đồng đảng luận xử! Chương 360: Thiên Tà tông
binh-dinh-thanh-van

Bình Định Thanh Vân

Tháng 10 22, 2025
Chương 380: Kết thúc. Chương 379: Đúng dịp duyên cứu.
xuyen-toa.jpg

Xuyên Toa

Tháng 1 14, 2026
Chương 621: Naruto 1 Chương 620: Naruto
co-dao-thanh-tien

Cổ Đạo Thành Tiên

Tháng 10 27, 2025
Chương 337: Trong số mệnh có khi cuối cùng tu hữu Chương 336: Liễu Hiểu Vân tức giận
khong-coi-ngay-toan-cu-xa-deu-cung-ta-xuyen-viet-roi.jpg

Không Coi Ngày: Toàn Cư Xá Đều Cùng Ta Xuyên Việt Rồi

Tháng 1 31, 2026
Chương 359: Liên thể người Chương 358: Ta nói
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 41: Đánh tan thành sương máu.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 41: Đánh tan thành sương máu.

Thanh Tuyết vẫn đang mải vuốt vuốt màn hình điện thoại, mắt khẽ nhướng, như đang xem Douyin nhưng thực chất là xử lý 72 hồ sơ điều tra kinh tế cấp quốc gia.

Hùng, ở ghế lái, thì đang nghĩ xem nên ăn trưa món gì để đủ năng lượng… xử thêm vài kịch bản não tàn.

Còn Bạch Tử Hạo ở ghế sau, mặt dính vết gối, tóc rối tung, vẫn đang lẩm bẩm ngủ:

“Nếu tôi im lặng đủ lâu… biết đâu tỉnh dậy sẽ ở một vũ trụ không có các cặp đôi thích đấm người rồi cười như thật…”

Cả ba vừa mới ăn sáng xong, đang lái xe đến thăm công ty con của Phó thị – nơi đặt văn phòng tạm thời của Thanh Tuyết, cũng là nơi tập trung một loạt… người chưa kịp biết rằng mình sắp trở thành nhân vật phụ tấu hài.

Ngay từ khi xe tiến vào cổng lớn của tòa nhà văn phòng, một cảm giác “không khí bất thường” đã ập tới như làn khói mù không mùi.

Ba người vừa bước ra khỏi xe, lễ tân đã chạy ra cúi đầu chào, mồ hôi lấm tấm:

“Phó… Phó tiểu thư! Đỗ tiên sinh! Thiếu gia Bạch!”

“Sáng nay… công ty vừa xảy ra một việc nhỏ ạ…”

Hùng nheo mắt.

“Chữ ‘nhỏ’ đó… là nhỏ kiểu bàn chải đánh răng hay nhỏ kiểu động đất 7.0?”

Cô lễ tân run run.

“Có… một người tự xưng là họ hàng xa của Phó tiểu thư, mang theo giấy tờ gia tộc… đòi chia cổ phần.”

Thanh Tuyết im lặng 3 giây.

Không thốt lên chữ nào.

Chỉ nhẹ nhàng quay đầu nhìn Hùng.

Hùng hiểu ngay.

“Đúng rồi. Cái kiểu mở đầu của 879 bộ tiểu thuyết mạng.”

“Không biết còn đem theo món bảo vật gia truyền nào nữa không, như nhẫn cổ, mảnh lệnh bài, hay con gà trống biết gáy vào giờ Thìn.”

Lúc cả nhóm bước vào thang máy lên tầng 39, phòng họp VIP, thì bên trong đã có một đám người đang ồn ào bàn tán.

Giữa phòng là một gã đàn ông khoảng hơn ba mươi, tóc vuốt keo, vest màu tím đậm như cosplay phản diện phim ngôn tình, tay cầm một tập tài liệu đóng gáy màu xanh lục.

Gã tên Tô Thành Vũ, tự xưng “họ hàng đời thứ 17” bên nhánh bên ngoại của bà nội họ Phó – và vì tổ tiên từng cùng sinh sống một huyện nên “muốn đòi lại công bằng từ lịch sử”.

“Tôi đến đây,” hắn gằn giọng rất tự tin, “không phải vì tiền. Tôi đến vì… công lý huyết mạch!”

“Máu mủ ruột rà không thể bị chối bỏ chỉ vì vài tờ giấy!”

“Chẳng lẽ các người muốn chối bỏ cội nguồn tổ tông? Họ Tô ta là danh môn từ xưa! Từ thời Tô Đông Pha cơ mà!”

Một nhân viên tài chính ngồi bên cạnh lẩm bẩm:

“Không biết ông nội nhà anh ăn nhầm gừng hay cá nóc mà tự tin thế…”

Một nhân viên khác gật đầu:

“Công lý huyết mạch nghe như tên phim hài chiếu 7 giờ tối thứ Bảy vậy.”

Gã Tô Thành Vũ vẫn chưa thấy ba người bước vào, vẫn đang thao thao bất tuyệt, thậm chí rút ra một cái huy hiệu cổ rỉ sét.

“Đây! Đây là vật tổ gia truyền chứng minh dòng máu Tô gia! Ai dám chối bỏ?!”

Đúng lúc đó…

Cạch.

Cửa mở.

Thanh Tuyết bước vào trước, áo khoác trắng nhẹ vung lên theo mỗi bước chân, đôi mắt đỏ lặng như gương hồ thu.

Hùng theo sau, tay bỏ túi, cười như thể đang đi họp cổ đông ở tập đoàn Alibaba.

Bạch Tử Hạo… vẫn ngáp.

Căn phòng lặng đi ngay lập tức.

Gã Tô Thành Vũ chưa kịp phản ứng, đã thấy Thanh Tuyết tiến lại gần, không nói không rằng… giật phăng huy hiệu rỉ sét từ tay hắn.

“Loại kim loại rẻ tiền này từng được nhập để phát cho học sinh cấp 1 vào năm 1997. Không phải bảo vật. Mà là hàng lô tồn kho.”

“Còn cái gia phả tự in kia…”

Cô cầm tài liệu lên, liếc qua:

“Người viết là thằng dùng Comic Sans font chữ, sai chính tả nguyên cả một từ, viết sai tên ông cố tôi thành 傅成任 (Phó Thành Nhiệm) thay vì 傅成仁 (Phó Thành Nhân.)

“Anh viết giả, in giả, ăn nói giả, não cũng giả. Chỉ có cái gan là thật.”

Hùng nhướng mày.

“Nè. Anh là họ hàng đời thứ mấy cơ?”

“Thứ 17.”

“Ờ, vậy là có quan hệ gần với Khổng Minh không?”

“Cái gì!?”

“Ý tôi là, anh chắc chắn sắp gặp tổ tiên đấy. Muốn gửi lời gì không?”

Căn phòng im phăng phắc.

Tô Thành Vũ há hốc, mồm lắp bắp.

“Tôi… tôi… chỉ… muốn thương lượng hòa bình…”

“Thương lượng với tội lừa đảo di sản, giả mạo chứng từ, xâm nhập công sở trái phép?” – Thanh Tuyết khẽ nói, rồi quay sang lễ tân.

Tô Thành Vũ dù mặt đã tái mét, vẫn cố gắng giữ thái độ hống hách như thể nắm đằng chuôi.

“Cô… cô dám đánh tôi!?”

“Tôi là họ hàng! Cô nghĩ mình là ai? Đánh người giữa công ty thì tôi kiện cho sập luôn!”

Thanh Tuyết đứng yên, mỉm cười.

Ánh mắt dịu dàng đến kỳ lạ, khiến mấy nhân viên mới vào tưởng cô sắp tha thứ thật.

“Ồ… tôi dám chứ.” – Cô nhẹ nhàng nói, rồi…

Bốp!

Một cú đấm nhanh như tia sét giáng thẳng vào mũi hắn, máu phun thành dòng.

“Bởi vì anh đang xúc phạm tổ tiên tôi.” – Cô vẫn cười.

“Và tôi là người rất có hiếu.”

Gã ôm mũi, choáng váng chưa kịp phản ứng.

Rầm!

Lần này là đầu gối vào bụng. Hắn cong người như con tôm luộc.

“Đây là vì anh dám giả mạo thân phận gia tộc.”

Bốp! Bốp!

Thêm hai cú đấm vào hai bên thái dương. Gã loạng choạng, máu mũi máu miệng hòa quyện.

“Còn cái này… là vì anh làm mất thời gian của tôi. Mà thời gian – rất tiếc – là thứ tôi không thích ai lãng phí.”

Cô nghiêng đầu, vẫn giữ nụ cười hoàn hảo đến lạnh sống lưng.

Cả căn phòng lặng thinh, ngoại trừ âm thanh răng rắc phát ra từ xương quai hàm gã Tô đang rạn nứt từng chút.

Cuối cùng, hắn ngã quỵ, tay ôm lấy bụng, mặt tím tái:

“Xin lỗi… tôi… tôi sai rồi… tha… tha mạng…”

Phó Thanh Tuyết cúi xuống, vỗ nhẹ lên đầu hắn như mẹ dỗ con:

“Tốt rồi, biết sai là tốt rồi.”

Cô đứng dậy, nhẹ nhàng quay đi.

Gã Tô thở phào, nước mắt nước mũi tèm lem vì sống sót.

Nhưng…

Cô dừng bước.

“À mà này.”

Cô quay đầu, vẫn là gương mặt xinh đẹp rạng rỡ ấy.

“Tôi đùa đấy.”

Phẩy tay.

Một luồng khí vô hình ập tới như đao phong chém xuyên không khí.

Trong chớp mắt, Tô Thành Vũ bốc hơi thành một làn sương máu.

Không hề kịp hét, không kịp giãy. Biến mất như thể chưa từng tồn tại.

Tưởng mọi chuyện đã kết thúc…

Thì đột nhiên, từ dãy bàn bên phải, một nữ nhân viên tóc đỏ bật dậy gào lên:

“Cô ta giết người! Đồ thần kinh! Tôi sẽ báo cảnh sát! Cô tưởng mình là ai mà giết người giữa ban ngày!?”

Cô ta lồng lộn, định rút điện thoại ra quay phim.

Mấy đồng nghiệp bên cạnh mặt cắt không còn giọt máu. Có đứa đã định kéo tay cô lại nhưng không kịp.

Phó Thanh Tuyết nhẹ nhàng xoay người.

Vẫn là nụ cười ngọt như kẹo dẻo, giọng như hát ru:

“Ồ… em có thể báo cảnh sát. Nhưng để tiện thì…”

Cạch!

Một cái tát nhẹ.

Không ánh sáng chói, không bạo lực nổ tung như kỹ xảo điện ảnh, chỉ là một cái tát đơn giản.

Nhưng…

Nữ nhân viên đó bị xé nát thành sương máu.

Máu bắn lên vách tường, để lại một hình thù méo mó như dấu vân tay của tử thần.

Cả phòng đông cứng.

Một nhân viên run giọng:

“…Bệnh thần kinh thật mà…”

“Dù sao cũng là Phó tiểu thư… người ta dị ứng với mấy cái âm thanh rác rưởi thôi.”

“Ừ… đúng rồi… ừ…”

“Hôm nay tôi mới biết… tát mà không để lại xác thật sự có tồn tại.”

Đa số nhân viên đều thấy cảnh giết người, nhưng chưa thấy cảnh dẹp gọn như thế này.

Hùng từ xa vỗ tay chậm rãi:

“Hoàn hảo. Mượt như nước suối Lô Sơn. Tôi cảm thấy cô rất giống Vô Đạo ca ở bộ trở thành nam chính hối hận văn!”

Thanh Tuyết quay lại, phủi tay, nở nụ cười hiền dịu:

“Bình thường thôi, tôi là người làm theo quy trình mà. Chỉ là thấy bản thân muốn giết người thôi.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

lay-mang-truyen-dao-toan-bo-internet-khoc-cau-ta-dung-chet.jpg
Lấy Mạng Truyền Đạo, Toàn Bộ Internet Khóc Cầu Ta Đừng Chết
Tháng 1 17, 2025
dc-ta-kamen-rider-moi-khong-phai-ta-thuat-su.jpg
Dc: Ta, Kamen Rider Mới Không Phải Tà Thuật Sư
Tháng 1 10, 2026
konoha-yeu-duong-dai-su.jpg
Konoha Yêu Đương Đại Sư
Tháng 1 17, 2025
tu-dan-tuc-dien-dan-bat-dau-bien-soan-tran-vat.jpg
Từ Dân Tục Diễn Đàn Bắt Đầu, Biên Soạn Trấn Vật
Tháng mười một 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP